Trường Sinh Khách Sạn: Tiên Nhân Dừng Bước
Chương 152: ** Trồng cây Trường Sinh

Cập nhật lúc: 2026-05-16 17:48:00 | Lượt xem: 1

**CHƯƠNG 152: TRỒNG CÂY TRƯỜNG SINH**

Ánh ban mai tại tầng thứ tám của Khách sạn Trường Sinh không giống với bất kỳ nơi nào trong tam giới. Nó không đến từ một mặt trời cố định, mà là sự tổng hòa của hàng vạn sợi tinh hoa tinh tú rủ xuống từ vòm trời ngân hà nhân tạo, biến toàn bộ "Khu Vườn Địa Đàng" trở thành một vùng không gian hư ảo, lung linh như ảo mộng.

Thẩm Trường An đứng ở trung tâm khu vườn, chân đi đôi dép lê bằng rơm linh thảo, tay cầm một chiếc bình tưới nước làm bằng thanh ngọc quý hiếm mà các đại tông môn thường dùng để đựng linh đan cấp cao nhất. Anh uể oải ngáp một cái, ánh mắt lướt qua bảng điều khiển của hệ thống đang lơ lửng trước mặt.

[Thông báo hệ thống: Khách sạn đạt cấp 8. Kích hoạt vật phẩm phần thưởng: "Thiên Địa Vô Cực Trường Sinh Mộc – Chủng Tử".]

[Yêu cầu canh tác: Phải được gieo trồng trong đất Hỗn Độn, tưới bằng nước suối Tẩy Tâm và bón bằng "Phân bón Thần Thú" loại đặc biệt.]

"Mẹ kiếp, lại tốn tiền." Thẩm Trường An lẩm bẩm, ngón tay thoăn thoắt gảy chiếc bàn tính bằng ngọc đế quang đeo bên hông. "Đất Hỗn Độn mua từ cửa hàng hệ thống mất 50 vạn điểm công đức. Nước suối Tẩy Tâm có sẵn trong vườn nhưng máy bơm tốn điện… à không, tốn linh thạch để vận hành. Tính đi tính lại, cái mầm này chưa mọc đã tiêu của ta gần triệu linh thạch rồi."

Nói là vậy, nhưng nụ cười của anh vẫn cực kỳ chuyên nghiệp và rạng rỡ. Trong từ điển của Thẩm Trường An, không có "chi phí", chỉ có "vốn đầu tư sinh lời". Nếu cái cây này thực sự mọc ra quả Trường Sinh, anh có thể vặt sạch lông của đám Tiên đế, Ma chủ đến tận gốc rễ.

"Tiểu Hắc! Lão Tà! Vân Cơ! Tập hợp đi, có việc làm rồi đây!"

Tiếng gọi vang vọng khắp không gian tầng tám. Chỉ trong vài giây, ba bóng người (và vật) đã xuất hiện.

Lão Tà, đại Ma đầu từng một thời khiến trẻ con Ma giới không dám khóc đêm, nay đang mặc một bộ tạp dề thêu hình hoa hồng rực rỡ, tay vẫn cầm chiếc muôi múc canh làm từ xương cốt Yêu hoàng. Lão hừ một tiếng, sát khí lạnh lẽo nhưng động tác lại rất thục luyện: "Chủ quản, lão phu đang hầm canh gân rồng cho Tuyết Nhi thánh nữ, ngài gọi gấp như vậy làm gì? Có khách nào dám ăn quỵt à?"

Vân Cơ nhẹ nhàng đáp xuống trên một dải lụa đào, Cửu vĩ hồ ly xinh đẹp tuyệt trần nay đang đeo một cặp găng tay cao su màu hồng, vẻ mặt đầy sự khó chịu vì chứng OCD (ám ảnh cưỡng chế): "Chủ quản, chỗ đất này vẫn còn một vài mảnh vụn đá chưa được nhặt sạch. Ngài gọi chúng tôi ra đây là để… đào đất sao?"

Tiểu Hắc, con "chó đen" thực chất là Hắc Kỳ Lân thượng cổ, chỉ im lặng vẫy đuôi, trong miệng còn đang nhai dở một miếng "Xương linh thạch" giòn rụm, ánh mắt nhìn Thẩm Trường An đầy vẻ mong chờ một nhiệm vụ mới để lấy lòng.

Thẩm Trường An chỉ tay vào vị trí trung tâm khu vườn, nơi linh khí nồng đậm nhất: "Hôm nay, chúng ta sẽ trồng một thứ có thể làm rung chuyển cả Tu chân giới. Các ngươi, đào cho ta một cái hố. Sâu mười thước, rộng mười thước. Tiểu Hắc, dùng móng của ngươi mà bới, đất này cứng lắm, người thường không làm nổi đâu."

Tiểu Hắc vừa nghe thấy mình được trọng dụng, lập tức sủa vang một tiếng, cơ bắp cuồn cuộn dưới lớp lông đen bóng loáng. Nó lao vào trung tâm khu vườn, móng vuốt xé toạc không gian, từng mảng đất nặng trịch bị hất văng ra sau như đạn đại bác.

"Lão Tà, ông mang số 'Phân bón Thần Thú' đã ủ ba năm sau chuồng của Tiểu Hắc ra đây." Thẩm Trường An hạ lệnh.

Mặt Lão Tà đỏ bừng lên: "Ngài bảo một vị Ma Quân đi xúc phân?"

"Một vạn linh thạch tiền thưởng cuối tháng." Thẩm Trường An bình thản búng một cái vào bàn tính.

"Lão phu đi ngay! Không phải vì tiền, chủ yếu là vì niềm đam mê canh tác!" Lão Tà xoay người biến mất, tốc độ còn nhanh hơn cả khi lão truy sát kẻ thù ngày xưa.

Vân Cơ che miệng cười khúc khích, chiếc đuôi cáo mềm mại phe phẩy: "Vậy tôi thì sao, chủ quản? Tôi không muốn chạm vào thứ dơ bẩn đó đâu."

Thẩm Trường An đưa cho cô một chiếc túi gấm tỏa hương thơm ngào ngạt: "Trong này là phấn hoa của vạn năm Tuyết Liên và nước mắt của mười tám vị Tiên nữ thất tình mà ta vừa thu thập được. Nhiệm vụ của cô là rải chúng xuống hố sau khi Lão Tà đổ phân bón xong để… trung hòa mùi hương. Chúng ta kinh doanh dịch vụ cao cấp, không thể để khách hàng ngửi thấy mùi phân chuồng được."

Vân Cơ thở phào, đón lấy túi gấm: "Việc này thì tôi làm được."

Công việc bắt đầu một cách khẩn trương. Nếu một tu sĩ thông thường nhìn thấy cảnh tượng này, chắc chắn họ sẽ phát điên mà chết vì ghen tị. Một vị Ma Quân mang phân, một Cửu Vĩ Thiên Hồ rắc hương liệu, và một Thần thú Thượng cổ làm phu đào đất – tất cả chỉ để phục vụ một thanh niên phàm nhân không có lấy một tí tu vi (trong mắt người ngoài).

Sau nửa canh giờ, cái hố đã chuẩn bị xong. Thẩm Trường An lấy ra hạt giống Trường Sinh từ hệ thống. Hạt giống chỉ to bằng nắm tay, nhưng bề mặt nó khắc đầy những phù văn thần bí, luân chuyển theo nhịp đập của thiên địa. Vừa xuất hiện, linh khí xung quanh khu vườn đột ngột bị hút sạch, tạo thành một vùng chân không linh áp khiến ngay cả Lão Tà cũng phải rùng mình.

"Đây là…" Lão Tà trợn tròn mắt, "Thiên Địa Trường Sinh Mộc? Thủy tổ của vạn cây? Chẳng phải nó đã tuyệt diệt từ thời Thượng cổ Đại chiến sao?"

Thẩm Trường An không giải thích nhiều, anh ném hạt giống xuống hố một cách cực kỳ tùy tiện, như thể ném một hạt lạc vào đĩa.

"Lấp đất!"

Khi lớp đất cuối cùng phủ lên, Thẩm Trường An mở bảng quản lý khách sạn, ngón tay nhấn vào mục [Tăng tốc sinh trưởng].

[Cảnh báo: Tăng tốc sinh trưởng 100 vạn lần sẽ tiêu tốn 200 vạn linh thạch cực phẩm mỗi giờ. Ngài có chắc chắn không?]

Thẩm Trường An nghiến răng, lòng đau như cắt nhưng tay vẫn bấm nút "Xác nhận". "Tiền mất thì kiếm lại được, nhưng cây không mọc thì lấy gì mà vặt lông khách hàng!"

Ầm!

Một luồng ánh sáng xanh biếc từ lòng đất vọt lên tận chín tầng mây của tầng thứ tám. Mặt đất rung chuyển kịch liệt.

Lúc này, ở sảnh khách sạn tại tầng một, Kiếm Tiên Say Khướt Lý Bạch đang cầm bầu rượu, bỗng nhiên tay run lên, rượu bắn cả vào râu. Lão kinh ngạc ngẩng đầu nhìn lên trần nhà: "Kiếm ý của ta… tại sao lại run rẩy? Trên tầng kia có thứ gì vừa sinh ra?"

Nhị thiếu gia Kim Bất Hoán đang rửa bát ở phía sau (vì nợ tiền phòng) cũng đánh rơi chiếc đĩa sứ quý giá: "Linh khí này… đậm đặc đến mức hóa lỏng rồi! Chẳng lẽ chủ quán lại đào được kho báu gì sao?"

Trở lại tầng tám, cảnh tượng còn kinh khủng hơn.

Trong vòng chưa đầy mười nhịp thở, một mầm cây màu vàng ròng nứt đất chui lên. Nó lớn nhanh như thể có một bàn tay vô hình kéo nó từ phía trên. Từ một mầm non cao vài tấc, chỉ trong chốc lát đã biến thành một cây cổ thụ to bằng vòng ôm của ba người, tán lá xòe rộng như một cung điện xanh biếc lơ lửng giữa không trung.

Hệ thống bắt đầu đếm ngược: [Thời gian chín: 23 giờ 59 phút 59 giây].

"Gì cơ?" Thẩm Trường An trợn mắt nhìn màn hình. "Ta đã dùng tốc độ tăng tốc 100 vạn lần, tiêu 200 vạn linh thạch một giờ, mà vẫn phải đợi một ngày trời?"

[Phản hồi hệ thống: Ký chủ nên biết ơn. Bình thường, Thiên Địa Trường Sinh Mộc cần 10 vạn năm nảy mầm, 10 vạn năm ra lá, 10 vạn năm hoa nở và 10 vạn năm kết quả. Tổng cộng là 40 vạn năm. Hệ thống rút ngắn xuống 24 giờ đã là hành vi nghịch thiên rồi.]

Thẩm Trường An xoa cằm, sắc mặt lập tức thay đổi, từ bực bội sang đắc thắng. "Tốt, một ngày là một ngày. Vân Cơ, lập tức treo biển quảng cáo ở sảnh khách sạn. Nội dung: 'Đại tiệc Trường Sinh – Cơ hội nghìn năm có một. Ngày mai tại khu vườn tầng tám, ra mắt loại trái cây có thể gia tăng thọ nguyên vạn năm. Số lượng có hạn, ai muốn tham gia phải đóng phí giữ chỗ 10 vạn linh thạch'."

Vân Cơ thán phục: "Chủ quản, quả còn chưa ra, ngài đã bắt đầu thu tiền rồi?"

"Đây gọi là chiến dịch Pre-order (đặt hàng trước)." Thẩm Trường An cười híp mắt. "Cái cây này tiêu của ta bao nhiêu tiền, ta phải lấy lại gấp mười lần từ túi của đám tu sĩ kia."

Ngày hôm đó, toàn bộ Khách sạn Trường Sinh chìm trong một bầu không khí náo động chưa từng có. Linh khí từ cái cây tỏa ra xuyên qua các vách ngăn không gian, tràn xuống các tầng dưới.

Thánh nữ Tuyết Nhi đang ngồi thiền trong phòng VIP, đột nhiên cảm thấy lớp băng lãnh cứng nhắc trong tâm hồn mình như tan chảy. Nàng mở bừng mắt, cảm nhận được một nguồn sống mãnh liệt đang nảy nở. Bước chân nàng không tự chủ được mà đi ra hành lang, nơi các tu sĩ khác cũng đang nhốn nháo.

"Có nghe gì chưa? Chủ quản Thẩm chuẩn bị bán trái cây trường sinh!"

"Vạn năm thọ nguyên? Có thật không vậy? Ta sắp thọ tận rồi, nếu có được nó, ta có thể đột phá cảnh giới hiện tại!"

"Nhưng mà phí giữ chỗ là mười vạn linh thạch cực phẩm đấy, ông có không?"

"Bán kiếm, bán pháp bảo, bán cả đồ lót cũng phải mua! Đừng có cản ta!"

Mặc Vô Đạo, kẻ đang phải làm nhiệm vụ quét dọn chuồng súc vật cho Tiểu Hắc, tay cầm chổi rung bần bật. Lão nhìn lên tầng trên, lòng tràn đầy hận thù nhưng cũng không giấu nổi vẻ thèm khát. "Lão phu sắp đạt đến giới hạn của tuổi thọ rồi. Nếu thực sự có trái Trường Sinh… không, Thẩm Trường An nhất định đang lừa đảo!"

Nhưng dù là lừa đảo hay thật, tất cả mọi người trong khách sạn đều thức trắng đêm.

2 giờ chiều (giờ khách sạn), cái cây Trường Sinh đã cao hàng trăm mét, phủ bóng toàn bộ Khu Vườn Địa Đàng.

7 giờ tối, những nụ hoa màu bạc bắt đầu hé mở, tỏa ra hương thơm dịu nhẹ có khả năng trị bách bệnh. Những ai hít phải mùi hương này đều cảm thấy lục phủ ngũ tạng như được gột rửa, vết thương cũ lâu ngày đều biến mất một cách kỳ diệu.

10 giờ tối, hoa tàn trong nháy mắt, nhường chỗ cho những quả nhỏ li ti màu xanh biếc bắt đầu tượng hình.

Thẩm Trường An lúc này đang ngồi trên một chiếc ghế bành sang trọng ngay dưới gốc cây, trên tay cầm một ly "Nước ép linh quả lạnh" có đá (lấy từ đá vĩnh cửu của Bắc Hải). Anh nhìn đồng hồ, vẻ mặt vô cùng bình thản.

"Chủ quản, ngoài kia người ta đánh nhau chỉ để tranh vị trí đứng đầu danh sách chờ rồi kìa." Lão Tà hớt hải chạy vào báo cáo. "Thậm chí có mấy lão già sắp xuống lỗ định mang cả Tông môn ra cầm cố để được ăn một miếng vỏ quả."

Thẩm Trường An hớp một ngụm nước ép: "Cứ để họ đánh. Bảo Tiểu Hắc ra đứng cổng tầng tám, ai dám xông vào trước giờ mở cửa thì cứ đập thoải mái, không cần nể mặt. Còn nữa, thông báo là trái cây sẽ được bán theo hình thức đấu giá, mỗi lần nâng giá không thấp hơn 5 vạn linh thạch cực phẩm."

"Ngài… ngài đúng là đồ tể." Lão Tà lau mồ hôi, nhưng trong lòng lại vô cùng nể phục. Với đầu óc kinh doanh này, Thẩm Trường An sớm muộn gì cũng thu mua luôn cả Thiên đạo.

Sáng hôm sau, khi tia nắng đầu tiên xuyên qua kẽ lá của cây Trường Sinh, 24 giờ đếm ngược của hệ thống kết thúc.

Ding!

[Thiên Địa Vô Cực Trường Sinh Mộc đã chín. Thu hoạch: 36 quả Trường Sinh Kim Đan. Tác dụng: Tăng 1 vạn năm thọ nguyên, cải tạo gân cốt, loại bỏ tâm ma.]

Mười tám quả màu vàng kim rực rỡ lủng lẳng trên cành, mỗi quả đều phát ra tiếng nhạc thanh thoát như có tiên nhân đang ca hát. Toàn bộ khu vườn bừng sáng, linh khí đặc quánh đến mức kết thành những đám mây ngũ sắc lững lờ trôi.

Thẩm Trường An đứng dậy, phủi bụi trên áo, khuôn mặt hiện lên nụ cười kinh điển "vừa thân thiện vừa gian tà". Anh mở cánh cửa lớn của khu vườn, nhìn ra đám đông đại năng tu tiên đang xếp hàng dài dằng dặc, mắt ai nấy đều đỏ quạch vì chờ đợi.

"Chào buổi sáng, các vị khách quý của Trường Sinh Khách Sạn." Giọng Thẩm Trường An vang lên, không lớn nhưng át cả tiếng ồn ào. "Như đã hứa, hôm nay chúng ta sẽ mở bán sản phẩm đặc biệt nhất trong lịch sử: Trái Trường Sinh."

Anh dừng lại một chút, giơ một ngón tay lên: "Nhưng trước khi bắt đầu, ta có một lưu ý nhỏ. Vì trái cây này rất quý, nên sau khi ăn, quý khách bắt buộc phải ở lại khách sạn ít nhất ba ngày để tiêu hóa. Phí phòng cho ba ngày đó… sẽ được tính theo giá ngày lễ, tức là gấp năm lần bình thường."

Đám đông bên dưới lặng đi trong giây lát, rồi sau đó là một làn sóng than thở vang lên.

"Trời ạ, đúng là vắt cổ chày ra nước!"

"Thẩm chủ quản, ngài là doanh nhân hay là thổ phỉ thế?"

Thẩm Trường An cười khì khì: "Các vị nói gì vậy? Ta là một người phục vụ tận tâm. Ngài không muốn mua? Không sao, mời nhường chỗ cho người phía sau. Kim thiếu gia, ta thấy ngài đứng ở hàng thứ mười, có muốn mua suất 'Bỏ túi khách hàng ưu tiên' với giá 50 vạn linh thạch không?"

Kim Bất Hoán vốn đang bị ép giữa đám đông, nghe thấy thế lập tức sáng mắt lên, quên sạch nỗi đau vì phải rửa bát bấy lâu: "Có! Ta mua! Cha ta mới gửi thêm vốn kinh doanh, ta thiếu gì thì thiếu chứ không thiếu tiền!"

Thẩm Trường An gật đầu hài lòng. Những quả Trường Sinh trên cây như đang cảm nhận được sự tham tiền của chủ nhân, chúng tỏa sáng rực rỡ hơn bao giờ hết.

Dưới gốc cây cổ thụ vừa mọc lên sau một ngày ngắn ngủi, một cuộc "hút máu" quy mô lớn nhất lịch sử tu chân giới chính thức bắt đầu. Cây Trường Sinh không chỉ mang lại sự bất tử cho khách hàng, mà nó còn mang lại sự "giàu sang vô tận" cho Thẩm Trường An.

"Lão Tà, chuẩn bị bếp lò đi." Thẩm Trường An lầm bầm. "Tối nay chúng ta sẽ làm món lẩu ăn mừng sau buổi đấu giá. Nguyên liệu là thịt rồng… à không, là linh thạch cực phẩm hầm với niềm vui của ta!"

Vân Cơ và Tiểu Hắc nhìn nhau, rồi nhìn cái cây khổng lồ, đồng loạt thở dài: Chủ quản quả nhiên vẫn là chủ quản, không bao giờ để ai chịu thiệt ngoại trừ… khách hàng.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8