Thiên Đạo Trùng Sinh
Chương 696

Cập nhật lúc: 2026-03-14 23:40:39 | Lượt xem: 2

Không gian trong Hư Không Cung, trung tâm chỉ huy của Liên minh Đa vũ trụ, ngưng đọng trong một sự tĩnh lặng đến ngột ngạt. Bức màn tinh tú bao quanh đại sảnh phản chiếu vô số thiên hà xa xôi, nhưng không ai có tâm trạng thưởng thức vẻ đẹp vĩ đại đó. Trên bàn họp hình bán nguyệt, một hình ảnh ba chiều khổng lồ của Thôn Phệ Giả Nguyên Thể đang xoay tròn chậm rãi. Sinh vật này, một khối hỗn độn khổng lồ với những xúc tu vặn vẹo xuyên không gian, tỏa ra một khí tức hủy diệt khiến cả những Thần HoàngTiên Đế mạnh nhất cũng cảm thấy bất an. Điểm yếu mà Lâm Phàm và đội ngũ nghiên cứu của hắn đã phát hiện ra được đánh dấu bằng một quầng sáng đỏ nhấp nháy ở trung tâm khối hỗn độn – đó là “Hạch Tâm Ý Chí Hư Vô”, nguồn gốc của tất cả sự hủy diệt.

“Điểm yếu đã được xác định,” Lâm Phàm lên tiếng, giọng nói của hắn trầm ổn nhưng đầy uy lực, vang vọng khắp đại sảnh. Hắn đứng ở vị trí trung tâm, ánh mắt quét qua từng gương mặt đầy lo âu của các thủ lĩnh liên minh. “Nhưng để tấn công vào đó, chúng ta sẽ phải xuyên qua hàng tỷ lớp phòng ngự Hư Vô được tạo thành từ vô số Hư Vô Thôn Phệ Giả cấp thấp và trung bình. Và ngay cả khi tiếp cận được, sức phản kháng của Nguyên Thể sẽ kinh hoàng hơn bất cứ thứ gì chúng ta từng đối mặt.”

Một Thần Vương cổ xưa từ một vũ trụ xa xôi, với bộ râu bạc phơ và ánh mắt đầy kinh nghiệm, chậm rãi nói: “Thiên Đạo Chí Tôn, chúng ta đã hiểu rõ mức độ nguy hiểm. Nhưng cái giá là gì? Ngài đã nói sẽ rất lớn…”

Lâm Phàm hít sâu một hơi. “Cái giá… là sinh mệnh. Không chỉ là sinh mệnh của những chiến binh tiên phong, mà còn là… sự tan rã của một phần không gian vũ trụ xung quanh vùng hạch tâm khi chúng ta tấn công. Năng lượng Hư Vô sẽ bùng nổ, và bất cứ ai ở trong phạm vi đó đều sẽ bị đồng hóa, biến thành hư vô.”

Đại sảnh chìm vào im lặng tuyệt đối. Mọi người đều hiểu ý nghĩa của điều đó. Đó không chỉ là hy sinh chiến trường, mà là một sự hủy diệt không thể đảo ngược đối với những người đã tham gia vào đòn tấn công cuối cùng. Thiên Nữ Băng Sương, người đã đồng hành cùng Lâm Phàm từ những ngày đầu ở Đại Lục Trung Ương, nắm chặt tay, ánh mắt nàng lộ rõ vẻ đau đớn. Nàng biết, Lâm Phàm sẽ không bao giờ ra lệnh một cuộc tấn công như vậy nếu không phải là lựa chọn cuối cùng.

“Chúng ta đã chuẩn bị hàng thế kỷ cho khoảnh khắc này,” một Tiên Đế hùng mạnh từ Tiên Giới nói, giọng ông ta đầy kiên định. “Vô số vũ trụ của chúng ta đã bị Hư Vô Thôn Phệ Giả nuốt chửng. Hàng tỷ sinh linh đã biến mất. Nếu không chiến đấu, cái chết của chúng ta chỉ là vấn đề thời gian. Chúng ta không có lựa chọn nào khác.”

“Đúng vậy,” một đại diện của chủng tộc tinh linh từ một vũ trụ khác lên tiếng, “Sự tồn vong của tất cả nằm ở đây. Chúng ta đã dồn hết mọi tài nguyên, mọi sức mạnh vào trận chiến này. Chúng ta không thể lùi bước.”

Lâm Phàm gật đầu, ánh mắt kiên định. Hắn biết, quyết định này không phải của riêng hắn, mà là của toàn bộ liên minh, của tất cả những sinh linh đang đứng sau lưng hắn. “Hỡi những chiến binh của ánh sáng, những người bảo vệ sự sống!” Hắn nhìn thẳng vào từng người, giọng nói vang dội như tiếng chuông thần linh, khuấy động tâm hồn mọi người. “Chúng ta đã đi qua vô số thế giới, đã chứng kiến sự tàn phá của Hư Vô. Chúng ta đã đoàn kết lại, từ những phàm nhân yếu ớt đến những Thần Hoàng bất diệt, tất cả vì một mục tiêu duy nhất: bảo vệ sự tồn tại của Đa Vũ Trụ.”

“Điểm yếu của Thôn Phệ Giả Nguyên Thể đã được tìm thấy. Đó là một tia hy vọng mỏng manh, nhưng đó là tia hy vọng duy nhất của chúng ta. Để đạt được nó, chúng ta sẽ phải trả một cái giá đắt. Rất đắt. Nhưng các ngươi hãy nghĩ xem, nếu chúng ta không làm, những vũ trụ của chúng ta sẽ bị nuốt chửng, những sinh linh của chúng ta sẽ biến mất, tất cả sẽ trở về hư vô. Vậy thì, cái giá nào mới là đắt nhất?”

Hắn vung tay, hình ảnh Thôn Phệ Giả Nguyên Thể trên bàn họp càng trở nên rõ nét hơn, với điểm yếu đỏ rực như một vết thương không gian. “Ta, Lâm Phàm, người mang trong mình ý chí của Thiên Đạo Nguyên Thủy và sự tái sinh của pháp tắc, sẽ là người dẫn đầu đòn tấn công. Ta sẽ tự mình mở đường, và ta sẽ là người trực tiếp đối mặt với Hạch Tâm Ý Chí Hư Vô. Ta sẽ không yêu cầu bất cứ ai làm điều mà ta không dám làm.”

Lời nói của Lâm Phàm như một luồng điện xẹt qua các thủ lĩnh. Sự quả quyết của hắn, sự sẵn lòng hy sinh của hắn đã củng cố ý chí của họ. Mặc dù biết rằng con đường phía trước đầy rẫy hiểm nguy và mất mát, nhưng ý chí chiến đấu trong họ đã được thổi bùng lên một lần nữa. Họ tin tưởng vào Lâm Phàm, người đã dẫn dắt họ đến tận bây giờ, người đã từng bước tái hợp Thiên Đạo và tạo ra Thiên Đạo Chân Thân vĩ đại.

Một tiếng hô vang dội vang lên: “Chúng ta nguyện theo Thiên Đạo Chí Tôn!”

Sau đó là hàng loạt tiếng hô ứng, từ các Thần Vương đến các Tiên Đế, từ các thủ lĩnh chủng tộc đến các đại diện vũ trụ. Ý chí của toàn bộ liên minh đã được thống nhất. Quyết định tổng tiến công đã được đưa ra.

Lâm Phàm gật đầu, ánh mắt tràn đầy sự quyết tâm. “Tốt! Vậy thì, đây là kế hoạch.” Hắn bắt đầu phác thảo chiến lược đã được chuẩn bị kỹ lưỡng. “Giai đoạn đầu, chúng ta sẽ cần một lực lượng tiên phong hùng hậu để mở đường qua tầng lớp Hư Vô Thôn Phệ Giả bên ngoài. Các Thần TướngTiên Tôn sẽ dẫn dắt các hạm đội chiến đấu, tạo ra một hành lang an toàn.”

“Giai đoạn hai, khi hành lang được thiết lập, các đội hình Thần VươngTiên Đế sẽ cùng ta đột phá vào sâu bên trong, đối phó với những Thôn Phệ Giả mạnh mẽ hơn, những thực thể cấp cao được Nguyên Thể trực tiếp điều khiển. Chúng ta sẽ cần tạo ra một khoảng trống đủ lớn xung quanh Hạch Tâm Ý Chí Hư Vô.”

“Và giai đoạn cuối cùng,” Lâm Phàm nhìn thẳng vào mọi người, “ta sẽ tự mình tiến vào Hạch Tâm. Sẽ không ai đi cùng ta. Đó là trận chiến của ý chí, của Thiên Đạo với Hư Vô. Các ngươi hãy bảo vệ ta từ bên ngoài, ngăn chặn mọi sự can thiệp từ Nguyên Thể và những Thôn Phệ Giả còn lại. Hãy cho ta đủ thời gian để hoàn thành sứ mệnh.”

Kế hoạch được trình bày rõ ràng, nhưng sự khắc nghiệt của nó khiến ai nấy cũng phải rùng mình. Không ai nghi ngờ sự hy sinh to lớn sẽ xảy ra. Nhưng cũng không ai còn do dự. Tinh thần của liên minh đã đạt đến đỉnh điểm của sự đoàn kết và quyết tâm.

“Hãy chuẩn bị!” Lâm Phàm ra lệnh. “Tất cả các hạm đội, các quân đoàn, các chiến binh, hãy vào vị trí. Thời khắc quyết định đã đến. Chúng ta sẽ không lùi bước. Chúng ta sẽ chiến đấu vì sự sống. Vì tương lai của Đa Vũ Trụ!”

Các thủ lĩnh đứng dậy, cúi đầu trước Lâm Phàm với sự kính trọng tuyệt đối, rồi nhanh chóng rời đi để truyền đạt mệnh lệnh. Tiếng bước chân dồn dập, tiếng động cơ chiến hạm khởi động từ xa, và những luồng năng lượng khổng lồ bùng lên từ các chiến sĩ đang chuẩn bị, tất cả hòa quyện thành một bản giao hưởng hùng tráng của chiến tranh. Trong Hư Không Cung, chỉ còn lại Lâm Phàm và vài người thân cận nhất. Thiên Nữ Băng Sương tiến lại gần, đặt tay lên cánh tay hắn.

“Ngài… ngài chắc chắn chứ?” Nàng hỏi, giọng run rẩy.

Lâm Phàm quay lại, nở một nụ cười nhẹ. “Ta đã chuẩn bị cho khoảnh khắc này từ khi ta còn là một phế vật ở tiểu thế giới hạ đẳng. Sứ mệnh của Thiên Đạo không cho phép ta do dự. Chúng ta không thể thất bại.”

Hắn nhìn ra ngoài không gian, nơi hàng triệu chiến hạm và hàng tỷ chiến binh đang tập hợp, tạo thành một đội quân khổng lồ trải dài vô tận. Phía trước họ, bóng dáng đen tối của Thôn Phệ Giả Nguyên Thể lờ mờ hiện ra, như một lời đe dọa vĩnh cửu. Đây sẽ là trận chiến cuối cùng, trận chiến định mệnh. Toàn bộ sự tồn vong của Đa Vũ Trụ đang đặt trên vai Lâm Phàm và liên minh của hắn. Trận chiến vĩ đại, mang tính chất của một huyền thoại, sắp sửa bắt đầu.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8