Tiếng Khóc Vọng Từ Căn Nhà CũChương 7: Đồ Vật Dịch Chuyển
Minh An chớp mắt, cố gắng xua đi hình ảnh mờ ảo vừa vụt qua trong tâm trí. Mùi phấn rôm trẻ con đã cũ vẫn thoang thoảng đâu đó, len lỏi vào từng tế bào khứu giác, kéo cô về một miền ký ức xa xăm, nơi những tia nắng vàng óng ả nhảy múa trên mái tóc đen nhánh của một bé gái.
*Tiếng cười trong trẻo, giòn tan như pha lê vỡ, vang vọng khắp căn phòng tràn ngập ánh sáng. Bé Mai, với chiếc nơ hồng phấn cài lệch một bên tóc, đang chạy tung tăng quanh chiếc bàn gỗ, đôi mắt to tròn lấp lánh như hai viên bi ve. Minh An, lúc đó chỉ là một cô bé lớn hơn vài tuổi, ngồi bệt dưới sàn, tỉ mẩn xếp những khối gỗ thành một tòa lâu đài chênh vênh. Mai sà vào lòng chị, dụi dụi mái tóc vào vai Minh An, rồi chỉ vào chiếc nơ, líu lo: “Chị An, nơ của Mai đẹp không? Mẹ mua đó!” Minh An mỉm cười, xoa đầu em gái, thấy lòng mình ấm áp lạ thường. “Đẹp lắm, công chúa của chị.” Rồi Mai lại bật cười khúc khích, chạy vụt ra sân, tiếng dép lẹp kẹp trên nền gạch hoa cũ kỹ. Minh An ngẩng đầu nhìn theo, nụ cười vẫn đọng trên môi. Đó là khoảnh khắc cuối cùng cô nhìn thấy Mai cười rạng rỡ như thế, trước khi cơn mưa xám xịt ập đến, nuốt chửng tất cả…*
Minh An giật mình, một giọt nước mắt nóng hổi lăn dài trên gò má. Cô lắc đầu nguầy nguậy, cố gắng đẩy lùi cái ký ức đau thương đã bị chôn vùi quá lâu. Cái nơ hồng phấn cũ kỹ trong lòng bàn tay cô như đang thì thầm, kể lại một câu chuyện mà cô đã cố gắng quên đi suốt bao năm tháng.
Cô hít một hơi thật sâu, rồi thở ra chậm rãi, xua đi những u ám còn vương vấn trong tâm trí. Đêm qua, cô đã thức trắng, vật lộn với mớ cảm xúc hỗn độn, đấu tranh giữa cái lý trí sắt đá của một kiến trúc sư và những gì “phi logic” mà cô vừa chấp nhận. Nhưng giờ đây, khi bình minh đã ló dạng, mang theo ánh sáng yếu ớt xuyên qua khung cửa sổ cũ kỹ của căn gác mái, Minh An cảm thấy một sự thanh thản lạ thường. Cơ thể cô không còn nặng nề, u ám như những đêm trước, mà thay vào đó là một sự nhẹ nhõm, như thể một gánh nặng vô hình vừa được trút bỏ. Ánh mắt cô, dù vẫn còn quầng thâm do thiếu ngủ, nhưng đã ánh lên vẻ kiên định, không còn run sợ.
Cô nhìn vào chiếc nơ hồng cũ kỹ đang nằm trong lòng bàn tay. Luồng hơi lạnh lẽo rợn người từ nó đã không còn, thay vào đó là một luồng hơi ấm nhẹ lan tỏa, như thể chiếc nơ đang phản ứng với chính cảm xúc của cô. Nó không còn là vật phẩm gây ám ảnh, mà là một sợi dây liên kết, một lời hứa im lặng giữa cô và Mai. Minh An nhẹ nhàng cầm chiếc nơ lên, đôi mắt chăm chú nhìn từng đường kim mũi chỉ đã sờn cũ, từng vết ố thời gian.
“Được rồi, Mai. Chị sẽ không bỏ cuộc,” cô thì thầm, giọng nói khẽ khàng nhưng đầy mạnh mẽ. “Chị sẽ tìm ra sự thật cho em, và cho cả… chính chị.”
Minh An mang chiếc nơ hồng xuống căn phòng studio tạm thời ở tầng trệt. Cô cẩn thận đặt nó vào một chiếc hộp kính nhỏ xinh xắn mà cô tìm thấy trong đống đồ đạc cũ, rồi đặt chiếc hộp lên một vị trí trang trọng trên bàn làm việc, ngay cạnh laptop và bản vẽ dang dở. Chiếc nơ, giờ đây không còn là một vật phẩm ma quái, mà là một biểu tượng, một lời nhắc nhở về lời hứa của cô với Mai, và cũng là một nguồn động lực để cô tiếp tục cuộc hành trình khám phá.
Minh An bắt đầu dọn dẹp, sắp xếp lại bàn làm việc và không gian studio của mình. Cô lau chùi từng ngóc ngách, sắp xếp lại những cuốn sách kiến trúc, những bản vẽ, những mô hình nhỏ. Mùi ẩm mốc đặc trưng của căn nhà cũ vẫn còn đó, nhưng giờ đây nó đã hòa quyện với mùi hương phấn rôm thoang thoảng, tạo nên một sự kết hợp kỳ lạ, không còn đáng sợ mà lại mang một chút hoài niệm. Cô tự nhủ, đây không chỉ là việc dọn dẹp nhà cửa, mà là việc chuẩn bị cho một cuộc chiến, một cuộc phiêu lưu mà cô chưa từng nghĩ mình sẽ dấn thân vào.

Sau khi mọi thứ đã tươm tất, Minh An ngồi vào bàn làm việc. Cô mở laptop, màn hình sáng lên, hiển thị bản vẽ kiến trúc đang dang dở. Cô đặt chiếc bút chì kỹ thuật và cây thước kẻ T-square ngay ngắn bên cạnh bản vẽ, chuẩn bị tiếp tục công việc. Mùi phấn rôm vẫn thoang thoảng đâu đó, làm cô nhớ đến Mai, nhưng giờ đây, ký ức đó không còn là nỗi đau mà là một sự thôi thúc.
Cô tập trung cao độ, đôi mắt dán chặt vào màn hình, đôi khi cắn môi suy nghĩ về từng đường nét, từng chi tiết của bản thiết kế. Dự án cải tạo căn nhà này, giờ đây, không chỉ là một công việc, mà là một cách để cô kết nối với quá khứ, với Mai. Cô cảm thấy mỗi nét vẽ đều mang một ý nghĩa sâu sắc hơn.
Một lúc sau, Minh An đứng dậy, vươn vai. Cổ cô hơi mỏi do ngồi quá lâu. “Pha một tách trà nóng thì tuyệt vời,” cô tự nhủ. Cô đi về phía bếp nhỏ trong studio, quay lưng lại với bàn làm việc. Chỉ khoảng ba mươi giây, cô đã châm nước vào ấm và bật bếp.
“Cạch!”
Một âm thanh rất khẽ, nhưng rõ ràng, vang lên từ phía bàn làm việc. Minh An khựng lại. Cô quay phắt lại.
Chiếc bút chì kỹ thuật mà cô vừa đặt ngay ngắn, giờ đã lăn xuống sàn nhà, nằm chỏng chơ dưới chân bàn, như thể có ai đó vừa hất nhẹ.
Minh An đứng sững. Cô nhìn chiếc bút, rồi nhìn lên bàn làm việc. Cô cố gắng tìm một lời giải thích lý trí: “Gió lùa? Bàn rung?” Cô liếc nhìn cánh cửa sổ, nó đang đóng kín mít. Bàn làm việc vững chãi, không hề có dấu hiệu rung lắc. Không có bất kỳ lý do vật lý nào có thể khiến chiếc bút lăn xuống như thế.
Một luồng khí lạnh lẽo lướt qua chân Minh An, nhưng lần này, nó không còn là sự sợ hãi tột độ, mà là một sự ớn lạnh pha lẫn tò mò. Cô biết, sâu thẳm trong lòng, rằng đây không phải là ngẫu nhiên. Đây là Mai.

Minh An cúi xuống, nhặt chiếc bút chì lên. Cô đặt nó lại lên bàn, ngay ngắn hơn trước, thậm chí còn đẩy nó sát vào mép bàn để xem liệu có lăn nữa không. Cô nhìn chằm chằm vào chiếc hộp kính chứa chiếc nơ hồng, như thể đang tìm kiếm câu trả lời từ đó. Chiếc nơ vẫn nằm im lìm, nhưng Minh An cảm thấy một sự rung động nhẹ, một năng lượng vô hình đang tỏa ra từ nó.
“Được rồi, Mai. Chúng ta chơi trò này à?” Minh An thì thầm, một nụ cười nhẹ nở trên môi, pha chút bất lực nhưng cũng đầy thích thú.
Minh An quyết định thử nghiệm. Cô đặt chiếc bút chì và cây thước kẻ ở vị trí cũ, ngay ngắn bên cạnh bản vẽ. Sau đó, cô chủ động đứng dậy và đi ra xa bàn, quay lưng lại. Cô giả vờ làm việc khác, ví dụ như tưới mấy chậu cây cảnh nhỏ trong phòng, đôi mắt vẫn liếc trộm về phía bàn làm việc qua tấm gương phản chiếu mờ ảo trên tủ sách.
Cô chờ đợi. Một giây, hai giây… mười giây…
“Cạch!”
Lần này, tiếng động rõ ràng hơn một chút. Minh An quay phắt lại, tim đập thình thịch.
Không chỉ chiếc bút chì đã lăn xuống đất như lần trước, mà cả cây thước kẻ T-square cũng dịch chuyển một đoạn ngắn trên bàn, như thể có ai đó vừa dùng ngón tay đẩy nhẹ. Nó nằm chếch một góc so với vị trí ban đầu.
Minh An tiến lại gần bàn. Cô nhìn chằm chằm vào chiếc nơ hồng trong hộp kính, rồi khẽ nói, giọng không còn run sợ mà pha chút kiên định và dịu dàng: “Mai… là em phải không? Em đang chơi với chị à?”

Một tiếng *thút thít* rất khẽ, yếu ớt, như tiếng trẻ con nín khóc, vang lên từ góc phòng nơi chiếc hộp kính được đặt. Tiếng thút thít mang theo nỗi buồn và sự cô đơn, nhưng lần này, Minh An cảm thấy nó có chút gì đó… tinh nghịch, như một đứa trẻ đang cố gắng thu hút sự chú ý.
Minh An đặt tay lên hộp kính chứa chiếc nơ. Cô cảm nhận một dòng năng lượng lạnh lẽo nhưng không đáng sợ, mà như một cái chạm tay của đứa trẻ, một sự kết nối vô hình.
“Em muốn chị chơi cùng à? Hay em muốn nói gì với chị?” Minh An nói tiếp, giọng nhẹ nhàng hơn, như thể đang nói chuyện với một đứa trẻ thực sự. Cô nhìn quanh căn phòng, cố gắng tìm kiếm bất kỳ dấu hiệu nào khác.
Sau lời nói của Minh An, một luồng gió lạnh bất chợt lướt qua căn phòng, không khí chùng xuống một cách kỳ lạ. Minh An cảm thấy một cảm giác thôi thúc lạ kỳ, như có ai đó đang kéo nhẹ ống tay áo cô, một cách nhẹ nhàng, không hề dọa dẫm.
Cô nhìn lên bàn. Chiếc bút chì, sau khi được đặt lại một lần nữa, giờ không lăn xuống đất nữa, mà đầu nhọn của nó lại *chỉ thẳng* vào một góc phòng. Nơi đó có một chiếc tủ gỗ cũ kỹ, đã bị khóa và phủ đầy bụi bặm, nằm im lìm như một vật chứng của thời gian bị lãng quên.
Minh An đi theo hướng chiếc bút chỉ. Cô chạm vào chiếc tủ, cảm nhận sự lạnh lẽo tỏa ra mạnh hơn hẳn so với những nơi khác trong phòng. Chiếc tủ toát ra một thứ năng lượng u ám, nặng nề, như thể nó đang che giấu một bí mật nào đó.
Cô quay lại nhìn chiếc nơ hồng trong hộp kính. Chiếc nơ rung nhẹ, rất khẽ, như một lời khẳng định, một cái gật đầu vô hình.
Minh An nở một nụ cười nhẹ, đầy thấu hiểu. Cô thì thầm: “Được rồi, chị hiểu rồi, Mai. Em đang dẫn chị đi đúng không? Em muốn chị khám phá cái tủ này à?”
Tiếng cười *khúc khích* trẻ con vang lên, yếu ớt nhưng rõ ràng, không còn buồn bã mà pha chút vui vẻ, như lời đồng ý. Nó như một làn gió nhẹ, xua tan đi sự u ám còn sót lại trong căn phòng.
Minh An nhìn chiếc tủ cũ kỹ, rồi nhìn lại chiếc nơ hồng. Cô biết rằng đây chỉ là khởi đầu, và Mai đang cần cô giúp đỡ để khám phá bí mật đằng sau cánh cửa khóa kia. Cô quyết tâm sẽ không làm Mai thất vọng. Chiếc tủ cũ kỹ, phủ đầy bụi, dường như đang ẩn chứa một câu chuyện, một mảnh ghép quan trọng trong bức tranh bi kịch của căn nhà này. Minh An đưa tay chạm vào ổ khóa đã hoen gỉ, cảm thấy một luồng điện lạnh chạy dọc sống lưng.
Bên trong chiếc tủ đó, rốt cuộc có gì? Một bí mật bị chôn vùi? Hay một lời giải đáp cho tiếng khóc oan nghiệt đã ám ảnh căn nhà suốt bao năm? Minh An hít một hơi thật sâu, đôi mắt dán chặt vào ổ khóa. Cô biết, mình sắp mở ra một cánh cửa mới, không chỉ là cánh cửa của chiếc tủ, mà còn là cánh cửa dẫn đến sự thật kinh hoàng…