Thiên Đạo Trùng Sinh
Chương 595
Không gian xung quanh biến dạng, không phải bởi một pháp thuật nào, mà bởi sự tồn tại thuần túy của nó. Thôn Phệ Giả Nguyên Thể, một khối u ác tính của hư vô, lơ lửng giữa khoảng không vô tận, lớn đến mức khiến cả những hành tinh gần đó trông như những viên sỏi nhỏ. Nó không có hình dạng cố định, mà liên tục cuộn xoáy, nhấp nhô như một đại dương mực đen, mỗi gợn sóng đều nuốt chửng ánh sáng và hy vọng. Từ trong sâu thẳm của nó, một luồng ý chí hủy diệt nguyên thủy lan tỏa, khiến mọi sinh linh, dù là Tiên Đế hay Thần Hoàng, đều cảm thấy linh hồn mình đang bị bào mòn, kéo về phía hư không vĩnh cửu.
Lâm Phàm đứng ở tiền tuyến, Thiên Đạo Chân Thân của hắn phát ra ánh sáng chói lọi, cố gắng chống lại áp lực của Hư Vô. Các mảnh vỡ Thiên Đạo trong cơ thể hắn gầm thét, hòa quyện thành một ý chí bất khuất. Bên cạnh hắn là Tiên Nữ Cửu Thiên, với vẻ đẹp thoát tục nhưng ánh mắt kiên định, cùng các cường giả từ vô số vũ trụ khác, tạo thành một liên minh hùng hậu nhưng cũng đầy mong manh trước thực thể này. Hàng tỷ chiến hạm, hàng triệu cường giả, vô số chủng tộc đã tập hợp ở đây, mang theo hy vọng cuối cùng của đa vũ trụ.
“Tất cả nghe lệnh!” Lâm Phàm cất tiếng, giọng nói vang vọng khắp chiến trường, “Tấn công toàn diện! Mục tiêu: trung tâm của nó! Đừng để nó nuốt chửng chúng ta!”
Ngay lập tức, một làn sóng năng lượng khổng lồ bùng nổ. Hàng vạn Tiên Pháp, Thần Thông, Ma Kỹ, Đạo Thuật từ các vũ trụ khác nhau đồng loạt phóng ra, tạo thành một cơn bão màu sắc và hủy diệt. Những chùm sáng xuyên qua khoảng không, những quả cầu năng lượng khổng lồ va chạm, những lưỡi kiếm cắt xé không gian, tất cả đều nhằm vào khối vật chất đen kịt đang cuộn xoáy. Đây là đòn phủ đầu mạnh nhất mà liên minh có thể tung ra, tập hợp sức mạnh của hàng tỷ năm tu luyện và hàng triệu vũ trụ.
Thế nhưng, Thôn Phệ Giả Nguyên Thể dường như không hề hấn gì. Các đòn tấn công chạm vào bề mặt của nó, tạo ra những gợn sóng nhỏ, nhưng ngay lập tức bị hấp thụ, biến mất vào sâu thẳm của hư vô. Không một tia năng lượng nào thoát ra, không một dấu vết nào còn lại. Nó giống như một cái hố đen vô đáy, nuốt chửng tất cả, kể cả khái niệm về sự tồn tại.
“Không thể nào!” Một Thần Hoàng từ vũ trụ Lôi Điện gầm lên, chùm sét vạn trượng của ông ta vừa phóng ra đã tan biến. “Sức mạnh của nó vượt quá sức tưởng tượng!”
Thôn Phệ Giả Nguyên Thể bắt đầu phản công. Nó không cần phải chủ động tấn công. Chỉ bằng sự hiện diện của mình, những luồng năng lượng Hư Vô tinh khiết bắn ra từ các điểm xoáy trên cơ thể nó, như những sợi tơ vô hình nhưng sắc bén. Chúng lướt qua chiến trường, và bất cứ thứ gì chạm phải đều biến mất không dấu vết. Không phải là bị phá hủy, mà là bị xóa sổ khỏi sự tồn tại, như thể chúng chưa từng có mặt.
Tiếng la hét vang lên. Hàng trăm chiến hạm nổ tung, nhưng không có mảnh vỡ nào. Hàng ngàn cường giả tan biến thành hư vô, không để lại tro bụi. Sự tuyệt vọng bắt đầu lan tràn. Liên minh hùng mạnh đang bị nghiền nát một cách vô hình, từng chút một.
Lâm Phàm siết chặt nắm đấm. Hắn đã dự đoán được sự đáng sợ của đối thủ, nhưng không ngờ nó lại đến mức này. Ngay cả Thiên Đạo Chân Thân của hắn cũng cảm thấy bị áp lực cực lớn, linh hồn như muốn bị kéo ra khỏi thân thể. Hắn biết, nếu cứ tiếp tục thế này, liên minh sẽ bị xóa sổ hoàn toàn mà không gây ra được bất kỳ tổn hại nào.
“Thôn Phệ Giả Nguyên Thể, nó không chỉ đơn thuần là một sinh vật hay một thực thể vật chất!” Tiên Nữ Cửu Thiên chợt nói, giọng nàng run rẩy nhưng đầy tỉnh táo. “Nó là hiện thân của Ý Chí Hư Vô! Mọi đòn tấn công vật lý, năng lượng đều bị nó đồng hóa. Chúng ta phải tìm cách tác động vào ý chí, vào bản chất của nó!”
Lời nói của nàng như một tia sét đánh thẳng vào tâm trí Lâm Phàm. Hắn bắt đầu kích hoạt tối đa khả năng “Phân Tích” của Thiên Đạo, nhưng sự hỗn loạn của Nguyên Thể quá lớn, thông tin quá phức tạp để xử lý.
Trong khi đó, một luồng Hư Vô khổng lồ, đen kịt như một con rắn vũ trụ, đột nhiên vươn ra từ Nguyên Thể, nhắm thẳng vào một cụm chiến hạm của các cường giả Tiên Giới. Đó là nơi tập trung của nhiều Tiên Đế và Tiên Tôn. Nếu cụm này bị xóa sổ, toàn bộ cánh quân đó sẽ sụp đổ.
“Không!” Lâm Phàm gầm lên, hắn muốn lao đến, nhưng tốc độ của luồng Hư Vô quá nhanh, và hắn đang bị kìm hãm bởi áp lực từ Nguyên Thể.
Chợt, một bóng người lướt qua, nhanh như chớp. Đó là Tiên Nữ Cửu Thiên. Nàng kích hoạt toàn bộ sức mạnh của mình, thân thể nàng tỏa ra một hào quang trắng bạc chói lọi, không phải là Tiên Linh Chi Khí thông thường, mà là một loại năng lượng cổ xưa, thuần khiết và mạnh mẽ, có lẽ là một phần nhỏ của Thiên Đạo Nguyên Thủy mà nàng đã hấp thu từ vô số kỷ nguyên.
“Lâm Phàm, ta là một phần ý chí của Thiên Đạo Nguyên Thủy!” Tiên Nữ Cửu Thiên hét lên, giọng nàng đầy bi tráng. “Ta đã sống đủ lâu, chứng kiến đủ sự suy tàn! Bây giờ, ta sẽ cho ngươi thấy bản chất của nó! Phân Tích! Hãy phân tích ta! Phân tích khoảnh khắc ta va chạm với nó!”
Nàng không do dự, lao thẳng vào luồng Hư Vô khổng lồ, không phải để chống lại, mà để hiến tế. Hào quang trắng bạc của nàng va chạm với bóng tối vô tận. Một khoảnh khắc, không gian như ngừng lại. Ánh sáng và bóng tối giằng co dữ dội. Đó không phải là một vụ nổ, mà là một sự tan rã. Năng lượng Thiên Đạo cổ xưa của nàng bị Hư Vô Thôn Phệ Giả nuốt chửng, nhưng trong khoảnh khắc cuối cùng đó, nàng đã cố gắng tạo ra một sự phản kháng, một dấu ấn, một thông điệp.
Trong chốc lát, luồng Hư Vô khổng lồ bị chững lại. Dù chỉ là một phần nhỏ của giây, nhưng nó đủ để Lâm Phàm, với khả năng Thiên Đạo Phân Tích của mình, cảm nhận được một luồng thông tin khổng lồ tràn vào tâm trí hắn. Hắn không chỉ thấy sự hủy diệt, mà còn thấy một chuỗi pháp tắc phức tạp, một cấu trúc năng lượng, và một ý chí… không phải là sự sống, mà là một loại đói khát vô tận, một sự trống rỗng cố gắng lấp đầy chính mình bằng cách nuốt chửng mọi thứ.
Tiên Nữ Cửu Thiên tan biến. Không còn dấu vết. Cả linh hồn và thể xác nàng đều trở về hư vô. Nàng đã thực sự hy sinh, để lại một khoảng trống lớn trong lòng Lâm Phàm và toàn bộ liên minh. Nỗi đau đớn và sự mất mát bao trùm chiến trường, nhưng cái chết của nàng không phải là vô nghĩa.
Lâm Phàm nhắm mắt lại. Hắn đã phân tích được. Hắn đã hiểu. Thôn Phệ Giả Nguyên Thể không phải là một thực thể có linh hồn hay ý thức theo cách thông thường. Nó là hiện thân của một định luật, một nguyên tắc của vũ trụ: sự trống rỗng tìm cách lấp đầy. Nó không muốn hủy diệt, nó chỉ muốn đồng hóa, biến mọi thứ thành một phần của chính nó. Và điểm yếu của nó không nằm ở sức mạnh vật chất, mà nằm ở chính bản chất của nó – sự trống rỗng đó. Nếu có thể lấp đầy sự trống rỗng đó bằng một loại năng lượng khác, bằng một ý chí khác, nó có thể bị kiểm soát, thậm chí bị chuyển hóa.
Hắn mở mắt ra, ánh mắt không còn sự tuyệt vọng, mà thay vào đó là sự kiên định và một tia hy vọng mới. “Rút lui!” Lâm Phàm ra lệnh, giọng nói vang dội, đầy quyền uy. “Rút lui có trật tự! Chúng ta đã biết được bí mật của nó! Cuộc chiến này chưa kết thúc!”
Dù tổn thất nặng nề, dù mất mát đau đớn, nhưng cái chết của Tiên Nữ Cửu Thiên đã không vô ích. Cô đã mua cho liên minh một cơ hội, một tia sáng trong màn đêm vô tận. Lâm Phàm, với thông tin quan trọng đã thu được, biết rằng họ cần một chiến lược hoàn toàn khác. Cuộc chạm trán đầu tiên này đã kết thúc với một cái giá quá đắt, nhưng nó cũng là khởi đầu cho một kế hoạch táo bạo hơn, một hy vọng mong manh về sự sống còn của đa vũ trụ. Hắn nhìn chằm chằm vào khối hư vô khổng lồ đang cuộn xoáy, một lời hứa thầm lặng hiện lên trong tâm trí: “Ta sẽ không để sự hy sinh của nàng trở thành vô nghĩa.”