Thiên Đạo Trùng Sinh
Chương 597

Cập nhật lúc: 2026-03-14 23:04:03 | Lượt xem: 3

Không gian xung quanh biến đổi một cách dữ dội, không còn là Hư Không Vô Tận với những tinh vân hay thiên hà xa xôi, mà là một vùng xoáy đen kịt, vô tận và đầy rẫy sự hỗn loạn. Hàng tỷ con mắt từ các cường giả liên minh đa vũ trụ đều hướng về một điểm duy nhất, nơi mà mọi ánh sáng, mọi sự sống dường như bị bóp méo và nuốt chửng. Đó là Thôn Phệ Giả Nguyên Thể.

Nó không phải là một sinh vật có hình dạng rõ ràng, mà là một thực thể bao la đến mức không thể nào hình dung được. Nó là một vùng không gian tự thân, một vũ trụ hỗn mang của sự hủy diệt. Hàng ngàn, hàng vạn thiên hà có thể bị nhấn chìm trong khối thể của nó mà không để lại một gợn sóng. Ánh mắt Lâm Phàm, được cường hóa bởi các mảnh vỡ Thiên Đạo, có thể nhìn thấy những dòng xoáy năng lượng Hư Vô cuồn cuộn bên trong, mỗi dòng xoáy đều có thể nghiền nát một tinh cầu. Không có đầu, không có đuôi, không có chi, chỉ là một khối Hư Vô đang tồn tại, đang thở, và đang nuốt chửng.

“Chuẩn bị!” Lâm Phàm gầm lên, giọng nói vang vọng khắp tâm trí của mọi thành viên liên minh, truyền đi sự kiên định và quyết tâm. Hắn đứng ở tuyến đầu, Thiên Đạo Chân Thân đã được kích hoạt một phần, thân thể phát ra ánh sáng vàng rực rỡ, đối lập hoàn toàn với bóng tối tuyệt vọng của Thôn Phệ Giả.

Bên cạnh hắn, Tiên Nữ Cửu Thiên, với hào quang băng sương bao quanh, và Thần Hoàng Lôi Phạt, với những tia sét cuồng nộ, cùng các lãnh đạo cường giả từ vô số vũ trụ khác, đều đã sẵn sàng.

“Tấn công!” Lệnh được ban ra. Hàng tỷ cường giả đồng loạt bùng nổ sức mạnh. Vô số chùm sáng năng lượng, thần thông, tiên pháp, kỹ năng chiến đấu từ các chủng tộc khác nhau, những vũ khí tối thượng được rèn giũa qua hàng vạn năm, tất cả cùng lúc lao vào Thôn Phệ Giả Nguyên Thể. Đó là một cảnh tượng hùng vĩ đến tột cùng, một trận mưa sao băng của sự hủy diệt, hướng thẳng vào trái tim của Hư Vô.

Các đợt tấn công chạm vào bề mặt của Nguyên Thể. Không có tiếng nổ lớn, không có sự va chạm vật lý như mong đợi. Thay vào đó, những chùm sáng hùng mạnh nhất, những pháp tắc cứng rắn nhất, những năng lượng hủy diệt nhất, tất cả đều bị nuốt chửng một cách im lặng. Chúng tan biến, không để lại dấu vết, như thể chưa từng tồn tại. Khối Hư Vô khổng lồ chỉ khẽ rung động, rồi tiếp tục phình to hơn một chút, hấp thu hoàn toàn sức mạnh của liên minh.

Một làn sóng tuyệt vọng bắt đầu lan tỏa. Sức mạnh của chúng ta… vô dụng sao?

Lâm Phàm biết đây là điều có thể xảy ra. Hắn gầm lên, xua tan nỗi sợ hãi đang dâng trào. “Đừng hoảng loạn! Tất cả tiến lên! Ta sẽ mở đường!”

Hắn vươn hai tay, Thiên Đạo Chân Thân hoàn toàn bộc phát. Ánh sáng vàng chói lòa, kết tinh thành một thanh kiếm khổng lồ, không phải là vật chất, mà là sự tổng hợp của Pháp Tắc Sáng TạoÝ Chí Của Vạn Vật. Thanh kiếm này không nhằm mục đích gây tổn thương vật lý, mà là để chống lại bản chất của Hư Vô.

Thiên Đạo Khai Hoang Kiếm!” Lâm Phàm hét lớn, vung kiếm. Thanh kiếm ánh sáng xé toạc không gian Hư Vô, không bị nuốt chửng mà đẩy lùi nó. Một vết nứt khổng lồ xuất hiện trên bề mặt của Thôn Phệ Giả Nguyên Thể, không phải là vết thương vật lý, mà là sự dao động trong dòng chảy Hư Vô của nó.

Khoảnh khắc đó, Thôn Phệ Giả Nguyên Thể dường như tức giận. Nó không còn chỉ nuốt chửng thụ động. Từ sâu thẳm bên trong, một làn sóng xung kích vô hình, nhưng chứa đựng sức mạnh hủy diệt khái niệm, bùng nổ. Đây không phải là năng lượng hay pháp tắc, mà là một sự tước đoạt. Mọi thứ chạm vào làn sóng đó, dù là sinh linh, phi thuyền, hay thần khí, đều bị tước đoạt sự tồn tại, tan rã thành không khí, thậm chí còn không kịp hóa thành tro bụi.

“Phòng ngự! Phòng ngự tối đa!” Thần Hoàng Lôi Phạt gào thét, triệu hồi một tấm khiên sấm sét khổng lồ. Tiên Nữ Cửu Thiên tạo ra một bức tường băng giá vĩnh cửu. Các cường giả khác cũng dốc toàn lực chống đỡ. Nhưng làn sóng đó quá mạnh, quá tuyệt vọng.

Hàng trăm ngàn chiến hạm bị nghiền nát. Hàng triệu cường giả, dù ở cảnh giới Tiên Tôn hay Thần Vương, đều hóa thành hư vô. Những tiếng kêu thét, những lời nguyền rủa, những tiếng cầu nguyện đều bị nuốt chửng bởi sự im lặng chết chóc. Liên minh chỉ mới chạm trán, đã phải trả một cái giá kinh hoàng.

Lâm Phàm cảm thấy một áp lực khủng khiếp đè nặng lên mình. Thiên Đạo Chân Thân của hắn bắt đầu xuất hiện những vết nứt nhỏ. Hắn không thể bảo vệ tất cả. Hắn nhìn thấy những người bạn, những đồng minh anh dũng chiến đấu bên cạnh, bị làn sóng Hư Vô tước đoạt sự sống. Nỗi đau và sự bất lực dâng trào, nhưng hắn không cho phép mình gục ngã.

Trong khoảnh khắc sinh tử đó, hệ thống “Phân Tích & Tiến Hóa Vạn Vật” trong tâm trí hắn hoạt động hết công suất. Dòng dữ liệu khổng lồ đổ về, phân tích từng gợn sóng năng lượng Hư Vô, từng dao động nhỏ nhất của Nguyên Thể. Hắn không chỉ nhìn bằng mắt thường, mà nhìn bằng Thiên Đạo, bằng bản chất của vạn vật.

Lâm Phàm nhận ra: Thôn Phệ Giả Nguyên Thể không phải là một sinh vật hữu cơ theo cách chúng ta hiểu. Nó là một khái niệm, một Ý Chí.

Dòng dữ liệu tiếp tục tuôn chảy. Hắn thấy rằng những đợt tấn công của liên minh, dù mạnh mẽ đến đâu, đều bị Nguyên Thể hấp thu và chuyển hóa thành chính năng lượng Hư Vô của nó. Nó không phải là phòng ngự, mà là một dạng đồng hóa. Càng tấn công nó bằng năng lượng vật chất, càng cung cấp cho nó thức ăn.

Hơn nữa, cái gọi là “tức giận” của nó không phải là cảm xúc, mà là một phản ứng tự nhiên của Ý Chí Hư Vô khi bị một Ý Chí Sáng Tạo mạnh mẽ (như của Lâm Phàm) thách thức. Làn sóng hủy diệt vừa rồi cũng không phải là một chiêu thức, mà là sự bộc phát của bản chất tước đoạt sự tồn tại của nó.

Lâm Phàm nhắm mắt lại trong một tích tắc, tập trung toàn bộ ý thức. Hắn nhìn sâu hơn, xuyên qua lớp vỏ Hư Vô bên ngoài, xuyên qua các tầng năng lượng cuồn cuộn. Hắn nhận ra một trung tâm. Không phải là một lõi vật lý, mà là một điểm hội tụ của Ý Chí Hư Vô thuần túy. Một điểm mà mọi sự tồn tại đều bị phủ nhận, mọi sáng tạo đều bị bóp méo. Đó là hạt nhân của sự hư vô, nơi mọi thứ bắt nguồn và mọi thứ kết thúc.

“Không thể tiêu diệt bằng vũ lực… phải tịnh hóa nó, đồng hóa nó.” Lâm Phàm thì thầm, một ý tưởng điên rồ nhưng đầy hy vọng lóe lên trong đầu.

Thôn Phệ Giả Nguyên Thể lại chuẩn bị một làn sóng tước đoạt khác, mạnh hơn, rộng hơn. Liên minh đã suy yếu đáng kể, nhiều cường giả đã ngã xuống. Không thể tiếp tục.

“Rút lui! Tất cả rút lui theo ta!” Lâm Phàm hét lớn, âm thanh của hắn mang theo uy lực của Thiên Đạo, xuyên qua mọi sự hỗn loạn. Hắn dồn toàn bộ sức mạnh còn lại, tạo ra một vết nứt không gian khổng lồ, một cánh cổng dịch chuyển tạm thời, đủ lớn để toàn bộ liên minh còn sót lại có thể thoát ra.

Hắn là người cuối cùng. Khi làn sóng Hư Vô sắp chạm tới, hắn dứt khoát bước qua cánh cổng. Cánh cổng đóng lại ngay lập tức, cắt đứt sự truy đuổi của Nguyên Thể.

Liên minh tập hợp lại ở một vùng không gian an toàn hơn, nhưng không khí nặng nề đến nghẹt thở. Hàng trăm triệu sinh linh đã biến mất. Nhiều lãnh đạo cấp cao bị thương nặng, một số đã hy sinh. Nỗi đau bao trùm mọi người.

Tiên Nữ Cửu Thiên với gương mặt tái nhợt, nhìn Lâm Phàm: “Chúng ta… chúng ta đã thua cuộc sao?”

Lâm Phàm lắc đầu, ánh mắt kiên định. “Không. Chúng ta đã trả giá rất đắt, nhưng chúng ta đã không thua. Ta đã có được thông tin quan trọng.”

Hắn nhìn khắp các khuôn mặt mệt mỏi, đầy thương tích của những người còn sống sót. “Thôn Phệ Giả Nguyên Thể không phải là một sinh vật để chúng ta chiến đấu theo cách thông thường. Nó là một Ý Chí Hư Vô khổng lồ. Mọi đòn tấn công vật lý, mọi pháp tắc năng lượng đều là thức ăn cho nó. Chúng ta không thể hủy diệt nó bằng vũ lực.”

Những người còn lại ngạc nhiên. Thần Hoàng Lôi Phạt ho khan, vết thương trên ngực vẫn còn rỉ máu sấm sét: “Vậy… vậy chúng ta phải làm gì?”

Lâm Phàm nhìn lên khoảng không tối tăm nơi Thôn Phệ Giả Nguyên Thể vẫn đang ẩn mình. “Chúng ta phải tịnh hóa nó. Phải dùng Ý Chí Sáng Tạo, dùng Ý Chí Của Sự Sống của toàn bộ đa vũ trụ để đối kháng, để chuyển hóa nó. Chúng ta không thể đánh bại nó, mà phải dung hợp với nó, biến nó thành một phần của Thiên Đạo mới.”

Lời nói của hắn vang vọng, vừa điên rồ vừa mang theo một tia hy vọng mỏng manh. Cái giá phải trả là quá lớn, nhưng thông tin này, con đường mới này, là thứ duy nhất có thể xoay chuyển cục diện. Cuộc chạm trán đầu tiên đã kết thúc, để lại một vết sẹo sâu sắc trong lòng liên minh, nhưng cũng mở ra một hướng đi không ai ngờ tới, một hướng đi mà chỉ có Thiên Đạo mới có thể nghĩ ra.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8