Thiên Đạo Trùng Sinh
Chương 695
Sau cuộc chạm trán đầu tiên đầy cam go với Thôn Phệ Giả Nguyên Thể, liên minh Đa Vũ Trụ đã rút lui về một không gian an toàn được bảo vệ bởi những pháp trận cổ xưa nhất, nơi Thiên Đạo Chí Tôn Lâm Phàm đã dành hàng trăm năm trong nhận thức của mình để bế quan, dung hợp và luyện hóa các mảnh vỡ Thiên Đạo, thức tỉnh Thiên Đạo Chân Thân. Giờ đây, hắn đứng sừng sững giữa các vị Thần Hoàng, Tiên Đế, và các thủ lĩnh chủng tộc mạnh nhất từ vô số vũ trụ, một luồng khí tức cổ xưa nhưng đầy sức sống bao trùm lấy hắn, khiến không gian xung quanh dường như cũng phải khuất phục.
Tuy nhiên, dù Lâm Phàm đã đạt đến cảnh giới tối thượng của Thần Giới, thậm chí đã chạm tới ngưỡng của Thiên Đạo Nguyên Thủy, hắn vẫn biết rằng sức mạnh thuần túy không đủ để tiêu diệt Hư Vô Thôn Phệ Giả Nguyên Thể. Thực thể đó không phải là một sinh vật có thể bị đánh bại bằng những đòn tấn công vật lý hay năng lượng thông thường. Nó là một khái niệm, một hiện thân của sự hủy diệt tuyệt đối. Liên minh đã phải trả giá đắt trong lần giao chiến trước, và nỗi sợ hãi về một thất bại hoàn toàn vẫn ám ảnh tâm trí mọi người.
Trong suốt quá trình luyện hóa Thiên Đạo, Lâm Phàm đã sử dụng khả năng “Phân Tích & Tiến Hóa Vạn Vật” của mình ở một cấp độ chưa từng có. Hắn không chỉ phân tích cấu trúc năng lượng hay quy luật vận hành của Hư Vô Thôn Phệ Giả, mà còn cố gắng thâm nhập vào bản chất nguyên thủy nhất của nó, truy tìm nguồn gốc của “Ý Chí Hư Vô” đã tạo ra nó. Các mảnh ký ức cuối cùng của Thiên Đạo Nguyên Thủy, giờ đây đã hòa làm một với linh hồn Lâm Phàm, cung cấp cho hắn những manh mối quan trọng, những hình ảnh chớp nhoáng về cuộc chiến kinh hoàng thuở xa xưa, về cách Thiên Đạo Nguyên Thủy đã phong ấn chứ không thể tiêu diệt hoàn toàn kẻ thù.
Sau nhiều năm “thâm nhập” vào mạng lưới Hư Vô mà Thôn Phệ Giả Nguyên Thể đã lan tỏa khắp các khoảng không vũ trụ, Lâm Phàm cuối cùng cũng đã tìm thấy nó – điểm yếu cốt lõi. Đó không phải là một điểm vật lý, mà là một “hạt nhân ý chí” nằm sâu bên trong bản thể khổng lồ của Thôn Phệ Giả. Hạt nhân này không phải là nơi tập trung sức mạnh, mà là “nguồn gốc tồn tại” của nó. Hư Vô Thôn Phệ Giả được sinh ra từ sự hỗn loạn và khao khát nuốt chửng, và nó tồn tại nhờ vào việc không ngừng hấp thụ và tiêu hủy. Điểm yếu của nó chính là sự phụ thuộc tuyệt đối vào chu trình này. Nó không thể tự sinh sản, không thể tự kiến tạo, nó chỉ có thể hủy diệt. Nếu nguồn gốc của “Ý Chí Hư Vô” này có thể bị “tịnh hóa” hoặc “chuyển hóa”, toàn bộ cấu trúc của Thôn Phệ Giả Nguyên Thể sẽ sụp đổ.
Lâm Phàm triệu tập tất cả các thủ lĩnh liên minh đến một sảnh đường rộng lớn, nơi năng lượng vũ trụ hội tụ, tạo nên một không khí trang trọng và nặng nề. Ánh mắt của mọi người đều đổ dồn vào Lâm Phàm, mang theo hy vọng xen lẫn lo âu.
“Ta đã tìm thấy điểm yếu của Thôn Phệ Giả Nguyên Thể,” Lâm Phàm bắt đầu, giọng nói trầm ấm nhưng vang vọng như tiếng sấm giữa các thế giới. Một sự im lặng bao trùm, chỉ có tiếng hít thở nặng nề của những cường giả. “Nó không phải là một điểm có thể bị phá hủy bằng sức mạnh vật lý. Nó là ‘Ý Chí Hư Vô’ thuần túy, là nền tảng cho sự tồn tại của mọi thực thể Hư Vô.”
Hắn hít một hơi sâu, ánh mắt quét qua từng gương mặt lo lắng. “Để tấn công vào hạt nhân ý chí này, chúng ta không thể dùng đòn đánh. Chúng ta phải dùng ‘ý chí’ để đối kháng ‘ý chí’, dùng ‘sáng tạo’ để đồng hóa ‘hủy diệt’. Và điều đó đòi hỏi một cái giá cực kỳ lớn.”
Một vị Thần Hoàng cổ xưa, người đã sống qua vô số kỷ nguyên, cất tiếng hỏi: “Cái giá đó là gì, Thiên Đạo Chí Tôn? Liệu nó có khả thi?”
Lâm Phàm nhìn thẳng vào mắt ông ta. “Cái giá là sự dung hợp. Ta, với tư cách là Thiên Đạo mới, phải tự mình tiến vào hạt nhân ý chí của Thôn Phệ Giả Nguyên Thể, đối mặt trực diện với Ý Chí Hư Vô. Ta sẽ không tiêu diệt nó, mà sẽ ‘tịnh hóa’ nó, ‘chuyển hóa’ nó từ bản chất hủy diệt thành một phần của chu trình sáng tạo và tái sinh. Điều này có nghĩa là ta sẽ phải dung hợp với nó, hấp thu bản chất của Hư Vô vào chính Thiên Đạo của mình.”
Cả sảnh đường xôn xao. Dung hợp với Ý Chí Hư Vô? Điều đó gần như là tự sát! Ai dám chắc rằng Lâm Phàm sẽ không bị Hư Vô đồng hóa ngược lại, biến thành một Thôn Phệ Giả mới, thậm chí còn đáng sợ hơn?
Một Tiên Đế trẻ tuổi hơn, người đã theo Lâm Phàm từ những ngày còn ở Tiên Giới, run rẩy hỏi: “Nếu ngài bị nó đồng hóa thì sao, thưa Chí Tôn? Nếu ngài biến thành một kẻ hủy diệt?”
Lâm Phàm gật đầu, vẻ mặt bình thản nhưng ánh mắt kiên định. “Đó chính là cái giá. Ta có thể sẽ mất đi chính mình, mất đi ký ức Lâm Phàm, thậm chí mất đi bản chất của Thiên Đạo mà ta đang mang. Ta sẽ phải đối mặt với sự hỗn loạn tuyệt đối, sự cám dỗ của việc hủy diệt để có được sức mạnh vô biên. Nhưng ta tin, với ý chí của tất cả các ngươi, với những gì ta đã trải qua, ta sẽ không gục ngã.”
Hắn giơ tay, một luồng ánh sáng ngũ sắc bùng lên, chiếu rọi lên các pháp tắc vũ trụ nhỏ bé mà hắn đã tạo ra trong quá trình bế quan. “Thiên Đạo mà ta đang kiến tạo không phải là Thiên Đạo Nguyên Thủy chỉ biết phong ấn. Nó phải là một Thiên Đạo hoàn mỹ hơn, có khả năng dung nạp cả Hư Vô và Sáng Tạo, để tạo ra một sự cân bằng vĩnh cửu. Để làm được điều đó, ta phải chấp nhận rủi ro này.”
“Tuy nhiên,” Lâm Phàm tiếp tục, “quá trình dung hợp này sẽ vô cùng gian nan và kéo dài. Trong thời gian đó, Thôn Phệ Giả Nguyên Thể sẽ trở nên điên cuồng, nó sẽ dốc toàn lực tấn công liên minh, cố gắng nuốt chửng mọi thứ để chống lại sự ‘tịnh hóa’ từ bên trong. Các ngươi sẽ phải tạo ra một lá chắn, một pháo đài sống, bảo vệ ta trong khi ta thực hiện quá trình này. Đây sẽ là cuộc chiến cuối cùng, nơi mỗi người chúng ta đều phải chiến đấu đến hơi thở cuối cùng, không một ai có thể lùi bước.”
Không khí trở nên nặng nề hơn bao giờ hết. Các thủ lĩnh liên minh bắt đầu tranh luận. Một số cho rằng đây là một kế hoạch quá mạo hiểm, đánh đổi sinh mệnh của Lâm Phàm và toàn bộ liên minh vào một canh bạc mà tỷ lệ thắng quá thấp. Họ đề xuất các giải pháp khác, như tiếp tục tìm kiếm một vũ khí cổ xưa hơn, hoặc cố gắng triệt thoái từng vũ trụ để bảo toàn lực lượng.
Lâm Phàm lắng nghe một cách kiên nhẫn. Khi cuộc tranh luận lắng xuống, hắn lại cất lời, giọng nói không hề giận dữ hay thất vọng, mà chỉ có sự thấu hiểu sâu sắc. “Ta hiểu nỗi sợ hãi của các ngươi. Nhưng Hư Vô Thôn Phệ Giả sẽ không bao giờ dừng lại. Nó sẽ đuổi theo chúng ta đến tận cùng của các kỷ nguyên, nuốt chửng từng vũ trụ một. Không có nơi nào để trốn thoát. Đây là cơ hội duy nhất, và ta là người duy nhất có thể thực hiện nó, bởi vì ta mang trong mình hạt giống của Thiên Đạo mới, có khả năng dung nạp và chuyển hóa.”
Ánh mắt của hắn trở nên mãnh liệt, tràn đầy hy vọng và quyết tâm. “Chúng ta không thể để cho sự hủy diệt là kết thúc. Chúng ta phải đấu tranh cho sự sống, cho sự sáng tạo, cho tương lai của tất cả các vũ trụ. Ta sẽ dốc hết sức mình, và ta tin vào các ngươi, những chiến hữu của ta. Hãy cùng nhau, chúng ta sẽ viết nên kết cục cho kỷ nguyên này, một kết cục không phải của sự tận diệt, mà là của sự tái sinh!”
Lời nói của Lâm Phàm vang vọng, chạm đến tận sâu thẳm tâm hồn của mỗi cường giả. Nỗi sợ hãi dần nhường chỗ cho sự quyết tâm. Họ đã chứng kiến Lâm Phàm từ một thiếu niên phế vật vươn lên, thống nhất tiểu lục địa, chinh phục đại lục, thăng tiến qua Tiên Giới, Thần Giới, và giờ đây, trở thành biểu tượng của hy vọng. Hắn chưa bao giờ thất bại, và ý chí của hắn kiên cường hơn bất kỳ ai.
Vị Thần Hoàng cổ xưa là người đầu tiên đứng dậy, ánh mắt chứa đựng sự kính trọng tột độ. “Thiên Đạo Chí Tôn, ngài đã dẫn dắt chúng ta đến đây. Nếu đây là con đường duy nhất, thì ta, và Thần Giới của ta, nguyện đi theo ngài đến cùng. Dù phải trả giá bằng tính mạng, chúng ta cũng sẽ bảo vệ ngài, tạo ra cơ hội cho ngài hoàn thành sứ mệnh vĩ đại này!”
Tiếp theo là Tiên Đế, các thủ lĩnh chủng tộc. Từng người một đứng dậy, ánh mắt rực lửa ý chí. Họ hiểu rằng đây không chỉ là cuộc chiến của Lâm Phàm, mà là cuộc chiến của tất cả. Họ sẽ trở thành lá chắn kiên cố nhất, một pháo đài bất diệt giữa Hư Vô, để mua lấy thời gian quý giá cho Lâm Phàm thực hiện phép màu.
Lâm Phàm nhìn những gương mặt kiên định ấy, trong lòng dâng lên một cảm xúc khó tả. Hắn không đơn độc. Hắn là Thiên Đạo, nhưng cũng là Lâm Phàm, một phần của mọi sinh linh, mọi vũ trụ này. Nắm đấm hắn siết chặt, một tia sáng lóe lên trong mắt.
“Được! Vậy thì, hãy chuẩn bị! Cuộc tổng tiến công cuối cùng sẽ bắt đầu. Chúng ta sẽ cùng nhau, tạo nên một kỷ nguyên mới!”
Tiếng hô vang dội như sấm dậy khắp sảnh đường, lan tỏa ra khắp liên minh. Những mệnh lệnh cuối cùng được truyền xuống. Các pháp trận phòng thủ được củng cố. Vũ khí tối thượng được chuẩn bị. Công pháp mạnh nhất được vận hành. Mọi sinh linh, từ những chiến binh hùng mạnh nhất cho đến những hậu cần nhỏ bé nhất, đều hiểu rằng đây là trận chiến định mệnh, trận chiến cuối cùng để bảo vệ sự tồn tại của vạn vật. Liên minh Đa Vũ Trụ, với Thiên Đạo Chí Tôn Lâm Phàm dẫn đầu, đã sẵn sàng đối mặt với Hư Vô, sẵn sàng cho một cuộc đại chiến chưa từng có trong lịch sử vũ trụ.