Tiên Giới Có Quán Cà PhêChương 8: Danh Tiếng Như Gió Cuốn
Trong một Tiên Môn cổ xưa ẩn mình giữa những tầng mây xanh biếc của Thanh Khung Tiên Vực, các Trưởng Lão đang ngồi vây quanh một bàn đá ngọc, trầm ngâm luận bàn về Đại Đạo. Không khí nơi đây vốn luôn thanh tịnh, trang nghiêm, phảng phất mùi trầm hương và Tiên khí. Thế nhưng, sự yên bình đó bỗng bị phá vỡ bởi tiếng bước chân dồn dập của một đệ tử trẻ tuổi.
“Bẩm Trưởng Lão! Có việc khẩn báo!” Đệ tử kia quỳ sụp xuống, khuôn mặt tái mét, hơi thở dồn dập.
Một vị Trưởng Lão râu tóc bạc phơ, ánh mắt sắc sảo như chim ưng, khẽ nhíu mày. “Việc gì mà ngươi lại thất thố đến vậy? Chẳng lẽ Ma Tôn lại xâm phạm biên giới?”
“Không phải… không phải Ma Tôn… mà là… là Kiếm Tiên Thanh Phong!” Đệ tử lắp bắp, giọng vẫn còn run rẩy.
Các Trưởng Lão đưa mắt nhìn nhau. Thanh Phong Kiếm Tiên là một thiên tài kiếm đạo nổi tiếng của Tiên Giới, đã bế tắc ở Kim Tiên đỉnh phong hàng ngàn năm. Việc hắn đột phá vốn là chuyện sớm muộn, nhưng không đến mức khiến đệ tử thất kinh như vậy.
“Thanh Phong đột phá rồi sao?” Một Trưởng Lão khác hỏi, giọng điệu vẫn giữ vẻ bình thản. “Đó là chuyện đáng mừng. Chẳng lẽ hắn lại gây ra động tĩnh gì quá lớn?”
“Bẩm các vị Trưởng Lão, không chỉ đột phá, mà là… là Kiếm Tiên Thanh Phong đã thành công vượt qua Đại La Lôi Kiếp, chính thức bước vào cảnh giới Đại La Kim Tiên!” Đệ tử hít một hơi thật sâu, cố gắng trấn tĩnh. “Và… và điều đáng nói là, hắn ta đột phá sau khi uống một ly cà phê ở Thanh Tâm Quán tại Tụ Tiên Thành!”
Cả bàn đá ngọc lập tức chìm vào im lặng. Các vị Trưởng Lão, những người đã sống qua vô số kỷ nguyên, từng chứng kiến vô vàn kỳ tích, đều không khỏi kinh ngạc. Ly cà phê? Một món đồ uống phàm tục? Làm sao có thể giúp một Kim Tiên đỉnh phong đột phá Đại La? Điều này hoàn toàn đi ngược lại lẽ thường của Tiên Đạo.
“Hồ đồ!” Vị Trưởng Lão râu bạc phơ khẽ quát, nhưng trong giọng nói lại ẩn chứa sự hoài nghi. “Đột phá Đại La là dựa vào bản thân lĩnh ngộ, dựa vào tích lũy thâm hậu, sao có thể nhờ một vật ngoại thân, lại còn là thứ phàm tục như vậy? Chắc chắn là Thanh Phong đã tìm được cơ duyên gì khác, rồi tình cờ uống cà phê mà thôi.”
“Không phải đâu ạ!” Đệ tử vội vàng giải thích. “Tin tức đã lan truyền khắp Tụ Tiên Thành. Không chỉ Thanh Phong Kiếm Tiên, mà còn có rất nhiều kiếm tu cấp thấp hơn, những người từng đứng gần Thanh Tâm Quán khi Kiếm Ý của Thanh Phong bùng nổ, cũng cảm ứng được một chút Kiếm Ý tinh thuần của hắn, và tâm cảnh của họ cũng trở nên thanh tịnh hơn. Một số người thậm chí đã ghé quán, nói rằng cà phê nơi đó có thể gột rửa tạp niệm, giúp họ nhìn rõ bản tâm!”
Những lời này như một gáo nước lạnh dội vào sự cố chấp của các Trưởng Lão. Nếu chỉ là Thanh Phong, có thể là ngẫu nhiên. Nhưng nếu nó đã ảnh hưởng đến nhiều người, và lại liên quan đến “tâm cảnh”, thì đây không còn là chuyện đơn giản.
Cùng lúc đó, tại một Tiên Thành cách xa hàng triệu dặm, Lạc Thủy Tiên Vương – một Tiên Vương đã bế quan hàng ngàn năm để tìm kiếm lối thoát cho chấp niệm tình cảm của mình – bỗng nhiên mở bừng mắt. Một luồng Kiếm Ý tinh thuần, trong suốt như pha lê, đã xuyên thấu qua vô số tầng không gian, làm chấn động tâm cảnh vốn đã tĩnh lặng của ông ta. Nó không phải là công kích, mà là một loại “minh ngộ”, một tia sáng bất ngờ chiếu rọi vào góc khuất trong tâm hồn ông.
“Kiếm ý này… không phải của người thường.” Lạc Thủy Tiên Vương lẩm bẩm, ánh mắt lóe lên sự hứng thú. Ông ta triệu một đệ tử thân cận đến.
“Bẩm Tiên Vương, có việc gì ạ?” Đệ tử quỳ xuống, kính cẩn.

“Ngươi nói rõ xem, vừa rồi có chuyện gì xảy ra ở Tiên Giới mà lại khiến Kiếm Ý của một Đại La Kim Tiên mới đột phá lại có thể lan tỏa đến tận đây?” Lạc Thủy Tiên Vương hỏi, giọng nói trầm ổn nhưng ẩn chứa sự sốt ruột hiếm thấy.
Đệ tử liền kể lại toàn bộ câu chuyện về Thanh Phong Kiếm Tiên, về Thanh Tâm Quán và ly cà phê thần kỳ. Lạc Thủy Tiên Vương lắng nghe, khuôn mặt uy nghiêm dần hiện lên vẻ suy tư sâu sắc. Ông ta đã ở cảnh giới Tiên Vương hàng vạn năm, nhưng vẫn bị kẹt lại bởi một mối tình phàm trần thời niên thiếu. Mọi công pháp, đan dược đều không thể gột rửa chấp niệm đó, khiến con đường tu luyện của ông ta trở nên mờ mịt.
“Thanh Tâm Quán… cà phê phàm tục… gột rửa tâm cảnh…” Lạc Thủy Tiên Vương lặp lại những từ khóa đó, ánh mắt ông ta bỗng lóe lên một tia hy vọng mãnh liệt. “Được rồi, ngươi chuẩn bị đi. Bản Vương đích thân sẽ ghé Tụ Tiên Thành một chuyến.”
Tin tức Thanh Phong Kiếm Tiên đột phá cảnh giới Đại La Kim Tiên nhờ Thanh Tâm Quán đã trở thành một cơn bão táp, càn quét khắp Tiên Giới. Từ những Tiên Môn cổ xưa cho đến các gia tộc lớn, từ những Tiên Vương ẩn mình đến những Tiên Nhân bình thường, tất cả đều hướng ánh mắt về Tụ Tiên Thành, về con hẻm nhỏ nơi có một quán cà phê bình dị đang đứng giữa tâm bão.
Sáng hôm sau tại Thanh Tâm Quán, cảnh tượng quả thực náo nhiệt hơn gấp trăm lần so với ngày thường. Hàng dài Tiên Nhân đã xếp hàng từ sớm, kéo dài đến tận đầu hẻm, ánh mắt ai nấy đều tràn đầy sự tò mò, khao khát và cả một chút nghi ngờ. Không khí ồn ào hơn mọi khi, nhưng vẫn giữ được một trật tự lạ lùng, như có một bàn tay vô hình đang sắp đặt. Đó là uy áp mà Diệp Vô Ưu đã giáng xuống đám đông ngày hôm qua, một lời cảnh cáo không cần pháp lực nhưng lại sâu sắc khắc cốt ghi tâm.
Lạc Lạc thoăn thoắt lau bàn, bưng bê, mồ hôi lấm tấm trên trán nhưng nụ cười tươi rói vẫn hiện hữu. Cô bé chưa bao giờ thấy quán đông khách như vậy, cảm giác vui mừng và tự hào dâng trào trong lòng. Thỉnh thoảng, cô bé lại liếc nhìn Diệp Vô Ưu, ánh mắt đầy ngưỡng mộ. Sư phụ thật lợi hại, chỉ một ánh mắt thôi mà đã khiến những Tiên Nhân cao ngạo kia phải ngoan ngoãn xếp hàng.
Diệp Vô Ưu vẫn bình thản pha chế từng ly cà phê. Mỗi động tác của y đều chậm rãi, dứt khoát, toát lên vẻ thong dong, không chút vội vã hay bị ảnh hưởng bởi sự đông đúc bên ngoài. Tiếng cối đá xay cà phê đều đều, tiếng nước sôi reo nhẹ nhàng, tất cả hòa quyện tạo thành một giai điệu yên bình, đối lập hoàn toàn với sự huyên náo của dòng người xếp hàng.
Khi đến lượt một Tiên Nữ diễm lệ, Linh Lung Tiên Tử của Dao Trì Thánh Địa, nàng ta bước vào quán với vẻ kiêu kỳ. Nàng ta có dung mạo nghiêng nước nghiêng thành, khoác trên mình bộ tiên y lộng lẫy, tỏa ra tiên quang nhàn nhạt, tu vi Kim Tiên cảnh giới. Nàng ta khẽ hất cằm, nhìn Diệp Vô Ưu bằng ánh mắt đầy tự phụ.
“Chủ quán, ta là Linh Lung Tiên Tử của Dao Trì Thánh Địa. Ta muốn một ly cà phê đặc biệt, và ta không muốn xếp hàng cùng những kẻ phàm tục này.” Nàng ta nói, giọng điệu thanh thúy nhưng ẩn chứa sự kiêu ngạo không thể che giấu, còn khinh thường liếc nhìn những Tiên Nhân đang xếp hàng.
Diệp Vô Ưu chỉ khẽ liếc mắt về phía nàng ta, đôi mắt sâu thẳm không chút gợn sóng. Y không nói gì, vẫn tiếp tục pha chế ly cà phê cho người đang đứng trước Linh Lung Tiên Tử.
Linh Lung Tiên Tử thấy Diệp Vô Ưu không đáp lời, tưởng y không dám đắc tội, liền khẽ hừ lạnh. Nàng ta tiến lên một bước, định dùng nhan sắc và uy thế để gây áp lực.
Vừa lúc đó, ly cà phê của nàng ta được đặt lên bàn. Nàng ta đưa tay đón lấy, nhưng một điều kỳ lạ đã xảy ra. Ly cà phê vừa pha xong bỗng bốc hơi hết hương vị, chỉ còn lại một mùi đắng chát xộc thẳng lên mũi, như mùi của một thứ gì đó đã bị mục nát. Nàng ta kinh hãi, cảm thấy một luồng khí tức vô hình như đang “vạch trần” sự kiêu ngạo trong tâm hồn mình, khiến nàng ta đỏ mặt tía tai. Nàng ta vội vàng lùi lại, không dám nói thêm lời nào, đành ngoan ngoãn quay lại cuối hàng.
Một Tiên Nhân khác, đang cố gắng dùng Thần Thức cường đại của mình để dò xét bên trong quán, tìm kiếm cấm chế hoặc bí mật ẩn giấu, cũng lập tức cảm thấy Thần Hồn bị phản phệ nhẹ, đầu óc ong ong như bị một tiếng chuông lớn đánh vào. Hắn ta tái mặt, vội vàng thu hồi Thần Thức, không dám hành động lỗ mãng nữa.
Cảnh tượng tấp nập nhưng có quy tắc, sự bận rộn của Lạc Lạc đối lập với sự điềm tĩnh của Diệp Vô Ưu. Uy áp của Diệp Vô Ưu được thể hiện qua những hành động tinh tế, không cần dùng vũ lực, nhưng lại mạnh mẽ hơn bất kỳ lời cảnh cáo nào.

Khoảng giữa trưa, Lạc Thủy Tiên Vương, vị Tiên Vương từ Tiên Thành xa xôi đã đến lượt. Ông ta ngồi xuống một bàn trống, khí thế uy nghiêm nhưng trong ánh mắt ẩn chứa vẻ mệt mỏi, u buồn. Ông ta không yêu cầu đột phá tu vi hay tăng cường pháp lực, chỉ khẽ thở dài.
“Chủ quán, ta đã bế tắc trong tình cảm phàm trần hàng vạn năm, không thể siêu thoát. Cà phê của ngươi có thể giúp ta không?” Lạc Thủy Tiên Vương nhìn thẳng vào Diệp Vô Ưu, giọng nói trầm lắng, như trút bỏ một gánh nặng. Ông ta không giấu giếm, kể vắn tắt về một mối tình thời niên thiếu đã tan vỡ, một vết sẹo trong tâm hồn mà không có bất kỳ pháp tắc Tiên Giới nào có thể chữa lành.
Diệp Vô Ưu nhìn thấu tâm can ông ta. Ánh mắt y như nhìn thấy cả vạn năm chấp niệm, cả nỗi đau âm ỉ không thể hóa giải. Y gật đầu, không nói gì, bắt đầu pha chế.
Cối đá xay cà phê đều đều, nước Suối Nguồn Vô Ưu được đun trên bếp lửa phàm tục. Diệp Vô Ưu không dùng pháp lực, chỉ dùng những động tác uyển chuyển, nhẹ nhàng, như đang hòa quyện cả linh hồn vào từng hạt cà phê. Ly cà phê được pha ra, tỏa ra một hương thơm dịu nhẹ, thanh khiết, như làn gió mát xua tan ưu phiền. Đó là ly “Tâm An Chi Vị”.
Lạc Lạc cẩn thận bưng ly cà phê đặt trước mặt Lạc Thủy Tiên Vương. Ông ta đưa tay đón lấy, nhấp một ngụm nhỏ. Vị đắng chát quen thuộc xộc lên, nhưng ngay sau đó là một dư vị ngọt thanh, mát lành, như một dòng suối chảy qua tâm hồn khô cằn.
Lạc Thủy Tiên Vương nhắm mắt, từng ngụm cà phê trôi xuống, mang theo một luồng khí tức phàm trần nguyên thủy, nhẹ nhàng gột rửa tâm cảnh của ông. Những ký ức về mối tình thời niên thiếu, về sự chia ly, về những tiếc nuối, tất cả đều ùa về, sống động như mới hôm qua. Nhưng lần này, chúng không còn mang theo sự đau khổ, day dứt. Thay vào đó, ông ta nhìn thấy sự chấp niệm của chính mình, sự bám víu vào những gì đã qua, thứ đã ngăn cản ông tiến bước trên con đường Đại Đạo.
Một giọt nước mắt trong suốt, mang theo cả vạn năm chấp niệm, từ từ chảy dài trên gò má Lạc Thủy Tiên Vương. Đó không phải là giọt nước mắt đau khổ, mà là giọt nước mắt của sự giải thoát, của sự buông bỏ. Khi ông ta mở mắt ra, ánh mắt đã trong trẻo, không còn vướng bận, như vừa trút bỏ được gánh nặng ngàn cân. Ông ta không đột phá cảnh giới, nhưng cảm thấy tâm cảnh mình đã được gột rửa, con đường tu luyện trở nên rộng mở hơn, không còn bị chấp niệm che mờ.
“Đa tạ chủ quán.” Lạc Thủy Tiên Vương cúi đầu thật sâu, thanh toán rồi lặng lẽ rời đi, không gây ồn ào, chỉ để lại một nụ cười mãn nguyện trên môi.
Tương tác sâu sắc này một lần nữa làm nổi bật tác dụng đa dạng của cà phê, không chỉ là tu vi mà còn là tâm hồn, tình cảm. Nó cũng cho thấy sự bình thản của Diệp Vô Ưu và sự thay đổi nội tâm sâu sắc của một vị Tiên Vương.
Chiều muộn, khi dòng người đã thưa dần, một Tiên Nhân trung niên, vẻ ngoài nho nhã nhưng ánh mắt ẩn chứa sự tính toán, bước vào quán. Hắn tên là Minh Phong, là thuộc hạ thân tín của Vạn Pháp Thánh Chủ, được cử đến để dò xét.
“Chủ quán, cho ta một ly cà phê.” Minh Phong nói, giọng điệu khách khí nhưng đôi mắt không ngừng quét qua Diệp Vô Ưu và mọi ngóc ngách của quán.
Trong lúc chờ đợi, Minh Phong lén lút dùng Thần Thức cường đại quét qua Diệp Vô Ưu, cố gắng phân tích cấu trúc của quán, tìm kiếm cấm chế hoặc bí ẩn ẩn giấu. Hắn còn cố tình làm rơi một pháp bảo nhỏ chứa linh trận dò xét dưới gầm bàn, hy vọng có thể thu thập được chút thông tin về nguồn gốc của thứ cà phê kỳ lạ này.
Diệp Vô Ưu vẫn bình thản pha chế, động tác không hề thay đổi. Y dường như không hề nhận ra những hành động nhỏ nhặt của Minh Phong.
Khi ly cà phê được đặt trước mặt Minh Phong, nó tỏa ra một mùi hương nồng nặc, cực kỳ khó chịu, như mùi của sự mục nát và tham lam. Minh Phong khẽ nhíu mày, cảm thấy có chút bất an.

Hắn ta uống một ngụm, cảm thấy vị đắng chát xộc lên tận óc, sau đó là một cảm giác nóng rát trong Thần Hồn, như có hàng vạn mũi kim châm. Hắn ta tái mặt, cố gắng kìm nén nhưng không thể. Trong đầu hắn ta thoáng hiện lên một ảo ảnh: chính hắn ta đang bị nhấn chìm trong biển vàng bạc châu báu, nhưng khuôn mặt lại méo mó vì tham lam và dục vọng, những Tiên Nhân khác bị hắn ta lợi dụng, bị hắn ta nuốt chửng, tất cả đều hiện rõ mồn một.
Diệp Vô Ưu chỉ khẽ nói, giọng điệu bình thản nhưng mang theo uy lực không thể kháng cự: “Cà phê này chỉ dành cho những tâm hồn thuần khiết. Kẻ mang lòng tham, sẽ tự thấy bóng dáng mình trong đó.”
Minh Phong hoảng sợ tột độ, mồ hôi lạnh túa ra như tắm. Hắn ta vội vàng đặt tiền xuống bàn, nhanh chóng thu hồi pháp bảo dò xét rồi vội vã rời đi, không dám ngoảnh đầu lại. Hắn cảm thấy như tất cả bí mật, tất cả sự xấu xa trong lòng mình đều đã bị Diệp Vô Ưu nhìn thấu.
Trong một tòa cung điện tráng lệ được xây dựng từ ngọc thạch và vàng ròng, Vạn Pháp Thánh Chủ đang ngồi trên ngai vàng, nghe báo cáo từ Minh Phong. Khuôn mặt hắn ta vẫn còn tái mét, giọng nói run rẩy khi kể lại trải nghiệm kinh hoàng tại Thanh Tâm Quán.
“Thánh Chủ, ly cà phê đó… nó không chỉ là cà phê. Nó như một tấm gương, phản chiếu tất cả những tham lam, dục vọng trong lòng đệ tử. Thần Hồn của đệ tử như bị thiêu đốt, và chủ quán… chủ quán đó không phải là kẻ tầm thường!” Minh Phong nhấn mạnh, sự sợ hãi vẫn còn hiện rõ trong mắt hắn.
Vạn Pháp Thánh Chủ lắng nghe, khuôn mặt biến đổi từ nghi ngờ sang tức tối. Hắn ta không tin rằng một kẻ “chủ quán cà phê” lại có thể có sức mạnh như vậy, có thể làm Minh Phong, một Kim Tiên trung kỳ, sợ hãi đến mức này. Nhưng hắn cũng không thể phủ nhận sự thất bại của Minh Phong.
“Hừ! Một ly cà phê có thể làm được gì chứ!” Vạn Pháp Thánh Chủ khẽ hừ lạnh, nhưng trong lòng lại dấy lên một nỗi bất an. Hắn ta đã nghe về tin đồn Thanh Tâm Quán có liên quan đến Thanh Tâm Tông cổ xưa, một tông môn đã biến mất khỏi sử sách. Nếu điều đó là thật, thì bí mật của quán cà phê này chắc chắn không hề nhỏ.
“Ngươi tiếp tục theo dõi, nhưng tuyệt đối không được hành động lỗ mãng nữa.” Vạn Pháp Thánh Chủ ra lệnh, giọng điệu lạnh lùng. “Bản Thánh Chủ sẽ tự mình tìm hiểu thêm về ‘Thanh Tâm Tông’ đó. Ta tin rằng, bí mật của cà phê nằm ở đó. Bất kể là gì, bản Thánh Chủ đều sẽ chiếm đoạt được!”
Ánh mắt Vạn Pháp Thánh Chủ lóe lên vẻ tham lam và xảo quyệt. Hắn ta thề sẽ không bỏ qua bất kỳ cơ duyên nào có thể giúp hắn củng cố quyền lực. Diệp Vô Ưu, ngươi hãy chờ đó.
Hoàng hôn buông xuống, những tia nắng cuối cùng nhuộm đỏ mái hiên gỗ cũ kỹ của Thanh Tâm Quán. Dòng khách đã vãn, chỉ còn lại sự yên bình quen thuộc. Lạc Lạc đang dọn dẹp bàn ghế, tuy mệt mỏi nhưng khuôn mặt lại tràn đầy hạnh phúc.
“Sư phụ, hôm nay chúng ta bán được rất nhiều! Quán của chúng ta nổi tiếng khắp Tiên Giới rồi!” Lạc Lạc vui vẻ kể cho Diệp Vô Ưu nghe về những lời khen ngợi của khách hàng, về việc quán đã nổi tiếng như thế nào. Cô bé vẫn hồn nhiên, chưa nhận ra hết những nguy hiểm tiềm tàng đang rình rập.
Diệp Vô Ưu mỉm cười, khẽ xoa đầu Lạc Lạc. “Danh tiếng càng lớn, trách nhiệm càng nhiều. Và sóng gió cũng sẽ càng dữ dội.”
Y đứng bên cửa sổ, nhìn ra bầu trời đêm đầy sao, nơi những chòm sao Tiên Giới lấp lánh như những viên ngọc quý. Ánh mắt y sâu thẳm, như nhìn xuyên qua cả Tụ Tiên Thành, thấu hiểu những âm mưu đang hình thành trong bóng tối, những ánh mắt tham lam đang dõi theo Thanh Tâm Quán. Một cảm giác bình yên nhưng cũng đầy dự cảm bao trùm lấy y.
Trong một góc khuất của Tụ Tiên Thành, trên đỉnh một tòa tháp cao chọc trời, Cổ Thiên Đế ngồi lặng lẽ. Ông ta khẽ vuốt chòm râu bạc, ánh mắt hướng về phía Thanh Tâm Quán. Đôi mắt sắc bén của Tiên Đế như xuyên thấu màn đêm, nhìn thấy sự hỗn loạn đang dần hình thành.
“Quán cà phê này…” Cổ Thiên Đế lẩm bẩm, giọng nói trầm lắng vang vọng trong đêm tối. “Đã khuấy động cả Tiên Giới rồi. Thời đại sắp thay đổi sao?”
Những biến động lớn hơn mà Diệp Vô Ưu đã dự đoán, giờ đây, đã thực sự bắt đầu.