Thiên Đạo Trùng Sinh
Chương 592

Cập nhật lúc: 2026-03-14 23:01:55 | Lượt xem: 3

Không gian Hư Vô Chi Địa vốn đã là một cơn ác mộng vĩnh cửu, nay lại càng thêm phần u ám và nặng nề khi Liên Minh Đa Vũ Trụ tiếp cận trung tâm của sự hỗn loạn: Thôn Phệ Giả Nguyên Thể. Đó không phải là một sinh vật có hình dạng cụ thể, mà là một khối vật chất và phi vật chất khổng lồ, không ngừng co giãn, méo mó, tựa như một vết thương lở loét trên tấm vải vũ trụ. Nó không có mắt, không có miệng, nhưng lại tỏa ra một ý chí nuốt chửng vô tận, một luồng áp lực vô hình bóp nghẹt mọi sự sống, mọi ánh sáng.

Lâm Phàm đứng ở tuyến đầu, Thiên Đạo Chân Thân của hắn phát ra vầng sáng chói lọi, đối chọi với bóng tối vô biên của Nguyên Thể. Các mảnh vỡ Thiên Đạo trong cơ thể hắn đang cộng hưởng điên cuồng, không phải vì sợ hãi, mà là một sự cảnh báo nguyên thủy, một bản năng sinh tồn khắc sâu vào cốt tủy của vũ trụ. Hắn cảm nhận được sự ghê tởm thuần túy từ thực thể này, một khao khát duy nhất là biến mọi thứ thành hư vô.

Bên cạnh hắn, các cường giả từ vô số vũ trụ khác cũng đã vào vị trí. Tiên Nữ Cửu Thiên, Thiên Nữ Băng Sương, vị Thần Hoàng cổ xưa, cùng với hàng trăm Tiên Đế, Thần Vương, và các lãnh chúa vũ trụ khác, tất cả đều mang theo ánh mắt kiên định, dù trong lòng mỗi người đều ẩn chứa một nỗi lo lắng khôn nguôi. Họ biết, đây là trận chiến cuối cùng, trận chiến định đoạt số phận của vạn giới.

“Tiến công!” Lâm Phàm cất tiếng, giọng nói của hắn vang vọng khắp Hư Vô Chi Địa, mang theo sức mạnh của Thiên Đạo mới. Ngay lập tức, hàng loạt thần thông, tiên pháp, kỹ năng vũ trụ bùng nổ, tạo thành một cơn bão năng lượng rực rỡ lao thẳng vào Thôn Phệ Giả Nguyên Thể. Những luồng sáng ngũ sắc xé toạc bóng tối, những tiếng gầm rống của pháp tắc vang vọng.

Nguyên Thể không đáp trả bằng bất kỳ đòn tấn công hữu hình nào. Thay vào đó, nó chỉ đơn giản là… nuốt chửng. Các luồng năng lượng va chạm vào bề mặt biến dạng của nó, không tạo ra tiếng nổ, không tạo ra vết thương, mà chỉ tan biến, như thể bị hút vào một vực sâu không đáy. Các pháp tắc bị bẻ cong, các đạo lý bị đảo lộn, và ý chí của những kẻ tấn công bị bào mòn.

Một số cường giả cấp thấp hơn, do không thể chịu đựng được áp lực tinh thần và sự bào mòn pháp tắc, đã bắt đầu tan rã. Cơ thể họ biến thành những hạt bụi lấp lánh rồi nhanh chóng bị Nguyên Thể hấp thụ, không để lại dấu vết. Nỗi sợ hãi bắt đầu lan tỏa, nhưng Lâm Phàm đã nhanh chóng trấn áp nó.

“Đừng lùi bước! Đây là bản chất của nó! Tập trung năng lượng, đừng để ý chí bị dao động!” Lâm Phàm quát lớn. Hắn vung tay, một dòng sông Thiên Đạo Pháp Tắc cuồn cuộn chảy ra, bao bọc lấy các chiến hữu, giúp họ ổn định tinh thần và chống lại sự bào mòn. Sau đó, hắn tung ra đòn mạnh nhất của mình, một luồng ánh sáng trắng tinh khiết, mang theo sự hài hòa của vạn vật, đâm thẳng vào trung tâm của Nguyên Thể.

Đây là lần đầu tiên, Nguyên Thể có phản ứng. Bề mặt của nó rung động dữ dội, một phần khối vật chất hỗn độn bị đẩy lùi, tạo ra một vết lõm nhỏ. Nhưng ngay lập tức, vết lõm đó lại được lấp đầy, và một làn sóng năng lượng Hư Vô mạnh mẽ hơn trước tràn ra, cuốn phăng mọi thứ trên đường đi của nó.

“Cẩn thận! Nó đang phản công!” Thần Hoàng cổ xưa hét lên, nhưng đã quá muộn. Một đội hình phòng thủ của các Thần Tôn từ một vũ trụ xa xôi bị làn sóng Hư Vô bao trùm. Những tiếng la hét kinh hoàng vang lên, cơ thể họ nhanh chóng biến dạng, tan chảy thành chất lỏng đen kịt, rồi bị hút vào Nguyên Thể. Sự hy sinh của họ là không thể tránh khỏi, một cái giá khủng khiếp cho cuộc chạm trán này.

Lâm Phàm cảm thấy trái tim mình thắt lại. Hắn đã chuẩn bị cho những tổn thất, nhưng chứng kiến cảnh các chiến hữu của mình bị hủy diệt một cách vô vọng vẫn khiến hắn đau đớn. Tuy nhiên, hắn không được phép gục ngã. Hắn là hy vọng cuối cùng.

Trong khi Liên Minh đang vật lộn chống đỡ, Lâm Phàm đã kích hoạt khả năng “Phân Tích & Tiến Hóa Vạn Vật” của mình đến mức tối đa. Thiên Đạo Linh Hồn của hắn mở rộng, quét qua từng ngóc ngách của Thôn Phệ Giả Nguyên Thể. Hắn không chỉ phân tích năng lượng, pháp tắc, mà còn cố gắng thâm nhập vào “ý chí” nguyên thủy của nó.

Những hình ảnh, những luồng dữ liệu khổng lồ đổ vào tâm trí Lâm Phàm. Hắn thấy sự hình thành của Nguyên Thể không phải là một sinh vật có ý thức, mà là một thực thể được sinh ra từ sự hỗn loạn tối thượng, một vết rách trong tấm màn Đại Đạo. Nó không có cảm xúc, không có suy nghĩ, chỉ có một bản năng duy nhất: nuốt chửng để lấp đầy sự trống rỗng vô hạn bên trong nó. Nó là hiện thân của “Hư Vô”, một khía cạnh của Đại Đạo nhưng đã bị biến chất thành sự hủy diệt thuần túy.

Lâm Phàm tập trung vào một điểm. Hắn nhận ra rằng Thôn Phệ Giả Nguyên Thể không phải là một khối đồng nhất. Nó có một “hạt nhân” vô hình, một điểm mà từ đó mọi sự nuốt chửng được điều khiển, một điểm mà “Ý Chí Hư Vô” mạnh nhất. Tuy nhiên, hạt nhân này không phải là một điểm yếu vật lý để tấn công. Nó là một sự tập trung của ý chí, một điểm kết nối với bản chất Hư Vô của vạn vật.

“Ta đã tìm thấy nó!” Lâm Phàm hét lên, giọng nói khàn đặc vì cố gắng duy trì sự tập trung. “Nó không có điểm yếu vật lý! Nhưng nó có một hạt nhân ý chí! Chúng ta không thể hủy diệt nó bằng vũ lực!”

Các cường giả liên minh nghe thấy lời Lâm Phàm, nhưng không hiểu ý hắn. Làm sao có thể chống lại một kẻ thù không có điểm yếu vật lý, và không thể bị hủy diệt bằng vũ lực?

“Lâm Phàm, chúng ta phải rút lui!” Tiên Nữ Cửu Thiên, người đã phải dùng hết sức để bảo vệ một nhóm Tiên Tôn khỏi bị nuốt chửng, nói lớn. “Tổn thất quá lớn! Chúng ta cần một kế hoạch khác!”

Lâm Phàm gật đầu. Hắn biết mình không thể ép buộc liên minh chiến đấu trong vô vọng. Hắn đã thu được thông tin quan trọng, và đây là tất cả những gì họ có thể làm được trong cuộc chạm trán đầu tiên này.

“Rút lui! Tất cả rút lui theo đội hình đã định!” Lâm Phàm ra lệnh. Hắn phóng ra một luồng Thiên Đạo Pháp Tắc cực lớn, tạo thành một tấm chắn khổng lồ che chắn cho quân lính rút lui. Tấm chắn này nhanh chóng bị Nguyên Thể bào mòn, nhưng nó đã đủ để câu giờ.

Trong quá trình rút lui, một Tiên Đế lão luyện từ Tiên Giới bị một luồng Hư Vô năng lượng bắt lấy. Ông ta không kịp phản ứng, cơ thể bắt đầu tan chảy. Tuy nhiên, thay vì hoảng loạn, ông ta mỉm cười cay đắng. “Lâm Phàm… hãy bảo vệ tất cả…!” Với một tiếng gầm cuối cùng, ông ta tự bạo, giải phóng toàn bộ Tiên Linh lực để tạo ra một khoảng trống, giúp những người khác thoát đi.

Sự hy sinh anh dũng này khiến Lâm Phàm càng thêm quyết tâm. Hắn nhìn chằm chằm vào Thôn Phệ Giả Nguyên Thể đang dần thu hẹp vết lõm trên bề mặt của nó, ý chí nuốt chửng vẫn mãnh liệt không đổi. Hắn đã hiểu một điều: Nguyên Thể không thể bị tiêu diệt bằng cách thông thường. Nó là một khái niệm, một hiện thân của sự trống rỗng. Để đối phó với nó, cần phải có một phương pháp vượt xa mọi quy tắc chiến đấu thông thường.

Liên minh cuối cùng cũng rút lui thành công về căn cứ tiền tuyến, một Vũ Trụ ẩn mình được bảo vệ bởi các pháp tắc mạnh mẽ. Bầu không khí nặng nề bao trùm. Tổn thất là không thể chấp nhận được. Hàng trăm cường giả, những vị thần, tiên, vương của các vũ trụ, đã vĩnh viễn tan biến vào Hư Vô.

Lâm Phàm đứng giữa những người còn sống sót, ánh mắt hắn sâu thẳm. Hắn đã có thông tin. Hạt nhân ý chí. Sự trống rỗng. Sự cần thiết của một phương pháp “tịnh hóa” hoặc “đồng hóa” chứ không phải “hủy diệt”. Đây là chìa khóa. Nhưng làm thế nào để thực hiện được điều đó? Làm thế nào để một sinh linh có thể đối đầu với Ý Chí Hư Vô nguyên thủy mà không bị đồng hóa ngược lại?

Hắn nhìn lên bầu trời Hư Vô bao la, nơi Thôn Phệ Giả Nguyên Thể vẫn đang lặng lẽ tồn tại, như một cái bóng đen khổng lồ đang chờ đợi. Cuộc chiến này sẽ không chỉ là một cuộc chiến sức mạnh, mà còn là một cuộc chiến của ý chí, của bản chất. Và Lâm Phàm, với Thiên Đạo mới đang hình thành trong mình, chính là hy vọng duy nhất để thay đổi bản chất của Hư Vô.

Nỗi đau từ sự mất mát còn đó, nhưng trong sâu thẳm tâm hồn Lâm Phàm, một tia sáng của sự hiểu biết đã lóe lên. Hắn đã nhìn thấy con đường. Con đường đó đầy rẫy hiểm nguy, có thể sẽ phải trả giá bằng chính sự tồn tại của hắn, nhưng nó là con đường duy nhất để cứu vạn giới.

Hắn hít thở sâu, cảm nhận các mảnh vỡ Thiên Đạo trong mình đang cộng hưởng mạnh mẽ hơn bao giờ hết, như thể chúng cũng đã nhận ra con đường phía trước. Cuộc chiến thực sự, cuộc chiến của bản chất, giờ mới thực sự bắt đầu.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8