Trường Sinh Khách Sạn: Tiên Nhân Dừng Bước
Chương 151: ** Nâng cấp khách sạn lên cấp 8

Cập nhật lúc: 2026-05-16 17:47:18 | Lượt xem: 1

**CHƯƠNG 151: CẤP ĐỘ 8 – VƯỜN ĐỊA ĐÀNG GIỮA CÕI HỒNG TRẦN**

Tiếng gào thét thê lương của Mặc Vô Đạo dường như vẫn còn vương vất trong không trung, hòa cùng mùi máu tươi tanh nồng từ phương xa truyền đến. Nhưng tại sảnh chính của Khách sạn Trường Sinh, không khí lại mang một sắc thái hoàn toàn khác biệt.

Thẩm Trường An ngồi dựa lưng vào chiếc ghế bành lót da hổ Tuyết Sơn, một chân gác lên bàn, tay trái cầm bát mì Trường Sinh bốc khói nghi ngút, tay phải thì thoăn thoắt gõ lên mặt chiếc bàn tính ngọc đế quang. Tiếng "lạch cạch, lạch cạch" giòn giã vang lên, mỗi lần một quân tính nảy đi là một tia sáng vàng kim từ hư không hội tụ vào cơ thể anh.

"Ding!"

[Hệ thống Quản lý Khách sạn Trường Sinh thông báo: Thu thập 500.000 Điểm Công Đức từ sự oán niệm và sụp đổ đức tin của đại năng bậc cao. Chúc mừng Chủ quản đã đạt đủ điều kiện thăng cấp.]

"Nghèo mà còn xui, hèn mà còn chơi trội. Mặc lão đầu à, ngươi thật sự là ân nhân lớn nhất đời ta." Thẩm Trường An húp một ngụm nước mì cay nồng, khuôn mặt lộ ra vẻ hài lòng cực độ.

Bên cạnh anh, Vân Cơ đang dùng một chiếc khăn lụa tơ tằm thượng hạng để lau chùi bình ngọc cổ. Nghe thấy tiếng "Ding", đôi tai cáo nhỏ xinh của nàng khẽ động đậy, ánh mắt lung linh liếc nhìn Thẩm Trường An: "Chủ quản, ngài lại vừa 'vặt' được con cừu béo nào sao? Nhìn nụ cười này của ngài, tiểu nữ lại thấy lo cho túi tiền của thiên hạ quá."

Thẩm Trường An khẽ liếc mắt qua thân hình chữ S rực lửa của nàng tiếp tân yêu hồ, thản nhiên nói: "Làm ăn chân chính thôi, Vân Cơ à. Ta không lấy của ai một xu nếu họ không tình nguyện… đánh đổi lấy sự nhục nhã."

"Đại hắc, đừng nhai cái chân giường nữa! Ra đây, chúng ta thăng cấp!" Thẩm Trường An quát một tiếng.

Từ góc phòng, con chó đen nhỏ nhắn đang gặm dở miếng xương linh thạch vội vàng bỏ chạy lại, đuôi vẫy tít mù. Nó sủa "Gâu" một tiếng đầy uy nghiêm, nhưng trong mắt Thẩm Trường An, đó chỉ là sự hối thúc đòi "ăn ké" khí tức thăng cấp của hệ thống.

"Lão Tà, tắt bếp đi, vào đây hưởng sái tí linh lực này!"

Đầu bếp Lão Tà vác chiếc dao phay nặng ngàn cân, tạp dề thêu hoa hồng hồng vẫn còn dính vài giọt nước sốt, hớt hải chạy ra: "Tới đây, tới đây! Lần này lên cấp mấy? Có mở khóa được bộ dao cắt rau rồng hay gia vị 'Ớt bột tàn sát' không chủ quản?"

Thẩm Trường An không đáp, anh đứng dậy, thần sắc đột nhiên trở nên trang nghiêm. Cuốn sổ thu chi trong tay anh tự động bay lơ lửng giữa không trung, ánh sáng vàng kim từ nó phát ra soi sáng cả một vùng trời.

"Hệ thống, nâng cấp lên cấp 8! Xác nhận tiêu tốn toàn bộ điểm tích lũy!"

Uỳnh!

Một tiếng nổ trầm đục vang vọng trong sâu thẳm linh hồn mỗi người đang có mặt. Khách sạn Trường Sinh rung chuyển dữ dội, nhưng không phải kiểu sụp đổ, mà là sự giãn nở của không gian. Những bức tường gỗ mộc mạc đột nhiên lấp lánh như pha lân, những cột trụ đá biến hóa thành ngọc thạch điêu khắc hình phi long vờn phượng.

Tại tầng thượng, một phân khu hoàn toàn mới bắt đầu kiến tạo. Các hạt linh khí nồng đậm đến mức hóa thành sương mù, che phủ lấy một vùng diện tích rộng hàng vạn mẫu vừa mới xuất hiện. Tiếng chim hót líu lo, mùi hương thảo dược cổ xưa lan tỏa, lấn át cả mùi dầu mỡ của bếp lò.

[Chúc mừng Khách sạn Trường Sinh nâng cấp lên cấp độ 8: Trấn Vũ Thiên Tiên.]
[Mở khóa phân khu đặc biệt: Khu Vườn Địa Đàng (Eden Garden).]
[Mô tả: Nơi gạt bỏ bụi trần, trị chữa tâm ma, dành riêng cho các khách hàng Thẻ Chí Tôn và những người trả phí theo phút bằng thọ nguyên hoặc công đức.]

Ánh sáng vụt tắt. Khi tất cả mở mắt ra, khách sạn đã mang một diện mạo hoàn toàn mới. Sự xa hoa này không chỉ nằm ở vật chất, mà nằm ở "Đạo vận". Từng cái kẽ hở giữa các viên gạch dường như đều ẩn chứa quy luật của trời đất.

"Chủ… Chủ quản… cái gì kia?" Vân Cơ lắp bắp, ngón tay run run chỉ về phía cầu thang xoắn ốc được bao quanh bởi những dây leo hoa hồng bằng bạc.

Thẩm Trường An nở một nụ cười "chuẩn mực dịch vụ", phất tay áo: "Đi, theo ta tham quan Khu Vườn Địa Đàng. Nơi đó sẽ là cái túi không đáy tiếp theo của chúng ta."

Cả đoàn người (và một con chó) tiến lên tầng thượng. Bước qua một cánh cổng vòm kết từ ánh sáng thuần khiết, một thế giới khác hiện ra trước mắt họ.

Ở đây, bầu trời không có mây, chỉ có những dải ngân hà vắt ngang ngay sát tầm với. Phía dưới là một thảm cỏ xanh mướt, mỗi ngọn cỏ đều phát ra ánh huỳnh quang dịu nhẹ. Giữa vườn là một hồ nước phẳng lặng như gương, gọi là "Hồ Soi Kiếp". Xung quanh hồ là những cây cổ thụ cao chọc trời, lá của chúng không phải màu xanh mà là màu vàng kim, mỗi lần gió thổi qua lại phát ra tiếng chuông gió du dương, khiến tâm hồn người ta thanh thản đến lạ kỳ.

Lão Tà đưa tay định hái một bông hoa màu tím huyền ảo bên đường, lập tức một đạo lôi điện nhỏ xíu đánh "chát" vào tay lão.

"Ái chà!" Lão Tà thu tay lại, mặt sẹo giật giật: "Đồ của chủ quản đúng là không dễ chạm vào."

"Đương nhiên." Thẩm Trường An đi giữa khu vườn, hít hà mùi hương nồng đượm: "Đây là Khu Vườn Địa Đàng. Ở đây, quy tắc chiến đấu hoàn toàn biến mất. Dù ngươi là Tiên Đế đỉnh phong hay Ma Tôn tột cùng, vào đây chỉ có hai việc để làm: Một là đối diện với chính mình, hai là… tiêu tiền."

Anh chỉ vào hồ nước: "Ai muốn nhìn thấy tiền kiếp hay tìm lời giải cho tu vi bị nghẽn? Một phút đứng bên hồ giá mười vạn linh thạch cực phẩm. Còn cái cây chuông gió kia? Đó là 'Cây Giác Ngộ', ngồi dưới bóng nó một canh giờ tương đương mười năm khổ tu, giá cả? Hãy mang thọ nguyên ra đổi."

Vân Cơ trầm trồ, nàng đưa mắt nhìn một khóm hoa hồng rực rỡ đang khẽ đung đưa: "Chủ quản, nơi này đẹp quá, giống như cõi mộng vậy. Nếu khách vào đây mà không muốn ra thì sao?"

Thẩm Trường An nhếch môi, ánh mắt hiện lên vẻ thực dụng quen thuộc: "Không muốn ra? Khách sạn chúng ta luôn mở rộng cửa đón khách. Nhưng nếu ví tiền cạn sạch mà vẫn muốn ở lại, thì xin mời gặp Lão Tà ở khu rửa bát hoặc giúp Tiểu Hắc đi quét dọn chuồng thú. Khách sạn không nuôi kẻ rảnh rỗi."

Tiểu Hắc nghe đến đây, sủa lên một tiếng đắc chí, nhảy phốc vào thảm cỏ xanh nằm lăn lộn, bộ lông đen của nó hấp thụ linh khí nhanh đến mức tạo thành một vòng xoáy nhỏ xung quanh cơ thể.

Đúng lúc này, từ dưới sảnh vang lên một tiếng quát lạnh lùng, mang theo kiếm ý buốt giá có thể làm đông cứng cả tâm hồn:

"Thẩm quản lý! Ra đây cho ta! Tại sao bát mì cay ta đặt lần này lại có vị… lạ như vậy?"

Thẩm Trường An thở dài: "Lại là Tuyết Nhi Thánh Nữ. Chắc nàng ta lại không chịu được vị tỏi mà Lão Tà lỡ tay bỏ vào rồi."

Lão Tà gãi đầu: "Tại tôi muốn tạo ra vị 'Băng hỏa lưỡng thiên đài' cho nàng ấy ấy mà…"

"Xuống thôi, khách hàng VIP đầu tiên của Khu Vườn Địa Đàng tới rồi." Thẩm Trường An mắt sáng lên. Đây là cơ hội để anh "khai trương" phân khu mới và gỡ gạc lại đống chi phí nâng cấp vừa bỏ ra.

Dưới sảnh khách sạn, Tuyết Nhi – Thánh nữ của Băng Tuyết cung, người nổi danh với khuôn mặt vạn năm không biến sắc và công pháp Vô Tình Đạo lạnh lẽo – đang đứng đó. Nàng mặc bộ trường bào trắng muốt, mái tóc bạch kim như thác đổ, đôi mắt băng giá đang nhìn chằm chằm vào bát mì trên bàn.

Dù ngoài mặt tỏ ra lạnh lùng, nhưng cái mũi nhỏ tinh xảo của nàng thỉnh thoảng lại khẽ phập phồng, rõ ràng là hương vị nồng đậm của món ăn đang khiêu khích vị giác của vị "nữ thần" này.

Thẩm Trường An bước xuống cầu thang, bước đi nhẹ tênh, nụ cười trên môi ấm áp như nắng xuân: "Tuyết Nhi thánh nữ, có chuyện gì khiến nàng phiền lòng sao? Mì không hợp khẩu vị? Hay là do linh thạch trong túi nàng nặng quá, muốn tìm chỗ trút bớt?"

Tuyết Nhi hừ lạnh một tiếng, kiếm ý xung quanh khẽ dao động: "Thẩm quản lý, đừng dùng cái giọng điệu gian thương đó với ta. Trong mì của ta… có vị hành tây. Ta đã dặn là không được bỏ hành!"

Lão Tà đứng sau lưng Thẩm Trường An định lên tiếng thanh minh thì bị Thẩm Trường An đưa tay ra hiệu im lặng. Anh tiến lại gần, cúi người nhìn bát mì một lát rồi tặc lưỡi:

"A, thật là một sai sót nghiêm trọng! Hành tây này là loại 'Hành Ưu Sầu' mọc trên vách đá của Ma Giới, có tác dụng khai thông bế tắc trong lòng. Nhưng nếu Thánh nữ không thích, đó là lỗi của chúng ta. Để bồi thường thiệt hại tinh thần cho nàng, hôm nay ta đặc biệt mời nàng trải nghiệm một dịch vụ hoàn toàn mới, vừa mới được mở khóa tại khách sạn chúng ta."

Tuyết Nhi nhướn mày: "Dịch vụ mới? Lại là cái phòng xông hơi khiến người ta lột da kia sao? Hay là máy chạy bộ rèn luyện nhục thân mà thực chất là để người của ngươi cười nhạo khách hàng?"

"Không, không." Thẩm Trường An xòe tay, một thẻ bài bằng vàng xuất hiện: "Mời nàng lên tầng cao nhất – Khu Vườn Địa Đàng. Nơi đó không có hành tây, không có kiếm ý, chỉ có sự bình yên mà Vô Tình Đạo của nàng luôn hằng mong ước."

Tuyết Nhi nhìn thẻ bài, nửa tin nửa ngờ. Nhưng trước sự nhiệt tình (vô sỉ) của Thẩm Trường An, nàng vẫn thu lại kiếm khí, đi theo anh lên lầu.

Khi bước chân nàng đặt lên thảm cỏ của Khu Vườn Địa Đàng, biểu cảm vốn luôn lạnh lùng như băng của Tuyết Nhi lập tức tan rã. Đôi mắt nàng mở to, phản chiếu hình ảnh vạn ngôi sao lấp lánh trên đầu và mặt hồ phẳng lặng như gương trước mặt.

"Đây là…" Nàng đưa tay lên, một cánh hoa rơi rụng, chạm nhẹ vào lòng bàn tay nàng. Cảm giác không phải là sự vật lý, mà là một luồng ấm áp trực tiếp len lỏi vào tâm hồn đang khô héo của nàng.

Thẩm Trường An đứng phía sau, quan sát tỉ mỉ biểu cảm của nàng như một thợ săn quan sát con mồi đã vào bẫy. Anh nhẹ nhàng nói: "Vô Tình Đạo không phải là không có cảm xúc, mà là đứng trên mọi cảm xúc để nhìn đời. Tuyết Nhi, hãy ngồi xuống dưới gốc Cây Giác Ngộ kia đi. Nàng sẽ thấy thứ nàng cần."

Tuyết Nhi im lặng, nàng bước đến ngồi xếp bằng dưới gốc cây cổ thụ. Tiếng chuông gió vang lên, từng làn sóng linh khí vàng kim quấn quýt lấy nàng. Chỉ trong chốc lát, hơi thở của nàng trở nên bình ổn lạ kỳ, một giọt lệ lăn dài trên má Thánh nữ – điều mà hàng trăm năm tu luyện nàng chưa bao giờ làm được.

Vân Cơ đứng xa xa thầm thì: "Chủ quản, ngài đúng là bậc thầy tâm lý. Ngài thật sự muốn giúp nàng ấy à?"

Thẩm Trường An rút ra một cuốn sổ nhỏ, viết vài dòng rồi đưa cho Vân Cơ: "Giúp chứ. Nhưng giúp xong rồi thì đừng quên gửi hóa đơn cho Băng Tuyết cung. Phí trải nghiệm 'Chạm vào cảm xúc kiếp trước' là 500 linh thạch cực phẩm mỗi phút. Tính từ nãy đến giờ… ồ, cũng được kha khá rồi đấy."

Vân Cơ: "…"

Thẩm Trường An quay sang Lão Tà: "Còn ông nữa, chuẩn bị làm món 'Yến tiệc Địa đàng' đi. Một phần cơm chiên vàng cũng phải tính giá bằng một件 linh khí bậc trung. Nơi này là chỗ cao cấp, bán rẻ quá khách hàng sẽ nghĩ chúng ta lừa đảo họ đấy."

Lão Tà gật đầu lia lịa, tay vung dao phay tạo thành những vòng sáng: "Hiểu rồi, hiểu rồi! Tôi sẽ dùng nước ở hồ Soi Kiếp kia để nấu cơm, đảm bảo khách ăn xong chỉ muốn quay lại bỏ thêm tiền!"

Thẩm Trường An gật đầu hài lòng. Khách sạn cấp 8, không gian mới, cơ hội vặt lông mới. Anh nhìn lên bầu trời ngân hà nhân tạo, lòng đầy tự hào. Tiên nhân hay Ma tôn, dù họ có quyền năng dời non lấp bể, nhưng khi đứng trước nhu cầu về tâm hồn và sự quyến rũ của dịch vụ hiện đại, họ cũng chỉ là những khách hàng đầy tiềm năng mà thôi.

"Chủ quản!" Vân Cơ bỗng kêu lên: "Có vị khách mới! Hình như là một gã to xác, trông giống Ma Tộc, đang đứng gõ cửa rất mạnh ở phía dưới."

Thẩm Trường An chỉnh lại cổ áo, vắt chiếc khăn trắng qua tay, miệng nở nụ cười rạng rỡ:

"Lại có tiền rồi. Mọi người chuẩn bị, khách sạn Trường Sinh — Tiên nhân dừng bước, người nghèo… cấm vào!"

Tiếng cười của Thẩm Trường An vang vọng giữa Khu Vườn Địa Đàng, hòa cùng tiếng chuông gió du dương, báo hiệu một thời đại 'vặt lông' quy mô lớn hơn bao giờ hết vừa mới bắt đầu. Trong khi ở phương xa, Mặc Vô Đạo chắc chắn sẽ còn hộc thêm vài vũng máu nữa nếu biết rằng sự hy sinh của mình đã giúp khách sạn kẻ thù lên một tầm cao mới xa hoa đến dường này.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8