Thiên Đạo Trùng Sinh
Chương 636
Trong một Vũ Trụ ẩn mình, nơi những ngôi sao lấp lánh như những viên ngọc quý được bảo vệ cẩn mật khỏi sự lan tràn của Hư Vô, thời gian trôi đi với một tốc độ khác biệt. Lâm Phàm đã bế quan, chìm sâu vào quá trình dung hợp và luyện hóa Thiên Đạo, một hành trình mà đối với ý thức của hắn có thể kéo dài hàng trăm năm, nhưng bên ngoài, các thành viên của Liên Minh Đa Vũ Trụ vẫn đang từng ngày từng giờ đối mặt với áp lực vô hình từ mối đe dọa Hư Vô Thôn Phệ Giả.
Bầu không khí trong Trụ Sở Liên Minh, một không gian được kiến tạo từ vô số mảnh vỡ Vũ Trụ cổ xưa và được gia cố bằng pháp tắc mạnh nhất, luôn căng như dây đàn. Các cường giả từ hàng vạn thế giới, đủ mọi chủng tộc và hình thái, tụ họp tại đây, mỗi người một nhiệm vụ, một trọng trách. Dù Lâm Phàm vắng mặt, ý chí kiên cường và niềm hy vọng mà hắn gieo rắc vẫn là ngọn hải đăng dẫn lối.
Trên chiến trường huấn luyện ảo ảnh, Tướng quân Xuân Vũ, một Vũ Trụ Chiến Thần đến từ một nền văn minh quân sự cổ xưa, với thân hình cao lớn và đôi mắt sắc bén như chim ưng, đang giám sát hàng triệu binh sĩ liên minh. Những binh sĩ này, từ Tiên Tôn giáp trụ sáng ngời đến các Thần Linh có thể dời núi lấp biển, đều đang trải qua những bài tập khắc nghiệt nhất, mô phỏng các đợt tấn công của quái vật Hư Vô. Tiếng va chạm của năng lượng, tiếng rống giận dữ và tiếng kim loại ken két vang vọng khắp không gian ảo. Xuân Vũ biết rõ, mỗi một sinh linh Hư Vô không chỉ là một kẻ thù vật lý, mà còn là một phần của ý chí hủy diệt. Ông không ngừng điều chỉnh các chiến thuật phòng ngự, tìm cách tối ưu hóa sự phối hợp giữa các chủng tộc có thế mạnh khác nhau, từ những chiến binh cận chiến dũng mãnh đến những pháp sư có khả năng điều khiển các nguyên tố vũ trụ.
“Tốc độ! Nhanh hơn nữa!” Xuân Vũ gầm lên, giọng nói vang dội như sấm. “Chúng ta không có thời gian. Mỗi khi các ngươi chậm lại một tích tắc, Hư Vô sẽ nuốt chửng thêm một thế giới!”
Trong một khu vực khác của Trụ Sở Liên Minh, nơi tràn ngập ánh sáng huyền ảo và những phù văn cổ xưa, Tiên Nữ Cửu Thiên và Thiên Nữ Băng Sương đang miệt mài nghiên cứu. Tiên Nữ Cửu Thiên, với vẻ đẹp thanh thoát như mây trời và trí tuệ uyên bác, đang lật giở những cuốn sách cổ được truyền lại từ Thiên Đạo Nguyên Thủy. Bà cố gắng giải mã những đoạn văn khó hiểu, tìm kiếm manh mối về bản chất thực sự của Hư Vô Thôn Phệ Giả và cách Thiên Đạo Nguyên Thủy đã phong ấn nó. Bên cạnh bà, Thiên Nữ Băng Sương, với khí chất lạnh lùng nhưng ánh mắt đầy kiên định, đang sử dụng sức mạnh băng giá của mình để phân tích các mẫu vật Hư Vô được thu thập từ những cuộc chạm trán trước đó. Từng hạt bụi Hư Vô được phóng đại lên hàng vạn lần, lộ ra cấu trúc năng lượng hỗn loạn và khả năng tự phục hồi kinh hoàng. Họ tin rằng, chìa khóa để đánh bại Hư Vô không chỉ nằm ở sức mạnh, mà còn ở sự hiểu biết.
“Thiên Đạo Nguyên Thủy đã không tiêu diệt nó hoàn toàn, mà chỉ phong ấn,” Tiên Nữ Cửu Thiên trầm tư. “Điều đó có nghĩa là Hư Vô Thôn Phệ Giả có một bản chất không thể bị hủy diệt bởi pháp tắc thông thường, hoặc việc hủy diệt nó sẽ gây ra một hậu quả khôn lường cho toàn bộ vũ trụ.”
Thiên Nữ Băng Sương khẽ gật đầu, ánh mắt không rời khỏi tinh thể Hư Vô đang phát sáng ma quái. “Chúng ta cần tìm ra điểm yếu, hoặc một cách để biến đổi nó. Giống như Lâm Phàm đang cố gắng làm với Thiên Đạo. Biến đổi chứ không phải tiêu diệt.”
Cách đó không xa, tại Khu Nghiên Cứu Công Nghệ, các nhà khoa học và kỹ sư từ Kỷ Nguyên Tộc, một chủng tộc có nền văn minh phát triển rực rỡ đến mức có thể thao túng vật chất và năng lượng ở cấp độ nguyên tử, đang làm việc không ngừng nghỉ. Những cỗ máy khổng lồ phát ra ánh sáng xanh lam và tiếng ù ù của năng lượng. Họ đang cố gắng tạo ra những vũ khí có thể xuyên thủng lớp phòng thủ của Hư Vô, những lá chắn năng lượng có thể chống lại sự ăn mòn của nó, và thậm chí là những thiết bị có thể “tịnh hóa” hoặc chuyển hóa một phần năng lượng Hư Vô. Một kỹ sư trẻ tuổi, với bốn cánh tay điều khiển vô số màn hình hiển thị, đang la lớn:
“Cần thêm tinh thể phản vật chất! Chúng ta đã đạt đến giới hạn chịu đựng của cấu trúc hợp kim mới! Nếu không có năng lượng đủ mạnh, những pháo đài phòng thủ mới sẽ không thể duy trì được!”
Không chỉ có vậy, các đạo sĩ và tu sĩ từ các Vũ Trụ khác nhau cũng tập trung vào việc củng cố thực lực tinh thần và tâm linh. Họ cùng nhau lập ra những đại trận pháp, tụ tập ý niệm của hàng tỷ sinh linh để tạo ra một “Lưới Ý Chí” khổng lồ, hy vọng có thể chống lại sự ăn mòn tinh thần của Hư Vô Thôn Phệ Giả. Mỗi ngày, họ ngồi thiền, đọc kinh, hoặc thực hiện các nghi lễ cổ xưa, cố gắng duy trì sự bình yên và hy vọng trong tâm hồn, bởi vì họ biết rằng sự tuyệt vọng chính là thứ mà Hư Vô khao khát nhất.
Tuy nhiên, những thách thức không chỉ đến từ bên ngoài. Nguồn lực của Liên Minh đang dần cạn kiệt. Các Vũ Trụ thành viên đã đóng góp gần như tất cả những gì họ có, từ linh thạch, tiên dược đến các loại vật liệu quý hiếm. Việc duy trì một đội quân khổng lồ và các dự án nghiên cứu quy mô lớn đòi hỏi một lượng tài nguyên khổng lồ. Đã có những tiếng nói bất mãn, những cuộc tranh luận gay gắt về việc phân bổ nguồn lực, về chiến lược phòng thủ hay tấn công. Một số lãnh chúa Vũ Trụ bắt đầu lo sợ, liệu cuộc chiến này có phải là một hố đen không đáy sẽ nuốt chửng tất cả, ngay cả khi Lâm Phàm thành công? Morale, dù vẫn cao nhờ niềm tin vào Lâm Phàm, đôi khi cũng chùng xuống trước sự chờ đợi vô vọng.
Trong một cuộc họp căng thẳng của Hội Đồng Tối Cao Liên Minh, một vị Thần Vương đến từ một Vũ Trụ xa xôi, với vẻ mặt mệt mỏi, lên tiếng:
“Chúng ta đã gửi đi hàng chục đội thám hiểm vào Vùng Biên Giới Hư Vô. Mỗi lần, chúng ta đều mất đi một phần lớn chiến lực mà không thu được nhiều thông tin mới. Hư Vô Thôn Phệ Giả đang lan rộng, nhưng lại không có hành động cụ thể. Sự im lặng này còn đáng sợ hơn bất kỳ cuộc tấn công nào. Chúng ta không biết nó đang chuẩn bị điều gì!”
Tướng quân Xuân Vũ đập mạnh tay xuống bàn, ánh mắt kiên định. “Đó chính là lý do chúng ta phải chuẩn bị kỹ càng hơn bao giờ hết. Hắn đang đợi thời cơ, và chúng ta cũng vậy. Lâm Phàm đang làm điều vĩ đại nhất, và chúng ta phải bảo vệ thành quả của hắn. Không ai được phép nao núng!”
Dù Lâm Phàm đang bế quan, thỉnh thoảng, một làn sóng năng lượng hỗn loạn nhưng đầy sức sống lại bùng phát từ nơi ẩn cư của hắn, lan tỏa khắp Trụ Sở Liên Minh. Đó là dấu hiệu cho thấy quá trình luyện hóa Thiên Đạo đang diễn ra, dữ dội và đầy biến động. Mỗi lần như vậy, một tia hy vọng mới lại bùng cháy trong lòng các thành viên liên minh. Họ biết rằng, dù gian nan đến đâu, Lâm Phàm vẫn đang chiến đấu, chiến đấu cho sự tồn vong của tất cả các Vũ Trụ. Hắn là niềm tin, là trụ cột cuối cùng của họ.
Các báo cáo tình báo liên tục đổ về, cho thấy sự gia tăng về số lượng và sức mạnh của các sinh vật Hư Vô ở các rìa Vũ Trụ. Các vết nứt không gian, dù nhỏ, vẫn xuất hiện thường xuyên hơn, báo hiệu một điều không lành. Mối đe dọa không hề giảm bớt, mà chỉ âm thầm lớn mạnh hơn. Liên minh biết rằng, họ đang ở trong một cuộc đua với thời gian. Mỗi khoảnh khắc Lâm Phàm bế quan là mỗi khoảnh khắc Hư Vô Thôn Phệ Giả có thể mạnh lên. Nhưng họ cũng tin rằng, khi Lâm Phàm trở lại, hắn sẽ mang theo một sức mạnh đủ để đối mặt với bất kỳ hiểm họa nào.
Trong sự chờ đợi đầy lo lắng nhưng cũng tràn đầy hy vọng đó, các thành viên Liên Minh Đa Vũ Trụ tiếp tục công việc của mình. Huấn luyện, nghiên cứu, chuẩn bị. Họ đang tạo ra một lá chắn cuối cùng, một pháo đài vững chắc, chờ đợi vị cứu tinh của mình hoàn thành sứ mệnh và dẫn dắt họ vào trận chiến định mệnh, trận chiến cuối cùng để bảo vệ sự sống và ánh sáng trong vô tận Vũ Trụ.