Thiên Đạo Trùng Sinh
Chương 633
Trong một góc khuất của Hư Không Vô Tận, nơi hàng tỷ tinh hệ hội tụ thành một liên minh tạm thời, “Thánh Địa Hộ Giới” – căn cứ tiền tuyến của Liên Minh Đa Vũ Trụ – đang hoạt động hết công suất. Không gian nơi đây bị bóp méo bởi vô số trận pháp phòng ngự, những luồng năng lượng hùng vĩ xoáy tròn như những dòng sông sao, ngăn cách nơi trú ẩn an toàn này với sự hỗn loạn khôn cùng của Hư Vô Chi Địa. Ba mươi ba năm đã trôi qua kể từ khi Lâm Phàm bế quan, dung hợp và luyện hóa Thiên Đạo, và trong suốt khoảng thời gian tưởng chừng như vô tận ấy, Liên Minh đã phải gồng mình chống đỡ vô số đợt tấn công của Hư Vô Thôn Phệ Giả.
Bên trong một đại điện tráng lệ được kiến tạo từ tinh thần lực và những vật liệu vũ trụ quý hiếm, các thủ lĩnh của Liên Minh đang họp bàn. Tiên Nữ Cửu Thiên, với vẻ đẹp thoát tục và khí chất thanh lãnh như băng tuyết, ngồi ở vị trí chủ tọa. Nàng không phải là người mạnh nhất, nhưng trí tuệ uyên bác và sự kết nối sâu sắc với tàn niệm của Thiên Đạo Nguyên Thủy đã biến nàng thành người điều phối không thể thiếu. Bên cạnh nàng là Thần Hoàng Bất Diệt – một vị thần đến từ Thần Giới đã trải qua vô số kỷ nguyên, cùng với Đại Tế司 của Tinh Linh Tộc, và một vị Quân Chủ đến từ một Vũ Trụ công nghệ tiên tiến.
“Tình hình tiền tuyến đang trở nên bất lợi,” Thần Hoàng Bất Diệt trầm giọng, giọng nói uy nghiêm vang vọng trong đại điện. “Trong ba mươi ba năm qua, Hư Vô Thôn Phệ Giả đã không ngừng tiến hóa. Chúng không chỉ tăng về số lượng mà còn phát triển những chủng loại mới, có khả năng kháng cự pháp tắc của chúng ta.”
Đại Tế司 Tinh Linh Tộc, một sinh vật mảnh mai với đôi mắt xanh biếc lấp lánh trí tuệ, thở dài. “Ngay cả ‘Thiên Hằng Cấm Pháp’ mà chúng ta đã dốc toàn lực xây dựng cũng bắt đầu xuất hiện những vết nứt. Năng lượng Hư Vô đang dần thẩm thấu vào các thế giới biên giới, gieo rắc sự điên loạn và hủy diệt.”
Tiên Nữ Cửu Thiên khẽ nhắm mắt, một luồng ánh sáng yếu ớt từ trán nàng tỏa ra, như đang cố gắng cảm nhận điều gì đó. “Lâm Phàm vẫn đang trong trạng thái bế quan sâu nhất. Ý chí của hắn kiên định như Đại Đạo, nhưng sự hỗn loạn của các pháp tắc Thiên Đạo Nguyên Thủy đang cố gắng nuốt chửng hắn. Chúng ta không thể kỳ vọng vào việc hắn sẽ xuất quan sớm.”
Một sự im lặng nặng nề bao trùm đại điện. Lâm Phàm là niềm hy vọng cuối cùng của họ, nhưng cuộc chiến này không cho phép họ ngồi yên chờ đợi. Họ phải tự cứu lấy mình, ít nhất là cho đến khi Thiên Đạo mới được tái sinh.
“Vậy thì, chúng ta cần những phương pháp mới,” Quân Chủ Vũ Trụ công nghệ tiên tiến, một người máy khổng lồ làm bằng hợp kim không gian, nói bằng giọng điện tử. “Các phân tích về mẫu vật Hư Vô cho thấy chúng có một điểm yếu chung: sự thiếu hụt ý thức cá nhân và sự phụ thuộc hoàn toàn vào Ý Chí Hư Vô. Nếu chúng ta có thể tạo ra một loại năng lượng hoặc tần số có khả năng cắt đứt kết nối này, dù chỉ trong chốc lát, đó cũng là một đột phá.”
Ngay lập tức, cuộc họp chuyển sang các giải pháp. Các nhà khoa học, pháp sư, và tu sĩ từ khắp các vũ trụ đã tập trung tại Thánh Địa Hộ Giới để nghiên cứu. Trong những phòng thí nghiệm khổng lồ, được bảo vệ bởi những kết giới mạnh nhất, hàng ngàn khối óc vĩ đại đang làm việc không ngừng nghỉ. Có những người đang giải phẫu những mảnh xác Hư Vô Thôn Phệ Giả khổng lồ, cố gắng tìm hiểu sinh lý và năng lượng của chúng. Có những người đang thử nghiệm các loại linh dược, bùa chú, và công nghệ năng lượng để xem liệu chúng có thể tạo ra hiệu ứng khắc chế Hư Vô hay không.
Trong một khu vực nghiên cứu đặc biệt, một nhóm các nhà giả kim và pháp sư cổ xưa đang thử nghiệm một “Linh Hồn Tịnh Hóa Trận”. Ý tưởng là sử dụng sức mạnh thanh tịnh của linh hồn các sinh linh để tạo ra một trường năng lượng có thể làm suy yếu hoặc thậm chí phá vỡ Ý Chí Hư Vô. Tuy nhiên, mỗi lần thử nghiệm đều đòi hỏi một cái giá đắt: những người tham gia phải đối mặt với nguy cơ bị Ý Chí Hư Vô xâm nhập và biến chất. Tiên Nữ Cửu Thiên đã đích thân đến giám sát, đôi khi còn tự mình tham gia vào việc điều chỉnh trận pháp, mặc dù nàng biết điều đó nguy hiểm đến mức nào.
“Tịnh hóa không phải là hủy diệt,” nàng nói với một pháp sư già nua, người đang run rẩy sau một lần thử nghiệm thất bại. “Mục tiêu của Lâm Phàm không phải là tiêu diệt hoàn toàn Hư Vô, mà là dung hợp và chuyển hóa nó. Chúng ta cần tìm ra cách để ‘thuyết phục’ Hư Vô, không phải đàn áp nó.”
Trong khi đó, ở các bãi tập huấn rộng lớn, hàng triệu chiến binh từ các chủng tộc khác nhau đang được huấn luyện theo những phương pháp mới. Các Tiên Vương, Thần Tôn, và các tướng quân vĩ đại đang truyền thụ kinh nghiệm chiến đấu chống lại Hư Vô Thôn Phệ Giả. Họ không chỉ tập trung vào sức mạnh cá nhân mà còn vào sự phối hợp giữa các chủng tộc, giữa ma pháp và công nghệ, giữa thể chất và linh hồn. Những đội hình chiến đấu đặc biệt được thiết kế để chống lại sự lan tràn của năng lượng Hư Vô, với các chiến binh sử dụng vũ khí được cường hóa bằng năng lượng thanh tẩy, hoặc các thiết bị tạo ra trường lực chống lại sự đồng hóa.
Một trong những đội trưởng xuất sắc nhất là một nữ chiến binh dũng mãnh từ một Vũ Trụ chiến tranh, tên là Ayla. Nàng sở hữu một cơ thể cường tráng và ý chí sắt đá, đôi mắt nàng luôn ánh lên ngọn lửa quyết tâm. Ayla đã mất gia đình và toàn bộ hành tinh của mình vào tay Hư Vô Thôn Phệ Giả. Nàng chiến đấu không chỉ vì sự sống còn của Vũ Trụ, mà còn vì lời thề báo thù. Nàng là người tiên phong trong việc thử nghiệm các chiến thuật mới, dẫn dắt đội quân của mình vào các cuộc giao tranh nhỏ ở rìa Hư Vô Chi Địa để thu thập dữ liệu và kiểm tra hiệu quả của các vũ khí mới.
Một ngày nọ, sau một cuộc trinh sát đầy nguy hiểm, Ayla trở về với vết thương chồng chất. Thần Hoàng Bất Diệt đã đích thân đến thăm nàng trong phòng trị liệu. “Ngươi đã mạo hiểm quá mức, Ayla. Chúng ta cần ngươi sống sót.”
Ayla cười khẩy, vết máu khô trên khóe môi. “Mạo hiểm là lẽ thường tình, Thần Hoàng. Mỗi khi ta nhìn thấy những sinh vật Hư Vô đó, ta lại nhớ đến tiếng kêu thét của những người thân yêu. Lâm Phàm đang bế quan để tìm kiếm con đường sống cho chúng ta, nhưng chúng ta cũng phải làm phần của mình. Chúng ta không thể ngồi chờ đợi Thiên Đạo cứu rỗi.”
Thần Hoàng Bất Diệt gật đầu chậm rãi. “Ngươi nói đúng. Chúng ta không thể. Trong ba mươi ba năm qua, sự đoàn kết của Liên Minh đã vượt xa mọi kỳ vọng. Chúng ta đã học được cách chiến đấu cùng nhau, học được cách tin tưởng lẫn nhau, bất kể chủng tộc hay xuất thân. Đó là một sức mạnh mà Hư Vô không thể hiểu.”
Ông nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi những dòng năng lượng phòng ngự lấp lánh như cực quang. “Mặc dù Lâm Phàm vắng mặt, nhưng ý chí của hắn, tầm nhìn của hắn về một Thiên Đạo mới, đã trở thành ngọn hải đăng cho tất cả chúng ta. Hắn đã gieo mầm hy vọng vào những trái tim tuyệt vọng nhất.”
Trong những ngày tháng đen tối ấy, Liên Minh không chỉ chiến đấu bằng vũ lực mà còn bằng tinh thần. Các nhà hiền triết tập hợp để chia sẻ những câu chuyện về sự sáng tạo, về tình yêu, về hy vọng, để chống lại sự tuyệt vọng mà Ý Chí Hư Vô cố gắng gieo rắc. Những bài hát ca ngợi sự dũng cảm và đoàn kết được truyền bá khắp các trại lính, củng cố tinh thần chiến đấu.
Dù có những tổn thất nặng nề, những thất bại đau đớn, nhưng mỗi khi một phương pháp mới được phát hiện, mỗi khi một loại vũ khí mới được chế tạo thành công, dù chỉ mang lại một chút ưu thế nhỏ nhoi, Liên Minh lại bùng lên một tia hy vọng mới. Họ biết rằng cuộc chiến cuối cùng sẽ không thể tránh khỏi, và họ phải chuẩn bị mọi thứ, từ vũ khí đến tinh thần, cho khoảnh khắc định mệnh đó. Họ là lá chắn cuối cùng của vô số vũ trụ, và họ sẽ không gục ngã, cho đến khi Lâm Phàm trở lại, mang theo Thiên Đạo mới, hoàn mỹ hơn.