Tiếng Khóc Vọng Từ Căn Nhà Cũ
Chương 6: Mùi Hương Cũ Trong Không Khí

Cập nhật lúc: 2026-07-03 15:49:04 | Lượt xem: 15

“Trời ơi, An! Mày lại thức trắng đêm nữa hả?”
Tiếng nói không phải của ai khác, mà là của chính Minh An, vọng lại từ tấm gương cũ kỹ. Đôi mắt thâm quầng như gấu trúc, tóc tai bù xù, cô trông không khác gì một con zombie vừa đi bar về, nhưng lại quên mất túi tiền đâu đó trên đường. Bên ngoài, một cơn mưa rả rích bắt đầu trút xuống Sài Gòn, những hạt nước nặng nề va vào mái tôn kêu lộp bộp, như tiếng trống đám ma đang giục giã, càng làm không khí trong căn phòng thêm phần ảm đạm và lạnh lẽo. Sáng sớm mà cứ như chiều tà, ông trời cũng đang ‘moody’ theo cô hay sao?
Minh An thở dài một hơi thật mạnh, cảm giác nặng nề, u ám vẫn như một tảng đá đè nặng lên lồng ngực. Sau đêm qua với lời cảnh báo của Ông Ba, cái bóng lướt qua gương, và cả việc Hoàng Vũ “lý trí-bro” cũng bắt đầu cảm nhận được “drama tâm linh”, mọi thứ đã vượt quá tầm kiểm soát của logic. Cô không còn cảm giác sợ hãi tột độ đến mức muốn chạy trốn như trước, mà thay vào đó là một sự thôi thúc kỳ lạ, một sự bướng bỉnh cố hữu của một kiến trúc sư đã quen với việc “phá bỏ và xây dựng lại”. Nếu không thể phủ nhận sự tồn tại của Mai, vậy thì cô phải đối mặt. Phải tìm hiểu. Phải… ‘debug’ cái lỗi này.
“Không thể cứ thế này mãi, An ơi.” Cô tự nhủ, giọng khẽ như tiếng muỗi kêu, nhưng chất chứa đầy quyết tâm. “Mình đã quyết định đối mặt. Vậy thì phải bắt đầu từ đâu?” Ánh mắt cô, dù mệt mỏi, vẫn hướng thẳng lên phía cánh cửa gác mái, nơi cô tin rằng mọi bí ẩn đang chờ đợi được mở khóa. Nó không còn là một cái bẫy đáng sợ nữa, mà là một “level boss” mà cô buộc phải vượt qua.
Minh An đứng dậy, cơ thể rã rời nhưng tinh thần lại căng như dây đàn. Cô lục tủ quần áo, lôi ra một bộ đồ lao động cũ kỹ, đã bạc màu, nhưng đủ dày dặn để chống chọi với cái lạnh bất thường trong căn nhà. Một chiếc khẩu trang y tế màu xanh nhạt, loại phổ biến những năm 2000, được cô đeo cẩn thận. Không phải để tránh bụi, mà là để… tránh “âm khí” chăng? Cô cũng chẳng rõ nữa. Thêm một đôi găng tay vải đã sờn, một cây chổi cũ, một xô nước và chiếc giẻ lau. Cô còn cẩn thận đội thêm chiếc đèn pin đội đầu lên trán, dù bên ngoài trời đã sáng. Ai mà biết được, “boss cuối” thường thích ẩn mình trong bóng tối mà.
Khi Minh An đến gần cánh cửa gác mái, luồng khí lạnh lẽo dường như đặc quánh lại, bao trùm lấy cô như một cái ôm không mong muốn. Nó không phải cái lạnh của gió lùa, mà là cái lạnh thấm vào tận xương tủy, một kiểu lạnh của sự cô đơn, của những điều đã cũ kỹ và bị lãng quên. Minh An rùng mình, nhưng không lùi bước. Cô hít một hơi thật sâu, gồng mình lên.
“Được rồi, Mai. Chúng ta bắt đầu thôi.” Cô thì thầm, giọng nói tuy khẽ nhưng đầy kiên định. Cô không biết mình đang nói với ai, với linh hồn của Mai mà Ông Ba đã nhắc đến, hay với chính bản thân mình. Nhưng cô biết, đây là một lời hứa. Một lời hứa với một linh hồn bé nhỏ bị mắc kẹt, và cũng là một lời hứa với chính cô, để giải thoát mình khỏi vòng luẩn quẩn của nỗi sợ hãi và sự hoang mang.

Truyện Tiếng Khóc Vọng Từ Căn Nhà Cũ - Mùi Hương Cũ Trong Không Khí - Ảnh minh họa phân cảnh 1

Minh An đưa tay vặn nhẹ tay nắm cửa bằng đồng đã gỉ sét. Lần này, cánh cửa không còn kẹt cứng như lần trước. Có lẽ, “ai đó” đã mở đường cho cô. Một tiếng kẽo kẹt rợn người vang lên khi cánh cửa từ từ hé mở, như tiếng bản lề đã lâu không được tra dầu, hay như tiếng thở dài của chính căn gác mái.
Bên trong, không khí đặc quánh mùi ẩm mốc, bụi bặm và một thứ gì đó khó tả, như mùi của thời gian bị giam cầm. Dù đã là ban ngày, nhưng ánh sáng từ khung cửa sổ nhỏ xíu trên cao chỉ đủ để tạo ra những vệt sáng lờ mờ, yếu ớt, không đủ xua tan đi sự tối tăm và ngột ngạt. Những tấm bạt phủ đồ cũ kỹ, xếp chồng chất lên nhau, tạo nên những hình thù kỳ dị, như những bóng ma đang ngủ vùi, chờ đợi được đánh thức. Mạng nhện giăng mắc khắp nơi, lấp lánh như những sợi chỉ bạc trong ánh sáng yếu ớt, khiến Minh An có cảm giác như mình đang bước vào một mê cung bị bỏ quên.
Minh An bật đèn pin đội đầu. Chùm sáng yếu ớt lướt qua không gian, phơi bày những lớp bụi dày đặc phủ lên mọi thứ. Cô bắt đầu công việc “khảo cổ” của mình, chậm rãi quét dọn, lật giở từng tấm bạt cũ kỹ. Cô tìm thấy vài món đồ không đáng kể: một chồng báo cũ đã úa vàng, chữ nghĩa nhòe nhoẹt không còn đọc rõ, vài cuốn sách bị mối mọt gặm nham nhở, một chiếc hộp gỗ rỗng tuếch, và cả một cái khung ảnh đã cũ, nhưng không có tấm ảnh nào bên trong. “Toàn đồ bỏ đi,” cô lẩm bẩm, cố gắng giữ cho mình một tâm thế lý trí nhất có thể.
Khi Minh An lật một tấm bạt cũ phủ trên một chiếc bàn gỗ nhỏ, một luồng khí lạnh đột ngột ập đến, như thể có ai đó vừa mở cửa tủ lạnh ngay bên cạnh cô. Cùng lúc đó, một mùi hương rất nhẹ, thoang thoảng lướt qua khứu giác cô. Nó không phải mùi ẩm mốc thông thường, mà là một mùi hương là lạ, như mùi phấn rôm trẻ con đã cũ, trộn lẫn với mùi ẩm mốc đặc trưng của căn nhà.
Minh An dừng tay, nhíu mày. “Mùi gì lạ vậy?” Cô tự nhủ, cố gắng trấn an bản thân bằng những lời lý giải quen thuộc. “Chắc là mùi nấm mốc từ mấy món đồ cũ, hoặc là mùi của mấy loại hóa chất tẩy rửa ngày xưa còn sót lại.” Cô hít hít mũi, cố gắng xác định rõ hơn, nhưng mùi hương đó lại nhanh chóng tan biến vào không khí đặc quánh. “Chắc mình ngửi nhầm thôi.”
Cô tiếp tục dọn dẹp, cố gắng đẩy lùi những suy nghĩ “phi logic” ra khỏi đầu. Cô bắt đầu thu gom những vật dụng cũ kỹ vào một góc, dự định sẽ mang xuống đổ bỏ hoặc tái chế nếu có thể. Mồ hôi bắt đầu lấm tấm trên trán, nhưng cái lạnh trong căn gác mái vẫn không hề giảm bớt.
Rồi, khi Minh An đang dùng chổi quét lớp bụi dày cộm dưới chân một chiếc tủ gỗ cũ, mùi hương đó lại xuất hiện. Lần này, nó rõ ràng hơn, dai dẳng hơn, như đang lẩn quẩn quanh cô, quấn lấy từng sợi tóc, từng thớ vải trên quần áo cô. Nó không giống mùi mốc thông thường chút nào. Có một sự ngọt ngào, ngây thơ bị kẹt lại trong cái mùi cũ kỹ, ẩm ướt đó, một sự kết hợp kỳ lạ khiến Minh An cảm thấy rờn rợn.

Truyện Tiếng Khóc Vọng Từ Căn Nhà Cũ - Mùi Hương Cũ Trong Không Khí - Ảnh minh họa phân cảnh 2

Cô gỡ khẩu trang ra, hít một hơi sâu để cố gắng xác định rõ ràng hơn. “Không thể nào… mùi phấn rôm?” Giọng cô thì thầm, đầy nghi hoặc. Mùi hương này quen thuộc đến lạ, như thể cô đã từng ngửi thấy nó ở đâu đó rất lâu về trước. Cô nhìn quanh, cố gắng tìm một nguồn gốc vật lý cho mùi hương. Có lẽ là một hộp phấn rôm bị bỏ quên, hay một chai nước hoa trẻ em nào đó? Nhưng không, chẳng có gì cả. Căn gác mái chỉ có bụi, gỗ mục và những món đồ cũ vô tri.
Cùng lúc đó, một sự lạnh lẽo khó tả len lỏi từ phía sau gáy xuống sống lưng cô, một cảm giác ớn lạnh không xuất phát từ nhiệt độ bên ngoài. Minh An cảm thấy như có ai đó đang đứng rất gần mình, ngay phía sau, quan sát từng cử động của cô, hít thở cùng cô. Cô quay phắt lại, chùm đèn pin quét qua không gian tối tăm, nhưng chỉ có những tấm bạt phủ đồ cũ kỹ và những bóng đổ kỳ dị. Không có ai cả. Chỉ có mình cô. Nhưng cảm giác đó quá thật, quá sống động.
Minh An nuốt khan, tim đập thình thịch trong lồng ngực. Cô biết, đây không phải là ảo giác. Đây không phải là mùi nấm mốc. Đây là một thứ gì đó khác. Một thứ gì đó… rất riêng tư.
Cô tiếp tục dọn dẹp, nhưng sự chú ý của cô giờ đây hoàn toàn tập trung vào mùi hương và cảm giác bị theo dõi. Cô di chuyển chậm rãi hơn, thận trọng hơn, như thể đang bước đi trong một bãi mìn vô hình. Minh An di chuyển đến gần bức tường phía trong cùng, nơi ánh sáng khó lọt tới nhất, nơi mà bóng tối dường như nuốt chửng mọi thứ. Gần đó, cô nhận ra, là nơi cô đã đặt con búp bê vải cũ nát ở Chương 2, một góc khuất mà cô đã cố tình bỏ qua.
Khi Minh An quét lớp bụi dày cộm trên sàn nhà bằng đầu chổi, cô nhận thấy một tấm ván sàn bị vênh lên một chút, tạo thành một khe hở nhỏ. Nó không quá rõ ràng, nhưng đủ để lọt vào mắt một kiến trúc sư tỉ mỉ như cô. Một sự tò mò xen lẫn bất an trỗi dậy trong lòng Minh An. Cô cúi xuống, dùng đầu chổi cạy nhẹ tấm ván.
Ngay lập tức, mùi phấn rôm đột ngột trở nên nồng nặc, như một làn sương mù vô hình ập thẳng vào cô, bao bọc lấy cô. Lần này, nó không còn là một mùi hương thoang thoảng nữa, mà là một sự hiện diện rõ ràng, mạnh mẽ, như thể nó đang cố gắng nói lên điều gì đó. Minh An rụt tay lại, tim đập mạnh đến nỗi cô có thể nghe thấy tiếng đập thình thịch trong tai mình. Mùi hương phát ra trực tiếp từ khe hở dưới tấm ván sàn, không thể chối cãi.
Với sự cẩn trọng tột độ, Minh An dùng đầu chổi khẽ khều vào khe hở. Một vật nhỏ, mềm mại, cũ kỹ từ từ hiện ra. Trong khe hở, một chiếc nơ nhỏ màu hồng phấn đã phai màu đến mức gần như không còn nhận ra được màu sắc ban đầu, cũ kỹ, gần như mục nát, nằm im lìm. Nó nhỏ bé đến mức gần như bị lớp bụi và thời gian nuốt chửng.

Truyện Tiếng Khóc Vọng Từ Căn Nhà Cũ - Mùi Hương Cũ Trong Không Khí - Ảnh minh họa phân cảnh 3

Minh An nuốt khan, cẩn thận dùng ngón tay đeo găng nhặt chiếc nơ lên. Chất liệu vải sờn cũ của chiếc nơ chạm vào đầu ngón tay cô, mang theo một cảm giác lạnh lẽo đến rợn người, nhưng lại không phải cái lạnh của kim loại hay đá. Nó là cái lạnh của một nỗi buồn sâu thẳm, của một sự mất mát không thể nguôi ngoai.
Và rồi, khi ngón tay cô chạm vào chiếc nơ, một dòng cảm xúc đau buồn không thể diễn tả bằng lời đột ngột ùa vào tâm trí Minh An, như một dòng điện chạy qua người cô. Cùng lúc đó, một hình ảnh loé lên trong đầu cô, rất nhanh, rất rõ ràng. Cô thấy một bé gái nhỏ với mái tóc đen nhánh, đôi mắt to tròn long lanh, đang cười khúc khích, chạy nhảy tung tăng với một chiếc nơ tương tự, màu hồng phấn, cài trên mái tóc.
“Mai…” Giọng Minh An run rẩy, khẽ khàng thốt ra cái tên. Cô biết, đó là em gái Mai của cô, người đã biến mất bí ẩn vào một ngày mưa xám xịt, khi cả hai còn rất nhỏ. Nỗi đau cũ, tưởng chừng đã ngủ yên trong sâu thẳm tâm hồn, nay lại trỗi dậy mạnh mẽ, trộn lẫn với một nỗi buồn xa lạ, một sự đồng cảm sâu sắc với linh hồn Mai trong căn nhà này. Chiếc nơ này, nó không chỉ là một kỷ vật cũ, mà là một cánh cửa, mở ra những ký ức đau thương và những cảm xúc bị chôn vùi.
Cô nhìn chiếc nơ trong tay, rồi nhìn ra khoảng không trước mặt, đôi mắt ngấn nước, như thể đang nói chuyện với một ai đó vô hình, một người bạn cũ, một người em gái đã mất. “Đây là của em, đúng không Mai?”
Minh An không còn run rẩy vì sợ hãi nữa. Thay vào đó, nỗi đau mất mát của chính cô, nỗi ám ảnh về em gái Mai đã mất tích, đã hòa quyện với sự đồng cảm sâu sắc dành cho linh hồn bé nhỏ này. Cô cảm thấy một sự kết nối không thể phủ nhận với chiếc nơ, với mùi hương, và với linh hồn đang hiện diện. Nó không còn là một nỗi sợ hãi đơn thuần, mà là một gánh nặng trách nhiệm, một lời mời gọi từ quá khứ.
Tiếng *thút thít* trẻ con lại vang lên, không còn là tiếng khóc ai oán, não nề như những đêm trước, mà như một lời thủ thỉ yếu ớt, đầy mong muốn được lắng nghe, được thấu hiểu. Nó không còn gây rùng mình nữa, mà lại khiến Minh An cảm thấy tim mình thắt lại vì xót xa. Cô cảm thấy nỗi buồn của Mai như thấm vào tim mình, như một phần của chính cô.
“Em ở đây, đúng không Mai? Em muốn nói gì với chị?” Minh An thì thầm, giọng cô nghẹn lại. Nước mắt bắt đầu lăn dài trên má, không phải vì sợ, mà vì một nỗi buồn vô hạn. “Chị xin lỗi… vì đã không tin em sớm hơn. Vì đã cố gắng lý giải mọi thứ bằng logic khô khan.”
Minh An siết chặt chiếc nơ trong tay. Chiếc nơ nhỏ bé, cũ kỹ, nhưng giờ đây nó lại mang một sức nặng vô hình. Cô nhìn quanh căn gác mái u ám, ánh mắt kiên định. Cô không còn là một kiến trúc sư lý trí, chỉ tin vào những con số và bản vẽ nữa. Cô đã trở thành một người khác, một người sẵn sàng lắng nghe những điều không thể giải thích, sẵn sàng tin vào những gì trái ngược với khoa học. “Chị sẽ tìm ra sự thật, Mai. Cho em. Và cho cả… chính chị.”
Minh An đứng giữa căn gác mái đầy bụi bặm, chiếc nơ cũ kỹ trong tay. Mùi phấn rôm vẫn thoang thoảng trong không khí, như một lời hứa hẹn, hay một lời nguyền, đang chờ được giải mã. Cô biết rằng hành trình của mình chỉ mới bắt đầu. Và lần này, cô không đơn độc. Cô có Mai, và Mai có cô. Cô sẽ không để linh hồn bé nhỏ này phải chịu đựng thêm nữa. Cô sẽ chiến đấu, không phải bằng logic, mà bằng cả trái tim mình.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8