Thiên Đạo Trùng Sinh
Chương 637

Cập nhật lúc: 2026-03-14 23:18:38 | Lượt xem: 2

Trong một vũ trụ xa xôi, được che chắn bởi vô số kết giới và pháp trận cổ xưa, một khu vực rộng lớn đã được chuyển đổi thành trung tâm của Liên Minh Đa Vũ Trụ. Nơi đây, năng lượng cuồn cuộn như thủy triều, nhưng bầu không khí lại nặng trĩu bởi sự lo âu và kỳ vọng. Lâm Phàm đã bế quan sâu bên trong một không gian thời gian đặc biệt, chìm đắm trong quá trình luyện hóa Thiên Đạo, mà theo ước tính của những cường giả hàng đầu, có thể kéo dài hàng thế kỷ theo thời gian thông thường của vũ trụ bên ngoài. Trong khi hắn đang chiến đấu một mình trong nội tâm để định hình lại trật tự vũ trụ, liên minh bên ngoài cũng không ngừng nghỉ, gồng mình chống chọi với áp lực ngày càng tăng từ Hư Vô Thôn Phệ Giả.

Dưới sự lãnh đạo của các Tiên Vương, Thần Hoàng và những thủ lĩnh tối cao từ các vũ trụ khác nhau, Liên Minh Đa Vũ Trụ được tổ chức thành nhiều bộ phận chuyên biệt. Có bộ phận chiến đấu, chuyên trách phòng ngự và tấn công các tiền đồn của Hư Vô Thôn Phệ Giả ở rìa không gian an toàn; có bộ phận nghiên cứu, tập hợp những bộ óc vĩ đại nhất để tìm kiếm điểm yếu và phương pháp đối phó; và bộ phận hậu cần, đảm bảo nguồn lực và duy trì tinh thần cho hàng tỷ sinh linh.

Một trong những địa điểm nhộn nhịp nhất là Đại Sảnh Tri Thức, một cấu trúc khổng lồ được tạo thành từ tinh thể và ma pháp, nơi lưu trữ thông tin và kinh nghiệm từ hàng ngàn vũ trụ khác nhau. Tại đây, Tiên Nữ Cửu Thiên, với vẻ đẹp thoát tục và ánh mắt sâu thẳm như chứa đựng cả tinh hoa của Tiên Giới, đang cùng với Thiên Nữ Băng Sương, người mang khí chất lạnh lẽo nhưng trí tuệ uyên thâm, miệt mài nghiên cứu những tàn tích pháp tắc cổ xưa. Họ là hai trong số ít người có thể cảm nhận được sự kết nối mong manh với Thiên Đạo Nguyên Thủy, và hy vọng tìm ra manh mối từ những mảnh ký ức còn sót lại của nó.

“Sự suy yếu của Thiên Đạo Nguyên Thủy đã ảnh hưởng đến mọi pháp tắc, mọi sinh linh,” Tiên Nữ Cửu Thiên khẽ nói, ngón tay lướt qua một cuộn kinh văn cổ xưa phát ra ánh sáng mờ nhạt. “Ngay cả Hư Vô Thôn Phệ Giả cũng không phải là bất khả chiến bại, nó cũng có nguồn gốc và giới hạn. Vấn đề là tìm ra điểm mấu chốt đó.”

Thiên Nữ Băng Sương gật đầu, ánh mắt sắc bén dừng lại trên một biểu đồ phức tạp mô tả luồng năng lượng Hư Vô. “Chúng ta đã phân tích hàng ngàn mẫu vật Hư Vô, từ những sinh vật cấp thấp nhất đến những mảnh vỡ của các thực thể cấp cao. Tất cả đều mang một dấu ấn chung: sự trống rỗng và khao khát nuốt chửng. Nhưng chúng không thể tự sinh ra năng lượng, chúng phải lấy từ bên ngoài. Điều đó có nghĩa là chúng không phải là vô tận.”

Bên cạnh họ, một vị Thần Hoàng cổ xưa, Mộc Thần Hoàng, với bộ râu dài trắng như tuyết và đôi mắt già nua nhưng đầy minh triết, đang nhắm mắt tĩnh tọa. Ông là một trong số ít chứng kiến một phần của cuộc chiến Thiên Đạo Nguyên Thủy. “Ta đã từng nghe nói về một truyền thuyết cổ xưa, rằng Hư Vô Thôn Phệ Giả không phải là một thực thể độc lập hoàn toàn, mà là một mặt khác của sự cân bằng. Khi Thiên Đạo đạt đến đỉnh điểm của sự sáng tạo, nó sẽ tạo ra đối trọng để duy trì cân bằng. Nhưng điều gì đã khiến nó trở nên mất kiểm soát?”

Những lời của Mộc Thần Hoàng khiến hai vị Thiên Nữ trầm ngâm. Nếu Hư Vô Thôn Phệ Giả là một phần của sự cân bằng, thì việc tiêu diệt nó hoàn toàn có thể gây ra những hậu quả không lường trước được. Điều này càng củng cố thêm giả thuyết của Lâm Phàm về việc “tịnh hóa” thay vì “tiêu diệt”.

Trong khi đó, tại các khu vực huấn luyện, không khí sôi động và đầy nhiệt huyết. Các chiến binh từ các chủng tộc khác nhau, từ những người khổng lồ đá của Vũ Trụ Địa Cầu đến những tinh linh ánh sáng của Vũ Trụ Thiên Thần, đang luyện tập không ngừng nghỉ. Những phương pháp tu luyện cổ xưa được kết hợp với công nghệ tiên tiến, tạo ra những chiến kỹ và trang bị chưa từng thấy. Các pháo đài phòng ngự được củng cố bằng những lớp giáp năng lượng nhiều tầng, có khả năng chuyển hóa một phần năng lượng Hư Vô thành sức mạnh phòng thủ.

Đại tướng Hắc Diệu, một chiến binh dũng mãnh đến từ Vũ Trụ Chiến Thần, người có làn da màu obsidian và sức mạnh kinh người, đang chỉ huy một đội quân tiên phong. “Chúng ta không thể lùi bước! Mỗi một bước lùi là một phần của vũ trụ bị nuốt chửng. Lâm Phàm đang hy sinh thân mình cho chúng ta, chúng ta phải giữ vững phòng tuyến, phải tạo ra cơ hội cho hắn!” Giọng nói của ông vang dội, truyền lửa cho hàng triệu binh sĩ.

Thử thách lớn nhất không chỉ đến từ sức mạnh hủy diệt của Hư Vô Thôn Phệ Giả, mà còn là sự xói mòn về tinh thần. Những cuộc tấn công không ngừng nghỉ, sự mất mát của các vũ trụ lân cận, và sự vô vọng khi đối mặt với một kẻ thù dường như vô tận đã khiến nhiều người rơi vào tuyệt vọng. Tuy nhiên, hình bóng của Lâm Phàm, vị cứu tinh đã tập hợp họ lại, vẫn là ngọn hải đăng của hy vọng. Mỗi khi một vũ trụ bị hủy diệt, năng lượng Hư Vô lại mạnh lên, và các vết nứt không gian mở rộng thêm, đe dọa nuốt chửng cả khu vực an toàn của liên minh.

“Chúng ta cần một phương pháp để chống lại sự đồng hóa của Hư Vô,” một nhà khoa học từ Vũ Trụ Cơ Giới, có bộ não được cấy ghép với các vi mạch siêu việt, phát biểu trong một cuộc họp khẩn cấp. “Các phân tích cho thấy Hư Vô Thôn Phệ Giả không chỉ hấp thụ năng lượng vật chất, mà còn cả ý chí, ký ức và thậm chí là khái niệm về sự tồn tại. Chúng ta cần một ‘lá chắn ý chí’ hoặc một ‘pháp tắc chống đồng hóa’.”

“Có lẽ, đó chính là điều Lâm Phàm đang cố gắng tạo ra,” Tiên Nữ Băng Sương suy tư. “Một Thiên Đạo mới, hoàn mỹ hơn, không chỉ có khả năng sáng tạo mà còn có khả năng kháng cự và chuyển hóa những gì thuộc về Hư Vô.”

Mộc Thần Hoàng gật đầu, mở mắt. “Thiên Đạo Nguyên Thủy đã hy sinh để phong ấn, không phải tiêu diệt. Bởi vì nó biết rằng Hư Vô là một phần của Đại Đạo. Lâm Phàm, với khả năng ‘Phân Tích & Tiến Hóa Vạn Vật’ của mình, có thể chính là chìa khóa để ‘tiến hóa’ bản chất của Hư Vô, biến nó từ kẻ hủy diệt thành một phần của chu trình tái tạo. Nhưng để làm được điều đó, hắn cần một lượng ý chí và năng lượng khổng lồ. Và đó là nhiệm vụ của chúng ta.”

Nghe vậy, tất cả các thành viên trong hội đồng đều cảm thấy một luồng hy vọng mới bùng cháy. Họ hiểu rằng trách nhiệm của họ không chỉ là phòng thủ, mà còn là cung cấp “nhiên liệu” cho Lâm Phàm. Các chiến dịch thu thập năng lượng tinh tú, các nghi lễ tập trung ý chí của hàng tỷ sinh linh, và thậm chí cả việc hy sinh những vũ trụ đã không còn có thể cứu vãn để rút cạn năng lượng của chúng trước khi Hư Vô Thôn Phệ Giả kịp nuốt chửng hoàn toàn, đều được thực hiện.

Trong một vũ trụ lân cận, nơi một phần của Hư Vô đã bắt đầu xâm nhập, một đội quân cảm tử đang chiến đấu để bảo vệ một tinh cầu cuối cùng. Họ biết rằng số phận của họ đã định, nhưng họ vẫn chiến đấu với một ý chí kiên cường, bởi vì mỗi giây họ cầm cự, là một giây Lâm Phàm có thêm để hoàn thành sứ mệnh của mình. Mỗi giọt máu đổ xuống, mỗi linh hồn tan biến, không phải là sự kết thúc, mà là một phần nhỏ của năng lượng được truyền về trung tâm, nuôi dưỡng hy vọng cho Thiên Đạo mới.

Ánh sáng từ Đại Sảnh Tri Thức chiếu rọi lên những gương mặt kiên nghị của các thủ lĩnh liên minh. Họ biết rằng cuộc chiến này không chỉ là một cuộc chiến về sức mạnh, mà còn là một cuộc chiến về ý chí và niềm tin. Lâm Phàm đang đơn độc đối mặt với sự hỗn loạn của pháp tắc và ký ức cổ xưa, còn họ, những người mà hắn đã tập hợp, sẽ là tấm khiên bảo vệ, là nguồn năng lượng và là niềm hy vọng duy nhất của hắn. Mọi ánh mắt đều hướng về phía không gian bế quan của Lâm Phàm, nơi ánh sáng Thiên Đạo chập chờn, biểu tượng cho sự tái sinh của một trật tự vũ trụ mới.

Mặc dù Hư Vô Thôn Phệ Giả vẫn là mối đe dọa hiện hữu, nhưng sự đoàn kết và ý chí sắt đá của Liên Minh Đa Vũ Trụ đã tạo nên một bức tường vững chắc. Họ tin tưởng rằng, một khi Lâm Phàm thức tỉnh Thiên Đạo Chân Thân, hắn sẽ mang đến không chỉ là sự cứu rỗi, mà còn là một kỷ nguyên mới, nơi sự sống và sáng tạo sẽ vĩnh viễn chiến thắng sự hủy diệt.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8