Tiên Ma Đạo Điển: Ta Có Thể Phân Tích Vạn VậtChương 6: Thánh nữ đóng băng?**
Trăng khuyết treo cao trên đỉnh Thanh Vân Tông, ánh bạc đổ xuống những rặng thông già, tạo nên một khung cảnh thanh tịnh đến thoát tục. Thế nhưng, tại một góc khuất trên Băng Tuyết Nhai, sự thanh tịnh ấy đang bị tàn phá không thương tiếc bởi giọng oang oang của Mạnh Hùng.
“Tiên sinh, ngài phải đi chậm thôi! Thánh nữ Tuyết Thanh Nguyệt có tính khí lạnh lùng lắm, vùng này lại là cấm địa của đệ tử nam. Nếu không phải ta có nhiệm vụ đưa cơm định kỳ cho các vị tỷ muội thủ nhai, chúng ta đã bị đánh gãy chân từ lâu rồi!”
Lục Diệp thong dong bước đi, tay cầm một cuốn sổ tay bìa da đen xì – thứ mà hắn gọi là Đạo Điển. Đôi mắt hắn không nhìn đường, mà đang dán chặt vào những dòng ký tự xanh biếc đang nhảy múa trên một giao diện ảo mà chỉ mình hắn thấy.
“Mạnh Hùng, ta đã nói bao nhiêu lần rồi? Đừng dùng những từ ngữ cảm tính như ‘lạnh lùng’. Trong mắt ta, cô ta chỉ là một thực thể sinh học đang vận hành một hệ thống công pháp có nhiệt độ thấp hơn mức trung bình của môi trường.”
Lục Diệp vừa nói, vừa lia mắt nhìn về phía một mỏm đá nhô ra giữa vực thẳm. Ở đó, một bóng hình trắng muốt như sương tuyết đang ngồi xếp bằng. Hàn khí tỏa ra từ người nàng khiến không khí xung quanh ngưng kết thành những bông tuyết nhỏ, nhẹ nhàng rơi xuống, tạo thành một vòng tròn băng tinh tuyệt đẹp.
Đó là Tuyết Thanh Nguyệt, Thánh nữ của Thanh Vân Tông, người được mệnh danh là “Băng Liên Cô Độc”.
“Đẹp… Đẹp quá đi mất!” Mạnh Hùng ôm ngực, mắt hiện lên hình trái tim. “Ngài nhìn xem, đó là ‘Băng Tâm Quyết’ thượng tầng đấy. Người ta nói khi luyện đến đại thành, Thánh nữ có thể đóng băng cả một con sông trong nháy mắt!”
Lục Diệp không trả lời. Hắn nheo mắt, trong đầu ra lệnh: “Kích hoạt Đạo Điển Phân Tích. Mục tiêu: Đối tượng sinh học phía trước. Phân tích cấu trúc năng lượng và trạng thái vật lý.”
*Bíp bíp!*
Một dòng chữ chạy qua võng mạc Lục Diệp:
**[Đối tượng: Tuyết Thanh Nguyệt]**
**[Cảnh giới: Trúc Cơ kỳ viên mãn]**
**[Trạng thái: Lỗi hệ thống nghiêm trọng (System Glitch)]**
**[Phân tích chi tiết:]**
– *Nhiệt độ cơ thể: 15 độ C (Cảnh báo: Hạ thân nhiệt quá mức).*
– *Tốc độ lưu thông máu: Giảm 45% do hiện tượng kết tinh linh lực trong mạch máu.*
– *Kinh mạch: Có 12 điểm tắc nghẽn cục bộ tại vùng thắt lưng và bắp chân.*
– *Kết luận sơ bộ: Không phải đóng băng tâm hồn, mà là bị… liệt vận động nhẹ và rối loạn tuần hoàn ngoại vi.*
Lục Diệp nhìn vào kết quả phân tích, khóe miệng khẽ giật. Hắn vốn tưởng sẽ thấy một loại thần thông cao siêu gì đó, hóa ra lại là một bảng báo cáo bệnh lý không hơn không kém.
“Này, tiểu tử kia! Ngươi là ai mà dám nhìn trộm ta tu luyện?”
Một giọng nói lạnh lùng như gươm sắc vang lên, cắt đứt dòng suy nghĩ của Lục Diệp. Tuyết Thanh Nguyệt không biết đã mở mắt từ lúc nào. Đôi đồng tử của nàng màu xanh nhạt, lấp lánh như ngọc bích nhưng lại chứa đựng một áp lực khiến người ta khó thở.
Nàng đứng dậy, một luồng hàn khí cực mạnh quét qua. Mạnh Hùng sợ đến mức ngã ngồi xuống đất, miệng lắp bắp: “Thánh nữ… Thánh nữ bớt giận! Đây là Lục sư huynh ở ngoại môn, huynh ấy… huynh ấy đến để…”
“Đến để xem bệnh cho cô.” Lục Diệp thản nhiên cắt lời, bước lên một bước.
Băng Tuyết Nhai bỗng nhiên im lặng như tờ. Mạnh Hùng hóa đá, còn Tuyết Thanh Nguyệt thì sững sờ trong tích tắc, sau đó ánh mắt nàng trở nên sắc lẹm, tràn đầy sát khí.
“Ngươi nói cái gì? Xem bệnh?”
“Đúng vậy.” Lục Diệp lật một trang trong cuốn Đạo Điển (thực chất chỉ là cuốn sổ ghi chép trắng tinh, mọi dữ liệu đều nằm trong não hắn). “Cứ theo tốc độ ngưng tụ linh khí này, khoảng 15 phút nữa, kinh mạch ở vùng chi dưới của cô sẽ hoàn toàn bị tê liệt tạm thời. Cô ngồi đây bất động không phải vì cô cao thâm, mà là vì cô đang bị… chuột rút, đúng không?”
Tuyết Thanh Nguyệt biến sắc. Lớp vỏ bọc băng giá trên mặt nàng có một vết nứt nhỏ. Lời Lục Diệp nói hoàn toàn chính xác. Nàng đang gặp phải bình cảnh của tầng thứ bảy Băng Tâm Quyết, linh khí quá lạnh khiến chân nàng tê dại, mỗi lần đứng lên là một cực hình.
“Láo xược! Ngươi dám dùng yêu thuật thăm dò ta?” Nàng vung tay, một dải băng lụa từ tay áo bay ra như rồng bạc, quấn thẳng về phía cổ Lục Diệp.
Lục Diệp không hề nao núng, tầm nhìn của hắn biến đổi. Dải băng lụa trong mắt hắn không còn là vũ khí, mà là một quỹ đạo parabol với các thông số: tốc độ 20m/s, độ ẩm 90%, điểm yếu ở nút thắt cách tay nàng ba thước.
Hắn chỉ cần nghiêng đầu sang trái đúng 3 centimet, dải băng lụa sượt qua tai hắn, đóng băng một lọn tóc ngắn nhưng hoàn toàn không chạm tới da thịt.
“Quỹ đạo tấn công quá rườm rà. Cô đang tốn quá nhiều linh khí vào việc tạo ra sương mù xung quanh thay vì tập trung vào điểm va chạm.” Lục Diệp thản nhiên đánh giá. “Và quan trọng hơn, nếu cô cử động mạnh như vậy, cơ đùi trái của cô sẽ bị kéo căng quá mức, dẫn đến… rách cơ nhẹ.”
*Khục!*
Tuyết Thanh Nguyệt khựng lại, một tiếng kêu rên khẽ thoát ra từ môi nàng. Quả thật, một cơn đau nhói từ đùi trái truyền thẳng lên não bộ khiến nàng không thể duy trì tư thế đứng vững. Nàng lảo đảo, phải cắm thanh băng kiếm xuống đất để giữ thăng bằng.
Mạnh Hùng nhìn đến ngây người: “Tiên sinh… ngài thật sự là thần tiên hạ phàm sao? Ngài nhìn một cái là biết nàng ấy bị đau đùi?”
Lục Diệp tiến lại gần hơn, bỏ qua sự cảnh giác của Tuyết Thanh Nguyệt. Hắn nhìn sâu vào mắt nàng, không có chút gì là tà niệm, chỉ có sự nghiêm túc của một kỹ sư đang đối diện với một cái máy hỏng.
“Tuyết tiểu thư, cái gọi là ‘Băng Tâm Quyết’ của cô thực chất là một thuật toán lỗi. Cô cố tình ép nhiệt độ cơ thể xuống thấp để cầu sự thuần khiết của linh lực, nhưng cô lại quên mất cơ sở hạ tầng. Cơ thể con người là một hệ sinh thái cần sự lưu thông. Cô biến máu mình thành nước đá, chẳng khác nào đổ xi măng vào ống nước. Sớm muộn gì hệ thống này cũng sập.”
Tuyết Thanh Nguyệt cắn môi, dù rất tức giận nhưng nàng không thể phủ nhận những gì hắn nói. Mỗi đêm, nàng đều chịu đựng những cơn đau buốt tận xương tủy vì hàn khí cắn trả. Các trưởng lão nói đó là cái giá của sự cường đại, nhưng Lục Diệp lại nói đó là “lỗi thuật toán”.
“Vậy… theo ý ngươi, phải làm sao?” Nàng hạ thấp giọng, sự kiêu ngạo phần nào bị dao động.
Lục Diệp gấp cuốn sổ lại, gõ nhẹ vào cằm: “Rất đơn giản. Cô cần một phương pháp tái khởi động hệ thống tuần hoàn, tăng cường áp suất máu và tản nhiệt cục bộ. Từ ngày mai, mỗi buổi sáng khi mặt trời mọc, cô phải thực hiện một chuỗi động tác mà ta sắp sửa truyền thụ.”
“Đó là tuyệt học gì? ‘Dương Hỏa Thần Công’ hay ‘Thiên Thái Cực’?” Tuyết Thanh Nguyệt ánh mắt lóe lên hy vọng.
Lục Diệp lắc đầu, gương mặt bình thản lạ kỳ: “Không, nó được gọi là… Thể dục nhịp điệu phối hợp.”
Tuyết Thanh Nguyệt: “???”
Mạnh Hùng: “!!!”
“Thể dục… nhịp điệu?” Thánh nữ lắp bắp.
“Đúng. Các động tác này sẽ ép máu của cô di chuyển đến những vùng tắc nghẽn nhanh nhất thông qua lực li tâm và sự vận động cường độ cao của các nhóm cơ lớn.” Lục Diệp bắt đầu minh họa bằng cách xoay hông và vung tay một cách kỳ quặc nhưng cực kỳ nhịp nhàng. “Kết hợp với việc hít thở sâu để đưa oxy vào phổi, cô sẽ phá tan được những điểm ngưng kết trong kinh mạch mà không cần dùng đến một giọt linh khí nào.”
Hãy tưởng tượng một Thánh nữ vốn như tiên trên trời, đột ngột bị bắt đứng lên xoay người, vỗ tay và nhấc chân theo nhịp: “Một hai ba bốn, hai hai ba bốn, xoay eo, nhấc đùi…”
“Ngươi… Ngươi muốn ta làm những động tác kỳ quái này sao?” Tuyết Thanh Nguyệt mặt đỏ bừng, không biết vì lạnh hay vì xấu hổ. “Đây… đây rõ ràng là hành động của những kẻ phàm trần ở chợ búa! Làm sao có thể chữa được tiên căn?”
Lục Diệp đứng lại, ánh mắt trở nên sắc sảo: “Tiên hay Phàm, bản chất đều cấu thành từ các nguyên tố như nhau. Cô khinh thường những động tác này vì cô nhìn không thấy dòng chảy năng lượng đằng sau chúng. Đạo Điển của ta nói rằng: Logic là vĩnh cửu, còn hình thức chỉ là phù du.”
Hắn bỗng nhiên đưa tay ra, chạm nhẹ vào một điểm trên bắp tay Tuyết Thanh Nguyệt. Nàng định rụt lại, nhưng một luồng nhiệt ấm áp từ ngón tay hắn truyền vào – thực chất là Lục Diệp đang dùng một kỹ năng nhỏ mang tên “Tối ưu hóa tản nhiệt” – khiến cánh tay tê dại của nàng lập tức lấy lại cảm giác.
Tuyết Thanh Nguyệt bàng hoàng. Một cái chạm nhẹ còn hiệu quả hơn cả linh đan diệu dược mà nàng đã dùng bấy lâu nay.
“Sáng mai, lúc giờ Dần, ta sẽ ở đây đợi cô.” Lục Diệp quay lưng bước đi, bóng lưng hắn đổ dài dưới ánh trăng, trông đầy vẻ bí ẩn của một bậc thầy kiến thức. “Nhớ kỹ, đừng mặc váy tiên dài thướt tha, nó sẽ làm hạn chế biên độ vận động. Một bộ đồ gọn gàng, ôm sát là lựa chọn logic nhất.”
Mạnh Hùng vội vàng chạy theo, bỏ lại Thánh nữ Tuyết Thanh Nguyệt đang đứng ngẩn ngơ giữa gió tuyết.
“Tiên sinh! Tiên sinh! Ngài định cho nàng ấy tập Thể dục nhịp điệu thật à? Nàng ấy mà tập cái đó trên Băng Tuyết Nhai, cả Thanh Vân Tông chắc chắn sẽ nổ tung vì kinh ngạc mất!” Mạnh Hùng vừa đi vừa thở hổn hển.
Lục Diệp khẽ mỉm cười, một nụ cười đầy sự “vô sỉ” của kẻ nắm giữ mã nguồn thế giới: “Đó mới chỉ là bước khởi đầu để sửa chữa lỗi hệ thống thôi. Đợi khi nàng ấy tập thành thạo bài ‘Thể dục buổi sáng phiên bản 2.0’, ta sẽ dạy nàng ấy cách dùng logic nhiệt động lực học để biến Băng Tâm Quyết thành… Pháo Laser Băng. Lúc đó mới thực sự thú vị.”
Trong đêm tối, Lục Diệp thầm tính toán. Sau Tuyết Thanh Nguyệt sẽ là ai đây? Các trưởng lão? Tông chủ? Thế giới tu tiên này thực sự có quá nhiều bug cần phải debug.
Còn tại Băng Tuyết Nhai, Tuyết Thanh Nguyệt thử nhấc chân, làm theo một động tác mà Lục Diệp vừa diễn tả.
“Một hai ba bốn…” Nàng khẽ lẩm bẩm.
Bỗng nhiên, nàng cảm nhận được một luồng khí nóng mỏng manh vừa chảy qua vị trí tắc nghẽn ở cổ chân. Cảm giác đau đớn biến mất, thay vào đó là một sự nhẹ nhõm chưa từng có.
Đôi mắt xanh của nàng nhìn về hướng Lục Diệp vừa đi mất, trong lòng nảy sinh một nỗi hoang mang tột độ xen lẫn sự tò mò vô hạn.
“Lục Diệp… Ngươi rốt cuộc là kẻ điên, hay là người nắm giữ bí mật chân chính của trời đất?”
Đêm ấy, Tuyết Thanh Nguyệt không ngồi thiền. Nàng đứng trong phòng kín, bí mật xoay người một vòng, rồi khẽ thốt lên: “Thật sự… máu lưu thông nhanh hơn rồi!”
Thời đại của những quan niệm cũ kỹ bắt đầu lung lay, chỉ sau một vài động tác “thể dục” của một gã kỹ sư ngoại lai.
[Hết Chương 6]