Trường Sinh Khách Sạn: Tiên Nhân Dừng BướcChương 150: ** Mặc Vô Đạo hộc máu vì tức giận
Tiếng bàn tính bằng ngọc đế quang lách cách vang lên trong không gian yên tĩnh của sảnh chính Khách sạn Trường Sinh, thanh âm trong trẻo như tiếng suối chảy, nhưng rơi vào tai những kẻ đang có mặt ở đó thì chẳng khác nào tiếng chuông gọi hồn của Diêm Vương.
Thẩm Trường An ngồi sau quầy thu ngân gỗ lê sưa, một tay chống cằm, tay kia lướt trên những hạt bàn tính nhanh đến mức tạo thành tàn ảnh. Trước mặt anh, một cuộn giấy da dê dài dằng dặc đang lơ lửng, mực tàu đen nhánh tự động nhảy múa, ghi chép lại những con số khiến người ta phải nghẹt thở.
"Chủ nhân, trà ngâm từ sương sớm Côn Luân đã pha xong." Vân Cơ uyển chuyển bước tới, tà áo lụa mỏng manh nhẹ bay, chín cái đuôi hồ ly phía sau được thu gọn một cách tinh tế, chỉ để lộ ra vẻ đẹp khuynh thành. Cô đặt chén trà xuống, đôi mắt phượng khẽ liếc qua cuộn giấy da dê, rồi che miệng cười khẽ: "Lần này, vị khách quý Mặc Vô Đạo kia e là phải lột sạch mấy lớp da mới đủ trả nợ."
Thẩm Trường An không ngẩng đầu lên, nhàn nhạt đáp: "Chúng ta làm kinh doanh, quan trọng nhất là tính toán rõ ràng. Hắn mang người đến vây đánh khách sạn của ta, làm hư hại cảnh quan, ảnh hưởng đến tâm trạng nghỉ dưỡng của các vị thần tiên khác, đây là tổn thất phi vật thể rất lớn. Ngươi xem, bãi cỏ phía Đông bị gót giày của đệ tử Thiên Diệu Tông giẫm nát ba phân, đó là Linh Thảo được tưới bằng nước suối Vô Tận đấy."
Vân Cơ khẽ gật đầu, vẻ mặt đầy sự đồng cảm (giả tạo): "Đúng vậy, Tiểu Hắc cũng rất vất vả. Nó phải tốn bao nhiêu nước miếng mới hù dọa được đám người kia chạy bán sống bán chết, lượng calo tiêu thụ đó cũng phải tính vào phí nhân công bảo an chứ?"
Tiểu Hắc — con "chó đen" đang nằm bò dưới chân quầy, nghe nhắc đến tên mình thì ngáp một cái dài, để lộ hàm răng trắng nhởn có thể nghiền nát thần binh cấp Thiên, đuôi vẫy nhẹ làm sàn đá cẩm thạch phát ra tiếng "ầm ầm" trầm đục.
"Được rồi, đã tính xong." Thẩm Trường An gõ mạnh một cái cuối cùng vào bàn tính, tiếng động vang dội như tiếng sấm rền giữa trời quang. Anh cầm cuộn giấy lên, thổi nhẹ cho khô mực, trên môi nở một nụ cười "chuẩn mực ngành dịch vụ" nhưng lạnh thấu xương. "Vân Cơ, đưa tờ hóa đơn này tới Thiên Diệu Tông. Nhớ nhắc nhở Mặc trưởng lão, nếu trong vòng ba ngày không thanh toán đủ, chúng ta sẽ bắt đầu tính lãi suất kép theo giờ. Hơn nữa, ta sẽ công khai đoạn 'Livestream' hắn bị Tiểu Hắc đuổi chạy sấp mặt lên toàn bộ Linh Thông Mạng cho toàn giới tu chân cùng thưởng thức."
—
Tại đỉnh núi Thiên Diệu — nơi linh khí đậm đặc nhất của Nhân giới, không khí lúc này lại nặng nề như bị chì đúc.
Mặc Vô Đạo, đệ nhất cao thủ Nhân giới, Thái Thượng Trưởng lão vạn người kính ngưỡng, đang ngồi trên ngai vàng bằng bạch ngọc. Gương mặt đạo mạo thường ngày giờ đây tái nhợt, bộ đạo bào màu tro vốn không vương bụi trần nay lại rách rưới vài chỗ, đặc biệt là ở phần mông có một vết rách hình dấu răng chó vô cùng rõ nét.
"Trưởng lão… người của Khách sạn Trường Sinh… gửi đồ tới." Một vị đệ tử run cầm cập, quỳ rạp dưới đất, hai tay nâng cao một cuộn giấy phát ra linh quang nhàn nhạt.
Mặc Vô Đạo hít một hơi thật sâu, cố giữ lấy chút phong thái cuối cùng: "Đưa lên đây. Lão phu không tin Thẩm Trường An kia dám quá đáng đến mức nào. Chẳng qua chỉ là vài món đồ hỏng, Thiên Diệu Tông chúng ta gia nghiệp vạn năm, thiếu gì linh thạch?"
Hắn dùng linh lực nhiếp cuộn giấy bay vào tay. Ngay khi cuộn giấy mở ra, một luồng ánh sáng vàng chói mắt bắn vọt lên, kèm theo đó là giọng nói được ghi âm bằng trận pháp của Thẩm Trường An:
"Kính thưa quý khách Mặc Vô Đạo, cảm ơn ngài đã lựa chọn dịch vụ 'Trải nghiệm sự sống và cái chết' tại Khách sạn Trường Sinh. Sau đây là chi tiết hóa đơn:
1. Phí bảo trì cảnh quan (Bãi cỏ Linh Nam bị giẫm): 50 vạn linh thạch cực phẩm.
2. Phí ô nhiễm tiếng ồn (Sát khí làm chim chóc hoảng sợ): 30 vạn linh thạch cực phẩm.
3. Phí khấu hao nước miếng của bảo vệ (Tiểu Hắc): 100 vạn linh thạch cực phẩm. (Lưu ý: Nước miếng thần thú có tính ăn mòn cao, cần bồi hoàn phí rửa sàn).
4. Phí 'Ảnh hưởng tâm lý' của Chủ khách sạn: 500 vạn linh thạch cực phẩm. (Do ngài nhìn tôi với ánh mắt quá hung dữ, làm tôi mất ngủ nửa đêm).
5. Phí dịch vụ đặc biệt 'Đuổi bắt thực tế ảo': 1000 vạn linh thạch cực phẩm.
Tổng cộng: 1680 vạn linh thạch cực phẩm. Khách hàng thân thiết được giảm giá 0.01%, còn lại 1679 vạn 8320 linh thạch. Chúc quý khách sớm ngày phá sản, à không, sớm ngày hồi phục!"
Mặc Vô Đạo đọc đến đâu, tay run đến đó. Sắc mặt lão từ trắng chuyển sang xanh, từ xanh chuyển sang tím, cuối cùng là một màu đen kịt như đít nồi.
"Một nghìn sáu trăm tám mươi vạn… linh thạch cực phẩm?" Mặc Vô Đạo nghiến răng đến mức phát ra tiếng "két két". "Hắn nghĩ linh thạch cực phẩm là sỏi đá ven đường sao? Toàn bộ kho quỹ của Thiên Diệu Tông tích lũy ba ngàn năm cũng chỉ có ngần ấy! Hắn muốn vét sạch tông môn của ta!"
"Chưa hết đâu ạ…" Vị đệ tử quỳ dưới đất run rẩy bổ sung, "Người gửi thư còn nói, nếu Trưởng lão không trả, họ sẽ gửi kèm một món quà khác cho các vị chưởng môn khác xem qua."
Mặc Vô Đạo run rẩy mở chiếc hộp gỗ đi kèm. Bên trong là một viên ảnh thạch. Khi lão vừa rót một chút linh lực vào, không gian phía trên đại điện lập tức hiện ra một bức màn ánh sáng khổng lồ sắc nét đến từng chân lông.
Trong hình, Mặc Vô Đạo đang xách vạt áo, gào thét chạy trốn trong khi phía sau là một con chó đen nhỏ xíu đang thong thả đi dạo nhưng mỗi bước đi đều khiến không gian nứt vỡ. Đỉnh điểm là cảnh Mặc Vô Đạo vấp ngã, tư thế "chó vồ mồi" vô cùng oai hùng, lộ ra chiếc quần trong màu hồng có thêu hoa văn chim uyên ương — bí mật thầm kín nhất của vị trưởng lão tu luyện "Thuần Dương Công" này.
"Thẩm… Trường… An!"
Mặc Vô Đạo gầm lên một tiếng kinh thiên động địa. Lão cảm thấy lồng ngực mình như có một khối nham thạch đang bùng nổ, khí huyết trong người nghịch chuyển, đâm loạn vào ngũ tạng lục phủ.
Sự sỉ nhục! Đây là sự sỉ nhục mang tính hủy diệt!
Tờ hóa đơn đó không chỉ là tiền, mà là một nhát dao chí mạng đâm vào danh dự mà lão đã dày công xây dựng cả đời. Cả đời lão tính toán đoạt lấy "Trường sinh", nay lại bị một kẻ quản lý khách sạn không có chút tu vi nào đùa giỡn trong lòng bàn tay.
"Phụt!"
Một ngụm máu tươi đỏ sẫm bắn ra khỏi miệng Mặc Vô Đạo, tung tóe lên bức màn ánh sáng đang chiếu cảnh lão té ngã. Lão ngả ngửa ra sau, mái tóc bạc trắng bù xù, đôi mắt trợn trừng, hơi thở đứt quãng.
"Khí… khí chết lão phu… Thẩm Trường An, ngươi… ngươi quá vô sỉ!"
"Trưởng lão! Trưởng lão!" Đám đệ tử hoảng hốt xông lên, người truyền công, người lấy đan dược, loạn thành một đoàn.
Nhưng đúng lúc này, từ bên ngoài điện lại có tiếng la thất thanh: "Báo! Báo cáo Trưởng lão! Không xong rồi! Nhị thiếu gia Kim Bất Hoán… vừa dẫn theo người của Kim gia thương hội đến, nói là muốn thu hồi lại toàn bộ linh thạch đã cho tông môn chúng ta vay, vì họ nói… chúng ta nợ nần quá nhiều, nguy cơ phá sản là rất cao, cần siết nợ để đảm bảo rủi ro!"
Mặc Vô Đạo vừa mới tỉnh lại chút ít sau ngụm máu đầu tiên, nghe thấy tin này, hai mắt long lên sòng sọc.
Kim Bất Hoán? Cái tên tiểu tử chuyên đi rửa bát ở Khách sạn Trường Sinh kia? Chắc chắn là Thẩm Trường An đã xúi giục! Thẩm Trường An muốn cắt đứt mọi con đường lui của Thiên Diệu Tông!
Mất hết rồi. Danh dự mất, tiền tài mất, ngay cả đến chủ nợ cũng tìm tới cửa vào lúc này.
Mặc Vô Đạo nhìn xuống vết rách trên áo, nhìn vào con số khổng lồ trên hóa đơn, rồi lại nhìn thấy cảnh mình mặc quần hồng hiện ra mồn một trên không trung. Sự uất hận đạt đến đỉnh điểm, lão ngửa mặt lên trời gào thét một tiếng đầy thê lương:
"Trời sinh Mặc Vô Đạo, sao còn sinh Thẩm Trường An! Trời ơi!"
Nói xong, Mặc Vô Đạo lại phun ra một ngụm máu dài hơn mét, lần này máu đen xen lẫn vụn nội tạng. Đầu lão gục xuống, ngất lịm đi ngay trên ngai vàng của mình.
—
Tại Khách sạn Trường Sinh.
Lão Tà — đầu bếp Ma Quân, đang cầm chiếc tạp dề hoa hồng đứng cạnh Thẩm Trường An, tay cầm một dĩa khoai tây chiên kiểu mới: "Chủ quản, món này gọi là 'Khoai tây chiên muối tiêu hận đời' mà ngài bảo, tôi đã làm xong rồi. Có cần gửi cho lão già họ Mặc kia một ít để 'an ủi' không?"
Thẩm Trường An cầm một miếng khoai bỏ vào miệng, giòn rụm, mằn mặn, cay nồng. Anh thỏa mãn nheo mắt lại, nghe thấy tiếng thông báo của hệ thống vang lên trong đầu:
[Ding! Chọc tức đối thủ đến mức thổ huyết: Hoàn thành cực xuất sắc.
Phản hồi từ Mặc Vô Đạo: 100% uất hận, 100% tuyệt vọng.
Điểm Công Đức nhận được: 5000 điểm.
Nâng cấp Hệ thống: Đã mở khóa dịch vụ 'Gửi hóa đơn qua giấc mơ'.]
Thẩm Trường An bật cười thành tiếng, vỗ vai Lão Tà: "Không cần, hắn giờ chắc chẳng còn tâm trạng đâu mà ăn. Cứ để hắn từ từ tận hưởng cái cảm giác 'nghèo mà còn xui'. Vân Cơ, ghi lại vào sổ thu chi, mục nợ xấu: Mặc Vô Đạo. Nếu ba ngày sau không trả, ta sẽ mở một buổi công chiếu bộ phim 'Quần Hồng Truyền Kỳ' ngay tại cổng lớn Thiên Diệu Tông, vé vào cửa miễn phí!"
Tiểu Hắc vẫy đuôi liên hồi, có vẻ rất phấn khích với ý tưởng này.
Dưới ánh hoàng hôn, Khách sạn Trường Sinh tỏa ra một vẻ yên bình giả tạo. Người qua đường chỉ thấy một trạm dừng chân sang trọng, nhưng kẻ thù của nó đều hiểu rõ: Vào đây rồi, thứ duy nhất bạn có thể giữ lại là linh hồn (nếu còn tiền), còn lại, Thẩm Trường An sẽ lấy không thiếu một xu.
"Khách sạn chúng ta luôn đặt chữ Tín lên hàng đầu mà." Thẩm Trường An lẩm bẩm, mắt lấp lánh nhìn về phía xa, nơi những "con cừu béo" khác đang lù lù tiến về phía bẫy… à không, phía khách sạn thân thiện của anh.