Thiên Đạo Trùng Sinh
Chương 714

Cập nhật lúc: 2026-03-14 23:47:50 | Lượt xem: 2

Trong Hư Vô Chi Địa, nơi không gian vặn vẹo như một tấm vải bị xé toạc, đại chiến đã bùng nổ với quy mô chưa từng có. Không còn là những cuộc giao tranh nhỏ lẻ hay thăm dò, đây là một cuộc tổng tiến công của Hư Vô Thôn Phệ Giả, một làn sóng hủy diệt khổng lồ tràn ngập mọi ngóc ngách của không gian hỗn loạn.

Màu sắc duy nhất trên chiến trường là sắc đen thẫm của Hư Vô, xen lẫn những tia sáng chói lòa từ các đòn tấn công của liên minh đa vũ trụ và những quầng sáng u ám, nuốt chửng của kẻ thù. Âm thanh cũng bị bóp méo, tiếng gào thét của chiến binh, tiếng va chạm của pháp tắc, tiếng xé rách không gian, tất cả như bị nhấn chìm trong một bản giao hưởng hỗn loạn của sự diệt vong.

Liên minh đa vũ trụ, dưới sự dẫn dắt của Lâm Phàm và các cường giả hàng đầu từ vô số thế giới, đã bố trí hàng loạt phòng tuyến kiên cố. Từ những chiến hạm khổng lồ của nền văn minh công nghệ cao, phóng ra những tia năng lượng hủy diệt, đến những trận pháp cổ xưa của Tiên Giới và Thần Giới, giăng mắc tầng tầng lớp lớp, cố gắng ngăn chặn bước tiến của quái vật Hư Vô. Nhưng tất cả dường như chỉ là muối bỏ bể.

Hư Vô Thôn Phệ Giả không có hình dạng cố định. Chúng có thể là những khối vật chất đen kịt trôi nổi, nuốt chửng mọi ánh sáng và năng lượng; là những sinh vật có vô số xúc tu, mỗi xúc tu mang theo hàng ngàn con mắt đỏ ngầu, vươn ra xé nát không gian; hay là những thực thể vô hình, chỉ để lại dấu vết là sự mục rữa và hư không. Chúng đông đảo vô tận, không có nỗi sợ hãi, không có sự mệt mỏi, chỉ có một bản năng duy nhất: nuốt chửng.

Trên tuyến đầu, Tôn Giả Kim Cương, một vị Thần Vương với thân thể bất hoại từ một Thần Giới xa xôi, đang gầm lên, vung quyền phá nát hàng chục quái vật Hư Vô. Cơ thể ông to lớn như một ngọn núi, da thịt phát ra ánh vàng rực rỡ, nhưng ngay cả ông cũng đang bị bao vây bởi hàng trăm, hàng ngàn kẻ thù. Mỗi đòn đánh của ông đều có thể nghiền nát một hành tinh, nhưng những quái vật Hư Vô mới lại lập tức thế chỗ, không ngừng bò lên từ khoảng không đen kịt.

“Cố thủ! Tuyệt đối không được lùi bước!” Tôn Giả Kim Cương gầm thét, nhưng giọng nói của ông cũng dần khàn đặc. Ông cảm nhận được sự mệt mỏi đang xâm chiếm, năng lượng trong cơ thể đang cạn kiệt nhanh chóng. Những vết nứt nhỏ bắt đầu xuất hiện trên lớp da vàng rực của ông, báo hiệu sự giới hạn.

Không xa đó, Tiên Nữ Cửu Thiên, với bộ váy trắng tinh khôi đã vấy bẩn bởi máu và bụi Hư Vô, đang điều khiển hàng ngàn dải lụa tiên linh, mỗi dải lụa đều mang theo sức mạnh của Cửu Thiên Lôi Điện, biến hóa thành kiếm khí, thành hỏa diễm, thành băng sương, tiêu diệt từng đợt kẻ thù. Nàng là một trong những cường giả mạnh nhất Tiên Giới, nhưng khuôn mặt tuyệt mỹ của nàng cũng đã hiện lên vẻ mỏi mệt và đau đớn. Một dải lụa bị một quái vật Hư Vô hình rắn cắn đứt, lập tức tan biến vào hư không. Nàng khẽ rên lên, linh lực tiêu hao quá lớn.

Lâm Phàm đứng ở trung tâm của một trận pháp khổng lồ, nơi hắn đang điều phối năng lượng và pháp tắc, tạo ra một lá chắn phòng ngự kiên cố nhất. Hắn không ngừng vung tay, từng luồng sức mạnh Thiên Đạo Nguyên Thủy rực rỡ bắn ra, tịnh hóa và đẩy lùi những thực thể Hư Vô mạnh mẽ nhất. Ánh mắt hắn sắc bén, quét qua chiến trường, chứng kiến cảnh tượng bi thương đang diễn ra. Từng người bạn, từng đồng minh, từng chiến sĩ anh dũng đang ngã xuống.

Một chiến hạm công nghệ cao của Vũ Trụ Tinh Hà, với lớp vỏ hợp kim cường độ cao có thể chịu đựng được sức nóng của một ngôi sao, đột nhiên bị hàng chục quái vật Hư Vô khổng lồ bám vào. Chúng bắt đầu gặm nhấm, và chỉ trong vài khắc, lớp vỏ cứng rắn bắt đầu tan chảy như sáp. Tiếng nổ long trời lở đất vang lên, chiến hạm hóa thành một quả cầu lửa khổng lồ, sau đó bị Hư Vô nuốt chửng hoàn toàn, không còn một mảnh vụn nào.

“Đội trưởng!” Một chiến binh trẻ tuổi từ Vũ Trụ Tinh Hà gào thét trong tuyệt vọng khi chứng kiến cảnh tượng đó. Cậu ta đã chiến đấu không ngừng nghỉ suốt ba ngày ba đêm, đôi mắt đỏ ngầu vì thiếu ngủ và nỗi sợ hãi. Nhưng nỗi đau mất mát vừa rồi đã làm bàng hoàng tâm trí cậu.

Ngay lập tức, một sinh vật Hư Vô hình nhện khổng lồ, với tám chân sắc nhọn như lưỡi đao, lao tới cậu ta. Cậu ta không kịp phản ứng, và một chân nhện đã xuyên thủng giáp trụ, đâm thẳng vào tim.

Lâm Phàm chứng kiến tất cả. Trái tim hắn thắt lại. Hắn đã cố gắng hết sức, đã sử dụng mọi mảnh vỡ Thiên Đạo mà hắn có, nhưng làn sóng Hư Vô quá lớn, quá hung tợn. Năng lượng tích trữ của liên minh đang cạn kiệt, tinh thần chiến đấu cũng đang lung lay. Những vết nứt không gian, trước đây chỉ là những khe hở nhỏ, giờ đây đã mở rộng thành những cổng dịch chuyển khổng lồ, không ngừng phun trào ra thêm quái vật Hư Vô.

Một vị pháp sư già nua, râu tóc bạc phơ từ một Vũ Trụ ma pháp, đang cố gắng duy trì một kết giới phòng ngự. Ông đã sử dụng toàn bộ sinh mệnh lực của mình, khiến cơ thể khô héo và nứt nẻ. “Không thể giữ được nữa…” Ông thều thào, ánh mắt đầy tuyệt vọng, trước khi kết giới vỡ tan thành ngàn mảnh và ông bị một đám quái vật Hư Vô nuốt chửng không còn dấu vết.

Hàng loạt phòng tuyến sụp đổ liên tiếp. Tiếng kèn hiệu lui quân vang lên một cách yếu ớt, nhưng đã quá muộn. Kẻ địch đã tràn qua, bao vây các chiến binh còn lại. Tình hình trở nên hỗn loạn tột độ. Dù Lâm Phàm đã sử dụng Thiên Đạo chi lực để cường hóa phòng ngự và ban phát năng lượng cho các chiến sĩ, nhưng trước số lượng áp đảo của Hư Vô Thôn Phệ Giả, mọi nỗ lực đều trở nên vô vọng.

Hắn cảm nhận được sự suy yếu của pháp tắc vũ trụ xung quanh, sự bào mòn của sinh mệnh. Hư Vô Thôn Phệ Giả không chỉ tấn công vật chất mà còn ăn mòn cả linh hồn, cả ý chí. Những chiến binh dũng cảm nhất cũng bắt đầu run rẩy, ánh mắt lộ vẻ sợ hãi và tuyệt vọng. Họ đang chết, và cái chết của họ không chỉ là thân xác tan biến, mà là sự tồn tại bị xóa sổ khỏi mọi khái niệm.

Lâm Phàm siết chặt tay. Hắn đã thấy trước viễn cảnh này, nhưng sự tàn khốc của nó vẫn vượt quá sức tưởng tượng. Hắn biết, nếu cứ tiếp tục theo cách này, toàn bộ liên minh sẽ bị nuốt chửng, và rồi tất cả các Vũ Trụ sẽ theo gót. Một tia lửa giận bùng cháy trong ánh mắt hắn. Không thể thua! Không thể để mọi thứ kết thúc ở đây!

Hắn nhìn về phía xa, nơi sâu thẳm nhất của Hư Vô Chi Địa, nơi hắn cảm nhận được sự hiện diện của Thôn Phệ Giả Nguyên Thể. Mối đe dọa thực sự vẫn chưa lộ diện hoàn toàn. Cuộc chiến này mới chỉ là mở màn, nhưng đã quá thảm khốc. Một ý nghĩ lóe lên trong đầu hắn, một ý nghĩ táo bạo và đầy rủi ro. Có lẽ, đã đến lúc phải bộc lộ sức mạnh thực sự, dù điều đó có thể đẩy hắn vào một tình thế nguy hiểm hơn.

Một tiếng gầm thét kinh hoàng vang vọng, một luồng năng lượng Hư Vô cực đại bùng nổ, phá tan trận pháp phòng ngự cuối cùng ở một góc chiến trường. Hàng trăm chiến binh bị cuốn vào, biến mất không còn dấu vết. Liên minh đang đứng trên bờ vực sụp đổ hoàn toàn. Ánh mắt Lâm Phàm trở nên kiên định hơn bao giờ hết. Hắn phải hành động, ngay bây giờ.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8