Tiên Ma Đạo Điển: Ta Có Thể Phân Tích Vạn Vật
Chương 190: Mạnh Hùng xuất bản tập thơ \”Toán học và Tình yêu\”**.

Cập nhật lúc: 2026-05-15 16:32:20 | Lượt xem: 1

**Chương 190: Mạnh Hùng xuất bản tập thơ "Toán học và Tình yêu"**

Phù Văn Thành buổi sáng tinh sương không còn vẻ tĩnh mịch như mọi khi. Ngay từ lúc linh khí từ đại trận hộ thành bắt đầu luân chuyển theo chu kỳ mới, một bầu không khí kỳ lạ đã bao trùm lấy quảng trường trung tâm. Trước cửa "Vạn Vật Các" – cứ điểm kinh doanh lừng danh của nhóm Lục Diệp – một tấm biểu ngữ khổng lồ bằng lụa băng, lấp lánh ánh phù văn được treo lên cao:

"SIÊU PHẨM VĂN CHƯƠNG ĐỊNH NGHĨA LẠI ĐẠO TÂM: TOÁN HỌC VÀ TÌNH YÊU. Tác giả: Thi sĩ bắp tay Mạnh Hùng. Cố vấn kỹ thuật: Lục Diệp."

Bên dưới tấm biểu ngữ, Mạnh Hùng đang ngồi trên một chiếc ghế gỗ bách nghìn năm, bắp thịt trên cánh tay gồng lên cuồn cuộn như những dãy núi nhỏ, nhưng khuôn mặt lại treo một vẻ thâm trầm, ưu tư của những triết gia vĩ đại. Hắn đeo một chiếc kính gọng vàng không tròng – thực chất là một linh cụ hỗ trợ phân tích độ sáng mà Lục Diệp chế ra để "tăng chỉ số thông minh" trong mắt người nhìn.

Trên tay Mạnh Hùng là một xấp sách dày cộm, bìa được ép kim linh thạch, phát ra thứ ánh sáng sang trọng và… đầy áp lực.

Lục Diệp đứng ở ban công tầng hai, tựa lưng vào lan can, tay cầm một chén trà linh khí, thản nhiên nhìn xuống đám đông đang bắt đầu tụ tập bên dưới.

"Huynh chắc chắn rằng việc này không khiến Cửu Châu lâm vào tình trạng khủng hoảng tâm thần diện rộng chứ?" Tuyết Thanh Nguyệt xuất hiện bên cạnh hắn, đôi lông mày thanh tú khẽ nhíu lại. Nàng hôm nay vẫn giữ vẻ lạnh lùng như băng sơn, nhưng nếu nhìn kỹ sẽ thấy nơi khóe miệng nàng đang giật giật không ngừng.

Lục Diệp nhấp một ngụm trà, bình thản đáp: "Thanh Nguyệt, nàng không hiểu. Trong mắt người thường, thơ của Mạnh Hùng là rác rưởi. Nhưng dưới góc nhìn của Đạo Điển Phân Tích, đó là những chuỗi mã hóa sóng não có tần số cực cao. Ta đã giúp hắn tối ưu hóa cấu trúc ngôn từ, lồng ghép vào đó các định luật hình học và đại số cơ bản của vạn vật. Đây không phải là thơ, đây là một dạng \'tấn công logic\' được bọc trong lớp vỏ văn chương."

"Nhưng cái tựa đề kia…" Tuyết Thanh Nguyệt chỉ tay vào tập sách.

Lục Diệp nhún vai: "Tình yêu là biến số không xác định, còn toán học là hằng số tuyệt đối. Sự kết hợp giữa biến số và hằng số chính là bản chất của Thiên Đạo. Huynh ấy đang làm một việc đại thiện, đó là khai sáng cho những cái đầu u muội của giới tu tiên chỉ biết gào thét \'Giết\' và \'Diệt\'."

Phía dưới, Mạnh Hùng bắt đầu hắng giọng. Tiếng nổ như sấm rền của hắn vang vọng khắp quảng trường, làm mấy đệ tử ngoại môn đang đứng gần đó run bắn cả người.

"Hỡi những tâm hồn đang lạc lối trong mê lộ của tu vi!" Mạnh Hùng giơ cao tập thơ, giọng nói đầy truyền cảm (theo cách nghĩ của hắn). "Hôm nay, Mạnh mỗ sẽ tặng cho các ngươi chìa khóa để giải mã trái tim người tình, cũng như giải mã bí ẩn của vũ trụ. Tập thơ này, ta không bán vì linh thạch, ta bán vì… duyên số đại số!"

Một lão giả râu tóc bạc phơ, vốn là trưởng lão của một tiểu tông môn gần đó, tò mò bước lên: "Mạnh đạo hữu, thơ ca vốn là cảm xúc. Toán học lại là sự khô khan của những con số. Ngươi kết hợp chúng như thế nào?"

Mạnh Hùng mỉm cười, một nụ cười khiến vết sẹo trên mặt hắn trông càng dữ tợn. Hắn lật trang đầu tiên của tập thơ và bắt đầu ngâm bằng giọng trầm hùng:

*"Trái tim em là một tập hợp rỗng,*
*Anh bước vào như một phần tử không thuộc về.*
*Mối quan hệ chúng ta như hai đường tiệm cận,*
*Càng tiến lại gần, càng mãi chẳng chạm nhau ở vô cực nhân gian…"*

Im lặng. Một sự im lặng đến đáng sợ bao trùm lấy quảng trường.

Trong đầu Lục Diệp, Đạo Điển Phân Tích bắt đầu hiện lên các dòng thông báo liên tục:
[Phát hiện sóng âm gây chấn động thùy thái dương của mục tiêu.]
[Tỉ lệ rối loạn tư duy của đám đông tăng 15%.]
[Phát hiện một bộ phận tu sĩ bắt đầu vận chuyển linh khí theo sơ đồ hàm số bậc nhất.]

Lão trưởng lão vừa đặt câu hỏi đứng hình tại chỗ. Đôi mắt lão bắt đầu trợn ngược, đôi tay run rẩy vẽ vào hư không một đường cong parabol. Chợt, lão hét lên một tiếng kinh thiên động địa:

"Ta hiểu rồi! Hóa ra Băng Tâm Quyết của ta không đột phá được là vì ta chưa tính đến giới hạn của lim khi cảm xúc tiến tới âm vô cực! Trời ơi, toán học mới là chân lý!"

Dứt lời, quanh thân lão giả phát ra một luồng khí thế mạnh mẽ, tu vi kẹt lại bấy lâu nay cư nhiên trực tiếp đột phá. Lão vội vàng vơ lấy một tập sách trên bàn, ném lại một túi linh thạch thượng phẩm rồi chạy như điên về hướng tông môn, miệng không ngừng lẩm bẩm: "Đạo hàm của tình yêu là sự hy sinh… Đạo hàm của tình yêu là sự hy sinh…"

Đám đông bắt đầu xôn xao.

"Thần thư! Là thần thư!"
"Mau, cho ta một quyển! Ta muốn biết nếu tình yêu của ta là hình chóp tam giác thì điểm cực đại nằm ở đâu!"
"Tránh ra, ta là kẻ tu luyện Thất Tình Lục Dục, ta cần dùng thuật xác suất để tính xem khi nào ta sẽ bị phản phệ!"

Cảnh tượng hỗn loạn nổ ra. Mạnh Hùng sướng đến phát điên, hai tay ký tên nhanh như múa máy đại đao. Mỗi chữ hắn viết xuống đều chứa đựng một tia "ý niệm logic" mà Lục Diệp đã nạp sẵn vào bút phù văn.

Đứng trong không gian nhẫn, Lão Quy nhìn qua khe hở linh hồn, thở dài một tiếng não nề: "Lục Diệp, tiểu tử ngươi đúng là ác quỷ. Ngươi đang biến cả một thế giới tu tiên thành một lớp học bổ túc toán học cấp tốc. Ngươi không sợ Thiên Đạo giáng sét xuống đầu sao?"

Lục Diệp thản nhiên đáp trong tâm trí: "Lão Quy, ông lạc hậu quá. Thiên Đạo vốn là một bộ quy tắc. Quy tắc thì phải tuân theo logic. Nếu ta chứng minh được thơ của Mạnh Hùng có logic cao hơn quy tắc hiện tại, Thiên Đạo không những không đánh ta, mà còn phải phong cho hắn danh hiệu giáo sư."

Đang lúc không khí đang lên đến cao trào, một đạo hồng quang từ xa xôi bay tới, hạ xuống mặt đất tạo thành một hố sâu nhỏ. Một thanh niên mặt trắng, mặc trường bào thêu hình kiếm sắc lẹm, vẻ mặt kiêu ngạo bước ra.

"Hoang đường! Thật là hoang đường!" Hắn là đệ tử nội môn của Kiếm Tông, nổi tiếng với sự bảo thủ và tự tôn của một kiếm khách. "Cái gì mà toán học và tình yêu? Tu hành là sự cảm ngộ trời đất, là kiếm ý bất khuất, đâu thể mang những con số rác rưởi ra để làm u uế đạo tâm của người khác! Vạn Vật Các các ngươi đang đi vào con đường tà đạo!"

Mạnh Hùng dừng bút, tháo kính xuống, đứng dậy. Thân hình đồ sộ của hắn đổ bóng xuống gã kiếm khách như một ngọn núi lớn.

"Tiểu tử, ngươi nói ai rác rưởi?"

Gã kiếm khách lạnh lùng rút kiếm: "Ta nói những câu thơ kia là rác rưởi! Kiếm của ta chưa bao giờ cần đến toán học. Một kiếm của ta chém ra, chính là chân lý!"

Lục Diệp từ trên lầu nhìn xuống, mắt hắn hiện lên các dòng code phân tích:
[Đối tượng: Kiếm tu trình độ Kim Đan sơ kỳ.]
[Kiếm chiêu dự kiến: Thanh Phong Nhất Kiếm. Tốc độ: 120m/s. Góc tấn công: 45 độ từ trái sang.]
[Tư duy: Cứng nhắc, không có khả năng tính toán quỹ đạo phức tạp.]

Lục Diệp nói vọng xuống: "Mạnh Hùng, dùng bài thơ số 42, trang 15, kết hợp với phương thức phản kích số học."

Mạnh Hùng cười hắc hắc: "Nghe lệnh boss."

Hắn không rút vũ khí, chỉ chắp tay sau lưng, ngẩng mặt nhìn trời rồi đọc khẽ:

*"Dòng đời là một phép chia,*
*Anh là số bị chia, em là số chia quá nhỏ.*
*Kết quả thương số lớn đến mức không tưởng,*
*Nhưng sai số nằm ở chỗ, anh quên tính đến góc quay của kiếm tiền…"*

"Ngậm miệng!" Gã kiếm khách nổi giận, một kiếm đâm ra. Một đạo kiếm khí xé gió lao thẳng về phía ngực Mạnh Hùng.

Mạnh Hùng không hề né tránh. Dưới sự chỉ dẫn của dòng dữ liệu truyền thẳng vào não từ Đạo Điển, hắn nhẹ nhàng nghiêng người sang trái đúng 3,14 centimet (số Pi). Kiếm khí sượt qua vai hắn chỉ trong gang tấc.

"Tại sao lại hụt?" Gã kiếm khách ngẩn ra.

"Bởi vì góc tấn công của ngươi không tính đến hệ số ma sát không khí và độ lệch do linh áp tỏa ra từ tập thơ của ta." Mạnh Hùng đột nhiên lao lên. Hắn không đấm bằng tay, mà dùng… góc của quyển sách đang cầm trên tay gõ nhẹ vào cổ tay đối phương.

"Xoảng!"

Thanh kiếm quý giá rớt xuống đất. Mạnh Hùng tóm lấy cổ áo gã kiếm khách, dí sát tập thơ vào mặt hắn:

"Đọc! Bài thơ \'Hệ phương trình bậc hai giữa hận và thù\'. Đọc cho ta!"

Gã kiếm khách định vùng vẫy, nhưng dưới áp lực của một kẻ luyện thể cường hãn như Mạnh Hùng, hắn hoàn toàn bất động. Đôi mắt hắn bất đắc dĩ phải nhìn vào những dòng chữ trên trang sách.

*“Gọi x là thù, y là hận*
*Đạo hàm thù hận theo thời gian là số âm…
Nếu ta triệt tiêu x bằng sự bao dung của mẫu số…”*

Dòng chữ bắt đầu phát sáng. Trong não bộ của gã kiếm khách, các đường kiếm đạo vốn dĩ thẳng tắp bỗng dưng uốn lượn, phân tách rồi lại hợp nhất theo những công thức phức tạp. Hắn đứng hình. Thanh kiếm dưới đất run rẩy.

Mười hơi thở trôi qua.
Trăm hơi thở trôi qua.

Chợt, gã kiếm khách quỳ sụp xuống, nước mắt chảy ròng ròng: "Ta sai rồi… Hóa ra bao lâu nay kiếm pháp của ta luôn có sai số… Ta cứ nghĩ mình nhanh, nhưng thực chất ta đang lãng phí linh lực ở các đoạn gấp khúc thừa thãi do không biết tối ưu hóa đường cong…"

Hắn giật lấy tập thơ, ôm vào lòng như ôm một báu vật đời mình: "Tiền bối! Xin lỗi vì sự vô lễ của ta! Quyển sách này là thần tác của nhân loại! Ta phải đem nó về Kiếm Tông để toàn bộ các huynh đệ phải thực hiện phép tính giới hạn trước khi rút kiếm!"

Mạnh Hùng hài lòng vỗ vai gã kiếm khách: "Tốt, hiểu ra là tốt. Nhớ giới thiệu cho bạn bè, mua combo 10 cuốn được tặng một cây thước kẻ linh khí đấy."

Chứng kiến toàn bộ sự việc, Tuyết Thanh Nguyệt ở bên cạnh Lục Diệp lặng lẽ lùi lại một bước, nhìn hắn như nhìn một sinh vật kỳ dị: "Lục Diệp, huynh rốt cuộc đã cho thêm cái gì vào mấy trang sách đó?"

Lục Diệp thản nhiên nhấp trà: "Chỉ là một chút gợi mở về logic thôi. Con người thường sợ những gì họ không hiểu, nhưng một khi họ đã bị logic chinh phục, họ sẽ trở thành những kẻ cuồng tín nhất. Toán học là một loại tôn giáo tuyệt đối mà."

Cơn sốt "Toán học và Tình yêu" lan rộng nhanh hơn cả một trận đại dịch tà độc. Chỉ trong vòng nửa ngày, Phù Văn Thành ngập tràn hình ảnh các tu sĩ ngồi xổm bên lề đường, tay cầm bút, miệng lẩm bẩm các công thức toán học.

Có người vì tính ra "Xác suất rớt vào hầm kho báu" là 0,0001% mà bật khóc rồi quyết định bỏ nghề tu tiên đi buôn lợn.
Có người lại nhờ tính toán "Trọng tâm của linh khí" mà sáng tạo ra một loại phi kiếm có khả năng bẻ lái siêu việt, vượt xa trình độ kỹ thuật đương thời.

Đến buổi chiều, một nhân vật không ngờ tới đã xuất hiện tại Vạn Vật Các.

Vương Đằng – kẻ vốn coi Lục Diệp như kẻ thù không đội trời chung, thiên chi kiêu tử của vận mệnh – đang đứng trước bàn của Mạnh Hùng. Sắc mặt hắn xanh mét, ánh mắt chứa đầy sự đấu tranh.

"Ngươi cũng đến để mua thơ?" Mạnh Hùng nhướng mày, tay vẫn không ngừng ký tên.

Vương Đằng nghiến răng, đặt một nén vàng ròng lên bàn: "Ta không tin vào thứ nhảm nhí này. Nhưng hôm nay trong khi ta bói toán, quẻ tượng hiện lên một dãy số lạ: 1, 1, 2, 3, 5, 8… Lão sư của ta nói đây là điềm báo của Thiên Đạo. Ngươi giải thích đi!"

Mạnh Hùng nhìn sang Lục Diệp. Lục Diệp bước xuống cầu thang, đôi mắt lóe lên tia sáng của sự phân tích:

"Vương Đằng, đó không phải là điềm báo của Thiên Đạo. Đó là dãy số Fibonacci, quy luật của sự sinh trưởng tự nhiên. Ngươi tìm thấy nó trong quẻ tượng, chứng tỏ vận mệnh của ngươi cũng chỉ là một thuật toán tuần hoàn mà thôi."

Vương Đằng rùng mình: "Thuật toán? Vận mệnh của ta là do ông trời sắp đặt!"

"Ông trời của ngươi chính là một lập trình viên vụng về." Lục Diệp đưa tay lấy tập thơ cuối cùng trên bàn, ném cho Vương Đằng. "Về đọc bài thơ \'Tỉ lệ vàng của hào quang nhân vật chính\' đi. Đọc xong, ngươi sẽ biết tại sao mỗi khi ngươi đi nhặt bảo vật, thực chất là do linh lực của ngươi đang phát ra một tần số thu hút kim loại nhất định, chứ chẳng có cơ duyên nào ở đây cả."

Vương Đằng nhận lấy quyển sách, tay run bần bật. Hắn nhìn Lục Diệp, rồi lại nhìn tập thơ, cuối cùng không nói một lời, xoay người bay đi.

Mạnh Hùng nhìn theo bóng dáng Vương Đằng, tò mò hỏi: "Boss, bài thơ đó huynh viết cái gì vậy?"

Lục Diệp cười nhạt: "Ta chỉ viết là: Đừng tưởng mình là duy nhất, thực ra ngươi chỉ là một hằng số được định sẵn để làm nền cho một phương trình vĩ đại hơn thôi."

Mạnh Hùng gãi đầu: "Thâm sâu quá, đúng là bậc thầy logic."

Tối hôm đó, Phù Văn Thành lung linh dưới ánh đèn phù văn. Vạn Vật Các đã đóng cửa sau một ngày làm việc quá tải. Mạnh Hùng ngồi đếm một núi linh thạch và các loại bảo vật do tu sĩ đổi sách, cười đến híp cả mắt.

"Hùng huynh, cảm giác làm thi sĩ nổi tiếng thế nào?" Lục Diệp bước vào phòng, tay đang mân mê một miếng ngọc giản vừa mới phân tích xong.

Mạnh Hùng thở dài đầy hạnh phúc: "Lục huynh, cảm giác không phải là vì tiền, mà là cảm giác khi ta thấy những đại cao thủ Kim Đan phải vắt óc suy nghĩ về một bài thơ của mình… nó sướng lắm! Nhưng mà, bài tiếp theo chúng ta làm về cái gì?"

Lục Diệp đặt ngọc giản xuống bàn, ánh mắt lóe lên sự tính toán ranh mãnh: "Thơ ca đã xong rồi. Bước tiếp theo, chúng ta sẽ tiểu thuyết hóa toàn bộ quá trình tu luyện. Ta đã lên xong đề cương cho một bộ truyện tên là: \'Ta Tại Tiên Giới Làm Cách Mạng Khoa Học\'. Nhân vật chính sẽ là một kẻ bắp tay to, thích làm thơ, dùng logic để vả mặt cả thế giới."

Mạnh Hùng trợn mắt: "Ôi trời, đó chẳng phải là ta sao?"

"Chính xác." Lục Diệp gật đầu. "Huynh sẽ trở thành thần tượng của toàn bộ thanh niên tu tiên giới. Khi họ đọc truyện của huynh, họ sẽ ngầm học được các công thức logic mà ta cài cắm bên trong. Đến lúc đó, khi cả thế giới tu luyện theo phương thức của chúng ta, chúng ta sẽ sở hữu một sức mạnh xử lý dữ liệu khổng lồ nhất từ trước đến nay."

Trong khi hai kẻ một thiên tài, một "nghệ sĩ cơ bắp" đang lên kế hoạch thống trị thế giới bằng trí tuệ, thì ở một góc khác của tòa thành, Tuyết Thanh Nguyệt đang lén lút ngồi trong phòng mình. Nàng đóng chặt cửa, thắp một ngọn nến nhỏ, rồi run rẩy lôi ra từ trong tay áo một cuốn "Toán học và Tình yêu" bản đặc biệt có chữ ký của Mạnh Hùng.

Nàng lật mở trang cuối cùng, nơi có bài thơ ngắn mà nàng tình cờ lướt qua lúc ban sáng.

*"Nếu tình cảm là một hàm số liên tục,*
*Anh nguyện là giới hạn của em tại mọi điểm.*
*Không cần đạo hàm, không cần nguyên hàm,*
*Chỉ cần diện tích dưới đường cong chúng ta là hằng số bình yên."*

Tuyết Thanh Nguyệt khẽ chạm tay vào dòng chữ, một vệt hồng hiếm thấy hiện lên trên khuôn mặt lạnh băng.

"Đồ điên… toàn bộ các người đều điên cả rồi…" Nàng lẩm bẩm, nhưng rồi lại lấy ra một tờ giấy trắng, bắt đầu vẽ một hệ trục tọa độ và cố gắng đặt một trái tim vào tâm của gốc tọa độ đó.

Dưới bầu trời sao, Cửu Châu đang âm thầm biến đổi. Một thế giới vốn dựa trên sức mạnh cơ bắp và linh khí thần bí, nay đã bị một con virus mang tên "Logic" xâm nhập sâu vào tận xương tủy. Và tất cả, chỉ bắt đầu từ một tập thơ dở hơi của một gã đầu gấu thích học toán.

Ở một nơi xa xăm, Thiên Đạo chợt rung lên một nhịp. Nó phát hiện ra trong hệ thống dữ liệu của mình, một biến số mang tên "Mạnh Hùng" đã đột nhiên tăng trưởng vượt bậc về quyền kiểm soát thông tin.

Lục Diệp ngồi trong đêm tối, nhìn vào màn hình của Đạo Điển đang hiện lên những dòng code mới:
[Dự án "Toán học hóa tu tiên" giai đoạn 1: Hoàn thành 100%.]
[Khởi động giai đoạn 2: Refactoring toàn bộ công pháp các tông môn chính đạo.]

Hắn mỉm cười, một nụ cười của một "Admin" chuẩn bị thay máu toàn bộ hệ điều hành của thế giới.

"Lão Quy, chuẩn bị đi. Sắp tới, ta sẽ dạy cho bọn họ biết, tại sao 1 cộng 1 không phải lúc nào cũng bằng 2 trong thế giới của ta."

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8