Tiên Giới Có Quán Cà PhêChương 7: Bùng Nổ Đạo Ý
Bầu trời Tụ Tiên Thành, vốn thường ngày vẫn bao phủ bởi làn sương linh khí lãng đãng và những cung điện lơ lửng, giờ đây đột nhiên tối sầm. Những đám mây đen kịt từ bốn phương tám hướng cuồn cuộn kéo đến, xoáy tròn như vực sâu không đáy, nhuộm cả vòm trời một màu tím đen u ám. Sấm sét rền vang, xé toạc không gian, tạo những vết nứt chói lòa trên nền trời. Linh khí trong không khí trở nên hỗn loạn đến nghẹt thở, đè nặng lên mọi sinh linh, khiến những Tiên Nhân cấp thấp cảm thấy lồng ngực như bị tảng đá đè, khó thở vô cùng. Từ xa, tiếng kiếm rít gào như rồng ngâm, như phượng hót, vang vọng khắp Tụ Tiên Thành, mang theo sự quật cường và ý chí bất khuất.
Trong Thanh Tâm Quán, Lạc Lạc đang lau dọn chiếc bàn gỗ cũ kỹ thì giật mình đánh rơi chiếc khăn. Đôi mắt cô bé mở to, khuôn mặt tái mét vì sợ hãi, ngẩng đầu nhìn lên bầu trời đang biến sắc.
“Sư phụ! Lôi Kiếp! Là Lôi Kiếp của Thanh Phong Kiếm Tiên!” Giọng cô bé run rẩy, vội vàng nắm chặt vạt áo vải thô của Diệp Vô Ưu, như tìm kiếm điểm tựa giữa sự hỗn loạn sắp bùng nổ.
Diệp Vô Ưu vẫn bình thản lau chùi chiếc cối đá pha cà phê, động tác chậm rãi và đều đặn. Y không hề ngẩng đầu, ánh mắt lướt qua Lạc Lạc rồi nhìn lên bầu trời đầy bão tố qua khung cửa sổ. Không chút lo lắng hay kinh ngạc nào trong đôi mắt sâu thẳm của y, chỉ có sự bình lặng của hồ nước cổ.
“Là cơ duyên của hắn,” Diệp Vô Ưu khẽ nói, giọng điệu trầm ổn như tiếng chuông chùa cổ. “Kiếp nạn này, tự mình phải vượt qua.”
Giữa trung tâm xoáy mây khổng lồ, một thân ảnh màu xanh lam hiện ra, tay cầm thanh kiếm cổ xưa. Đó chính là Thanh Phong. Hắn đứng thẳng tắp giữa cuồng phong và sấm sét, không chút nao núng. Từng tia Lôi Kiếp màu tím đen như lưỡi hái tử thần xé toạc không gian, nhắm thẳng vào hắn. Nhưng Kiếm Ý tinh thuần của Thanh Phong đã bùng nổ, hóa thành vô số kiếm ảnh, chém tan từng tia sét, biến chúng thành những đốm sáng nhỏ li ti rồi tan biến vào hư không.
Các Tiên Nhân đang lấp ló bên ngoài quán và trên các con phố Tụ Tiên Thành đều ngẩng đầu nhìn lên, xì xào bàn tán.
“Đại La Lôi Kiếp! Không ngờ Thanh Phong Kiếm Tiên lại đột phá!” Một Tiên Nhân râu tóc bạc trắng thốt lên, giọng điệu vừa kinh ngạc vừa xen lẫn ngưỡng mộ.
“Quả nhiên là ly cà phê của Thanh Tâm Quán có công hiệu! Hắn mới uống một ly đã có thể đột phá ngay!” Tiên Nữ diễm lệ thì thầm, đôi mắt nàng không rời khỏi bầu trời.
“Nhưng Lôi Kiếp này… quá đáng sợ! Liệu hắn có vượt qua nổi không?” Một Tiên Nhân cường tráng khác cau mày, cảm nhận uy lực hủy diệt từ trên cao.
Chín tầng Lôi Kiếp dữ dội nối tiếp nhau giáng xuống. Mỗi tầng đều mạnh hơn tầng trước, như muốn nghiền nát mọi thứ tồn tại. Thân ảnh Thanh Phong dù kiên cường nhưng cũng bắt đầu lung lay, y phục rách tả tơi, tóc tai bù xù. Máu từ khóe miệng hắn rỉ ra, nhuộm đỏ vệt trên cằm. Tưởng chừng hắn sắp gục ngã, sắp bị Lôi Kiếp nuốt chửng.
Nhưng đúng vào khoảnh khắc đó, khi tia sét cuối cùng của tầng Lôi Kiếp thứ chín vừa tan biến, một tia kiếm quang trong suốt như pha lê, nhỏ bé đến mức gần như không thể nhận ra, nhưng lại ẩn chứa uy lực vạn trượng, đột nhiên từ Kiếm Tâm hắn bay ra. Tia kiếm quang đó không mang theo sát khí hay hủy diệt, mà là một loại tinh thuần, một sự trong trẻo đến tận cùng, như giọt sương mai đọng trên lá. Nó nhẹ nhàng xé tan tầng mây đen cuối cùng, mở ra khoảng trời xanh thẳm, rực rỡ ánh dương.

Thanh Phong đột nhiên mở bừng mắt. Đôi mắt hắn giờ đây sáng rực như hai vì sao vừa được khai mở, không còn chút tạp niệm, không còn dấu vết mệt mỏi hay đau đớn. Toàn thân hắn không hề bùng nổ pháp lực hay tiên khí, mà là một luồng Kiếm Ý vô hình, trong suốt, tinh thuần lan tỏa khắp Tụ Tiên Thành. Luồng Kiếm Ý này không hung hăng, không áp đặt, nhưng lại mang theo uy năng cổ xưa, sự thấu triệt Đại Đạo khiến vạn vật phải kính phục. Nó như làn sóng vô hình mà hữu chất, nhẹ nhàng quét qua mọi ngóc ngách của thành phố.
Ngay lập tức, tất cả các thanh kiếm của kiếm tu trong Tụ Tiên Thành, từ những thanh kiếm gỗ của tiểu bối mới học đạo, đến những pháp kiếm cấp thấp, hay thậm chí là những Tiên kiếm cổ xưa của các Kim Tiên ẩn mình, đều rung lên bần bật. Kiếm ý của những kiếm tu này bị áp chế đến mức không thể nhúc nhích, như những đứa trẻ mới sinh gặp phải vị tổ sư khai tông. Một số kiếm tu yếu hơn, đặc biệt là những người có tâm cảnh không vững, thậm chí còn quỳ rạp xuống đất, kính sợ trước uy áp vô hình nhưng chân thật này. Các Tiên Nhân khác, dù không tu kiếm, cũng cảm nhận được chấn động sâu sắc trong Đạo tâm của mình, cảm giác như vừa được khai mở một phần nhỏ của thiên cơ.
Lạc Lạc há hốc mồm, đôi mắt cô bé lấp lánh kinh ngạc và ngưỡng mộ tột độ. Cô bé quên cả sợ hãi, chỉ biết chỉ tay lên trời.
“Đại La Kim Tiên! Thanh Phong Kiếm Tiên thành công rồi!” Giọng cô bé reo lên đầy phấn khích, dường như còn vui hơn chính Thanh Phong.
Diệp Vô Ưu khẽ cười, gật đầu nhẹ. “Đạo của hắn, đã thành.” Y tiếp tục lau chiếc cối đá, nhưng ánh mắt đã chuyển sang hướng Thanh Phong đang từ từ hạ xuống.
Thân ảnh Thanh Phong từ trên cao đáp nhẹ nhàng ngay trước ngưỡng cửa Thanh Tâm Quán. Kiếm quang trên người hắn đã thu liễm hoàn toàn, không còn chút hào quang chói lòa nào. Y phục dù rách rưới nhưng khí chất uy nghiêm của một Đại La Kim Tiên thì không thể che giấu. Hắn không hề bị thương tổn, chỉ có vẻ mặt tràn đầy thấu triệt và bình tĩnh, như mặt hồ lặng sóng sau cơn bão. Hắn đã hoàn toàn lột xác.
Thanh Phong bước vào quán, ánh mắt bình thản nhưng sâu sắc nhìn Diệp Vô Ưu. Hắn không nói lời nào, chỉ tiến đến trước mặt Diệp Vô Ưu, cúi đầu thật sâu. Đó là cái cúi đầu của một Đại La Kim Tiên trước một chủ quán cà phê phàm tục, một hành động mà không ai có thể tưởng tượng được.
“Chủ quán, ân tình này, Thanh Phong vĩnh viễn không quên,” Giọng Thanh Phong trầm ấm, không còn chút kiêu ngạo nào, chỉ còn chân thành và kính trọng. “Nhờ ly cà phê ‘Kiếm Tâm Minh Ngộ’ của ngài, Thanh Phong mới có thể gột rửa chấp niệm, thấu triệt Đại Đạo Kiếm, đột phá cảnh giới Đại La.”
Diệp Vô Ưu mỉm cười, đặt chiếc khăn lau xuống bàn. “Vị khách nhân không cần đa lễ. Đạo là ở trong tâm ngươi, cà phê chỉ là chất xúc tác mà thôi.”
Lạc Lạc, vui mừng khôn xiết, chạy đến bên Thanh Phong, quên cả sợ hãi ban nãy. “Thanh Phong Kiếm Tiên! Ngài thật lợi hại! Giờ quán chúng ta sẽ nổi tiếng lắm!”
Thanh Phong quay sang nhìn Lạc Lạc, ánh mắt hắn dịu dàng hơn rất nhiều. “Đúng vậy, quán này sẽ trở thành cơ duyên của vô số người.” Hắn quay lại nhìn Diệp Vô Ưu, ánh mắt kiên định. “Thanh Phong xin phép loan báo tin tức này, để những kẻ đang bế tắc trong tu luyện tìm thấy con đường của mình.”
Diệp Vô Ưu khẽ gật đầu. “Tùy duyên.”

Thanh Phong không nói thêm lời nào, chỉ khẽ gật đầu với Diệp Vô Ưu một lần nữa, sau đó quay lưng bước ra khỏi quán. Hắn không biến thành kiếm quang chói lòa như lúc đột phá, mà chỉ hóa thành tia kiếm quang xanh biếc nhẹ nhàng, lướt qua bầu trời Tụ Tiên Thành rồi biến mất vào chân trời xa xăm, không gây ra thêm chút động tĩnh nào.
Ngay khi Thanh Phong vừa rời đi, đám Tiên Nhân bên ngoài quán như bừng tỉnh khỏi cơn mê. Từ vài chục người lấp ló tò mò, giờ đây hàng ngàn, thậm chí vạn Tiên Nhân từ khắp nơi trong Tụ Tiên Thành và cả những Tiên Thành lân cận đã đổ xô đến, chen chúc nhau trước con hẻm nhỏ. Họ đổ về như cơn thủy triều, lấp đầy con hẻm, tràn ra cả những con đường lớn hơn, biến một góc phố yên bình thành biển người hỗn loạn.
Tiếng ồn ào, xì xào bàn tán, tiếng gọi nhau, tiếng pháp khí va chạm, tiếng bước chân dồn dập… tất cả vang lên náo loạn, như chợ phiên khổng lồ giữa lòng Tiên Giới.
“Thật sự đột phá rồi! Ta tận mắt nhìn thấy Kiếm Ý của hắn quét ngang Tụ Tiên Thành!”
“Đại La Kim Tiên! Chỉ nhờ một ly cà phê phàm tục? Thật không thể tin nổi!”
“Nhanh lên! Mau vào xem! Cơ duyên ngàn năm có một!”
Làn sóng người khổng lồ tràn vào con hẻm, bao vây Thanh Tâm Quán. Những Tiên Nhân cấp thấp thì cố gắng chen lấn, xô đẩy để giành một chỗ đứng gần quán. Một vài Tiên Nhân cấp cao hơn, thậm chí là vài Tiên Vương cấp thấp vừa đến, đều cố gắng dùng thần thức dò xét vào trong quán nhưng đều bị cấm chế vô hình bật ngược trở lại, không thể xuyên thủng dù chỉ một tấc.
Lạc Lạc quay vào quán, khuôn mặt tái mét vì sợ hãi trước cảnh tượng đó. Cô bé chưa từng thấy nhiều người đến vậy, lại còn là toàn bộ Tiên Nhân uy phong lẫm liệt.
“Sư phụ… nhiều người quá! Chúng ta làm sao bây giờ?” Giọng cô bé run rẩy, đôi mắt ngập tràn lo lắng.
Diệp Vô Ưu vẫn bình thản, đặt chiếc khăn lau bàn xuống một cách chậm rãi. Y điềm nhiên bước ra ngưỡng cửa, đối mặt với biển người đang chen lấn, xô đẩy, ánh mắt sâu thẳm không gợn sóng.
Diệp Vô Ưu đứng đó, không hề có tiên khí hay pháp lực bùng nổ, không chút hào quang chói lòa. Y chỉ đứng lặng lẽ, như gốc cây cổ thụ giữa phong ba. Nhưng một loại áp lực vô hình, trầm tĩnh, mang theo Đạo Vận cổ xưa, nhẹ nhàng nhưng kiên cố, bao trùm toàn bộ con hẻm. Áp lực này không phải là sức mạnh cưỡng ép, mà là sự tồn tại tự nhiên, quy luật không thể kháng cự. Đám đông đang ồn ào, chen lấn đột nhiên im bặt, như bị bức tường vô hình chặn lại. Tiếng xì xào tắt hẳn, tiếng bước chân dừng lại, chỉ còn lại sự im lặng đến đáng sợ.
Một vài Tiên Nhân cấp thấp cố gắng chen lấn thêm một bước, nhưng cơ thể họ đột nhiên cứng đờ, không thể nhúc nhích. Họ cảm thấy như có ngọn núi vô hình đè lên vai, khiến họ không thể cử động dù chỉ một ngón tay. Những Tiên Nhân cấp cao hơn, thậm chí là vài Tiên Vương cấp thấp vừa đến, đều cảm thấy luồng Đạo Vận vô cùng hùng vĩ, cổ xưa đang nhẹ nhàng trấn áp họ. Đó không phải là pháp lực hay thần thông, mà là sự thấu triệt Đạo lý, sự hòa nhập vào thiên địa đến mức khiến vạn vật phải kính sợ. Họ không thể không cúi đầu, không thể không kính phục trước sự bình thản nhưng uy nghi của Diệp Vô Ưu.

Tiên Nhân râu tóc bạc trắng, Tiên Nhân cường tráng và Tiên Nữ diễm lệ, những người từng bàn tán về Liệt Hỏa Chân Nhân trong trà lâu, giờ đây cũng đứng lẫn trong đám đông, ánh mắt đầy kinh ngạc và sợ hãi. Họ chưa từng chứng kiến uy áp nào như vậy, không chút tiên khí mà lại có thể trấn áp vạn người.
Diệp Vô Ưu khẽ mở miệng, giọng nói bình thản nhưng rõ ràng, như thể trực tiếp nói vào tai từng người, vang vọng khắp con hẻm. “Thanh Tâm Quán có quy tắc.”
Chỉ một câu nói đơn giản, nhưng lại mang theo sức nặng ngàn cân. Đám đông im lặng lắng nghe.
“Không gây gổ.”
“Không dùng pháp lực.”
“Mỗi người chỉ một ly cà phê mỗi ngày.”
Một Tiên Vương cấp thấp, người vừa đến và đang cố gắng dùng thần thức dò xét quán, cảm thấy lòng tự tôn bị chạm đến. Hắn cố gắng phản đối, định dùng chút uy áp của mình. “Chủ quán! Chúng ta đến từ xa, không thể chỉ một ly mỗi ngày!”
Nhưng ngay lập tức, cơn đau nhói nơi Thần Hồn ập đến, như có hàng ngàn mũi kim châm vào linh hồn hắn. Cơn đau không phải do pháp lực công kích, mà là loại phản phệ từ Đạo Vận vô hình của Diệp Vô Ưu, trực tiếp nhắm vào tâm cảnh hắn. Hắn tái mặt, mồ hôi lạnh toát ra, vội vàng ngậm miệng lại, không dám nói thêm lời nào. Hắn cảm thấy như mình vừa chạm vào vực sâu không đáy, sự tồn tại mà hắn không thể nào lý giải.
Diệp Vô Ưu ánh mắt bình thản quét qua người Tiên Vương đó, không nói gì thêm, nhưng hàm ý cảnh cáo rõ ràng.
Đám đông hỗn loạn ban nãy giờ trở nên trật tự lạ thường. Họ bắt đầu xếp hàng, tuy vẫn còn xì xào bàn tán nhưng không còn chen lấn hay gây gổ. Một hàng dài Tiên Nhân, Tiên Vương, thậm chí cả những Tiên Nữ diễm lệ, đều ngoan ngoãn xếp hàng trước quán cà phê nhỏ bé trong con hẻm khuất nẻo.
Lạc Lạc đứng cạnh Diệp Vô Ưu, mắt cô bé kinh ngạc nhìn đám đông tự động tuân thủ. Cô bé thầm ngưỡng mộ sư phụ mình, cảm thấy tự hào đến mức không thể diễn tả bằng lời.
Diệp Vô Ưu quay vào quán, khẽ vẫy tay với Lạc Lạc. “Pha cà phê đi, Lạc Lạc. Hôm nay sẽ là một ngày bận rộn.”
Lạc Lạc gật đầu lia lịa, trong lòng vừa vui mừng vừa có chút lo lắng. Cô bé bắt đầu sắp xếp bàn ghế, chuẩn bị đón tiếp những vị khách đầu tiên trong “biển người” đang xếp hàng dài ngoài kia.
Diệp Vô Ưu đứng bên cửa sổ, nhìn ra ngoài. Ánh mắt y không phải là niềm vui vì tiền tài hay danh vọng, mà là dự liệu về những biến động lớn hơn sắp xảy ra trong Chư Giới.
Những sóng gió mà hắn đã dự đoán, giờ đây, đã thực sự bắt đầu.