Tiếng Khóc Vọng Từ Căn Nhà Cũ
Chương 8: Giấc Mơ Về Đứa Bé Khóc

Cập nhật lúc: 2026-07-03 16:28:52 | Lượt xem: 17

Sài Gòn về đêm, những con hẻm nhỏ vẫn còn giữ được chút tĩnh lặng hiếm hoi, chỉ có tiếng xe máy lướt qua xa xăm và tiếng rao đêm lảnh lót. Trong một căn hộ chung cư cũ kỹ cách khu phố Minh An vài con đường, Hoàng Vũ đang ngồi co ro trước màn hình máy tính CRT to đùng, đôi mắt dán chặt vào game “Đế chế”. Tiếng “A-e!” quen thuộc vang vọng khắp phòng, nhưng hôm nay, nó không thể xua đi cái cảm giác là lạ đang bò vào tâm trí anh.
Hoàng Vũ nhăn mặt, tay vẫn thoăn thoắt điều khiển chuột. “Má, sao tự nhiên thấy lạnh gáy vậy trời? Máy lạnh có bật đâu?” Anh lẩm bẩm, đưa tay xoa xoa gáy. Nhiệt độ phòng vẫn bình thường, cái quạt trần cũ kỹ vẫn quay đều đều, nhưng một luồng khí lạnh lẽo vô hình cứ thoảng qua, như có ai đó vừa mở tủ đông lạnh ngay cạnh mình. Anh rùng mình, cố gắng tập trung vào trận chiến màn hình, nhưng mấy con nông dân trong game cứ chạy loạn xạ, y như tâm trí anh lúc này.
“Chắc tại mình thức khuya chơi game nhiều quá đó mà,” Hoàng Vũ tự nhủ, cố gắng tìm một lời giải thích “khoa học” nhất. “Hay là bà nội An lại gọi điện than thở chuyện nhà ma ám nên mình bị ám ảnh theo ta?” Anh nhớ lại cuộc gọi ngắn ngủi của Minh An chiều nay, giọng cô bạn thân có vẻ bứt rứt, mặc dù cô cố tỏ ra bình thường. Hoàng Vũ phì cười, nghĩ bụng: “Con nhỏ đó mà cũng tin ma quỷ thì chắc trời sập quá.”
Đúng lúc đó, một tiếng *thút thít* rất khẽ, như tiếng gió rít qua khe cửa sổ, nhưng lại mang theo một nỗi buồn xa xăm, lướt qua tai Hoàng Vũ. Anh giật nảy mình, vội vàng rút tai nghe ra. “Gì vậy? Có ai đó hả?” Anh nhìn quanh phòng, chẳng thấy gì ngoài chồng đĩa CD lộn xộn và mấy gói mì tôm chưa bóc. Tiếng thút thít biến mất nhanh như cách nó xuất hiện, để lại một khoảng lặng đầy khó chịu.
Hoàng Vũ vò đầu bứt tai. “Thôi rồi, chắc mình bị ‘tâm trạng’ rồi. Hay tại cái phim ma mình mới coi hôm qua?” Anh tắt game, màn hình CRT kêu “tách” một tiếng rồi tối sầm lại. Căn phòng bỗng chìm vào một sự im lặng đáng sợ. Anh cảm thấy một nỗi buồn vô cớ dâng lên trong lòng, một cảm giác cô đơn và lạc lõng mà anh chưa từng trải qua, dù vừa mới “quẩy” với mấy đứa bạn trong game. “Thôi đi ngủ cho rồi, mai còn đi làm kiếm tiền đóng mạng,” anh thở dài, kéo chăn trùm kín đầu, cố gắng xua đi cái cảm giác “lạnh lẽo từ bên trong” đang gặm nhấm. Anh không biết rằng, ở một góc khác của Sài Gòn, nỗi lạnh lẽo đó đang hiển hiện rõ ràng hơn bao giờ hết.
***
Trong căn studio tạm bợ của mình, Minh An đứng trước chiếc tủ gỗ cũ kỹ, ánh mắt dán chặt vào ổ khóa hoen gỉ, cảm nhận luồng khí lạnh lẽo và năng lượng u ám tỏa ra mạnh mẽ hơn lúc nãy. Nó không còn là cái lạnh bình thường của đồ vật lâu năm, mà là một thứ hơi lạnh thấu xương, mang theo mùi của thời gian mục ruỗng và những câu chuyện bị chôn vùi. Chiếc nơ hồng phấn của Mai trong hộp kính trên bàn làm việc khẽ rung lên, như một lời nhắc nhở, một lời thúc giục.

Truyện Tiếng Khóc Vọng Từ Căn Nhà Cũ - Giấc Mơ Về Đứa Bé Khóc - Ảnh minh họa phân cảnh 1

Cô đưa tay vặn thử ổ khóa, lay mạnh cánh tủ, nhưng nó vẫn kiên cố bất động. Ổ khóa bằng đồng đã gỉ sét đến mức gần như không thể nhúc nhích, và cánh tủ thì kẹt cứng, như thể bị niêm phong bởi cả thời gian lẫn một thứ gì đó vô hình. Minh An thở dài thất vọng. Cô biết Mai đang ở đây, đang dẫn dắt cô, nhưng cô không thể phá cửa một cách thô bạo mà không có công cụ phù hợp. “Khó nhằn quá vậy, Mai ơi,” cô thì thầm, giọng pha chút bất lực.
Minh An đặt tay lên chiếc hộp kính đựng chiếc nơ hồng phấn của Mai trên bàn làm việc. Lần này, cô cảm nhận hơi ấm nhẹ từ nó rõ ràng hơn bao giờ hết, như một lời an ủi, một cái chạm tay vỗ về. Nó xua đi chút lạnh lẽo đang len lỏi trong lòng cô. Cô mỉm cười nhẹ. “Chị biết em đang cố gắng giúp chị mà. Nhưng mà cái tủ này ‘hardcore’ quá em ơi, chị cần thêm ‘hint’!” cô nói đùa, mong muốn làm dịu đi không khí căng thẳng.
Sau một ngày dài vật lộn với những cảm xúc lẫn lộn và công việc dọn dẹp, Minh An cảm thấy mệt mỏi rã rời. Đôi mắt cô nặng trĩu, quầng thâm dưới mắt giờ đây đã đạt đến level “gấu trúc thượng đẳng”. Cô quyết định tạm gác lại việc khám phá chiếc tủ, để tâm trí được nghỉ ngơi. Có lẽ, Mai sẽ có cách khác để chỉ dẫn cô, một cách nhẹ nhàng hơn, ít “công cụ lao động” hơn.
Minh An chuẩn bị đi ngủ. Cô tắt đèn bàn, chỉ để lại ánh sáng yếu ớt từ chiếc đèn ngủ nhỏ. Cô nằm xuống tấm nệm trải tạm dưới sàn, kéo chăn trùm kín người, nhưng tâm trí vẫn vương vấn về chiếc tủ và linh hồn bé nhỏ của Mai. Cô nhắm mắt lại, hy vọng có thể tìm thấy lời giải đáp, hoặc ít nhất là một “mảnh ghép” nào đó trong giấc ngủ. Giờ đây, những giấc mơ không còn là thứ cô muốn chạy trốn, mà là một cánh cửa tiềm năng đến với sự thật.
***
Bóng tối bao trùm, nhưng không phải là bóng tối của sự bình yên. Minh An đột ngột thấy mình đứng trong một căn phòng. Không phải căn phòng studio ấm cúng hiện tại, mà là một căn phòng khác trong chính căn nhà này, cũ kỹ hơn, đổ nát hơn, đầy bụi và mạng nhện giăng mắc khắp nơi. Tường nhà loang lổ vết ẩm mốc, trần nhà thì nứt toác, lộ ra những thanh gỗ mục ruỗng. Không khí đặc quánh mùi ẩm mốc, mục nát và một thứ mùi tanh tưởi khó tả, như mùi của sự chết chóc đã bị giam cầm quá lâu. Cảm giác lạnh lẽo thấu xương bao trùm lấy cô, không phải cái lạnh của thời tiết, mà là cái lạnh của sự tuyệt vọng.
Ánh sáng lờ mờ len lỏi qua ô cửa sổ bẩn thỉu, bị che khuất bởi những mảnh vải rách rưới. Minh An nhận ra đây là căn phòng trên gác mái, nhưng trong một trạng thái tồi tệ hơn nhiều, như thể cô đang nhìn thấy quá khứ của nó, một khoảnh khắc bị đóng băng trong thời gian. Nơi đây từng là một căn phòng sống động, giờ chỉ còn là một nấm mồ của ký ức.

Truyện Tiếng Khóc Vọng Từ Căn Nhà Cũ - Giấc Mơ Về Đứa Bé Khóc - Ảnh minh họa phân cảnh 2

Trong góc phòng, một đứa bé gái nhỏ xíu, gầy gò, đang co ro, ôm chặt đầu gối. Đó chính là Mai. Cô bé mặc một chiếc váy trắng cũ kỹ, dính đầy bùn đất và vết ố vàng, mái tóc đen dài rũ xuống che gần hết khuôn mặt. Đôi vai bé nhỏ rung lên bần bật, nhưng không một tiếng khóc nào thoát ra, chỉ có tiếng nấc nghẹn ngào thút thít xé lòng, như thể cô bé đã khóc đến cạn khô nước mắt và cổ họng đã bị bóp nghẹt. Đôi mắt to tròn, ngấn lệ, nhìn chằm chằm vào khoảng không vô định, đầy sợ hãi và tuyệt vọng, như một linh hồn lạc lối đang tìm kiếm lối thoát. Mai trông yếu ớt và cô đơn tột cùng, một hình ảnh ám ảnh đến mức Minh An cảm thấy tim mình bị bóp nghẹt.
Minh An cảm thấy một nỗi đau thấu tận tim gan. Cô muốn chạy đến ôm lấy Mai, muốn an ủi đứa bé, muốn nói với cô bé rằng mọi chuyện rồi sẽ ổn thôi. Cô cất tiếng gọi “Mai!”, nhưng âm thanh không thoát ra khỏi cổ họng, như thể cô đang bị câm lặng trong giấc mơ, bị mắc kẹt trong một nhà tù vô hình. Cô cố gắng vươn tay ra, muốn chạm vào Mai, nhưng cơ thể cô như bị đóng băng, không thể nhúc nhích.
Khi Minh An cố gắng tiến lại gần, Mai giật mình, đôi mắt hoảng sợ nhìn thẳng vào Minh An, như thể cô bé không tin vào sự hiện diện của cô. Sau đó, cô bé run rẩy đưa ngón tay bé xíu, chỉ vào một vị trí **trên** chiếc tủ gỗ cũ kỹ đang đứng sừng sững ở giữa phòng. Chiếc tủ này, dù cũ nát và phủ đầy bụi, vẫn toát lên một vẻ uy nghi đáng sợ, như một nhân chứng câm lặng của những bi kịch đã xảy ra. Mai không chỉ vào ổ khóa, mà là một **góc cạnh phía trên bên phải của cánh tủ, nơi có một vết sứt nhỏ, gần một hoa văn chạm khắc hình bông hoa sen**. Cử chỉ của cô bé đầy gấp gáp, như muốn truyền đạt một thông điệp khẩn cấp trước khi quá muộn.
Ngay lúc đó, không khí trong phòng chợt nặng trĩu, như thể có một tảng đá vô hình vừa đè xuống. Một luồng khí lạnh buốt hơn, mang theo mùi thối rữa và sự đè nén kinh khủng ập đến, khiến Minh An cảm thấy ngạt thở. Mái tóc dài của cô dựng đứng lên, da gà nổi khắp người. Một cái bóng đen khổng lồ, méo mó, lướt qua khung cửa sổ, đủ để Minh An cảm nhận được sự hiện diện tà ác, đầy giận dữ và oán hận. Cái bóng đó không có hình dạng rõ ràng, nhưng sự hiện diện của nó toát ra một thứ năng lượng hủy diệt, khiến mọi thứ trong căn phòng như muốn tan chảy.
Mai thét lên một tiếng *im lặng*, tiếng thét không thành hình mà chỉ là một sự co rúm dữ dội của cơ thể, đôi mắt mở to đầy kinh hoàng nhìn về phía cái bóng. Cô bé lập tức ôm chặt lấy mình, thu mình lại sâu hơn vào góc tường, như một con thú nhỏ đang cố gắng trốn tránh kẻ săn mồi. Nỗi sợ hãi tột độ của Mai như truyền thẳng vào Minh An, khiến cô cũng cảm thấy hoảng loạn tột cùng.
Giấc mơ đột ngột tan biến, mọi thứ chìm vào bóng tối. Minh An cảm thấy như mình vừa rơi tự do từ một vách đá cao ngất, một cảm giác mất trọng lực kinh hoàng.
***

Truyện Tiếng Khóc Vọng Từ Căn Nhà Cũ - Giấc Mơ Về Đứa Bé Khóc - Ảnh minh họa phân cảnh 3

Minh An bật dậy trên giường, thở dốc. Toàn thân cô lạnh toát mồ hôi, tim đập thình thịch như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Cô mất vài giây để định thần, nhận ra mình đang ở trong căn phòng studio quen thuộc, ánh sáng mờ ảo của bình minh đang len lỏi qua khe rèm cửa. Tiếng còi xe máy, tiếng rao hàng quen thuộc của Sài Gòn đã trở lại, xua đi chút dư âm của cơn ác mộng.
Nỗi sợ hãi vẫn còn len lỏi, một dư vị đắng chát trong cổ họng, nhưng nó nhanh chóng bị thay thế bởi sự thương xót vô hạn dành cho Mai. Hình ảnh đôi mắt ngấn lệ và tiếng nấc nghẹn ngào của đứa bé vẫn ám ảnh tâm trí cô, như một thước phim quay chậm không ngừng lặp lại. Cô cảm thấy một sự thôi thúc mạnh mẽ, một trách nhiệm không thể chối từ.
Minh An hít một hơi thật sâu, cố gắng xua đi cảm giác nặng nề vẫn còn đè nặng lên lồng ngực. Cô nhớ lại rõ ràng từng chi tiết trong giấc mơ, đặc biệt là cử chỉ của Mai khi chỉ vào chiếc tủ. Từng hình ảnh, từng âm thanh (dù là im lặng), từng cảm giác lạnh buốt đều in đậm trong tâm trí cô, không hề mơ hồ.
“Vết sứt nhỏ… gần bông hoa sen… phía trên bên phải…” Minh An lẩm bẩm, đôi mắt sáng lên vẻ quyết tâm. “Chị hiểu rồi, Mai. Em đã cho chị ‘hint’ rồi!” Giờ đây, cô không còn nghi ngờ gì nữa. Mai đang thực sự giao tiếp với cô, đang cầu xin sự giúp đỡ.
Cô vùng dậy khỏi giường, không chút chần chừ. Cơn buồn ngủ và sự mệt mỏi đã bị xua tan bởi một nguồn năng lượng mới, một ý chí kiên định. Cô đi thẳng đến chiếc tủ gỗ cũ kỹ, nơi mà chỉ vài giờ trước cô còn đứng đó với sự bất lực.
Minh An đưa tay lên, dò tìm theo trí nhớ từ giấc mơ. Ngón tay cô lướt qua lớp bụi bặm, chạm vào một vết sứt nhỏ quen thuộc, rồi cảm nhận một cái lẫy nhỏ xíu được giấu kín một cách khéo léo bên trong hoa văn chạm khắc hình bông hoa sen. Nó ẩn mình tinh vi đến mức nếu không có sự chỉ dẫn của Mai, cô sẽ không bao giờ tìm thấy.
Cô ấn nhẹ. Một tiếng “Cạch!” khô khốc vang lên, âm thanh nhỏ nhưng lại vang dội như tiếng sấm trong căn phòng tĩnh lặng. Nó không phải là tiếng ổ khóa bung ra, mà là tiếng một cơ chế ẩn được kích hoạt.
Cánh tủ gỗ cũ kỹ từ từ hé mở, kêu “kẽo kẹt” một tiếng dài, như một lời than vãn của thời gian. Nó để lộ ra một khoảng không tối đen, sâu hun hút, lạnh lẽo đến rợn người, và một mùi hương lạ lùng, khó tả xộc thẳng vào mũi Minh An. Đó là mùi của giấy cũ, của gỗ mục, của sự bí ẩn bị phong ấn, và thoang thoảng đâu đó, một mùi hương ngọt ngào nhưng lạnh lẽo của phấn rôm trẻ con đã cũ, hòa lẫn với sự mục nát.
Minh An nín thở, đôi mắt dán chặt vào bóng tối bên trong. Cô biết, mình đã tìm thấy cánh cửa dẫn đến một phần sự thật kinh hoàng bị chôn vùi. Một bí mật đã bị niêm phong hàng thập kỷ, giờ đây sắp được phơi bày. Cô cảm thấy tim mình đập liên hồi, nhưng không còn là nỗi sợ hãi đơn thuần, mà là sự háo hức, sự quyết tâm của một người kiến trúc sư đang đứng trước một công trình vĩ đại, một bí ẩn cần được giải mã. Cô đã sẵn sàng đối mặt với bất cứ điều gì đang chờ đợi cô bên trong chiếc tủ này, vì Mai, và vì chính cô.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8