Thiên Đạo Trùng Sinh
Chương 771

Cập nhật lúc: 2026-03-15 00:09:09 | Lượt xem: 2

Hư Vô Chi Địa rền vang tiếng gầm thét, không ngừng nuốt chửng ánh sáng và hy vọng. Liên minh đa vũ trụ, sau những đợt tấn công tưởng chừng như không có hồi kết, đã phải rút lui về các vị trí phòng thủ tạm thời, những pháo đài ánh sáng được dựng lên vội vã giữa biển cả hỗn loạn. Thôn Phệ Giả Nguyên Thể, một khối u ác tính khổng lồ trôi nổi giữa hư không, dường như không hề hấn gì sau hàng nghìn đòn công kích hội tụ từ vô số cường giả. Mỗi khi một vết nứt xuất hiện trên lớp vỏ ngoài của nó, năng lượng Hư Vô lại tuôn trào, hàn gắn và củng cố, khiến mọi nỗ lực trở nên vô vọng.

Trong trung tâm chỉ huy của liên minh, một không gian được bảo vệ bởi vô số pháp trận, bầu không khí nặng trĩu sự tuyệt vọng. Các Tiên Vương, Thần Hoàng, và những lãnh chúa vũ trụ từ các nền văn minh khác nhau đều mang vẻ mặt u ám. Những tổn thất là không thể đong đếm. Nhiều bằng hữu, nhiều chiến hữu đã vĩnh viễn tan biến vào khoảng không hỗn loạn, trở thành một phần của Hư Vô. Cả Tiên Nữ Cửu Thiên, với vẻ đẹp thanh khiết và sức mạnh vô song, cũng không giấu được sự mệt mỏi trong đôi mắt. Lâm Phàm đứng giữa vòng tròn các cường giả, vẻ mặt tĩnh lặng nhưng ánh mắt sâu thẳm ẩn chứa một tia sáng quyết đoán.

“Chúng ta không thể thắng bằng cách này,” Tiên Vương Cổ Mộc trầm giọng nói, giọng ông chứa đựng sự cay đắng của một vị Tiên Vương đã sống qua hàng trăm kỷ nguyên. “Nó quá lớn, quá mạnh. Mỗi khi chúng ta làm tổn thương nó, nó lại hấp thu năng lượng từ Hư Vô Chi Địa để phục hồi. Chúng ta đang lãng phí sinh mạng vô ích.”

Một Thần Hoàng đến từ Vũ Trụ Thiên Huyền, người đã mất đi một nửa quân đội của mình, gật đầu đồng tình. “Mọi đòn đánh của chúng ta đều như muối bỏ biển. Ngay cả những Thần Khí tối thượng cũng chỉ có thể gây ra những vết xước nhỏ nhặt. Chúng ta đã sai lầm khi nghĩ rằng sức mạnh vật lý có thể tiêu diệt một thực thể như vậy.”

Lâm Phàm chờ đợi cho đến khi sự tuyệt vọng lắng xuống một chút. Hắn hít sâu một hơi, toàn thân toát ra một thứ khí chất đặc biệt, không phải là sự bá đạo của cường giả, mà là sự tĩnh lặng và uy nghiêm của một Thiên Đạo đang dần hoàn thiện. “Các vị nói đúng. Chúng ta không thể tiêu diệt nó bằng vũ lực thuần túy. Vì bản chất của nó không phải là vật chất, cũng không hoàn toàn là năng lượng.”

Mọi ánh mắt đổ dồn về phía Lâm Phàm. Họ biết hắn không bao giờ nói suông. Kể từ khi hắn xuất hiện và dẫn dắt liên minh, hắn luôn đưa ra những giải pháp bất ngờ nhưng hiệu quả. “Vậy… bản chất của nó là gì?” Tiên Nữ Cửu Thiên hỏi, giọng nói của nàng như tiếng chuông ngân giữa sự tĩnh lặng.

“Bản chất của Thôn Phệ Giả Nguyên Thể, hay chính xác hơn là nguồn gốc sức mạnh của nó, là ‘Ý Chí Hư Vô’,” Lâm Phàm chậm rãi nói, từng lời như chứa đựng sức nặng của vạn vật. “Qua quá trình ‘Phân Tích’ không ngừng trong những trận chiến vừa qua, ta đã nhận ra rằng nó không phải là một sinh vật có suy nghĩ hay cảm xúc như chúng ta. Nó là hiện thân của sự hỗn loạn, của sự tiêu vong, của một ý chí nguyên thủy đến từ khoảng không vô tận bên ngoài mọi Vũ Trụ.”

“Ý Chí Hư Vô?” Một Thần Vương chau mày. “Ngươi muốn nói nó là một loại ý chí thuần túy, không có hình thể?”

Lâm Phàm gật đầu. “Đúng vậy. Thôn Phệ Giả Nguyên Thể chỉ là một lớp vỏ, một sự hiển lộ vật chất của Ý Chí Hư Vô đó. Chính Ý Chí Hư Vô này đang điều khiển nó, cấp cho nó khả năng phục hồi vô hạn, khả năng nuốt chửng mọi thứ. Nó không có điểm yếu vật lý, nhưng nó có một điểm yếu cốt lõi trong bản chất của mình.”

Mọi người đều nín thở lắng nghe. Đây là lần đầu tiên có ai đó nhìn thấu được bản chất của kẻ thù kinh hoàng này.

“Điểm yếu đó là gì?” Tiên Nữ Cửu Thiên hỏi, giọng nàng tràn đầy hy vọng.

“Sự phụ thuộc vào chính sự ‘Hư Vô’,” Lâm Phàm trả lời. “Nó là hiện thân của sự trống rỗng, của sự tiêu cực tuyệt đối. Nó không thể tự tạo ra thứ gì, mà chỉ có thể hấp thu và hủy diệt. Nếu chúng ta có thể ‘tịnh hóa’ và ‘đồng hóa’ Ý Chí Hư Vô đó, biến nó từ một ý chí hủy diệt thành một phần của chu trình sáng tạo, thì Thôn Phệ Giả Nguyên Thể sẽ mất đi nguồn gốc sức mạnh, và thậm chí, có thể trở thành một phần của trật tự mới.”

Một sự im lặng bao trùm không gian. Tịnh hóa? Đồng hóa? Đây là một khái niệm hoàn toàn mới, một ý tưởng điên rồ mà chưa ai từng nghĩ đến. Làm sao có thể tịnh hóa một thứ thuần túy là hủy diệt? Làm sao có thể đồng hóa một ý chí nguyên thủy đã tồn tại từ vô số kỷ nguyên?

“Ngươi nói đùa sao, Lâm Phàm?” Một Thần Tôn già nua lắc đầu. “Tịnh hóa một ý chí hủy diệt? Điều đó chẳng khác nào muốn biến bóng tối thành ánh sáng. Ngươi muốn nói chúng ta phải biến Thôn Phệ Giả thành một… sinh vật hiền lành ư?”

Lâm Phàm mỉm cười nhẹ. “Không phải biến nó thành hiền lành. Mà là biến nó thành một phần của Đại Đạo, một phần của vòng tuần hoàn. Hư Vô không phải lúc nào cũng là tiêu cực. Nó là một giai đoạn cần thiết để tái sinh. Nhưng Ý Chí Hư Vô này đã bị biến chất, trở thành một thứ chỉ biết nuốt chửng mà không cho phép sự tái tạo. Mục tiêu của ta là trả nó về đúng bản chất nguyên thủy của Hư Vô, nơi nó có thể là nền tảng cho sự sáng tạo mới.”

Hắn nhìn lướt qua từng gương mặt trong căn phòng, ánh mắt đầy kiên định. “Ta, là mảnh linh hồn quan trọng nhất của Thiên Đạo Nguyên Thủy, đã hấp thu vô số mảnh vỡ, tái tạo lại ký ức và sức mạnh của Thiên Đạo. Ta đã hiểu rõ hơn về bản chất của Đại Đạo, về sự cân bằng giữa sáng tạo và hủy diệt. Và ta tin rằng, ta có thể thực hiện điều đó. Ta có thể dung hợp với Ý Chí Hư Vô, tịnh hóa nó, và biến nó thành một phần của Thiên Đạo mới mà ta đang kiến tạo.”

“Dung hợp?” Tiên Vương Cổ Mộc thốt lên. “Điều đó là tự sát! Ý Chí Hư Vô sẽ nuốt chửng ngươi, đồng hóa ngươi, biến ngươi thành một phần của nó!”

“Đúng vậy. Nguy hiểm là vô cùng lớn,” Lâm Phàm thừa nhận. “Nhưng đây là cơ hội duy nhất của chúng ta. Nếu chúng ta tiếp tục chiến đấu bằng vũ lực, tất cả các Vũ Trụ sẽ bị nuốt chửng. Ta đã có được ‘Thiên Đạo Chân Thân’, và ta đã sáng tạo ra những công pháp đặc biệt để đối kháng. Nhưng để thành công, ta cần một lượng năng lượng khổng lồ, và quan trọng hơn, ta cần ‘ý chí’ từ tất cả các Vũ Trụ. Ý chí của sự sống, của hy vọng, của sự sáng tạo, để chống lại Ý Chí Hư Vô.”

Hắn giơ tay, một quầng sáng mờ nhạt bao quanh. “Các ngươi có thể coi ta là một hạt nhân. Một hạt nhân cần được cung cấp năng lượng và ý chí từ toàn bộ liên minh. Ta sẽ là người đối mặt trực tiếp với Ý Chí Hư Vô, và trong quá trình đó, ta cần sự hỗ trợ tuyệt đối từ các ngươi để bảo vệ ta, và để cung cấp sức mạnh cho ta.”

Mọi người nhìn nhau. Dù nghe có vẻ điên rồ, nhưng không ai có một giải pháp tốt hơn. Lâm Phàm không chỉ đưa ra một kế hoạch, hắn còn đưa ra một tia sáng hy vọng trong màn đêm tuyệt vọng. Vị Thần Hoàng từ Vũ Trụ Thiên Huyền là người đầu tiên phá vỡ sự im lặng.

“Kế hoạch này… quá táo bạo,” ông nói, nhưng trong giọng nói không còn sự phản đối, mà là sự suy tư. “Nhưng nếu có bất kỳ ai có thể làm được điều đó, thì đó chính là ngươi, Lâm Phàm. Ngươi là người duy nhất đã hiểu được bản chất của Thiên Đạo, người duy nhất có đủ sức mạnh để đối mặt với nó từ bên trong.”

Tiên Nữ Cửu Thiên tiến lên một bước, ánh mắt nàng nhìn thẳng vào Lâm Phàm, tràn đầy niềm tin. “Ta tin ngươi. Ngươi là hy vọng cuối cùng của chúng ta. Hãy nói cho chúng ta biết, chúng ta cần làm gì?”

Với sự chấp thuận của Tiên Nữ Cửu Thiên và Thần Hoàng Thiên Huyền, các cường giả khác cũng dần dần nhìn thấy khả năng trong kế hoạch của Lâm Phàm. Dù rủi ro là cực lớn, nhưng không làm gì cả đồng nghĩa với cái chết chắc chắn. Đây là một canh bạc, một canh bạc mà họ buộc phải đặt cược vào Lâm Phàm, người mang trong mình sứ mệnh của Thiên Đạo Nguyên Thủy.

Lâm Phàm gật đầu. “Cảm ơn các vị đã tin tưởng. Bước tiếp theo, chúng ta cần tập trung toàn bộ tài nguyên, toàn bộ năng lượng sinh mệnh và ý chí của các Vũ Trụ lại một chỗ. Ta cần một nguồn năng lượng tinh khiết và dồi dào nhất có thể, để duy trì quá trình dung hợp và tịnh hóa. Đồng thời, liên minh sẽ phải tiếp tục chiến đấu, tạo ra một lá chắn bất khả xâm phạm xung quanh ta, trong khi ta thực hiện quá trình trọng đại này. Đây sẽ là một cuộc chiến kéo dài, không chỉ là chiến đấu với Thôn Phệ Giả, mà còn là chiến đấu với thời gian, với sự nghi ngờ, và với chính bản thân ta.”

Hắn đưa mắt nhìn ra ngoài, nơi Hư Vô Chi Địa vẫn đang gầm rú, như một con quái vật đang chờ đợi con mồi. “Chúng ta sẽ không tiêu diệt. Chúng ta sẽ chuyển hóa. Chúng ta sẽ không chỉ cứu lấy Vũ Trụ này, mà còn kiến tạo một trật tự mới, một Thiên Đạo hoàn mỹ hơn, nơi sự sáng tạo và hủy diệt có thể tồn tại trong sự cân bằng vĩnh cửu.”

Lời nói của Lâm Phàm vang vọng, gieo mầm hy vọng vào những trái tim đang tuyệt vọng. Kế hoạch đã được vạch ra, dù điên rồ đến đâu, nó cũng là con đường duy nhất còn lại. Liên minh đa vũ trụ, dưới sự dẫn dắt của Lâm Phàm, đã sẵn sàng cho một canh bạc cuối cùng, một trận chiến không chỉ vì sự sống còn, mà còn vì sự tái tạo của toàn bộ Đại Đạo.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8