Tiên Ma Đạo Điển: Ta Có Thể Phân Tích Vạn Vật
Chương 7: Bài tập thể dục nhịp điệu đầu tiên**

Cập nhật lúc: 2026-05-15 14:25:13 | Lượt xem: 1

**CHƯƠNG 7: BÀI TẬP THỂ DỤC NHỊP ĐIỆU ĐẦU TIÊN**

Giờ Dần.

Đỉnh Băng Tuyết Nhai quanh năm mây phủ, cái lạnh lẽo thấu xương như những lưỡi dao nhỏ li ti, không ngừng cứa vào da thịt kẻ đứng giữa không trung. Những bông tuyết rơi lả tả, chưa chạm đất đã bị đông cứng thành những hạt băng nhỏ tinh khiết. Bình thường, đây là nơi vắng vẻ nhất Thanh Vân Tông, bởi ngoài Tuyết Thanh Nguyệt tu luyện Băng Tâm Quyết, chẳng có đệ tử nào chịu nổi nhiệt độ âm vài chục độ này quá một nén nhang.

Thế nhưng sáng nay, cảnh tượng lại có chút khác thường.

Lục Diệp khoác một chiếc áo lông cáo dày khọm, tay cầm một cuốn sổ da dê, bên tai giắt một chiếc bút lông đã được cắt gọn ngòi. Hắn đứng đó, hơi thở phả ra thành những làn khói trắng dài, ánh mắt điềm nhiên nhìn vào khoảng không như thể đang đọc một bản báo cáo số liệu phức tạp.

Cạnh đó, Mạnh Hùng đang vận công, cơ bắp cuồn cuộn tỏa ra hơi nóng hừng hực để chống chọi cái lạnh. Gã gãi đầu băn khoăn:
“Tiên sinh, ngài chắc là Thánh nữ sẽ tới chứ? Dù sao người ta cũng là biểu tượng của sự băng thanh ngọc khiết, bắt nàng ấy làm cái thứ… mà ngài gọi là ‘thể dục’ đó, có hơi quá đáng không?”

Lục Diệp không rời mắt khỏi Đạo Điển đang hiện ra trong tầm nhìn của riêng mình. Trong mắt hắn, thế giới lúc này là một mạng lưới các đường line xanh đỏ đan xen. Băng Tuyết Nhai không phải là một vách núi, mà là một vùng có “nồng độ ion băng” quá cao, tạo ra một môi trường có băng thông dữ liệu cực thấp đối với các hệ sinh mạch thông thường.

“Hùng tử, ngươi phải hiểu một đạo lý.” Lục Diệp bình thản nói, “Tu tiên không phải là cứ ngồi im như tượng để linh khí đi vào. Cơ thể con người giống như một bộ máy. Nếu dầu bôi trơn – tức là khí huyết – bị đông cứng vì nhiệt độ quá thấp, thì dù hệ điều hành – tức công pháp – có xịn đến đâu, phần cứng cũng sẽ cháy khét hoặc kẹt cứng. Cô ta đang bị kẹt phần cứng, hiểu không?”

Mạnh Hùng ngẩn người: “Dầu… bôi trơn? Phần cứng? Ý ngài là Thánh nữ cần… mỡ lợn?”

Lục Diệp thở dài, định giải thích thêm thì một bóng trắng lướt qua màn sương mù dày đặc.

Tuyết Thanh Nguyệt xuất hiện.

Nàng không mặc bộ váy lụa trắng dài phấp phới như mọi khi. Thay vào đó, nàng diện một bộ kình trang bằng lụa băng ôm sát cơ thể, tóc buộc cao gọn gàng thành đuôi ngựa. Dù trang phục đơn giản, nhưng đường cong mềm mại và khí chất thanh cao vẫn khiến không gian xung quanh như bừng sáng. Tuy nhiên, sắc mặt nàng lúc này có chút không tự nhiên, thậm chí là đỏ bừng vì ngượng ngùng.

“Ngươi… ta đã tới.” Tuyết Thanh Nguyệt nhỏ giọng, đôi mắt tránh né cái nhìn của Lục Diệp.

Lục Diệp gật đầu, đi vòng quanh nàng một vòng như một giám đốc kỹ thuật kiểm tra thiết bị trước khi vận hành. Ánh mắt hắn sắc lẹm, soi thấu qua lớp da thịt.

[Phát hiện mục tiêu: Tuyết Thanh Nguyệt]
[Tình trạng: Tắc nghẽn 48% kinh mạch phụ, khí huyết ứ đọng tại huyệt Khí Hải, nhiệt độ lõi cơ thể quá thấp do lạm dụng hàn tính linh lực.]
[Đề xuất: Kích hoạt chế độ tản nhiệt và tái tuần hoàn năng lượng thông qua vận động cơ học cường độ trung bình.]

“Tốt, trang phục đạt chuẩn 80% về mặt khí động học.” Lục Diệp gõ nhẹ bút vào lòng bàn tay. “Hôm qua ta đã nói rồi, Băng Tâm Quyết của cô không sai, cái sai là cô biến mình thành một khối băng chết. Bây giờ, cô phải trở thành một khối băng đang chuyển động.”

Tuyết Thanh Nguyệt nhíu mày: “Chuyển động thế nào? Kiếm pháp của ta đã đạt đến trình độ ‘Tuyết Lạc Vô Thanh’, nhanh đến mức đối thủ không kịp thấy bóng, đó chẳng lẽ không phải chuyển động?”

Lục Diệp cười khẩy: “Đó là chuyển động để giết người, không phải chuyển động để cứu mình. Cô dùng linh lực để điều khiển tay chân, nhưng lại bỏ quên sự vận động tự nhiên của cơ bắp và huyết mạch. Bây giờ, hãy làm theo ta. Hùng tử, chuẩn bị nhạc cụ!”

Mạnh Hùng “vâng” một tiếng rõ to, rồi lôi từ dưới đất lên một cái trống da trâu và hai miếng phiến đồng. Đây là đạo cụ mà Lục Diệp bắt gã chuẩn bị suốt đêm qua.

“Nghe nhịp điệu của trống mà cử động.” Lục Diệp nghiêm mặt. “Bài tập này tên là: ‘Vạn Vật Sinh Xuân – Phiên bản Khai Thông Tuyết Nhai’. Động tác một: Vươn thở!”

Mạnh Hùng bắt đầu gõ: *Tùng! Tùng! Chát!*

Lục Diệp bắt đầu vươn hai tay lên cao, hít một hơi thật sâu, rồi từ từ hạ xuống đồng thời trùng gối. Động tác của hắn dứt khoát, mang theo một vẻ kỳ quái mà thế giới tu tiên chưa từng thấy.

Tuyết Thanh Nguyệt đứng sững sờ. Nàng nhìn cái kẻ đang đứng làm những động tác kỳ lạ kia, lại nhìn Mạnh Hùng đang gõ trống một cách nhiệt tình, trong lòng chỉ muốn nhảy xuống vực tự tử cho xong. Nàng là Thánh nữ của Thanh Vân Tông! Là nữ thần trong mộng của hàng vạn đệ tử! Bây giờ nàng lại phải đứng đây để… khua tay múa chân như một đứa trẻ sao?

“Tuyết cô nương, đừng đứng đó nữa. Theo kết quả phân tích, nếu cô không vận động trong vòng 3 phút tới, luồng khí lạnh cô vừa hít vào sẽ đông đặc ở huyệt Phế, gây ra triệu chứng ho khan cấp tính.” Lục Diệp nhắc nhở, giọng nói tỉnh bơ.

Tuyết Thanh Nguyệt cắn môi, nàng nghĩ đến sự đau đớn mỗi đêm, nghĩ đến việc tu vi bị trì trệ bấy lâu nay. Nàng nhắm mắt lại, coi như liều mình một phen, bắt đầu đưa hai cánh tay ngọc ngà lên theo nhịp trống của Mạnh Hùng.

“Đúng rồi, vươn cao lên! Nách mở rộng ra 15 độ nữa!” Lục Diệp quát. “Nhịp thở phải đều! Một hai ba bốn, hai hai ba bốn… Đổi động tác: Tay ngực!”

Mạnh Hùng gõ nhanh hơn: *Thình thịch! Thình thịch!*

Lục Diệp thực hiện động tác đánh tay sang hai bên ngực. Tuyết Thanh Nguyệt dù rất xấu hổ nhưng bắt đầu cảm nhận được sự khác lạ. Khi nàng mở rộng lồng ngực theo một góc độ mà Lục Diệp chỉ định, luồng khí lạnh vốn đang tích tụ ở đó bị ép phải di chuyển. Một cảm giác hơi nóng từ tim bắt đầu lan tỏa ra.

“Động tác ba: Vặn mình!” Lục Diệp không để nàng nghỉ ngơi.

Lúc này, một vài đệ tử tuần tra buổi sáng của Thanh Vân Tông đi ngang qua chân núi Băng Tuyết Nhai. Họ nghe thấy tiếng trống lạ lùng, tò mò dùng linh lực phụ trợ để nhìn lên đỉnh núi.

Và rồi, cả đám đông hóa đá.

“Kia… kia có phải là Thánh nữ không?” Một đệ tử run rẩy, đánh rơi cả trường kiếm xuống tuyết.
“Chuyện gì đang xảy ra vậy? Tại sao Thánh nữ lại… lại nhảy múa cùng cái gã phế vật Lục Diệp đó?”
“Không phải múa! Đó là cái gì thế? Trông như… trông như đang tập tành theo một bộ quỷ bộ nào đó!”

Tin tức lan nhanh như một loại virus cấp tính. Chẳng mấy chốc, một vòng tròn các đệ tử ngoại môn và cả nội môn đứng từ xa rình rập nhìn lên. Họ thấy Thánh nữ lạnh lùng như băng sơn, lúc này đang xoay hông, rồi đá chân, rồi lại giơ hai tay ngang tai mà lắc lắc.

Mạnh Hùng nhìn xuống đám đệ tử đang xôn xao, trong lòng dâng lên một sự đắc ý kỳ lạ. Gã bất chợt nổi hứng, vừa gõ trống vừa ngâm thơ:

“Băng Tuyết Nhai đầu, bóng mỹ nhân,
Gót ngọc tung bay, rũ bụi trần.
Một hai ba bốn, khai kinh mạch,
Logic thần thông, định thế gian!”

Lục Diệp liếc mắt khen ngợi: “Thơ được đấy, nhịp điệu rất khớp với tần số hô hấp của cô ta.”

Lúc này, Tuyết Thanh Nguyệt đã hoàn toàn chìm vào một trạng thái kỳ dị. Lúc đầu nàng cảm thấy nhục nhã, nhưng khi bài tập tiến dần đến những động tác mạnh hơn – cái mà Lục Diệp gọi là “Cardio tu tiên” – nàng thấy linh lực trong cơ thể mình như đang sôi sục lên. Những khối băng lạnh lẽo trong kinh mạch bắt đầu tan ra thành những dòng suối ấm áp, chảy cuồn cuộn qua từng kẽ xương.

Nàng chưa bao giờ thấy thoải mái như vậy!

“Cố lên! Động tác cuối: Bật nhảy toàn thân!” Lục Diệp hét lớn.

Tuyết Thanh Nguyệt không cần suy nghĩ, nàng bật cao lên không trung, hai tay dang rộng. Trong mắt Lục Diệp, toàn bộ hệ thống huyệt đạo của nàng đã chuyển từ màu xanh dương chết chóc sang màu hồng nhạt tràn đầy sức sống. Các thông số “Error” bắt đầu biến mất.

Nàng hạ đất một cách nhẹ nhàng, một luồng sương trắng từ cơ thể nàng bùng phát ra, thổi bay lớp tuyết xung quanh trong vòng bán kính mười trượng. Tuyết Thanh Nguyệt thở dốc, mồ hôi lấm tấm trên trán, gương mặt ửng hồng đầy quyến rũ.

Nàng kinh ngạc nhìn xuống đôi tay mình. Linh lực không cần nàng vận dụng Băng Tâm Quyết cũng tự động chảy trôi một cách mượt mà. Đám “cặn bã dữ liệu” vốn làm khổ nàng bao lâu nay đã bị tiêu hóa sạch sẽ qua một bài tập múa may quay cuồng.

“Hiệu quả chứ?” Lục Diệp thản nhiên đi tới, đưa cho nàng một miếng khăn tay.

Tuyết Thanh Nguyệt nhận lấy khăn, hơi cúi đầu: “Lục Diệp… ta thực sự không hiểu. Những động tác vô lý đó, tại sao lại có hiệu quả hơn cả đan dược thượng hạng?”

Lục Diệp khoanh tay, bắt đầu màn giải thích logic thường lệ: “Rất đơn giản. Cô tu luyện Băng Tâm Quyết theo kiểu nén dữ liệu vào một chỗ. Cô tưởng đó là cô đặc linh lực, nhưng thực chất là làm quá tải bộ nhớ tại địa chỉ Khí Hải. Bài tập vừa rồi gọi là ‘Defragment’ – chống phân mảnh. Nó dùng chuyển động cơ khí để rung động toàn bộ phân tử trong cơ thể cô, khiến các dữ liệu linh lực bị kẹt ở các sector xấu phải quay lại luồng vận hành chính. Nói ngắn gọn, cô vừa mới được làm mới hệ điều hành.”

Tuyết Thanh Nguyệt dù nghe chẳng hiểu gì về “sector” hay “hệ điều hành”, nhưng kết quả hiện hữu ngay trước mắt. Nàng cảm thấy nếu bây giờ nàng thi triển kiếm chiêu, tốc độ sẽ nhanh hơn trước ít nhất ba phần.

Bỗng nhiên, từ xa có một tiếng quát lớn, mang theo uy áp nặng nề của một tu sĩ Trúc Cơ kỳ:
“Lục Diệp! Ngươi đang làm cái quái gì với Thánh nữ vậy?”

Một thanh niên mặc y phục gấm thêu hoa văn sấm sét bay tới trên một thanh trọng kiếm. Hắn đáp xuống Băng Tuyết Nhai với khuôn mặt hầm hầm sát khí. Đó là Lôi Chấn – đại đệ tử của Lôi Vân Đường, cũng là kẻ luôn coi mình là vị hôn phu tương lai của Tuyết Thanh Nguyệt.

Lôi Chấn vừa đáp đất đã chỉ tay vào mặt Lục Diệp: “Ta đứng từ xa nhìn thấy ngươi ép Thánh nữ múa những động tác kỳ quái, hạ nhục phẩm giá của nàng ấy! Ngươi là một tên phế vật ngoại môn, dám dùng tà thuật mê hoặc tâm trí Thánh nữ sao?”

Mạnh Hùng định tiến lên chắn cho Lục Diệp thì Lục Diệp đã ra hiệu dừng lại.

Hắn nhìn Lôi Chấn bằng con mắt phân tích:
[Phát hiện thực thể: Lôi Chấn]
[Cấp độ: Trúc Cơ sơ kỳ – Phiên bản lỗi của công pháp Lôi Đình]
[Phân tích tâm lý: 90% tức giận do ghen tuông, 10% do muốn thể hiện. Nhịp tim nhanh, bước chân nặng nề, điểm yếu nằm ở nách phải do mỗi lần thi triển chiêu thức đều phải vận lực quá mức tại đó.]

Lục Diệp thở dài: “Lại thêm một kẻ có tư duy tuyến tính thiếu logic. Ta đang chữa bệnh cho cô ta, không phải mê hoặc.”

“Chữa bệnh? Thánh nữ cần ngươi chữa bệnh sao?” Lôi Chấn rút kiếm, điện quang lập lòe. “Ngươi định lừa ai? Chịu chết đi!”

Thanh trọng kiếm của Lôi Chấn mang theo tiếng sấm vang dội, bổ thẳng về phía Lục Diệp. Đây là một chiêu “Lôi Đình Vạn Quân” uy lực không hề nhỏ, đủ để chém đôi một khối đá lớn. Đám đệ tử bên dưới la hét kinh hãi, Tuyết Thanh Nguyệt định ra tay ngăn cản nhưng nàng muốn thấy Lục Diệp sẽ xử lý thế nào.

Lục Diệp vẫn đứng yên, đôi mắt hắn đột ngột lóe lên những dòng mã chạy dọc đồng tử.

Trong thế giới của hắn, thanh kiếm của Lôi Chấn chuyển động cực chậm. Một đường kẻ màu đỏ hiện ra, đánh dấu quỹ đạo của thanh kiếm, và một điểm xanh nhấp nháy hiện lên ngay sát nách của Lôi Chấn.

“Quán tính quá lớn, góc tấn công sai lệch 1.2 độ, độ trễ giữa lệnh não bộ và cơ bắp là 0.05 giây.” Lục Diệp thầm nhủ.

Hắn không lùi lại, mà bước tới một bước nhỏ sang bên trái. Thanh trọng kiếm sượt qua vai hắn chỉ vài phân. Đồng thời, Lục Diệp dùng cuốn sổ da dê trong tay, nhẹ nhàng… chọc một cái vào vùng nách phải đang hở ra của Lôi Chấn.

“Bug phát động!” Lục Diệp lẩm bẩm.

Chỉ một cái chọc nhẹ bằng giấy, nhưng đúng vào điểm mấu chốt nhất của luồng vận hành linh khí Lôi Đình. Lôi Chấn đột ngột thấy toàn thân tê liệt, luồng điện trong kiếm dội ngược lại chủ nhân.

*Đoàng!*

Lôi Chấn tự mình bị điện giật đến dựng đứng cả tóc tai, thanh kiếm bay ra khỏi tay, gã lộn mấy vòng trên tuyết rồi nằm sõng soài, miệng sùi bọt mép và chân tay thì giật giật theo nhịp.

Hiện trường chìm vào tĩnh lặng. Một kẻ phế vật ngoại môn, chỉ dùng một cuốn sổ, đánh bại đại thiên tài Trúc Cơ kỳ của Lôi Vân Đường trong vòng một nốt nhạc?

Lục Diệp lật một trang sổ, điềm nhiên ghi chép: “Kiểm nghiệm thực tế thành công: Công pháp hệ lôi có tính năng dẫn điện rất tốt, nhưng lại thiếu chức năng nối đất (grounding). Cần bổ sung cột thu lôi vào thực đơn huấn luyện tiếp theo.”

Mạnh Hùng há hốc mồm, rồi ngay lập tức hô to: “Tiên sinh uy vũ! Tiên sinh dùng sách thánh hiền bình thiên hạ!”

Tuyết Thanh Nguyệt nhìn Lôi Chấn đang co giật dưới đất, rồi nhìn Lục Diệp với ánh mắt tràn đầy sợ hãi xen lẫn sự tôn sùng. Nàng nhận ra, thế giới này trong mắt Lục Diệp dường như là một thứ đồ chơi mà hắn có thể tháo tung ra bất cứ lúc nào.

“Hôm nay thế thôi.” Lục Diệp quay sang nói với Tuyết Thanh Nguyệt, lúc này đang đứng ngây người. “Ngày mai đúng giờ này, chúng ta sẽ bắt đầu bài tập Level 2: ‘Vũ điệu Thiên la – Tối ưu hóa phản xạ’.”

“Nhưng…” Tuyết Thanh Nguyệt ấp úng, nhìn đám đệ tử đang vây xem ngày một đông. “Họ sẽ cười ta mất.”

Lục Diệp tiến lại gần, ghé tai nàng nói nhỏ: “Hãy để họ cười. Sau một tuần, khi cô đột phá lên Trúc Cơ trung kỳ mà không tốn một viên đan dược nào, kẻ cười cuối cùng sẽ là cô. Vẻ đẹp của logic chính là: Nó không quan tâm người ta nghĩ gì, nó chỉ quan tâm đến kết quả.”

Nói rồi, hắn vẫy tay gọi Mạnh Hùng, hai người thong dong đi xuống núi, để lại một đỉnh Băng Tuyết Nhai chao đảo trong những lời đồn đại chấn động toàn tông môn.

Sáng hôm đó, khắp Thanh Vân Tông lưu truyền một truyền thuyết mới: Muốn trở thành Thánh nữ, trước tiên phải biết nhảy… thể dục nhịp điệu.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8