Tiếng Khóc Vọng Từ Căn Nhà CũChương 9: Nhiệt Độ Lạnh Bất Thường
Minh An nín thở, đôi mắt dán chặt vào khoảng không tối đen, sâu hun hút bên trong chiếc tủ gỗ cũ kỹ. Cái mùi hương đặc quánh xộc thẳng vào mũi cô, một hỗn hợp phức tạp và ám ảnh đến mức có thể đặt tên là “nước hoa tử khí phiên bản giới hạn”. Nó là mùi của giấy cũ mục nát, của gỗ ẩm mốc bị thời gian gặm nhấm, của sự bí ẩn bị phong ấn hàng thập kỷ. Và thoang thoảng đâu đó, một mùi hương ngọt ngào nhưng lạnh lẽo đến thấu xương của phấn rôm trẻ con đã cũ, hòa lẫn với một sự chua loét, u ám khó tả, như mùi của một bí mật thối rữa vừa được phơi bày. Trời đất ơi, nếu có ai đó đang sản xuất mùi hương này, chắc chắn sẽ bán chạy ở các khu nhà ma ám, chứ không phải ở cửa hàng nước hoa sang chảnh nào đâu.
Cô rọi đèn pin đội đầu vào bên trong. Ánh sáng vàng vọt yếu ớt chỉ xuyên qua được một phần, như thể bóng tối bên trong chiếc tủ có trọng lực riêng, hút lấy mọi tia sáng. Nó chỉ kịp để lộ những tấm ván gỗ mục nát, cong vênh vì ẩm ướt, và những mạng nhện giăng mắc chằng chịt, lấp lánh như những sợi tơ bạc dưới ánh đèn. Không có gì quá rõ ràng ban đầu, chỉ là một khoảng trống sâu hun hút, không đáy, như một hố đen thu nhỏ đang chờ chực nuốt chửng mọi thứ. Minh An thầm nghĩ, nếu đây là một “level boss” thì quả thật nó đang giấu mình rất kỹ, đúng chuẩn “trùm cuối” thích ẩn dật.
Đột nhiên, một luồng khí lạnh buốt, sắc như dao cắt, ập đến. Nó không phải là cái lạnh ẩm thấp thường thấy của căn gác mái, cũng không phải cái lạnh “sương sương” của điều hòa nhiệt độ. Đây là một luồng hơi lạnh tập trung, đặc quánh, như có một cái tủ đông vừa được mở toang cánh cửa, phả thẳng hơi lạnh của Bắc Cực vào giữa lòng Sài Gòn. Luồng khí này đặc biệt mạnh ở khu vực chiếc tủ, như thể nó là tâm chấn của một cơn bão tuyết mini, và lan tỏa nhẹ sang góc phòng nơi chiếc nơ hồng của Mai đang được đặt trong hộp kính trên bàn làm việc của Minh An.
Minh An giật mình, toàn thân rùng mình mạnh đến mức răng cô va vào nhau lạch cạch. Da gà nổi khắp người, không phải kiểu nổi da gà vì nghe nhạc hay xem phim tình cảm sướt mướt, mà là kiểu da gà “tôi đang bị ma thổi vào gáy”. Môi cô tái nhợt, và hơi thở trở nên nặng nề, từng nhịp như muốn đóng băng trong không khí. Cô đưa tay ôm lấy bả vai, cảm giác như có ai đó đang ghé sát vào tai mình mà thổi một hơi lạnh lẽo thấu xương, một hơi thở mang theo mùi của những bí mật đã chết. Chắc chắn không phải là gió lùa qua khe cửa đâu, vì cửa sổ đã đóng kín mít, mà có đóng thì gió cũng không thể nào “tập trung tấn công” cô như thế này được. Cái lạnh này có chủ đích, có “target”.
Cô vội vàng mặc thêm chiếc áo khoác dày hơn mà cô đã chuẩn bị sẵn – bộ đồ lao động màu xanh xám, giờ đây trông như một bộ giáp chống ma. Nhưng cảm giác lạnh vẫn không giảm bớt, như thể nó đã len lỏi vào tận xương tủy cô. Cô liếc nhìn về phía chiếc hộp kính đặt chiếc nơ hồng. Chiếc nơ khẽ rung nhẹ trong hộp, không phải vì gió, mà như một lời thì thầm xác nhận, một cái gật đầu vô hình từ Mai.

“Đây không phải là gió lùa… đây là… Mai!” Minh An tự nhủ, giọng thì thầm khẽ đến mức cô gần như không nghe thấy chính mình. Cô nhìn về phía chiếc hộp kính, nơi chiếc nơ nhỏ bé vẫn đang rung nhẹ như một trái tim đang đập. “Em đang ở đây sao, Mai? Em đang cố nói với chị điều gì?” Lòng cô không còn sợ hãi tột độ như những lần đầu, mà thay vào đó là một sự bất an, một cảm giác bị xâm phạm, nhưng trên hết là sự tò mò và quyết tâm mãnh liệt. Cô biết, đây là một dấu hiệu quan trọng, một “hint” trực tiếp từ “người chơi hệ tâm linh” Mai. Cô kiến trúc sư lý trí ngày nào giờ đã chính thức “bẻ lái” sang làm thám tử siêu nhiên rồi. Đúng là đời không như mơ, có ai ngờ một dự án cải tạo nhà lại biến thành một vụ án mạng xuyên thế kỷ đâu.
***
Minh An hít thở sâu, cố gắng lấy lại chút bình tĩnh còn sót lại trong cơ thể đang run rẩy vì lạnh. Cô cảm nhận luồng khí lạnh buốt đang dẫn dắt mình, như một ngón tay vô hình đang chỉ đường. Luồng khí đó tập trung mạnh nhất ở phía đáy tủ, nơi bóng tối dường như còn đặc quánh hơn. Cô rọi đèn pin kỹ lưỡng hơn vào từng ngóc ngách của chiếc tủ, từng vết trầy xước trên gỗ, từng mảng gỗ bong tróc, từng sợi mạng nhện. Cô nhìn thật kỹ, như một kiến trúc sư đang kiểm tra lỗi kết cấu, nhưng lần này là lỗi của một “công trình tâm linh”.
Khi ánh đèn pin chiếu vào phần đáy tủ, cô nhận thấy một vết nứt nhỏ bất thường trên tấm ván sàn. Vết nứt trông như một đường rạch cố ý, không phải do thời gian hay mối mọt tự nhiên. Nó thẳng tắp và sắc gọn một cách kỳ lạ, như thể được tạo ra bằng một dụng cụ nào đó. Một luồng khí lạnh khác, đặc quánh hơn, bốc lên từ vết nứt đó, khiến cô rùng mình. Không thể nhầm lẫn được, đây chính là “tọa độ” mà Mai muốn cô tìm thấy.
Minh An nhẹ nhàng dùng đầu chổi khều vào vết nứt. Cô không dám dùng tay trần, vì cái lạnh từ đó toát ra quá ghê rợn, như chạm vào một tảng băng ngàn năm. Tấm ván đáy tủ bật ra một cách dễ dàng, không gây tiếng động lớn, như thể nó đã chờ đợi khoảnh khắc này từ rất lâu. Nó hé lộ một ngăn bí mật nhỏ, sâu khoảng 20cm, được lót bằng một lớp vải trắng ngà đã mục nát, gần như tan chảy vào trong gỗ.

Luồng khí lạnh từ ngăn bí mật này bỗng trở nên nồng nặc và buốt giá hơn bao giờ hết, như thể nó là nguồn gốc của tất cả những cái lạnh đang bao trùm Minh An. Một tiếng “thút thít” yếu ớt, mơ hồ, như tiếng trẻ con nín khóc, vang lên từ bên trong ngăn bí mật. Nó không còn là tiếng khóc ai oán xa xăm, mà là một âm thanh rất gần, rất thực, như thể Mai đang ở ngay đó, ngay bên trong ngăn tủ này, đang cố gắng nín khóc để kể cho cô nghe một bí mật.
Minh An nín thở, đôi mắt mở to nhìn vào khoảng trống tối đen. Tim cô đập thình thịch, không phải vì sợ hãi muốn bỏ chạy, mà vì sự hồi hộp tột độ. Giống như khi giải một bài toán khó, cô đã tìm thấy một “ẩn số” cực kỳ quan trọng. Bên trong ngăn, có một vật được bọc kỹ bằng lớp vải trắng ngà đã cũ nát. Lớp vải ấy trông mỏng manh đến mức chỉ cần một làn gió nhẹ cũng có thể thổi bay đi, nhưng nó lại kiên cường che giấu một bí mật suốt bao nhiêu năm. “Một ngăn bí mật… Ai đã giấu nó ở đây? Mai muốn mình tìm thấy gì?” Minh An tự hỏi, cảm thấy một sự thôi thúc mạnh mẽ phải chạm vào vật phẩm bên trong. Cô biết, đây không còn là trò chơi trốn tìm nữa, đây là manh mối mấu chốt để giải mã toàn bộ “case” này.
***
Minh An cẩn thận đưa tay vào ngăn bí mật, rút ra vật được bọc vải. Lớp vải tơi tả, gần như tan ra thành tro bụi khi cô nhẹ nhàng chạm vào, như thể nó đã hoàn thành sứ mệnh che giấu của mình và giờ có thể yên nghỉ.
Bên trong là một cuốn sổ tay nhỏ, bìa cứng màu xanh dương đã bạc màu và ố vàng, như một chiếc áo cũ đã phai màu theo năm tháng. Dù đã cũ nát, vẫn có thể nhận ra một vài nét vẽ nguệch ngoạc hình bông hoa hoặc con vật trên bìa, và dòng chữ “Sổ của Mai” viết bằng bút chì màu, nét chữ non nớt, xiêu vẹo, như những bước đi chập chững của một đứa trẻ.

Khi Minh An chạm vào cuốn sổ, một luồng cảm xúc mạnh mẽ, đau buồn và sợ hãi trẻ thơ ập đến cô, như thể cô đang chạm vào chính trái tim của Mai, chạm vào một phần linh hồn bé nhỏ bị tổn thương. Luồng khí lạnh từ cuốn sổ tỏa ra mạnh hơn, nhưng không còn đáng sợ mà mang theo sự bi thương và nỗi cô đơn sâu sắc. Nó là tiếng lòng của Mai, là nỗi đau bị phong ấn bấy lâu nay. Minh An cảm thấy sống mũi cay xè, cổ họng nghẹn ứ.
Minh An nhẹ nhàng mở cuốn sổ. Bên trong là những trang giấy đã ngả vàng, với những nét chữ non nớt, chưa thành thạo của một đứa trẻ. Có những bức vẽ nguệch ngoạc hình gia đình, ngôi nhà, và nhiều hình vẽ một người đàn ông to lớn với khuôn mặt giận dữ, bị gạch chéo bằng bút chì màu đỏ một cách đầy căm phẫn. Minh An thầm nghĩ, “Chắc chắn đây là Ông Cả Huỳnh. Mai đã vẽ hắn ta như một con quỷ dữ.”
Cô lật đến một trang có một bức vẽ đơn giản nhưng đầy ám ảnh: một bé gái đang khóc co ro bên cạnh một cái giếng nước, phía trên là một bóng đen khổng lồ với đôi mắt đỏ ngầu, đang vươn tay về phía cô bé. Dưới bức vẽ là dòng chữ viết nguệch ngoạc, run rẩy, như thể người viết vừa khóc vừa viết, vừa sợ hãi vừa muốn kể ra sự thật: “Ba… hù… Mai sợ… Ba đẩy Mai… Giếng…”
Ngay lúc đó, tiếng thút thít của Mai vang lên rõ ràng hơn, không còn là tiếng khóc ai oán mơ hồ mà là tiếng nức nở đầy uất ức và sợ hãi, như thể linh hồn bé nhỏ đang cố gắng kể lại câu chuyện kinh hoàng của mình qua những dòng chữ và hình vẽ đó. Tiếng nức nở đó giờ đây nghe như tiếng thét câm lặng của một đứa trẻ bị phản bội, bị chính người thân yêu nhất của mình tước đoạt sự sống. Minh An cảm thấy toàn thân run rẩy, không phải vì lạnh, mà vì một sự phẫn nộ tột cùng dâng lên trong lòng. Cô đã hiểu. Tất cả những lời đồn đại, những lời cảnh báo của Ông Ba, giấc mơ của cô, và cả những ký ức đau buồn về em gái mình – tất cả đều dẫn đến sự thật kinh hoàng này.
Minh An siết chặt cuốn sổ, nước mắt rưng rưng. Cô hiểu rằng, đây không chỉ là vật phẩm, mà là tiếng nói, là ký ức bị chôn vùi của Mai. Cô cảm thấy một sự kết nối mạnh mẽ hơn bao giờ hết, và một quyết tâm sắt đá phải phơi bày sự thật kinh hoàng này. “Không thể nào… Ông Cả Huỳnh… chính là ông ta!” Cô lẩm bẩm, giọng khàn đặc. “Hắn ta đã giết Mai… và giấu xác em dưới giếng…”
Nước mắt cô rơi xuống những dòng chữ non nớt của Mai, làm nhòe đi một phần mực bút chì. Minh An ôm chặt cuốn sổ vào lòng, ánh mắt kiên định và rực lửa nhìn vào bóng tối sâu hun hút của căn gác mái. Cô biết, nơi đây không chỉ có Mai, không chỉ có những ký ức đau buồn, mà còn có cả một bí mật kinh hoàng đang chờ được phơi bày và một ác linh đang canh giữ nó, một ác linh đã giết chết chính con gái ruột của mình. Trận chiến thực sự, giờ đây, mới chính thức bắt đầu. Cô kiến trúc sư Nguyễn Minh An, người từng chỉ tin vào logic và những con số, giờ đây đã trở thành một chiến binh bất đắc dĩ, sẵn sàng đối mặt với một kẻ thù vô hình để đòi lại công lý cho một linh hồn bé nhỏ. Và cô biết, Mai đang ở đây, ngay bên cạnh cô, sẵn sàng chiến đấu cùng cô.