Tiên Giới Có Quán Cà PhêChương 9: Quy Tắc Bất Thành Văn
Mặt trời vừa hé rạng, những tia nắng vàng nhạt đầu tiên len lỏi qua tầng mây linh khí còn vương vấn trên đỉnh Tụ Tiên Thành. Thế nhưng, tại con hẻm nhỏ vốn dĩ khuất nẻo, yên bình của Thanh Tâm Quán, một hàng dài Tiên Nhân đã xếp hàng ngay ngắn từ sớm, kéo dài đến tận cuối con hẻm. Dù đã có trật tự nhất định, sự xôn xao, bàn tán vẫn không ngừng, xen lẫn những tiếng thì thầm hiếu kỳ, tạo nên một âm thanh rì rầm liên tục.
“Thật sự một ly cà phê phàm tục có thể giúp đột phá cảnh giới sao?” một Tiên Nhân trung niên, râu tóc bạc phơ nhưng ánh mắt vẫn đầy vẻ hoài nghi, thì thầm với bạn đồng hành.
“Chắc chắn rồi! Thanh Phong Kiếm Tiên đã thành công vượt qua Đại La Lôi Kiếp, chính thức bước vào cảnh giới Đại La Kim Tiên sau khi uống cà phê của quán này đấy!” một Tiên Nữ dung mạo diễm lệ, tay cầm quạt ngọc, hào hứng đáp lời, đôi mắt lấp lánh sự tò mò và khao khát.
“Cẩn thận! Có cấm chế ngăn cản pháp lực!” một Tiên Nhân khác, trông có vẻ từng trải hơn, cau mày nhắc nhở. “Quán này có vẻ không đơn giản, tốt nhất đừng gây ồn ào hay dùng pháp lực ở đây. Chủ quán đã tuyên bố quy tắc từ hôm qua rồi.”
Dù đã có những lời nhắc nhở và quy tắc đã được thiết lập, sự chờ đợi kéo dài vẫn khiến không khí trở nên căng thẳng. Mùi linh khí nồng đậm từ các Tiên Nhân hòa lẫn với mùi hương trầm từ túi trữ vật, và thoang thoảng mùi cà phê lạ lẫm từ bên trong quán.

Lạc Lạc đứng sau quầy, khuôn mặt bầu bĩnh vẫn còn chút choáng ngợp. Đôi mắt to tròn của cô bé mở lớn, nhìn ra hàng người dài dằng dặc bên ngoài. Cô bé chưa từng thấy cảnh tượng nào như vậy trong đời. Tay cô bé run run khi cố gắng lau dọn bàn ghế, nhưng tâm trí thì hoàn toàn bị cuốn vào sự đông đúc. “Sư phụ… nhiều người quá… con phải pha bao nhiêu ly đây?” cô bé khẽ hỏi, giọng nói lạc đi trong tiếng xôn xao.
Diệp Vô Ưu vẫn bình thản, đứng sau quầy pha chế. Y chậm rãi lau chùi chiếc cối đá bằng một miếng vải thô, động tác tỉ mỉ và thư thái, như thể không hề hay biết đến biển người đang bao vây quán. Ánh mắt sâu thẳm của y lướt qua đám đông, không chút hoảng loạn hay bực bội. Đối với y, mọi thứ đều nằm trong dự liệu, chỉ là thời điểm để nó bùng nổ mà thôi. Mái tóc lấm tấm bạc của y vẫn búi gọn gàng, vài sợi lòa xòa trước trán, toát lên vẻ phong trần nhưng vô cùng điềm tĩnh.
Y đặt chiếc khăn xuống, động tác nhẹ nhàng đến mức không gây ra bất kỳ tiếng động nào. Y chỉ đứng yên tại chỗ, ánh mắt bình thản nhưng sâu thẳm quét qua từng người trong đám đông. Một luồng Đạo Vận cổ xưa, thâm trầm, vốn đã bao trùm lấy khu vực quán từ hôm qua, giờ đây như được củng cố, khiến Thần Hồn của tất cả Tiên Nhân đang xếp hàng cảm thấy một áp lực vô hình, nhắc nhở họ về sự nghiêm cẩn của nơi này.
Giữa đám đông đang im lặng chờ đợi, một Tiên Nhân trẻ tuổi bước ra. Hắn tên Trần Phong, tu vi Chân Tiên sơ kỳ, dung mạo tuấn tú nhưng ánh mắt lại đầy vẻ kiêu ngạo và bất mãn. Hắn ta vừa được Lạc Lạc phục vụ một ly cà phê đen sánh, bốc hơi nghi ngút, đang cầm trên tay.
Trần Phong hừ lạnh một tiếng, khinh thường nhìn Diệp Vô Ưu, giọng nói đầy vẻ ngông cuồng: “Hừ! Chỉ là một quán cà phê phàm tục, lại dám đặt ra quy tắc cho Tiên Nhân chúng ta sao? Ngươi nghĩ ngươi là ai mà dám cấm đoán? Một kẻ phàm nhân như ngươi mà cũng dám ra oai trước mặt chư vị Tiên Nhân sao?” Hắn ta rõ ràng đang cố tình thách thức quy tắc “không được sử dụng pháp lực, thần thông” đã được Diệp Vô Ưu tuyên bố từ trước.

Hắn ta giơ tay lên, một luồng pháp lực màu lam nhạt bắt đầu ngưng tụ trên đầu ngón tay, lóe lên ánh sáng nhàn nhạt. Rõ ràng, hắn ta không tin vào quy tắc của quán, muốn dùng pháp lực để tấn công hoặc thăm dò cấm chế, hòng chứng tỏ sự yếu kém của Diệp Vô Ưu và sự vô lý của những quy tắc này.
Diệp Vô Ưu không nói một lời. Ánh mắt sâu thẳm của y chỉ khẽ liếc nhìn ly cà phê đang bốc hơi nghi ngút trong tay Trần Phong.
Trong nháy mắt, một cảnh tượng kinh hoàng xảy ra. Ly cà phê đen sánh, bốc hơi nghi ngút của Trần Phong, đột nhiên mất đi màu đen đặc trưng. Nó trở nên trong suốt như nước lã, không còn chút màu sắc nào. Mùi hương cà phê nồng đậm biến mất hoàn toàn, thay vào đó là một mùi nước suối thanh mát, tinh khiết, như thể nó chưa từng được pha chế.
Cùng lúc đó, Trần Phong cảm thấy một luồng phản phệ mạnh mẽ từ chính pháp lực của hắn. Không phải là bị công kích trực tiếp, mà như bị chính Đạo của hắn quay lưng, mất đi sự liên kết. Pháp lực đang ngưng tụ trên đầu ngón tay hắn đột nhiên tan rã, biến mất không dấu vết. Một cơn đau nhói nơi Thần Hồn ập đến, dữ dội như bị hàng vạn mũi kim châm cùng lúc đâm vào. Hắn ta kêu lên một tiếng đau đớn thảm thiết, pháp lực trong cơ thể tan rã, Thần Hồn chấn động dữ dội, khiến hắn lảo đảo, suýt ngã quỵ. Khuôn mặt tuấn tú của hắn ta tái mét không còn chút máu, ánh mắt mở lớn, lộ rõ vẻ kinh hoàng tột độ. Hắn không thể hiểu được chuyện gì đang xảy ra.
Đám đông im phăng phắc, tất cả đều chứng kiến cảnh tượng này. Nhiều người nuốt nước bọt, không dám thở mạnh. Sự kiêu ngạo, hoài nghi trên khuôn mặt họ biến mất, thay vào đó là sự sợ hãi và kinh hãi tột độ.

Diệp Vô Ưu vẫn bình thản, giọng y vang lên nhẹ nhàng, nhưng lại mang theo một sự phán xét không thể chối cãi: “Cà phê của ta, chỉ dành cho những người tuân thủ quy tắc. Kẻ mang tâm bất kính, cà phê cũng sẽ bất kính.”
Trần Phong ôm đầu, kêu lên một tiếng thất thanh, run rẩy bỏ chạy khỏi quán, không dám quay đầu lại. Hắn ta cảm thấy như mình vừa thoát khỏi một cơn ác mộng, và sẽ không bao giờ dám đặt chân đến Thanh Tâm Quán một lần nào nữa.
Đám đông Tiên Nhân, từ những kẻ kiêu ngạo nhất đến những người tò mò nhất, đều bị cảnh tượng vừa rồi làm cho kinh hãi. Không ai còn dám gây rối. Không một ai dám lên tiếng nói một lời nào. Hàng người vốn đã trật tự, giờ đây càng thêm nghiêm cẩn, im lặng chờ đợi đến lượt mình, không gian trở nên yên tĩnh lạ thường, chỉ còn tiếng bước chân khẽ khàng và tiếng nước chảy nhẹ nhàng từ bên trong quán. Mùi hương cà phê thoang thoảng lan tỏa, giờ đây không còn bị lẫn lộn bởi những tạp khí khác, mang theo một sự bình yên kỳ lạ.
Lạc Lạc nhìn Diệp Vô Ưu với ánh mắt ngưỡng mộ xen lẫn có chút sợ hãi. Cô bé nhanh chóng quay vào quầy, bắt đầu pha cà phê cho hàng dài khách. Tuy mệt mỏi nhưng trong lòng lại đầy kiêu hãnh. Sư phụ của cô bé, thật sự quá mạnh mẽ.
Diệp Vô Ưu quay lại quầy, tiếp tục pha chế một cách chậm rãi, như thể chưa từng có chuyện gì xảy ra. Mùi hương cà phê thoang thoảng lan tỏa, mang theo một sự bình yên kỳ lạ, xoa dịu những tâm hồn đang căng thẳng.
Ở một góc phố xa, Cổ Thiên Đế, vẫn cải trang thành một lão nhân bình thường, khẽ vuốt chòm râu bạc, ánh mắt lóe lên sự phức tạp. Ông ta lẩm bẩm: “Không phải cấm chế đơn thuần… là Đạo. Diệp Vô Ưu này rốt cuộc đã đạt đến cảnh giới nào? Hắn ta có thể thu hồi Đạo Vận ẩn chứa trong cà phê chỉ bằng một ý niệm, khiến vật chất trở về nguyên bản. Đây là sự kiểm soát Đạo Vận đến mức tận cùng, vượt xa cả Tiên Đế.” Khuôn mặt ông ta lộ rõ vẻ suy tư sâu sắc.
Trong một tòa tháp khác, Vạn Pháp Thánh Chủ nhận được báo cáo từ thuộc hạ về sự việc vừa xảy ra tại Thanh Tâm Quán. Hắn ta đập mạnh tay xuống bàn bằng ngọc thạch, tạo ra một tiếng động chói tai. Khuôn mặt hắn ta tối sầm, ánh mắt lộ rõ vẻ tức tối và bất an. “Cà phê biến thành nước lã? Pháp lực bị phản phệ? Hắn ta rốt cuộc là ai? Thanh Tâm Tông rốt cuộc ẩn giấu bí mật gì mà lại có thể kiểm soát Đạo Vận đến mức đó?” Sự tham lam trong mắt hắn càng trở nên mãnh liệt, xen lẫn sự bất an và sợ hãi. Hắn biết, đối thủ này không dễ đối phó.
Diệp Vô Ưu nhìn ra cửa sổ, nơi ánh nắng ban mai chiếu rọi qua những hàng người đang xếp hàng dài, trật tự đến lạ thường. Y khẽ thở dài, dường như cảm nhận được những ánh mắt đang dò xét và những âm mưu đang dệt nên trong bóng tối của Tiên Giới. Y biết, đây chỉ là khởi đầu của một làn sóng lớn hơn. Những sóng gió mà y đã dự đoán, giờ đây, đã thực sự bắt đầu lan rộng khắp Chư Giới.