Tiên Ma Đạo Điển: Ta Có Thể Phân Tích Vạn Vật
Chương 191: Một Bug nhỏ xuất hiện ở Vạn Vật Các**

Cập nhật lúc: 2026-05-15 16:32:59 | Lượt xem: 1

**Chương 191: Một Bug Nhỏ Xuất Hiện Ở Vạn Vật Các**

Buổi sáng ở Phù Văn Thành thường bắt đầu bằng tiếng chuông thanh thúy từ đỉnh tháp trung tâm, nhưng tại Vạn Vật Các, nó bắt đầu bằng tiếng gào thét của Mạnh Hùng khi đang cố gắng giải một phương trình vi phân bậc hai để tối ưu hóa lực ly tâm cho đường búa của mình.

Lục Diệp uể oải tựa lưng vào chiếc ghế bành bọc da yêu thú đã được hắn cải tạo thêm hệ thống mát-xa bằng rung động linh khí tần số thấp. Hắn xoa xoa thái dương, đôi mắt hằn lên vài tia máu. Trước mặt hắn, cuốn Đạo Điển Phân Tích đang trôi lơ lửng, tỏa ra ánh sáng xanh lam nhạt, hiển thị hàng ngàn dòng thông số đang chạy cuộn như thác đổ.

"Chủ quán, ta đã nói rồi, cái bộ 'Thanh Phong Kiếm Pháp' này của ngươi bị lỗi tản nhiệt nghiêm trọng ở chiêu thứ ba!" Lục Diệp ngáp dài, giọng điệu đầy vẻ chán chường của một lập trình viên phải đi sửa những dòng code rác của tân thủ. "Cứ mỗi lần xoay cổ tay theo góc 45 độ, linh khí sẽ bị kẹt lại ở huyệt Dương Trì. Ngươi không nổ tung tay là do tổ tiên tích đức đấy. Về sửa lại góc xoay thành 37,5 độ, thêm một vòng lặp linh khí nhỏ ở khuỷu tay để làm mát. Phí tư vấn là mười linh thạch thượng phẩm. Tiếp theo!"

Vị khách hàng, một kiếm tu trung niên, ngơ ngác cầm lại cuốn bí tịch đã bị Lục Diệp dùng bút đỏ gạch chéo nhằng nhịt. Lão lầm bẩm: "Góc 37,5 độ? Vòng lặp làm mát? Đây là tu tiên hay là đang đúc lò rèn vậy?" Tuy nhiên, nhìn vào bảng hiệu "Vạn Vật Các – Không Sửa Được Không Lấy Tiền" chói lọi phía sau, lão đành ngậm ngùi lui ra.

Đúng lúc đó, một cặp vợ chồng trẻ, trông dáng vẻ là tán tu nghèo khó, rụt rè bước vào. Người vợ bế trên tay một đứa trẻ tầm ba tuổi. Đứa bé trắng trẻo, bụ bẫm, nhưng đôi mắt nó lại có một vẻ kỳ lạ đến mức khiến người ta gai người. Nó không nhìn vào người đối diện, mà nhìn vào khoảng không phía sau họ, hoặc nhìn chằm chằm vào những bức phù văn bảo vệ trên tường quán với một vẻ tập trung đến lạ lùng.

"Lục đại sư… cầu xin ngài xem giúp con trai chúng ta." Người chồng lắp bắp. "Nó… nó không bình thường. Từ khi biết nói, nó chưa bao giờ gọi cha gọi mẹ. Nó chỉ lẩm bẩm những điều quái gở."

Lục Diệp hơi ngồi thẳng dậy. Hắn có sở thích đặc biệt với những ca "lỗi phần cứng" bẩm sinh. "Nó nói gì?"

Người vợ sụt sịt, kể lại: "Nó nhìn vào đám mây rồi nói: 'Mảng dữ liệu này bị nén quá mức, sắp xảy ra hiện tượng tràn bộ nhớ'. Rồi hôm qua, khi ông nội nó đang vận công trị thương, nó lại bảo: 'Tiến trình này đang bị treo, cần kết thúc nhiệm vụ ngay lập tức'… Chúng ta sợ nó bị tà ma ám."

Lục Diệp hơi khựng lại. Đôi mắt hắn híp lại, một luồng sáng từ Đạo Điển bắn thẳng vào đứa trẻ.

[Đang quét đối tượng: Thực thể sống – Chủng tộc: Nhân – Tuổi: 3.]
[Cấu trúc kinh mạch: Không xác định… Đợi đã, phát hiện dấu hiệu can thiệp mã nguồn!]
[Trạng thái: Native Source-Reader (Kẻ đọc mã nguồn bẩm sinh).]

Lục Diệp suýt nữa thì ngã khỏi ghế. Trong thế giới này, hắn phải dùng Đạo Điển làm công cụ trung gian mới nhìn thấy được các dòng code vận hành vạn vật. Nhưng đứa trẻ này… nó sinh ra đã có "trình duyệt" tích hợp sẵn trong nhãn cầu?

"Này nhóc," Lục Diệp tiến lại gần, vẫy vẫy tay trước mặt đứa bé. "Ngươi thấy gì ở trên tường?"

Đứa bé từ từ ngước mắt lên, nhìn vào trận pháp "Bát Quái Ngự Linh" mà Lục Diệp dày công thiết kế để bảo vệ cửa hàng. Nó bĩu môi, giọng nói non nớt nhưng đều đều không chút cảm xúc: "Thừa thãi. Tại sao phải dùng tới 12 vòng lặp lồng nhau chỉ để duy trì một bức tường lửa đơn giản? Chỗ kia… dòng số 402, dấu phẩy bị đặt sai vị trí rồi. Nếu có kẻ tấn công bằng xung lực tần số cao, cả cái 'vỏ' này sẽ sụp đổ vì lỗi logic."

Toàn bộ căn phòng im bặt.

Mạnh Hùng đang tập tạ ở góc phòng suýt nữa thì đánh rơi khối sắt ngàn cân xuống chân. Tuyết Thanh Nguyệt từ trên lầu đi xuống, nghe thấy câu nói đó thì đôi chân thon dài hơi khựng lại, đôi mắt băng lãnh hiện lên vẻ kinh ngạc tột độ.

Lão Quy từ trong cái nhẫn trên tay Lục Diệp thò đầu ra, lắp bắp: "Cái… cái gì? Đứa nhỏ này vừa chỉ ra điểm yếu của 'Vạn Vật Tuyệt Đối Trận' mà tiểu tử ngươi tự hào nhất sao?"

Lục Diệp không giận, ngược lại, đôi mắt hắn sáng rực lên như thấy vàng. Đây không phải là một đứa trẻ, đây là một "Bug" thiên tài của tạo hóa! Một đứa trẻ sinh ra với tư duy của một kiến trúc sư hệ thống!

"Hùng, đóng cửa! Hôm nay chúng ta nghỉ sớm!" Lục Diệp hét lên, rồi quay sang cặp vợ chồng đang run rẩy. "Con trai các ngươi không bị ma ám. Nó chỉ là… quá thông minh so với cái phiên bản lỗi thời của thế giới này thôi."

Đứa bé, tên là Tiểu Linh, đột nhiên bò xuống khỏi tay mẹ. Nó đi lững thững đến chỗ cái bàn làm việc của Lục Diệp, nơi có một viên linh thạch đang được nạp năng lượng dở dang.

"Năng lượng đang được truyền theo giao thức cũ. Chậm chạp. Lãng phí tài nguyên."

Tiểu Linh giơ bàn tay nhỏ xíu ra, khẽ chạm vào viên linh thạch. Một cảnh tượng kinh hoàng xảy ra. Các dòng phù văn ánh sáng bao quanh viên linh thạch đột ngột biến đổi. Chúng không còn chuyển động theo vòng tròn truyền thống mà bắt đầu gãy gọn, sắp xếp lại thành những cấu trúc hình khối vuông vức, tinh vi hơn gấp trăm lần.

*Vèo!*

Viên linh thạch từ cấp thấp, trong nháy mắt bị ép chặt năng lượng đến mức chuyển sang màu tím đậm của linh thạch cực phẩm. Không khí xung quanh bị hút cạn kiệt linh khí để lấp đầy "mảng trống" mà đứa trẻ vừa tạo ra.

"Này! Dừng lại! Ngươi sẽ làm nổ tung cả phố này mất!" Lục Diệp hoảng hốt, nhanh chóng mở Đạo Điển ra để thiết lập một vùng ngăn cách (Sandbox).

Hắn vã mồ hôi hột để "ghi đè" lên câu lệnh mà đứa trẻ vừa thực thi. Sau năm phút chiến đấu kịch liệt với những dòng mã biến ảo của Tiểu Linh, Lục Diệp cuối cùng cũng bình ổn được viên linh thạch. Hắn thở hổn hển, nhìn đứa trẻ đang ngây ngô ngoáy mũi như thể vừa rồi chỉ là một trò chơi xếp hình.

"Nó… nó vừa làm gì?" Tuyết Thanh Nguyệt tiến tới, gương mặt vốn lạnh lùng nay tràn đầy vẻ chấn động. "Nó vừa thay đổi cấu trúc phân tử của linh thạch bằng ý chí sao?"

"Không phải ý chí." Lục Diệp lau mồ hôi. "Nó vừa thực hiện một lệnh 'Refactor' (Tái cấu trúc mã nguồn) trực tiếp lên vật chất. Nó không cần tu vi, nó chỉ cần thấy 'lỗi' là nó 'sửa'."

Lão Quy run rẩy nói: "Tiểu tử, ngươi nhặt được bảo vật rồi. Nếu Thiên Đạo biết có một sự tồn tại có thể tùy ý sửa đổi 'mã nguồn' mà không thông qua 'quy tắc vương pháp', nó sẽ lập tức phóng sét đánh tan xác đứa nhỏ này để xóa dữ liệu rác đấy!"

Lục Diệp nhìn Tiểu Linh. Đứa bé cũng đang nhìn hắn. Lần đầu tiên, đôi mắt đứa trẻ có một chút gợn sóng.

"Chú có một cái 'Console' rất lạ." Tiểu Linh chỉ vào cuốn Đạo Điển. "Nhưng quyền truy cập của chú bị hạn chế. Chú chỉ là người dùng cấp cao, còn cháu… cháu thấy toàn bộ thư mục gốc."

Lục Diệp hít sâu một hơi. Hắn hiểu ra rồi. Hắn là một kẻ ngoại lai dùng công cụ để "hack" vào thế giới. Còn đứa bé này chính là một "lỗi hệ thống" bẩm sinh, một thực thể mang theo quyền 'Root' của thế giới ngay từ trong bào thai.

"Này nhóc, ngươi có muốn học cách làm sao để 'comment' (vô hiệu hóa) cái ông trời hay giáng sét xuống đầu người khác không?" Lục Diệp nở một nụ cười dụ dỗ như một tên trùm đa cấp.

Tiểu Linh nghiêng đầu: "Nếu cháu làm thế, mảng dữ liệu mây đen sẽ bị 'Null' à?"

"Đúng! Không chỉ 'Null', chúng ta sẽ biến nó thành 'Transparent' (trong suốt) luôn!" Lục Diệp cười ha hả.

Mạnh Hùng đứng bên cạnh gãi đầu, vẻ mặt đầy hâm mộ: "Lục huynh, thế là ngươi nhận đệ tử à? Vậy ta có nên dạy nó làm thơ không? 'Linh thạch tròn tròn như quả bóng/ Đứa bé nhấn tay nó nổ tung'…"

"Câm miệng, thơ của ngươi sẽ làm hỏng logic của nó mất!" Lục Diệp quát lên.

Hắn quay sang nhìn cặp vợ chồng đang ngơ ngác: "Hai vị, con trai các ngươi có tiền đồ rất lớn. Nó sẽ không làm tiên nhân, nó sẽ làm… Admin. Hãy để nó ở lại đây, ta sẽ dạy nó cách ẩn nấp khỏi sự truy quét của hệ thống Thiên Đạo. Bằng không, không quá ba ngày nữa, lôi kiếp sẽ tìm đến tận nhà các ngươi."

Đúng lúc đó, trên bầu trời Phù Văn Thành, một đám mây đen vốn đang yên bình bỗng nhiên cuộn lại thành một hình thù kỳ dị, giống như một dấu chấm hỏi khổng lồ. Thiên Đạo dường như vừa phát hiện ra một tệp tin lạ đang thực thi trái phép và đang tiến hành quét toàn bộ vùng dữ liệu này.

Lục Diệp biến sắc, nhanh tay bế thốc Tiểu Linh lên: "Hùng! Kích hoạt giao thức VPN linh khí! Che giấu tọa độ địa chỉ IP của quán ngay lập tức! Tuyết cô nương, rút hết mọi kết nối linh lực từ bên ngoài vào, chúng ta cần vào chế độ Ngoại Tuyến (Offline)!"

Vạn Vật Các đột ngột rung chuyển, toàn bộ kiến trúc rùng mình một cái rồi biến mất hẳn khỏi tầm mắt của những người đi đường, chỉ còn lại một bãi đất trống tiêu điều.

Bên trong "vùng Sandbox", Lục Diệp nhìn đứa trẻ đang cười khanh khách vì thấy những dòng mã bảo vệ chạy quanh người, thầm nghĩ: *Thế giới này vốn dĩ đã loạn lắm rồi, giờ lại thêm một tiểu tổ tông sinh ra đã biết đọc mã nguồn… Thiên Đạo à Thiên Đạo, bản cập nhật lần này của ngươi thật sự là có 'bug' quá lớn rồi!*

Ở một góc nào đó, Lão Quy nhìn đống sách toán của Mạnh Hùng và đống bản vẽ của Lục Diệp, rồi lại nhìn đứa trẻ đang lẩm bẩm "lỗi hệ thống", lão thở dài một hơi dài thượt.

Tu tiên? Tu cái gì nữa? Cả cái thế giới này sắp bị cha con nhà này biến thành một cái phòng máy chủ mất rồi!

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8