Thiên Đạo Trùng SinhChương 770
Trong khoảng không hỗn loạn của Hư Vô Chi Địa, cuộc đại chiến đã kéo dài đến mức không ai còn nhớ rõ thời gian. Liên minh Đa Vũ Trụ, dù hùng mạnh đến đâu, vẫn đang phải chịu đựng những tổn thất nặng nề. Thôn Phệ Giả Nguyên Thể, một khối năng lượng hỗn loạn khổng lồ, dường như là bất diệt. Mỗi khi bị thương, nó lại hút lấy năng lượng từ Hư Vô xung quanh, tự chữa lành và trở nên mạnh mẽ hơn. Vô số quái vật Hư Vô khác, chỉ là những mảnh vỡ từ cơ thể hoặc ý chí của nó, liên tục được sinh ra, tạo thành những làn sóng không ngừng nghỉ, nhấn chìm các Vũ Trụ nhỏ bé như những con thuyền giữa bão tố.
Lâm Phàm, trong hình thái Thiên Đạo Chân Thân, đã chiến đấu không ngừng nghỉ. Hắn mạnh mẽ, gần như toàn năng trong Vũ Trụ của mình, nhưng ở đây, trong Hư Vô Chi Địa, nơi pháp tắc hỗn loạn và sự hủy diệt là tối cao, hắn cảm thấy một sự bất lực sâu sắc. Mỗi đòn đánh của hắn, dù có thể xé rách không gian, nghiền nát tinh hệ, cũng chỉ như một vết xước trên cơ thể khổng lồ của Thôn Phệ Giả Nguyên Thể. Hắn đã cố gắng hết sức, đã phát huy mọi thần thông, mọi công pháp được “tiến hóa” đến cực hạn, nhưng đều vô hiệu.
Một cơn tuyệt vọng mơ hồ bắt đầu len lỏi trong tâm trí các thành viên liên minh. Ngay cả những cường giả Thần Hoàng, Tiên Đế, những người đã từng đứng trên đỉnh cao của vô số thế giới, cũng bắt đầu cảm thấy sự bất lực. Họ đã hy sinh quá nhiều, nhưng dường như mục tiêu vẫn còn xa vời vợi. Lâm Phàm nhìn những người bạn, những đồng đội đang kiên cường chiến đấu, nhìn những tia sáng vụt tắt trong Hư Vô, và một quyết định kiên định nảy sinh trong đầu hắn.
Không thể tiếp tục chiến đấu theo cách này. Vũ lực thuần túy sẽ không bao giờ chiến thắng được một thực thể được sinh ra từ sự hủy diệt và tồn tại bằng sự hủy diệt. Hắn cần một cách tiếp cận khác, một phương pháp mà không ai từng nghĩ tới, một cách mà chỉ Thiên Đạo mới có thể thực hiện.
Với một tiếng gầm vang dội, Lâm Phàm đẩy lùi một đợt tấn công của Thôn Phệ Giả Nguyên Thể, tạo ra một khoảng trống ngắn ngủi. Hắn quay lại ra lệnh cho các cường giả liên minh cố gắng cầm chân nó trong một thời gian ngắn, sau đó, hắn lập tức nhập định. Thân thể Thiên Đạo Chân Thân khổng lồ của hắn lơ lửng giữa Hư Vô, ánh sáng của vô số pháp tắc Vũ Trụ hội tụ quanh hắn, tạo thành một lá chắn mờ ảo.
Sâu trong ý thức của Lâm Phàm, hắn triệu hồi toàn bộ sức mạnh của Thiên Đạo mới đã được tôi luyện và dung hợp. Khả năng “Phân Tích & Tiến Hóa Vạn Vật”, hạt nhân của sức mạnh hắn từ những ngày đầu tiên, giờ đây đã không còn giới hạn ở việc phân tích cỏ dại hay công pháp. Nó đã tiến hóa thành khả năng “Phân Tích & Dung Hợp Pháp Tắc Vũ Trụ”, cho phép hắn nhìn thấu bản chất sâu xa nhất của mọi thứ, kể cả những khái niệm trừu tượng nhất.
Lâm Phàm bắt đầu quá trình phân tích Thôn Phệ Giả Nguyên Thể. Đây không phải là việc quét qua một cơ thể vật chất, mà là khám phá một thực thể ở cấp độ khái niệm, cấp độ pháp tắc. Từng dòng năng lượng hỗn loạn, từng hạt vật chất bị nuốt chửng, từng gợn sóng ý chí hủy diệt đều được Lâm Phàm thu nhận, phân tích và giải mã.
Hắn nhìn thấy Thôn Phệ Giả Nguyên Thể không chỉ là một quái vật. Nó là một khái niệm sống, một phản ứng của Vũ Trụ đối với sự tồn tại. Nó là sự trống rỗng, là sự tiêu vong, là điểm cuối cùng của mọi thứ. Nó không có cảm xúc, không có suy nghĩ, chỉ có một bản năng duy nhất: nuốt chửng và trở về trạng thái Hư Vô nguyên thủy.
Quá trình phân tích này cực kỳ nguy hiểm. Tâm trí Lâm Phàm phải đối mặt với dòng chảy thông tin khổng lồ, với những pháp tắc hủy diệt thuần túy có thể dễ dàng làm tan rã ý thức của bất kỳ Thần Hoàng nào. Nhưng hắn là Thiên Đạo mới, hắn đã dung hợp vô số mảnh vỡ, đã trải qua vô vàn gian nan. Ký ức về sự hy sinh của Thiên Đạo Nguyên Thủy, về sự hỗn loạn của các Vũ Trụ bị hủy diệt, về nỗi sợ hãi của vô số sinh linh, tất cả đều trở thành sức mạnh, trở thành ý chí kiên định giúp hắn không bị nhấn chìm.
Từng lớp, từng lớp bí mật của Thôn Phệ Giả Nguyên Thể được bóc tách. Lâm Phàm cảm nhận được lớp vỏ năng lượng hỗn loạn bên ngoài, nơi các pháp tắc Vũ Trụ bị méo mó và biến dạng. Bên trong là một lõi năng lượng đen kịt, không ngừng xoáy tròn, hút lấy mọi thứ. Và sâu thẳm hơn nữa, vượt qua cả vật chất và năng lượng, Lâm Phàm cuối cùng đã tìm thấy nó: “Ý Chí Hư Vô” thuần túy.
Đây không phải là một ý chí có suy nghĩ hay kế hoạch như sinh linh. Nó là một bản năng nguyên thủy, một quy luật tồn tại. Giống như một cái cây vươn lên tìm ánh sáng, Ý Chí Hư Vô chỉ đơn thuần là muốn nuốt chửng, muốn xóa sổ, muốn trả mọi thứ về hư không. Nó là bản chất cốt lõi, là linh hồn của Thôn Phệ Giả Nguyên Thể. Mọi hành động, mọi sức mạnh của Thôn Phệ Giả đều bắt nguồn từ Ý Chí này. Nó không thể bị hủy diệt bằng vũ lực, bởi vì nó không phải là thứ có thể bị phá hủy. Nó là một khái niệm.
Phát hiện này làm Lâm Phàm rúng động. Hắn đã tìm thấy điểm yếu, nhưng nó không phải là một điểm yếu vật lý. Đây là một điểm yếu về bản chất, về triết lý tồn tại. Nếu không thể giết chết một ý chí, vậy làm thế nào để ngăn chặn nó?
Trong khoảnh khắc đó, ký ức về Thiên Đạo Nguyên Thủy ùa về mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Thiên Đạo Nguyên Thủy đã hy sinh bản thân để phong ấn Hư Vô Thôn Phệ Giả, nhưng không thể tiêu diệt nó. Bởi vì Thiên Đạo Nguyên Thủy, dù mạnh mẽ đến đâu, cũng chỉ có thể thao túng pháp tắc của sự sáng tạo, sự sống. Nó không thể thay đổi bản chất của sự hủy diệt thuần túy.
Nhưng Lâm Phàm thì khác. Hắn không chỉ là một mảnh của Thiên Đạo Nguyên Thủy. Hắn là Lâm Phàm, một sinh linh phàm trần đã trải qua quá trình tu luyện, đã hiểu về cả sự sống và cái chết, về thiện và ác, về sáng tạo và hủy diệt. Hắn đã “tiến hóa” vô số thứ, từ cỏ dại đến công pháp, từ linh hồn đến pháp tắc. Và giờ đây, hắn nhận ra, khả năng “tiến hóa” của mình có thể áp dụng cho cả Ý Chí Hư Vô.
Điểm yếu của Thôn Phệ Giả Nguyên Thể chính là sự “thuần túy” của Ý Chí Hư Vô. Nó không thể thay đổi, không thể thích nghi, không thể sáng tạo. Nó chỉ có thể hủy diệt. Mà mọi thứ “thuần túy” đến cực điểm, dù là thiện hay ác, đều mang trong mình một sự cứng nhắc, một điểm chết. Nếu có thể đưa vào đó một yếu tố khác, một yếu tố của sự sống, của sự sáng tạo, của sự cân bằng, thì bản chất của nó sẽ bị thay đổi, bị “tiến hóa” theo một hướng khác.
Cần phải làm gì? Không phải tiêu diệt, mà là “tịnh hóa” và “đồng hóa”. Biến sự hủy diệt thuần túy thành một phần của chu trình vĩ đại hơn: sự hủy diệt để tái sinh, sự kết thúc để mở ra một khởi đầu mới. Biến Ý Chí Hư Vô thành một Ý Chí cân bằng, một phần của Đa Vũ Trụ Thiên Đạo mới.
Đây là một ý tưởng điên rồ, chưa từng có tiền lệ. Nó đòi hỏi một sức mạnh ý chí không tưởng, một sự hiểu biết về pháp tắc vượt xa mọi giới hạn, và một lòng tin tuyệt đối vào bản thân. Lâm Phàm không chỉ muốn trở thành Thiên Đạo mới, hắn muốn Thiên Đạo này bao trùm cả sự sống và cái chết, cả sáng tạo và hủy diệt, để không bao giờ có một Hư Vô Thôn Phệ Giả nào khác có thể đe dọa Vũ Trụ nữa.
Khi Lâm Phàm mở mắt, ánh sáng trong đôi mắt hắn không còn là sự giận dữ hay tuyệt vọng, mà là một sự bình tĩnh tuyệt đối, một ý chí kiên định và một kế hoạch táo bạo đã hình thành rõ ràng. Hắn đã tìm thấy con đường. Con đường này không dễ dàng, thậm chí còn nguy hiểm hơn bất kỳ trận chiến nào trước đây, bởi vì nó đòi hỏi hắn phải đối mặt với bản chất của sự hủy diệt, và thậm chí là dung hợp với nó. Nhưng đó là con đường duy nhất để cứu lấy vô số Vũ Trụ.
Hắn biết, để thực hiện điều này, hắn sẽ cần sự giúp đỡ của tất cả mọi người, của mọi sinh linh trong liên minh. Hắn sẽ cần một lượng lớn năng lượng và ý chí từ các Vũ Trụ để thực hiện sự “tịnh hóa” và “đồng hóa” Ý Chí Hư Vô này. Đây sẽ là một canh bạc lớn nhất trong lịch sử Vũ Trụ, một canh bạc mà nếu thành công, sẽ kiến tạo nên một kỷ nguyên vĩnh hằng, và nếu thất bại, sẽ chôn vùi tất cả vào Hư Vô vĩnh cửu.