Thiên Đạo Trùng Sinh
Chương 596

Cập nhật lúc: 2026-03-14 23:03:38 | Lượt xem: 3

Hư Vô Chi Địa, một biển cả của sự hỗn loạn và cái chết, giờ đây rực sáng bởi những vệt năng lượng chói lòa từ các pháp tắc vũ trụ. Liên minh đa vũ trụ, dưới sự dẫn dắt của Lâm Phàm, đã đến gần trung tâm của cơn ác mộng – nơi Thôn Phệ Giả Nguyên Thể ẩn mình. Không gian xung quanh đây không còn là hư vô tĩnh lặng, mà là một xoáy nước khổng lồ của các mảnh vỡ vũ trụ bị nghiền nát, những linh hồn vặn vẹo và năng lượng hỗn độn cuồn cuộn.

Mắt thường không thể nhìn thấy, nhưng Lâm Phàm, với Thiên Đạo Chân Nhãn và hệ thống Phân Tích của mình, đã nhìn thấu. Một khối vật chất khổng lồ, đen đặc và vô định hình, đang lơ lửng giữa trung tâm xoáy nước. Nó không có hình dạng cố định, liên tục co rút và giãn nở, nuốt chửng mọi thứ tiến đến gần nó. Đó không phải là một sinh vật có thể nhận thức được theo cách thông thường; đó là một ý chí hủy diệt thuần túy, một lỗ đen sống, được bao bọc bởi một lớp màn năng lượng Hư Vô dày đặc đến mức ánh sáng cũng không thể thoát ra.

“Đây chính là Thôn Phệ Giả Nguyên Thể,” Lâm Phàm trầm giọng, âm thanh của hắn vang vọng qua tâm linh của mỗi thành viên trong liên minh. “Sự tồn tại của nó là một nghịch lý. Nó không sống, nhưng nó nuốt chửng sự sống. Nó không có ý thức, nhưng nó mang ý chí hủy diệt. Tất cả những Hư Vô Thôn Phệ Giả chúng ta từng đối mặt chỉ là những mảnh vỡ, những xúc tu của thực thể này.”

Tiên Nữ Cửu Thiên, với vẻ mặt băng giá thường lệ, cũng hiện lên sự ngưng trọng hiếm thấy. “Nó lớn hơn bất kỳ vũ trụ nào chúng ta từng biết. Làm sao có thể tiêu diệt một thứ như vậy?”

Thần Hoàng Cổ Xưa, người đã chứng kiến những kỷ nguyên tàn khốc, thở dài. “Thiên Đạo Nguyên Thủy đã phải hy sinh bản thân để phong ấn nó. Giờ đây, chúng ta phải đối mặt với nó khi nó đã mạnh mẽ hơn, và chúng ta thì yếu ớt hơn nhiều.”

Sự lo lắng lan tỏa trong liên minh, nhưng Lâm Phàm đã chuẩn bị cho điều này. Hắn vung tay, một bản đồ tinh xảo hiện ra trước mắt mọi người – một sơ đồ ba chiều của Thôn Phệ Giả Nguyên Thể, với những điểm yếu tiềm tàng và các tuyến năng lượng phức tạp mà hệ thống của hắn đã phân tích được từ xa.

“Chúng ta sẽ không tiêu diệt nó bằng một đòn duy nhất. Chúng ta sẽ làm suy yếu nó, từng bước một,” Lâm Phàm tuyên bố, ánh mắt kiên định. “Kế hoạch đã được định sẵn. Các đội tiên phong, theo ta! Các đội hỗ trợ, duy trì vòng vây và chuẩn bị pháp trận năng lượng!”

Với một tiếng rống vang dội, hàng tỷ cường giả từ vô số vũ trụ lao vào Hư Vô Chi Địa. Các pháp bảo tối thượng phát ra ánh sáng chói lòa, các thần thông kinh thiên động địa biến không gian thành một trường năng lượng hỗn loạn. Những đợt sóng xung kích đầu tiên va chạm vào lớp màn Hư Vô bao quanh Nguyên Thể, tạo ra những tiếng nổ điếc tai và những tia sáng xé rách bóng tối vĩnh hằng.

Lâm Phàm dẫn đầu đội hình mũi nhọn, Thiên Đạo Chân Thân của hắn bùng nổ sức mạnh. Mỗi bước chân của hắn đều tạo ra những khe nứt không gian, mỗi nắm đấm đều mang theo sức mạnh của hàng tỷ pháp tắc. Hắn là mũi khoan, là ngọn giáo, xuyên thủng lớp phòng ngự bên ngoài của Hư Vô Thôn Phệ Giả. Các cường giả khác, bao gồm Tiên Nữ Cửu Thiên, Thần Hoàng Cổ Xưa, và những thủ lĩnh hùng mạnh từ các vũ trụ khác, hợp lực yểm trợ, tạo thành một lưới lửa không thể xuyên thủng.

Ban đầu, có vẻ như liên minh đang chiếm ưu thế. Lớp màn Hư Vô bên ngoài bị xé toạc, để lộ ra những phần thân thể đen kịt, lởm chởm gai nhọn và những khe nứt phát ra ánh sáng kỳ dị. Hàng triệu Hư Vô Thôn Phệ Giả nhỏ hơn, những sinh vật vô định hình được tạo ra từ Nguyên Thể, lao ra như ong vỡ tổ, nhưng đều bị đội quân liên minh tiêu diệt một cách có hệ thống.

Tuy nhiên, sự vui mừng chỉ kéo dài trong chốc lát. Khi Lâm Phàm và đội tiên phong tiến sâu hơn, Thôn Phệ Giả Nguyên Thể bắt đầu phản công. Nó không có mắt, không có miệng, nhưng một ý chí hủy diệt đáng sợ tỏa ra, khiến mọi sinh linh cảm thấy linh hồn mình đang bị nghiền nát. Từ những khe nứt trên thân thể nó, những luồng năng lượng Hư Vô nguyên chất bùng phát, biến mọi thứ nó chạm vào thành hư không.

Một Thần Vương từ Vũ Trụ Tinh Không, vừa tung ra một chiêu thức mạnh mẽ, đã bị một luồng Hư Vô bắn trúng. Cơ thể hắn không kịp kêu lên một tiếng, tan biến thành hư vô, không để lại dấu vết gì. Sau đó là một Tiên Tôn, một vị Ma Chủ, rồi đến hàng trăm, hàng ngàn cường giả. Các pháp trận hỗ trợ bên ngoài liên tục bị phá hủy, khiến sự kết nối giữa các đội quân bị gián đoạn.

Lâm Phàm gầm lên, vung Thiên Đạo Kiếm, một lưỡi kiếm được tạo ra từ hàng tỷ pháp tắc, chém thẳng vào một luồng Hư Vô đang lao tới. Lưỡi kiếm cắt xuyên qua nó, nhưng chỉ làm chậm nó lại một chút trước khi nó tiếp tục lao về phía sau, nuốt chửng một hạm đội Tiên Giới.

“Không thể nào!” Tiên Nữ Cửu Thiên thốt lên, vẻ mặt trắng bệch. “Sức mạnh của nó là vô tận. Nó nuốt chửng mọi thứ để tồn tại, và nó không ngừng lớn mạnh.”

Thần Hoàng Cổ Xưa, với kinh nghiệm chiến đấu phong phú, nhận ra sự khác biệt. “Nó không chỉ đơn thuần là phản công. Nó đang hấp thụ năng lượng từ chính các đòn tấn công của chúng ta! Mỗi khi chúng ta hủy diệt một Hư Vô Thôn Phệ Giả nhỏ, năng lượng của nó lại quay về Nguyên Thể. Mỗi pháp tắc mà chúng ta tung ra, nếu không đủ mạnh để xuyên phá, sẽ bị nó hấp thụ và chuyển hóa.”

Đây là một cuộc chiến không cân sức. Liên minh càng chiến đấu, Thôn Phệ Giả Nguyên Thể càng trở nên mạnh mẽ. Sự tuyệt vọng bắt đầu len lỏi trong tâm trí các cường giả. Những người bạn, đồng đội vừa kề vai sát cánh, giờ đã tan biến vào hư không không dấu vết.

Lâm Phàm, mặc dù đang chiến đấu với cường độ cao nhất, vẫn giữ được sự bình tĩnh đáng kinh ngạc. Hệ thống trong tâm thức hắn không ngừng hoạt động, phân tích từng luồng năng lượng, từng phản ứng của Nguyên Thể. Hắn nhận ra rằng Thôn Phệ Giả Nguyên Thể không có điểm yếu vật lý theo cách thông thường. Nó là một thực thể được tạo thành từ “Ý Chí Hư Vô” thuần túy, một khái niệm trừu tượng hơn là vật chất.

Một tia sáng lóe lên trong đầu Lâm Phàm. Ý Chí Hư Vô! Đó là chìa khóa. Nếu nó là ý chí, vậy thì nó có thể bị ảnh hưởng bởi một ý chí khác. Nhưng ý chí nào đủ mạnh để đối đầu với ý chí hủy diệt của toàn bộ Hư Vô?

Trong lúc đó, Thôn Phệ Giả Nguyên Thể lại tung ra một đòn hủy diệt kinh hoàng. Hàng trăm xúc tu Hư Vô khổng lồ, được tạo thành từ năng lượng tối tăm, vươn ra từ thân thể nó, xuyên thủng đội hình liên minh như dao cắt bơ. Một nửa đội tiên phong bị nuốt chửng trong nháy mắt. Ngay cả Lâm Phàm cũng phải hứng chịu một đòn trực diện, mặc dù Thiên Đạo Chân Thân của hắn đủ mạnh để không bị tan biến, nhưng hắn cũng bị đẩy lùi hàng vạn dặm, máu chảy từ khóe miệng.

“Rút lui! Toàn bộ rút lui!” Lâm Phàm ra lệnh, giọng nói của hắn vang vọng trong tâm thức liên minh, đầy uy quyền nhưng cũng ẩn chứa sự đau đớn. “Chúng ta không thể tiếp tục chiến đấu theo cách này!”

Quyết định rút lui là một sự sỉ nhục, một thất bại đau đớn cho liên minh hùng mạnh nhất từng được thành lập. Hàng tỷ sinh linh đã hy sinh, hàng ngàn pháp bảo tối thượng đã bị phá hủy, nhưng Thôn Phệ Giả Nguyên Thể vẫn sừng sững, thậm chí còn mạnh mẽ hơn trước một chút, như thể nó vừa ăn một bữa thịnh soạn.

Khi những tàn dư của liên minh rút lui về Vô Tận Hư Không, không khí nặng nề bao trùm. Những gương mặt mệt mỏi, tuyệt vọng, và đầy bi thương. Thất bại này quá lớn, quá thê thảm. Họ đã đối mặt với một kẻ thù mà dường như không thể đánh bại.

Lâm Phàm đứng giữa những người còn sống sót, ánh mắt quét qua từng khuôn mặt. Hắn nhìn thấy sự mất mát, nhưng cũng nhìn thấy một tia lửa ý chí chưa bị dập tắt hoàn toàn. Dù thất bại, họ vẫn còn sống, và họ đã học được một bài học quan trọng: không thể dùng sức mạnh vật lý thuần túy để đánh bại Hư Vô Thôn Phệ Giả Nguyên Thể.

“Chúng ta đã trả giá đắt,” Lâm Phàm nói, giọng hắn trầm ấm nhưng kiên định. “Nhưng chúng ta không hề vô ích. Ta đã thu thập đủ dữ liệu. Ta đã hiểu được bản chất của nó. Nó không phải là một sinh vật để bị tiêu diệt, mà là một ý chí để bị chuyển hóa.”

Hắn giơ tay lên, trong lòng bàn tay hắn, một hạt sáng nhỏ lấp lánh. Đó là một phần nhỏ của năng lượng Hư Vô thuần túy mà hắn đã kịp hấp thụ và phân tích trước khi rút lui. “Nó không phải là vô địch. Nó có một điểm yếu cốt lõi, nằm sâu trong bản chất của Ý Chí Hư Vô. Chúng ta cần một phương pháp khác, một con đường mà Thiên Đạo Nguyên Thủy đã từng cố gắng nhưng chưa hoàn thành. Một con đường không phải là hủy diệt, mà là tịnh hóa và đồng hóa.”

Lời nói của Lâm Phàm đã nhen nhóm lại một tia hy vọng nhỏ nhoi trong lòng những người còn sống sót. Thất bại này không phải là dấu chấm hết, mà là một bước ngoặt. Họ đã trả giá đắt, nhưng đổi lại, họ đã có được thông tin quan trọng nhất: bản chất thực sự của kẻ thù và hướng đi mới cho cuộc chiến sinh tử này. Cuộc đại chiến vũ trụ chỉ mới bắt đầu, và Lâm Phàm biết rằng, để chiến thắng, hắn sẽ phải vượt qua mọi giới hạn của bản thân, không chỉ là một người tu luyện, mà là một Thiên Đạo thực sự.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8