Thiên Đạo Trùng Sinh
Chương 593
Chương 593: Cuộc Chạm Trán Đầu Tiên
Hư Vô Chi Địa, một vùng không gian mà ngay cả ánh sáng cũng phải né tránh, nay bỗng trở nên đậm đặc hơn, nặng nề hơn, như thể chính không gian đang oằn mình dưới một áp lực vô hình. Trước mắt liên minh đa vũ trụ, một cảnh tượng kinh hoàng và vĩ đại đến mức mọi ngôn từ đều trở nên vô nghĩa đã hiện ra.
Thôn Phệ Giả Nguyên Thể. Nó không có hình dạng cố định. Nó là một vùng xoáy đen khổng lồ, vô tận, nuốt chửng mọi ánh sáng và năng lượng xung quanh. Nó không phải là một sinh vật có da thịt hay xương cốt, mà là một thực thể được tạo nên từ sự hỗn loạn thuần túy, một lỗ đen vũ trụ sống động, nhưng lại có một ý chí riêng. Kích thước của nó vượt xa mọi thiên hà mà các cường giả từng biết, thậm chí còn lớn hơn cả một tiểu vũ trụ. Từ trung tâm của nó, những luồng năng lượng Hư Vô màu tím đen cuộn xoáy, gầm thét, như những xúc tu vô hình vươn ra, chỉ cần chạm nhẹ là có thể làm tan rã vạn vật.
Sự xuất hiện của nó không gây ra tiếng động, nhưng lại tạo nên một áp lực tinh thần cực độ, khiến hàng tỷ chiến binh của liên minh, từ Tiên Đế mạnh nhất đến Thần Vương cổ xưa, đều cảm thấy linh hồn mình rung lên bần bật, như những ngọn nến trước gió lớn. Một số chiến sĩ cấp thấp hơn, không chịu nổi sự áp chế của nó, đã nổ tung thành từng mảnh máu thịt ngay tại chỗ, linh hồn tan biến vào hư vô.
“Đây… đây là thứ mà Thiên Đạo Nguyên Thủy đã phải hy sinh để phong ấn sao?” Một Thần Hoàng từ Thần Giới xa xôi thốt lên trong vô vọng, đôi mắt tràn ngập sự tuyệt vọng. Tất cả những gì họ từng đối mặt trước đây, những quái vật Hư Vô nhỏ hơn, những đợt tấn công của Ma Tông Thiên La, đều chỉ là những trò đùa trẻ con so với thực thể này.
Lâm Phàm, đứng ở tuyến đầu, toàn thân bao phủ bởi ánh sáng Thiên Đạo vàng óng, khuôn mặt lạnh lùng nhưng ánh mắt lại ẩn chứa sự nghiêm trọng tột độ. Ngay cả hắn, với ký ức Thiên Đạo dần hoàn chỉnh và sức mạnh sánh ngang Thiên Đạo Nguyên Thủy khi còn chưa phân tán, cũng cảm thấy một nỗi sợ hãi nguyên thủy trỗi dậy. Hắn đã thấy những hình ảnh về nó trong ký ức của Thiên Đạo, nhưng chứng kiến tận mắt lại là một chuyện hoàn toàn khác.
“Không lùi bước!” Lâm Phàm gầm lên, giọng nói vang vọng khắp chiến trường, trấn áp nỗi sợ hãi đang lan tràn. “Đây là cuộc chiến vì sự tồn vong của tất cả các vũ trụ! Chúng ta không thể lùi!”
Hắn biết, mục tiêu của trận chiến này không phải là tiêu diệt ngay lập tức. Đó là điều không tưởng. Mục tiêu là thăm dò, là thu thập thông tin, là hiểu rõ kẻ thù. Nhưng để làm được điều đó, họ phải đối mặt với nó, phải chịu đựng sức công phá khủng khiếp của nó.
Thôn Phệ Giả Nguyên Thể dường như đã cảm nhận được sự thách thức. Không có tiếng gầm rống, không có động tác hoa mỹ. Từ trung tâm xoáy đen, một luồng Hư Vô khổng lồ, như một cơn sóng thần vũ trụ, đột ngột bắn ra. Nó không phải là một đòn tấn công vật lý, mà là một sự “xóa sổ” tồn tại. Hàng vạn chiến hạm được chế tạo từ vật liệu cứng rắn nhất của Thần Giới, hàng triệu chiến sĩ ở tuyến đầu, chỉ trong một khoảnh khắc, đã biến mất, không để lại một dấu vết, như thể họ chưa từng tồn tại.
“Phòng ngự! Toàn lực phòng ngự!” Lâm Phàm gào lên, đồng thời kích hoạt Thiên Đạo Chân Thân của mình. Thân thể hắn bỗng chốc hóa thành một người khổng lồ ánh sáng, cao ngất trời, tay cầm một thanh kiếm Thiên Đạo được ngưng tụ từ vạn pháp. Hắn chém xuống, tạo ra một bức tường pháp tắc vững chắc, cố gắng chặn đứng làn sóng Hư Vô. Cùng lúc đó, các Thần Hoàng, Tiên Đế mạnh nhất của liên minh cũng dốc toàn lực, thi triển những thần thông mạnh nhất của mình, tạo ra các lá chắn, kết giới.
Nhưng tất cả dường như chỉ là vô ích. Bức tường pháp tắc của Lâm Phàm nứt vỡ. Các lá chắn của liên minh tan rã như bong bóng xà phòng. Dù đã giảm thiểu sức mạnh của đợt tấn công đầu tiên, nhưng hàng chục triệu sinh linh vẫn bị nuốt chửng, vĩnh viễn biến mất.
“Mẹ kiếp!” Thần Hoàng Lôi Viêm, một vị Thần Hoàng nóng nảy nhưng đầy dũng mãnh, gầm lên. Hắn phóng ra vô số tia sét vàng kim, tạo thành một mạng lưới lôi đình bao trùm một vùng không gian rộng lớn, cố gắng tấn công vào vùng rìa của Thôn Phệ Giả Nguyên Thể. Nhưng các tia sét vừa chạm vào vùng xoáy đen đã bị bẻ cong, bị hút vào, và biến mất không tăm hơi. Thôn Phệ Giả Nguyên Thể không hề bị ảnh hưởng, thậm chí không có một chút dao động.
Lâm Phàm biết đây không phải là lúc để tuyệt vọng. Hắn cần phải khai thác khả năng Phân Tích & Tiến Hóa của Thiên Đạo để tìm ra điểm yếu. Hắn tập trung toàn bộ ý chí, kết nối với bản nguyên Thiên Đạo trong cơ thể, quét qua Thôn Phệ Giả Nguyên Thể với một tốc độ kinh hoàng, cố gắng phân tích mọi hạt vật chất, mọi luồng năng lượng, mọi pháp tắc cấu thành nó. Quá trình này cực kỳ nguy hiểm, bởi vì mỗi khi hắn cố gắng phân tích, một phần ý chí Hư Vô của Thôn Phệ Giả Nguyên Thể lại cố gắng xâm nhập vào linh hồn hắn, kéo hắn vào sự hỗn loạn.
Trong khi đó, cuộc chiến tiếp tục diễn ra khốc liệt. Liên minh không ngừng bị đẩy lùi. Từng giây trôi qua là từng giây họ phải trả giá bằng máu và linh hồn. Một vị Tiên Đế Cửu Thiên, người từng là một trong những cường giả mạnh nhất Tiên Giới, đã dốc toàn bộ tu vi, tự bạo Tiên Hạch để tạo ra một luồng sáng chói lòa, hy vọng làm chậm bước Thôn Phệ Giả Nguyên Thể. Ánh sáng đó chỉ tồn tại được vài khoảnh khắc trước khi bị nuốt chửng, nhưng nó đã mua được một chút thời gian quý giá cho những người khác rút lui.
“Rút lui! Rút lui theo đội hình đã định!” Lâm Phàm cuối cùng cũng truyền lệnh, giọng nói của hắn đầy vẻ đau đớn nhưng kiên định. Hắn đã thu được thứ mình cần. “Không ai được phép ở lại!”
Dưới sự yểm trợ của Lâm Phàm và các cường giả còn lại, liên minh bắt đầu rút lui một cách có trật tự, dù vẫn còn vô số người bị bỏ lại phía sau, bị Thôn Phệ Giả Nguyên Thể nuốt chửng trong những khoảnh khắc cuối cùng. Cảnh tượng đó khắc sâu vào tâm trí của mỗi người còn sống sót, một vết sẹo không thể xóa nhòa.
Khi liên minh đã rút lui an toàn về một vùng không gian tương đối ổn định, Lâm Phàm thu hồi Thiên Đạo Chân Thân. Hắn thở hổn hển, ánh mắt vẫn còn sự chấn động. Thôn Phệ Giả Nguyên Thể không truy đuổi. Nó dường như không quan tâm đến những con mồi nhỏ bé đã thoát khỏi nó, mà chỉ tiếp tục mở rộng, nuốt chửng những vùng Hư Vô xung quanh.
“Tổn thất… vô cùng nặng nề,” một Tiên Vương báo cáo, giọng nói run rẩy. Hàng trăm triệu chiến sĩ, hàng ngàn chiến hạm, và nhiều cường giả cấp Tiên Đế, Thần Vương đã vĩnh viễn biến mất. Sự hy sinh đó đã đổi lấy thông tin.
“Ta đã hiểu một phần,” Lâm Phàm nói, giọng nói khàn đặc, thu hút sự chú ý của tất cả. “Thôn Phệ Giả Nguyên Thể… nó không phải là một sinh vật sống theo cách chúng ta hiểu. Nó là một thực thể được tạo thành từ ‘Ý Chí Hư Vô’ thuần túy, một bản nguyên của sự tiêu diệt và hỗn loạn.”
Hắn hít một hơi thật sâu, tiếp tục giải thích, “Nó không ăn để tồn tại, nó nuốt chửng để mở rộng. Mục đích của nó không phải là hủy diệt cá thể, mà là biến đổi mọi thứ thành bản chất của Hư Vô, đồng hóa chúng vào chính nó. Nó không có cảm xúc, không có suy nghĩ theo cách chúng ta có, nó chỉ là một cỗ máy hủy diệt vũ trụ được thúc đẩy bởi một ý chí nguyên thủy.”
“Vậy thì làm sao chúng ta có thể tiêu diệt nó?” Thần Hoàng Lôi Viêm hỏi, vẻ mặt đầy bi quan.
Lâm Phàm lắc đầu. “Chúng ta không thể tiêu diệt một khái niệm, một bản nguyên. Ý Chí Hư Vô không thể bị phá hủy. Nhưng… nó có thể bị ‘tịnh hóa’ và ‘đồng hóa’. Ta đã thấy một tia hy vọng trong quá trình phân tích. Nguồn gốc của nó là sự hỗn loạn, nhưng sự hỗn loạn đó lại là nền tảng của mọi sự sáng tạo. Giống như âm và dương, chúng ta không thể loại bỏ một cái, nhưng có thể cân bằng chúng.”
“Nói cách khác,” Tiên Nữ Cửu Thiên, người đã đi cùng Lâm Phàm đến đây, nhẹ nhàng nói, “chúng ta không thể giết chết nó, mà phải biến đổi nó, dung hợp nó vào một trật tự mới.”
Lâm Phàm gật đầu. “Đúng vậy. Nhưng để làm được điều đó, cần một lượng năng lượng và ý chí khổng lồ, đủ để chống lại toàn bộ Ý Chí Hư Vô. Và quan trọng nhất… cần một ‘Thiên Đạo’ hoàn chỉnh, không phải chỉ là những mảnh vỡ.”
Lời nói của Lâm Phàm khiến mọi người rơi vào trầm tư. Cuộc chạm trán đầu tiên đã phải trả giá quá đắt, nhưng nó đã mang lại một cái nhìn sâu sắc hơn về kẻ thù vĩ đại nhất vũ trụ. Giờ đây, họ đã có một hướng đi, một mục tiêu rõ ràng hơn, dù con đường đó còn gian nan và đầy hy sinh. Họ cần Lâm Phàm, cần Thiên Đạo mới, cần sự dung hợp hoàn chỉnh để đối mặt với thử thách cuối cùng này.