Thiên Đạo Trùng Sinh
Chương 715
Cánh cửa không gian vĩ đại, được tạo ra từ sức mạnh hỗn độn của Thiên Đạo Nguyên Thủy và ý chí kiên cường của vô số cường giả, đã mở ra, nuốt chửng hạm đội liên minh đa vũ trụ tiến vào Hư Vô Chi Địa. Nơi đây không phải là một thế giới, mà là một khoảng không vô tận của sự trống rỗng, của hỗn loạn nguyên thủy và của những cơn bão năng lượng hủy diệt. Không có ánh sáng, không có âm thanh theo cách thông thường, chỉ có sự vặn vẹo của thực tại và những tiếng gầm rú vô hình xé nát linh hồn.
Ngay khi đội tiên phong của liên minh vừa xuyên qua ranh giới, họ đã bị nhấn chìm bởi một làn sóng thủy triều của sự hủy diệt. Hàng tỷ Hư Vô Thôn Phệ Giả, từ những sinh vật nhỏ bé nhưng nhanh nhẹn như côn trùng, cho đến những quái vật khổng lồ có thể nuốt chửng cả một hành tinh, lao đến như một cơn lũ quét. Chúng không có hình dạng cố định, luôn biến đổi, xoắn vặn và phát ra những trường năng lượng ăn mòn, khiến không gian xung quanh chúng méo mó và sụp đổ.
Đại chiến bùng nổ. Những chiến hạm khổng lồ của các nền văn minh tiên tiến phóng ra tia sáng hủy diệt, những pháp tắc sư của các thế giới huyền huyễn tung ra pháp thuật kinh thiên động địa, những chiến sĩ từ các chủng tộc chiến tranh gầm thét, vung vũ khí mang theo sức mạnh đủ để xé nát tinh tú. Tiếng gầm rú của chiến tranh, tiếng nổ của năng lượng va chạm, tiếng kêu gào của sinh linh, tất cả hòa quyện vào nhau tạo thành một bản giao hưởng chết chóc mà chỉ những kẻ mạnh nhất mới có thể nghe thấy.
Trên chiến trường chính, Lâm Phàm đứng sừng sững trên đỉnh của một hạm đội tinh thần, nơi tụ hội của những cường giả hàng đầu từ các vũ trụ. Ánh mắt hắn sâu thẳm, quét qua từng ngóc ngách của cuộc chiến. Hắn cảm nhận rõ rệt sự mục nát của Hư Vô Chi Địa, nơi mọi thứ đều bị bóp méo và hút cạn sinh khí. Mỗi một Hư Vô Thôn Phệ Giả bị tiêu diệt, năng lượng của chúng không tan biến mà lại bị hút vào một trung tâm vô hình, nơi Thôn Phệ Giả Nguyên Thể đang ngủ yên, đợi chờ thời khắc hoàn toàn thức tỉnh.
“Giữ vững trận tuyến! Đừng để chúng xuyên thủng vòng phòng ngự!” Tiên Nữ Cửu Thiên, với bộ chiến giáp trắng bạc và thanh kiếm quang mang rực rỡ, đang chỉ huy một đội quân Tiên Giới. Nàng là hiện thân của ý chí Thiên Đạo Nguyên Thủy, cảm nhận được sự tuyệt vọng và nỗi đau của từng sinh linh. Mỗi khi một Tiên Nhân ngã xuống, ánh sáng trong mắt nàng lại càng thêm u ám. Những Tiên Môn, vốn được coi là bất khả xâm phạm, giờ đây đang phải chịu những đòn tấn công tàn khốc, các Tiên Tôn liên tục bị thương.
Bên cạnh nàng, Thần Hoàng Băng Tuyết của Thần Giới đang đóng băng cả một vùng Hư Không rộng lớn, biến hàng triệu Hư Vô Thôn Phệ Giả thành những khối băng đen kịt rồi nghiền nát. Nhưng ngay lập tức, từ sâu thẳm Hư Vô, những quái vật mới lại trồi lên, số lượng dường như không bao giờ cạn. Chúng không biết sợ hãi, không biết đau đớn, chỉ có một bản năng duy nhất: Thôn Phệ.
Tại một tiền tuyến khác, Tộc trưởng tộc Cự Thần, với thân hình cao ngàn trượng, đang vung cây búa chiến của mình, mỗi nhát chém đều xé toạc không gian và tiêu diệt hàng vạn Hư Vô Thôn Phệ Giả. Nhưng ngay cả ông ta cũng không tránh khỏi bị thương. Những vết nứt xuất hiện trên lớp da rắn chắc như thép của ông, nơi năng lượng Hư Vô ăn mòn đang cố gắng xuyên qua. Một cánh tay của ông ta run rẩy, dấu hiệu của sự mệt mỏi đã đạt đến giới hạn.
“Chết tiệt! Chúng quá nhiều!” Một vị Thần Vương trẻ tuổi từ một Vũ Trụ công nghệ cao gầm lên, khi lá chắn năng lượng của chiến hạm hắn đang chỉ huy bắt đầu nhấp nháy liên tục, sắp sửa sụp đổ. Những Hư Vô Thôn Phệ Giả nhỏ bé, mang hình dạng như những con rắn không gian, đang chui qua những khe hở trong phòng tuyến, lao vào bên trong chiến hạm, cắn xé các phi hành đoàn. Tiếng la hét vang vọng qua kênh liên lạc, rồi tắt lịm.
Lâm Phàm vẫn giữ bình tĩnh, nhưng trong tâm hắn, một ngọn lửa giận dữ đang bùng cháy. Hắn thấy một đội quân tinh nhuệ của một Vũ Trụ chiến binh bị bao vây, dần dần bị nuốt chửng bởi biển quái vật Hư Vô. Hắn thấy những đứa trẻ từ một Vũ Trụ linh hồn, những linh hồn thuần khiết nhất, bị biến thành những thực thể méo mó, tham gia vào hàng ngũ của kẻ thù. Mỗi sinh linh ngã xuống, một mảnh ký ức về Thiên Đạo Nguyên Thủy lại rung lên trong hắn, nhắc nhở về sự hy sinh và nỗi đau vô tận.
“Sư phụ, tiền tuyến số ba sắp sụp đổ! Chúng ta cần chi viện khẩn cấp!” Một giọng nói quen thuộc vang lên trong đầu Lâm Phàm, đó là Lăng Thiên, đệ tử đầu tiên của hắn ở Huyền Kiếm Tông, giờ đây đã là một Tiên Tôn hùng mạnh, đang chỉ huy một đạo quân Tiên Giới.
Lâm Phàm nhìn về phía tiền tuyến số ba. Một hố đen khổng lồ đang dần hình thành, nuốt chửng mọi ánh sáng và vật chất. Đó là dấu hiệu của một Hư Vô Thôn Phệ Giả cấp độ Tiên Đế đang chuẩn bị thức tỉnh hoàn toàn. Nếu hố đen đó mở rộng, toàn bộ phòng tuyến sẽ bị xé nát, và liên minh sẽ mất đi một phần quan trọng của đội hình.
Lâm Phàm nhắm mắt lại. Hắn đã hứa với bản thân sẽ không can thiệp quá sớm, để các Vũ Trụ có thể tự mình chiến đấu, để ý chí sinh tồn của họ được tôi luyện. Nhưng giờ đây, cái giá phải trả đã quá lớn. Mỗi giây phút trôi qua, hàng triệu sinh linh lại hóa thành tro bụi.
“Lâm Phàm, chúng ta không thể giữ được lâu hơn nữa!” Giọng nói của Tiên Nữ Cửu Thiên vang lên, pha lẫn sự mệt mỏi và kiệt sức. Ánh sáng trên thanh kiếm của nàng đã mờ đi đáng kể. Nàng đã chiến đấu không ngừng nghỉ trong suốt ba ngày ba đêm, đối mặt với hàng trăm Hư Vô Thôn Phệ Giả cấp độ Tiên Vương. Bản thể ý chí của nàng đang dần suy yếu.
Một Thần Hoàng khác, người đã từng là đồng minh của Thiên Đạo Nguyên Thủy, bị một chùm năng lượng Hư Vô xuyên qua ngực. Ông ta gục xuống, hóa thành vô số hạt ánh sáng tan biến vào Hư Không, để lại một khoảng trống đau đớn trong hàng ngũ liên minh.
Cái chết của vị Thần Hoàng như một tiếng chuông cảnh tỉnh. Sự tuyệt vọng bắt đầu len lỏi vào tâm trí các chiến binh. Họ đã chiến đấu anh dũng, đã hy sinh tất cả, nhưng làn sóng Hư Vô dường như không có hồi kết. Các pháp tắc thế giới bị ăn mòn, những phép thuật mạnh mẽ nhất cũng chỉ có thể làm chậm bước tiến của kẻ thù chứ không thể ngăn chặn hoàn toàn.
Lâm Phàm mở mắt. Trong đôi mắt hắn, không còn sự bình tĩnh mà là một ngọn lửa rực cháy, không phải của sự giận dữ, mà là của ý chí kiên định và quyết tâm sắt đá. Hắn đã thấy đủ. Hắn đã cảm nhận đủ. Đã đến lúc hắn phải hành động.
Hắn nhìn xuống những khuôn mặt mệt mỏi, những ánh mắt tràn đầy hy vọng nhưng cũng ẩn chứa sự tuyệt vọng của các đồng minh. Hắn biết rằng họ đang chờ đợi một phép màu, một sức mạnh có thể xoay chuyển cục diện. Và hắn, với tư cách là Thiên Đạo Trùng Sinh, là niềm hy vọng cuối cùng của vô số Vũ Trụ, không thể để họ thất vọng.
“Tất cả, lùi về phòng tuyến thứ hai! Chuẩn bị cho cuộc phản công tổng lực!” Lâm Phàm cất tiếng, giọng nói của hắn không lớn, nhưng lại vang vọng khắp Hư Vô Chi Địa, xuyên qua mọi hỗn loạn, truyền đến tai của từng chiến binh. Đó không chỉ là một mệnh lệnh, mà là một lời hứa, một sự đảm bảo về một sức mạnh vô song sắp được giải phóng.
Các chiến binh, dù đang kiệt sức, vẫn cảm nhận được một luồng sinh khí mới từ giọng nói của hắn. Họ biết rằng Lâm Phàm, vị thủ lĩnh của liên minh, người mang theo sứ mệnh của Thiên Đạo, sẽ không bao giờ bỏ rơi họ. Ánh mắt họ hướng về phía hắn, chờ đợi khoảnh khắc hắn sẽ bộc lộ sức mạnh Thiên Đạo Chân Thân của mình, để đối mặt với làn sóng Hư Vô đang cuồn cuộn lao tới, và mở ra một tia hy vọng trong biển tuyệt vọng này.