Thiên Đạo Trùng Sinh
Chương 634
Lâm Phàm ngồi xếp bằng trên đài sen cổ xưa, được tạo tác từ một loại tinh thạch Hư Không hiếm có, nằm sâu trong không gian bế quan được bảo vệ bởi vô số trận pháp do chính hắn bố trí. Xung quanh hắn, hàng vạn mảnh vỡ Thiên Đạo, lớn có, nhỏ có, lấp lánh như những vì sao mini, xoay tròn theo một quỹ đạo huyền ảo. Mỗi mảnh vỡ đều mang theo một phần pháp tắc vũ trụ, một lát cắt của ý chí nguyên thủy, và những ký ức rời rạc của Thiên Đạo Nguyên Thủy.
Quá trình dung hợp và luyện hóa Thiên Đạo không giống như bất kỳ cảnh giới tu luyện nào mà Lâm Phàm từng trải qua. Đây không phải là hấp thu năng lượng, cũng không phải là lĩnh ngộ đạo lý thông thường. Đây là việc tái tạo lại bản chất của một vũ trụ, hòa trộn vô số pháp tắc đối lập, xóa bỏ những mâu thuẫn nội tại và kiến tạo một trật tự mới từ sự hỗn loạn cổ xưa.
Trong cơ thể Lâm Phàm, một trận phong bạo pháp tắc đang bùng nổ. Từng mảnh vỡ Thiên Đạo khi được hắn cố gắng kéo vào linh hồn, đều mang theo những pháp tắc riêng biệt, thường là đối nghịch nhau. Pháp tắc của sự sống va chạm với pháp tắc của sự hủy diệt. Pháp tắc của thời gian xé toạc pháp tắc của không gian. Pháp tắc của ánh sáng đối đầu với pháp tắc của bóng tối. Chúng không ngừng xung đột, tạo ra những cơn đau xé ruột xé gan, không chỉ về thể xác mà còn về linh hồn, về ý chí.
Não hải của Lâm Phàm biến thành một chiến trường hỗn loạn. Những ký ức cổ xưa của Thiên Đạo Nguyên Thủy ùa về như thủy triều dâng. Hắn thấy những Vũ Trụ đầu tiên được khai sinh từ Hư Vô, thấy các chủng tộc cổ đại ca tụng Thiên Đạo, thấy sự thịnh vượng vô biên, rồi lại thấy sự xuất hiện của Hư Vô Thôn Phệ Giả. Hắn cảm nhận được nỗi sợ hãi tột cùng, sự bất lực khi các Vũ Trụ bị nuốt chửng, và cuối cùng là quyết định hy sinh bản thân của Thiên Đạo Nguyên Thủy. Những ký ức này không chỉ là hình ảnh, mà là cảm xúc, là nỗi đau, là gánh nặng của vô số kỷ nguyên.
Có những lúc, Lâm Phàm cảm thấy mình sắp bị nhấn chìm. Ý chí của Thiên Đạo Nguyên Thủy, dù đã phân tán, vẫn quá mạnh mẽ và cổ xưa, cố gắng định hình lại hắn theo khuôn mẫu cũ. Hắn phải giữ vững bản ngã của mình, bản ngã của Lâm Phàm – thiếu niên phế vật từng bị khinh miệt, người đã vươn lên từ bùn lầy bằng ý chí và sự kiên trì. Hắn không muốn chỉ là một bản sao của Thiên Đạo cũ; hắn muốn trở thành một Thiên Đạo mới, hoàn mỹ hơn, mang theo cả trải nghiệm của một phàm nhân.
Khả năng “Phân Tích & Tiến Hóa Vạn Vật” của hắn lúc này trở thành công cụ tối thượng. Hắn không chỉ phân tích các loại pháp tắc riêng lẻ, mà còn phân tích mối quan hệ giữa chúng, tìm ra điểm chung, điểm giao thoa, và cả những mâu thuẫn cố hữu. Hắn dùng ý chí của mình để làm cầu nối, để dung hòa những thứ tưởng chừng như không thể dung hòa. Hắn tiến hóa không phải một vật thể, mà là bản chất của các pháp tắc, uốn nắn chúng theo một trật tự mới mà hắn đang kiến tạo.
Thế nhưng, có những mảnh ký ức lại tựa như những con hồ điệp rực rỡ nhưng đầy mê hoặc, cố gắng dẫn dắt hắn vào những con đường sai lệch. Đó là những ảo ảnh về quyền năng tuyệt đối, về sự vô hạn của sức mạnh, khiến hắn suýt chút nữa quên đi mục đích ban đầu. Hắn thấy những viễn cảnh về việc làm chủ mọi sinh linh, trở thành vị thần tối cao không ai có thể chống lại. Nhưng sâu thẳm trong linh hồn, hắn nhớ lại những bằng hữu, những người thân, những người đã tin tưởng và hy vọng vào hắn. Hắn nhớ lời thề bảo vệ các Vũ Trụ, không phải thống trị chúng.
Từng giọt mồ hôi pha lẫn máu chảy dọc thái dương Lâm Phàm. Làn da hắn lúc xanh xao như ngọc, lúc lại đỏ rực như than hồng. Pháp lực trong cơ thể hắn cuộn trào như đại dương, nhưng không phải là một dòng chảy êm đềm, mà là một cơn sóng thần không ngừng va đập vào bờ. Mọi tế bào, mọi kinh mạch, mọi linh hồn của hắn đều đang gào thét vì sự quá tải.
Một ngày nọ, khi hắn cố gắng dung hợp một mảnh vỡ Thiên Đạo chứa đựng “Pháp Tắc Hủy Diệt” tối thượng, ký ức về khoảnh khắc Thiên Đạo Nguyên Thủy bị Thôn Phệ Giả Nguyên Thể nuốt chửng ập đến. Hắn cảm thấy sự trống rỗng, sự lạnh lẽo tột cùng của Hư Vô, nỗi đau khi mọi sự sống tan biến. Đó không chỉ là ký ức, đó là một trải nghiệm sống động, chân thực đến mức hắn suýt chút nữa đánh mất lý trí, biến thành một thực thể chỉ biết hủy diệt, một phiên bản khác của chính Hư Vô Thôn Phệ Giả.
Nhưng ngay trong khoảnh khắc đó, một tia sáng le lói. Đó là ký ức về những nụ cười của người dân ở tiểu thế giới, về ánh mắt tin tưởng của sư phụ, về sự dũng cảm của các chiến hữu trong liên minh đa vũ trụ, về ánh sáng ấm áp của tình yêu và hy vọng. Chúng như những sợi dây neo, kéo hắn trở lại từ bờ vực của sự hỗn loạn, nhắc nhở hắn về lý do tại sao hắn lại ở đây, tại sao hắn phải chịu đựng tất cả.
Lâm Phàm hét lên một tiếng trầm đục, toàn thân chấn động. Hắn không né tránh ký ức hủy diệt, mà đón nhận nó, dung nạp nó vào sâu thẳm linh hồn. Hắn dùng khả năng “Phân Tích” để mổ xẻ nó, không phải để loại bỏ, mà để hiểu. Hắn nhận ra rằng hủy diệt không phải là kết thúc, mà là một phần của chu trình. Không có hủy diệt, sẽ không có tái sinh. Thiên Đạo cũ đã cố gắng chống lại sự hủy diệt một cách tuyệt đối, nhưng hắn, Lâm Phàm, sẽ tạo ra một Thiên Đạo biết cách cân bằng cả sáng tạo và hủy diệt, biến cái xấu thành cái đẹp, biến cái diệt vong thành sự khởi đầu.
Ý chí của hắn bỗng trở nên kiên định hơn bao giờ hết. Hắn bắt đầu “tiến hóa” Pháp Tắc Hủy Diệt, biến nó từ một công cụ của sự diệt vong thành một công cụ của sự thanh tẩy, của sự đổi mới. Nó không còn là thứ nuốt chửng mọi thứ, mà là thứ loại bỏ cái cũ để nhường chỗ cho cái mới, một phần tất yếu của dòng chảy vũ trụ. Quá trình này không dễ dàng, nhưng nó đã mở ra một cánh cửa mới trong tâm trí Lâm Phàm, một cánh cửa dẫn đến sự hiểu biết sâu sắc hơn về bản chất của Đại Đạo.
Sau nhiều năm bế quan (thời gian bên ngoài chỉ trôi qua vài tháng nhờ các trận pháp đặc biệt, nhưng trong cảm nhận của Lâm Phàm lại là cả một kỷ nguyên), Lâm Phàm vẫn chưa hoàn thành việc dung hợp hoàn toàn. Tuy nhiên, hắn đã đạt được những bước tiến khổng lồ. Các mảnh vỡ Thiên Đạo không còn xung đột một cách dữ dội như trước. Chúng bắt đầu hòa quyện vào nhau, tạo thành những dòng chảy pháp tắc hài hòa hơn, dù vẫn còn rất nhiều việc phải làm để đạt đến sự thống nhất tuyệt đối. Linh hồn hắn đã trở nên mạnh mẽ và kiên cố hơn, không còn dễ dàng bị dao động bởi những ký ức cổ xưa hay những cơn đau pháp tắc.
Hắn đã biến những cơn phong bạo trong não hải thành những dòng sông pháp tắc cuộn chảy, dẫn dắt các mảnh vỡ Thiên Đạo tiến gần hơn đến sự thống nhất. Mỗi lần vượt qua một thử thách, ánh sáng trong mắt hắn lại càng thêm kiên định, ánh hào quang Thiên Đạo bao quanh hắn lại càng thêm rực rỡ, dù vẫn còn chưa hoàn chỉnh. Lâm Phàm biết rằng con đường phía trước còn rất dài và đầy chông gai, nhưng hắn đã tìm thấy con đường của riêng mình để trở thành Thiên Đạo, không phải của vũ trụ cũ, mà là của một kỷ nguyên mới, một kỷ nguyên mà hắn sẽ tự tay kiến tạo.
Hắn hít sâu một hơi, cảm nhận hàng vạn pháp tắc đang nhảy múa trong cơ thể mình. Dù vẫn còn đau đớn, nhưng trong đó đã có một cảm giác mạnh mẽ của sự sống, của sự sáng tạo đang trỗi dậy, như một hạt giống đang nảy mầm trong lòng đất hoang vu. Hắn biết rằng mình đang trên bờ vực của một sự đột phá vĩ đại, một sự chuyển hóa không chỉ của bản thân, mà còn của toàn bộ các Vũ Trụ đang chờ đợi sự tái sinh.