Thiên Đạo Trùng Sinh
Chương 713
Hư Vô Chi Địa, một cái tên đã trở thành nỗi ám ảnh, giờ đây là chiến trường khốc liệt nhất mà đa vũ trụ từng chứng kiến. Nơi đây không có ánh sáng của tinh hà, không có sự ấm áp của mặt trời, chỉ có một màu đen đặc quánh bị xé toạc bởi những luồng năng lượng hỗn loạn, những vết nứt không gian liên tục mở ra rồi khép lại như miệng của những con quái vật vô hình. Không khí đặc quánh mùi tử khí, mùi kim loại cháy khét và cả mùi của sự tuyệt vọng. Hàng tỷ sinh linh từ vô số vũ trụ, từ những chiến binh hùng mạnh nhất của Thần Giới, Tiên Giới cho đến những binh đoàn công nghệ cao của các nền văn minh tiên tiến, tất cả đều đang dốc sức chống lại một mối đe dọa duy nhất: Hư Vô Thôn Phệ Giả.
Làn sóng Hư Vô Thôn Phệ Giả dường như vô tận, trào ra từ những vết nứt khổng lồ như những dòng sông đen ngòm của sự hủy diệt. Chúng không có hình dạng cố định, thay đổi liên tục từ những khối vật chất hỗn độn biết bay, những con quái vật có xúc tu sắc nhọn, đến những thực thể khổng lồ mang hình dáng bán nhân bán thú được cấu tạo từ năng lượng hư vô thuần túy. Mỗi đòn tấn công của chúng đều mang theo sự ăn mòn của Hư Vô, có thể biến vật chất thành hư không, nuốt chửng linh hồn và pháp tắc.
Đội quân liên minh, dưới sự dẫn dắt của Lâm Phàm và các cường giả hàng đầu, đã tạo thành một tuyến phòng thủ kiên cố. Tiên Nữ Cửu Thiên, với chín vòng hào quang tiên linh rực rỡ, thi triển pháp trận Cửu Thiên Huyền Môn, biến không gian thành một mê cung kiếm khí, cắt nát vô số Hư Vô Thôn Phệ Giả cấp thấp. Thiên Nữ Băng Sương, băng lãnh như tuyết đầu mùa, mỗi một chưởng băng pháp đều đóng băng cả một vùng hư không rộng lớn, làm chậm bước tiến của địch. Vị Thần Hoàng cổ xưa, với thân hình vạm vỡ và thanh chiến phủ rực lửa, gầm lên một tiếng, chém ra hàng vạn tia sáng hủy diệt, đẩy lùi một Thôn Phệ Giả cấp Thần Vương đang cố gắng xuyên thủng phòng tuyến.
Tuy nhiên, sự hy sinh đã bắt đầu. Từng tốp chiến binh tiên phong, những người đầu tiên đối mặt với làn sóng địch, đã bị nuốt chửng không còn một dấu vết. Những chiến hạm khổng lồ của liên minh, được trang bị vũ khí hủy diệt, lần lượt nổ tung thành những đám pháo hoa bi tráng trong hư không. Tiếng gào thét của chiến đấu, tiếng pháp thuật bùng nổ, tiếng gầm rú của quái vật, tất cả hòa quyện thành một bản giao hưởng của sự chết chóc.
Lâm Phàm, đứng trên đỉnh một chiến hạm trung tâm, đôi mắt hắn quét qua chiến trường. Hắn cảm nhận rõ rệt từng dao động của pháp tắc, từng hơi thở của sự sống đang dần lụi tàn. Dù hắn đã đạt đến đỉnh phong của Thần Giới, sức mạnh của hắn gần như vô tận, nhưng đứng trước đại dương Hư Vô Thôn Phệ Giả, hắn vẫn cảm thấy một áp lực nặng nề. Hắn biết mình không thể bộc phát toàn bộ sức mạnh Thiên Đạo Chân Thân ngay lúc này, vì hắn cần phải bảo toàn năng lượng cho cuộc đối đầu cuối cùng với Thôn Phệ Giả Nguyên Thể.
“Giữ vững! Không được lùi bước!” Lâm Phàm truyền âm thanh vang vọng khắp chiến trường, giọng nói của hắn mang theo uy năng của Thiên Đạo, tiếp thêm sức mạnh cho những trái tim đang run sợ. Hắn vung tay, hàng vạn luồng kiếm khí Thiên Đạo bay ra, quét sạch một khu vực rộng lớn, tạm thời tạo ra một khoảng trống cho liên minh củng cố lại đội hình.
Nhưng khoảng trống đó chỉ tồn tại trong chốc lát. Từ sâu thẳm Hư Vô, một thực thể khổng lồ, cao bằng cả một tinh cầu nhỏ, với vô số con mắt đỏ rực và những chiếc vòi bạch tuộc khổng lồ, từ từ hiện ra. Đó là một trong những Thôn Phệ Giả cấp Tối Thượng, được biết đến với cái tên “Hư Không Cự Thú”. Sự xuất hiện của nó khiến toàn bộ chiến trường chấn động, các pháp tắc xung quanh nó đều bị bóp méo.
“Kẻ đó tới rồi!” Một Tiên Tôn lão già từ Tiên Giới gầm lên, ánh mắt đầy vẻ tuyệt vọng. Ông ta đã từng chứng kiến Hư Không Cự Thú này nuốt chửng một tiểu thế giới trong nháy mắt.
Hư Không Cự Thú không nói lời nào, chỉ vươn một chiếc xúc tu khổng lồ, bao trùm một đoàn chiến hạm của liên minh. Các chiến hạm phát nổ liên tiếp, những lá chắn năng lượng mạnh nhất cũng không thể chống đỡ nổi. Hàng ngàn chiến binh bên trong bị nghiền nát thành hư vô, tiếng kêu thảm thiết tắt lịm trong không gian vô tận.
“Không!” Thiên Nữ Băng Sương thét lên, nàng chứng kiến bằng hữu của mình bị nuốt chửng. Nàng lao tới, toàn thân bốc lên hàn khí thấu xương, cố gắng đóng băng chiếc xúc tu. Nhưng hàn khí của nàng chỉ làm chậm nó lại một chút, không thể ngăn chặn được sự hủy diệt.
Lâm Phàm cau mày, hắn biết mình không thể tiếp tục đứng nhìn. Hắn muốn ra tay, nhưng ngay lúc đó, một nhóm Thần Hoàng từ các vũ trụ khác đã lao lên. “Chúng ta sẽ cầm chân nó! Ngươi hãy lo liệu những thứ khác!” Một Thần Hoàng với thân thể rực cháy như mặt trời gầm lên, ông ta và những chiến hữu đã dốc hết sức mạnh, tạo thành một lá chắn ánh sáng rực rỡ, cố gắng đẩy lùi xúc tu của Hư Không Cự Thú.
Nhưng đó chỉ là một sự trì hoãn ngắn ngủi. Hư Không Cự Thú dường như không hề cảm thấy đau đớn, nó tiếp tục vung những chiếc xúc tu khác, đập phá tuyến phòng thủ. Cánh phải của liên minh, nơi tập trung nhiều pháp sư và xạ thủ, đã bắt đầu sụp đổ dưới áp lực. Những tiếng nổ liên tiếp, những mảnh vỡ của chiến hạm và thi thể sinh linh trôi nổi vô định trong Hư Vô.
“Chúng ta không thể giữ được nữa!” Một vị tướng quân từ một vũ trụ công nghệ cao thông báo, giọng nói đầy vẻ tuyệt vọng. “Phòng tuyến năng lượng đã bị phá vỡ 70%, lực lượng dự bị không đủ để lấp đầy khoảng trống.”
Lâm Phàm nắm chặt tay. Hắn đã thấy quá nhiều sự hy sinh. Hắn cảm nhận được sức mạnh Thiên Đạo trong mình đang thôi thúc bùng nổ, muốn quét sạch mọi kẻ thù. Nhưng hắn biết rằng đây chỉ là một trong vô số trận chiến. Mục tiêu cuối cùng là Thôn Phệ Giả Nguyên Thể. Nếu hắn bộc phát hết mình bây giờ, hắn có thể đẩy lùi đợt tấn công này, nhưng sẽ cạn kiệt năng lượng cho trận chiến quyết định.
“Cứu viện cánh phải!” Lâm Phàm ra lệnh, giọng nói trầm tĩnh nhưng ẩn chứa sự lo lắng sâu sắc. Hắn nhìn thấy bằng hữu của mình, những người đã cùng hắn trải qua bao nhiêu sinh tử, đang chiến đấu đến hơi thở cuối cùng. Tiên Nữ Cửu Thiên đã bị thương, một vết nứt sâu trên vai nàng, nhưng vẫn kiên cường chống đỡ. Thiên Nữ Băng Sương đã kiệt sức, nhưng vẫn dùng hết tàn lực để đóng băng một nhóm Thôn Phệ Giả đang lao tới.
Một Thần Tướng trẻ tuổi, người đã từng đồng hành với Lâm Phàm trong Thần Giới, bị một Hư Vô Thôn Phệ Giả cấp Thần Vương đánh bay. Thân thể hắn văng ra xa, máu nhuộm đỏ hư không. Hắn cố gắng đứng dậy, nhưng một Thôn Phệ Giả khác đã lao tới, chuẩn bị nuốt chửng hắn.
“Không!” Lâm Phàm gầm lên. Hắn không thể chịu đựng được nữa. Hắn vung tay, một luồng ánh sáng chói lọi xé tan bóng tối Hư Vô, đánh tan Thôn Phệ Giả kia thành tro bụi. Hắn lao tới, đỡ lấy Thần Tướng trẻ tuổi. “Ngươi đã làm rất tốt. Hãy lui về tuyến sau.”
Thần Tướng nhìn Lâm Phàm, ánh mắt đầy vẻ kính phục và bi thương. “Đại nhân… liên minh của chúng ta… chúng ta đang thua…”
Lâm Phàm nhìn ra chiến trường, một cảnh tượng hỗn loạn và tuyệt vọng. Hàng phòng ngự đang dần tan rã. Hư Vô Thôn Phệ Giả như thủy triều dâng cao, không ngừng nuốt chửng mọi thứ trên đường đi của chúng. Tổn thất đã vượt quá mọi dự kiến. Hắn biết, nếu không có một sự thay đổi lớn, toàn bộ liên minh sẽ bị nghiền nát.
Trong khoảnh khắc đó, ánh mắt Lâm Phàm trở nên kiên định hơn bao giờ hết. Hắn nhìn chằm chằm vào Hư Không Cự Thú đang gầm gừ, và xa hơn nữa, vào sâu thẳm Hư Vô Chi Địa, nơi hắn cảm nhận được sự hiện diện của Thôn Phệ Giả Nguyên Thể. Hắn biết, thời điểm để hắn bộc lộ sức mạnh thực sự của Thiên Đạo Chân Thân đã không còn xa nữa. Nhưng trước đó, liên minh cần phải sống sót qua cơn bão này.
“Tất cả nghe lệnh!” Giọng Lâm Phàm vang vọng, không còn là lời hô hào mà là một mệnh lệnh thiêng liêng. “Chúng ta sẽ lùi về Vành Đai Phòng Ngự số Ba! Tập hợp lại! Không được bỏ cuộc! Vận mệnh của vô số vũ trụ nằm trong tay chúng ta!”
Dù biết rằng việc lùi bước đồng nghĩa với việc từ bỏ thêm nhiều lãnh thổ và phải đối mặt với áp lực lớn hơn, nhưng đó là lựa chọn duy nhất để bảo toàn lực lượng. Trong ánh mắt của mỗi chiến binh, sự tuyệt vọng vẫn còn đó, nhưng đã được thay thế bằng một tia hy vọng mỏng manh từ lời nói của Lâm Phàm, thủ lĩnh Thiên Đạo Chí Tôn tương lai. Trận chiến sinh tử vẫn còn rất dài, và đây chỉ là khởi đầu của những thử thách kinh hoàng nhất.