Trường Sinh Khách Sạn: Tiên Nhân Dừng BướcChương 154: ** Một vị thần linh hạ giới tham gia đấu giá
Không khí trong đại sảnh Khách sạn Trường Sinh lúc này tựa như một bình thuốc nổ đã bị châm ngòi, chỉ chực chờ nổ tung bởi hơi nóng của những ánh mắt tham lam và tiếng gõ bàn tính khô khốc của Thẩm Trường An.
Chín quả Trường Sinh lơ lửng trên cành cây vĩnh cửu sau lưng hắn giờ chỉ còn lại sáu quả. Kim Bất Hoán – sau khi liều mạng nếm thử món đậu phụ "Nhất Sinh Nhất Thế" kèm quả Trường Sinh đầu tiên – hiện đang ngồi xếp bằng giữa sảnh, quanh thân cậu ta toát ra một tầng ánh sáng màu hoàng kim nhàn nhạt. Những lỗ chân lông trên da cậu ta phun ra từng luồng linh khí tinh khiết, tu vi vốn ở cấp độ thấp kém nay đang có dấu hiệu nhảy vọt lên Kim Đan hậu kỳ, thậm chí là tiến thẳng tới Nguyên Anh.
Sự thăng tiến rõ rệt đó giống như một liều thuốc kích thích cực mạnh, khiến các vị đại năng ngồi phía dưới đều đỏ mắt.
"Quả thứ tư!" Thẩm Trường An nâng cao tay, nụ cười trên môi anh rạng rỡ như ánh nắng ban mai, nhưng đối với túi tiền của các vị khách, đó lại là nụ cười của tử thần. "Giá khởi điểm là hai mươi vạn linh thạch cực phẩm, kèm theo một bản cam kết: Sau khi rời khỏi khách sạn, quý khách không được phép bôi nhọ uy tín của chúng tôi trên bất kỳ diễn đàn truyền tin nào. Ai ra giá cao hơn?"
"Lão phu ra ba mươi vạn!" Một lão giả tóc trắng xóa, người của Thái Huyền Môn đứng bật dậy, hơi thở rung động cả không gian.
"Ba mươi lăm vạn! Cộng thêm một tòa khoáng mạch linh thạch tại Đông Hải!" Một vị cung chủ từ cung trăng vừa đáp xuống cũng không chịu thua kém.
Tiếng hét giá vang dội, sảnh khách sạn vốn yên tĩnh nay chẳng khác gì một khu chợ vỡ. Lão Tà đứng bên trong quầy bếp, tay cầm con dao phay nặng nề băm băm chặt chặt đùi gấu, đôi mắt sẹo nhìn ra sảnh đầy khinh bỉ. Lão khẽ lẩm bẩm: "Lũ rác rưởi, chỉ vì mấy cái quả dại mà tranh nhau sứt đầu mẻ trán. Đám người này mà nếm thử món cá kho của ta, chắc bán luôn cả tổ tiên mất thôi."
Vân Cơ đứng ở quầy lễ tân, bàn tay thon dài gõ nhịp trên mặt gỗ đen bóng. Cô nhìn một gã tu sĩ vô tình làm đổ trà lên sàn nhà, khóe mắt lập tức giật mạnh. Sát khí hồ ly trong người cô bốc lên ngùn ngụt, nếu không phải vì Thẩm Trường An đang trong cơn "say tiền", có lẽ cô đã bay ra ngoài và vả gã kia bay về phương trời xa tắp.
Giữa lúc cuộc đấu giá đang bước vào hồi gay cấn nhất, bầu trời bên ngoài Khách sạn Trường Sinh vốn đang hoàng hôn rực rỡ, bỗng nhiên đen kịt lại.
Mọi âm thanh tranh cãi trong sảnh im bặt.
Một cỗ uy áp khủng khiếp, vượt xa khỏi phạm vi của bất kỳ vị đại năng nào hiện có, từ trên chín tầng mây ép xuống. Những tòa núi xung quanh khách sạn bắt đầu rạn nứt, đất đá sụt lở. Tiếng sấm rền vang như tiếng rống của hàng vạn con rồng dữ. Không gian bị xé rách một đường dài tít tắp, để lộ ra một khoảng không lưu đầy màu tím sẫm.
"Thiên đạo rung chuyển?"
"Chuyện gì đang xảy ra? Có kẻ nào đó muốn phá vỡ rào cản thế giới?"
Các đại năng hạ giới đồng loạt run rẩy. Một số người tu vi thấp thậm chí không trụ nổi, đã phải quỳ rạp xuống sàn. Chỉ có Khách sạn Trường Sinh là vẫn đứng vững vàng, những mái ngói rêu phong không hề rung chuyển, một tầng màng mỏng bao quanh khách sạn nhẹ nhàng hóa giải toàn bộ sức ép từ bầu trời.
Thẩm Trường An nhíu mày, anh chậm rãi đặt chiếc bàn tính bằng ngọc xuống, ngẩng đầu nhìn lên trần nhà (xuyên thấu ra bầu trời nhờ hiệu ứng của khách sạn). Anh khẽ lầm bầm: "Cái quái gì thế này? Đang lúc kinh doanh bận rộn lại có kẻ định làm loạn? Đây là phá hoại trật tự kinh doanh, là vi phạm Luật Lao động và Thương mại của khách sạn chúng ta!"
Tiểu Hắc, con chó đen nhỏ đang ngủ khì dưới gầm quầy lễ tân, lúc này cũng thức giấc. Nó đứng dậy, đôi tai dựng đứng, đôi mắt to đen láy chợt lóe lên một tia sáng tử vong vô cùng cổ xưa. Nó khẽ gừ một tiếng nhỏ trong cổ họng, mang theo ý vị cảnh cáo nồng đậm.
Từ vết rách của không gian, một bóng người chậm rãi bước ra.
Người đó mặc một bộ giáp vàng rực rỡ, mỗi bước đi đều giẫm trên những đóa hoa sen bằng vàng ròng tỏa ánh hào quang. Khuôn mặt của hắn tuấn tú đến mức hoàn mỹ nhưng đầy vẻ lạnh lùng, xa cách, như thể hắn không thuộc về cõi hồng trần dơ bẩn này. Trong tay hắn cầm một cây thương dài tỏa ra hơi thở của thần linh, mỗi tia chớp quấn quanh ngọn thương đều đủ sức tiêu diệt một vạn tàn hồn.
"Thượng giới… là Thần linh hạ giới!"
Vị Kiếm Tiên già ngồi ở góc sảnh thảng thốt kêu lên, chén rượu trong tay rơi xuống đất vỡ tan tành. "Hàng vạn năm rồi, quy tắc thiên đạo ngăn cản thần linh can thiệp hạ giới, tại sao… tại sao hắn có thể xuống đây?"
Vị thần linh nọ, được biết đến là Thiên Xu Thần Tướng – Cơ Vô Đạo, lơ lửng giữa không trung, ánh mắt của hắn tựa như hai luồng thiên hỏa, nhìn thẳng về phía Khách sạn Trường Sinh. Giọng nói của hắn vang lên, trầm đục và đầy uy lực, chấn động vào sâu trong tâm linh của mỗi chúng sinh:
"Phù Thế Linh Giới quá nhỏ bé, lại sinh ra thứ khí tức nghìn năm khó gặp. Quả Trường Sinh của cây tổ? Đây không phải là thứ mà lũ phàm phu tục tử như các ngươi có tư cách chạm vào."
Cơ Vô Đạo hạ chân xuống mặt đất, đứng ngay trước cửa khách sạn. Hắn nhìn tấm biển gỗ khắc bốn chữ "Tiên Nhân Dừng Bước", đôi lông mày sắc lẹm nhíu lại.
"Tiên nhân dừng bước? Ngạo mạn thay cho một quán trọ nơi trần thế."
Hắn vừa nói xong, liền nâng chân định bước vào trong. Nhưng ngay khoảnh khắc đó, một đạo ánh sáng trong vắt như sương mai hiện lên ngăn cách hắn lại.
Cơ Vô Đạo lạnh lùng vung ngọn thương, một cú đâm mang theo sức mạnh có thể phá vỡ một ngôi sao nhỏ đập mạnh vào rào chắn.
*Oong!*
Một tiếng vang trầm đục, cả không gian quanh khách sạn vỡ vụn như thủy tinh, nhưng cánh cửa gỗ của khách sạn vẫn đóng kín, không một mảnh bụi nào rơi xuống.
Thẩm Trường An lúc này đã đứng trước cửa, anh không mở cửa mà nói qua hệ thống truyền âm: "Vị khách nhân phương nào đang quấy rối trước cửa khách sạn đấy? Chúng tôi đang trong giờ đấu giá kín, muốn vào xin vui lòng mua vé vào cửa, hoặc chờ đến giờ mở cửa chính thức. Hơn nữa, hành vi phá hoại tài sản công cộng sẽ bị xử phạt gấp mười lần giá trị thiệt hại. Anh vừa đâm một phát vào màng bảo vệ, phí sửa chữa sơ bộ là năm vạn linh thạch cực phẩm. Thanh toán bằng tiền mặt hay hiện vật ngang giá?"
Toàn bộ sảnh khách sạn rơi vào trạng thái im lặng đến đáng sợ.
Các vị đại năng vốn đã sợ đến tái mặt vì uy thế của thần linh, nay càng kinh hoàng hơn vì sự gan lì của Thẩm Trường An.
Hắn vừa đòi tiền của một vị Thần! Đòi phí sửa chữa từ một người có thể diệt cả một tông môn chỉ bằng một cái nhấc tay!
Bên ngoài, Cơ Vô Đạo ngẩn người một giây. Ở Thượng giới, hắn là chiến thần, là sự hiện diện của chân lý. Hàng vạn năm nay, chưa từng có ai dám dùng cái giọng điệu "quản lý đô thị" đó để nói chuyện với hắn.
"Ngươi là chủ nhân của nơi này?" Cơ Vô Đạo thu hồi ngọn thương, đôi mắt nheo lại. "Chút pháp trận hạ giới này cũng định ngăn cản bản thần? Mở cửa ngay, nộp ra tất cả quả Trường Sinh, bản thần sẽ ban cho ngươi một con đường sống, cho phép ngươi làm nô bộc trông coi ngựa thần ở Thượng giới."
Thẩm Trường An nghe xong, quay lại nhìn Vân Cơ và Lão Tà, nhún vai một cái đầy vẻ ngán ngẩm: "Nghe kìa, lại một kẻ mắc chứng hoang tưởng về địa vị. Vân Cơ, phí \'Dọn dẹp tâm hồn\' cho những kẻ điên hiện nay là bao nhiêu?"
Vân Cơ liếc nhìn gương, chỉnh lại một lọn tóc bên tai, giọng nói trong trẻo nhưng đầy mỉa mai: "Thưa sếp, loại bệnh nhân có triệu chứng nặng như thế này, chúng ta nên tính phí phụ thu 200%. Ngoài ra, hắn bước lên bệ cửa của chúng ta bằng đôi giày bọc giáp thô lỗ đó, em sẽ phải lau đi lau lại chỗ đó mười lần. Phí dịch vụ làm sạch phải cộng thêm năm vạn nữa."
Thẩm Trường An gật đầu hài lòng, rồi anh nhẹ nhàng mở rộng cánh cửa.
"Kéttt…"
Cơ Vô Đạo vốn đang tràn đầy nộ hỏa, định bộc phát sức mạnh để san bằng chốn này, nhưng khi cánh cửa mở ra, một luồng sức mạnh vô hình, không có bất kỳ dấu hiệu của linh khí hay ma lực nào, đột ngột bao trùm lấy hắn.
Trong chớp mắt, Cơ Vô Đạo cảm thấy toàn thân cứng đờ. Thần lực mênh mông trong cơ thể hắn như bị một bàn tay vô hình bóp nghẹt, đóng băng hoàn toàn. Giáp vàng vẫn sáng, thương thần vẫn sắc, nhưng hắn phát hiện mình… không thể cử động được ngón tay nào, ngoài trừ việc bước đi theo hướng mà chủ nhân căn phòng mong muốn.
"Lĩnh vực tuyệt đối…" Cơ Vô Đạo kinh hãi trong lòng. Đây là quy tắc vượt lên trên cả Thiên đạo!
"Nào, mời vào, mời vào vị thần linh tôn quý." Thẩm Trường An đứng né sang một bên, nở nụ cười thương mại tiêu chuẩn mười cái răng. "Dù là thần hay là quỷ, vào đây rồi đều phải tuân thủ nội quy khách sạn. Quy tắc số 1: Chủ khách sạn luôn đúng. Quy tắc số 2: Nếu thấy chủ khách sạn sai, vui lòng xem lại quy tắc số 1 và nộp phí tư vấn tâm lý."
Cơ Vô Đạo bị một lực đẩy vô hình đẩy vào bên trong. Khi chân hắn vừa đặt lên nền gạch nhẵn bóng của đại sảnh, uy áp thần linh lúc nãy đang bao trùm cả vạn dặm bỗng nhiên tan biến như khói. Hắn trông giống như một diễn viên mặc giáp lộng lẫy nhưng đang mất phương hướng giữa một quán trà bình dân.
Mọi người trong sảnh tròn mắt nhìn vị thần linh từng bước tiến vào, không phải với tư thái của kẻ thống trị, mà là với tư thái của một người đang… lảo đảo vì mất trọng tâm.
"Ngồi đi, đừng đứng đó che ánh sáng, ảnh hưởng đến việc khách hàng khác nhìn vào quả Trường Sinh." Thẩm Trường An chỉ vào một cái ghế gỗ ở dãy cuối.
Cơ Vô Đạo rít lên qua kẽ răng: "Ngươi rốt cuộc là ai? Dám dùng tà thuật giam cầm thần lực của ta?"
"Tôi là quản lý khách sạn. Còn cái mà anh gọi là tà thuật, thực chất là một loại \'Phí văn minh\'. Trong không gian này, bất kỳ hành vi bạo lực hay đe dọa nào đều bị tự động hóa giải." Thẩm Trường An vừa nói vừa lật sổ ra. "Vừa rồi anh đe dọa chủ khách sạn, xúc phạm nhân viên tiếp tân, làm hỏng bầu không khí đấu giá. Tổng cộng các khoản phí phát sinh là tám mươi vạn linh thạch cực phẩm. Do anh là khách mới, lại từ phương xa tới, tôi sẽ áp dụng chương trình khuyến mãi đặc biệt cho thần linh: Tặng thêm một bát mì tôm vị bò hầm không rau, và tính tròn cho anh một trăm vạn linh thạch cực phẩm."
Cơ Vô Đạo suýt chút nữa là hộc máu. Một trăm vạn? Lại còn tặng bát mì tôm không rau? Hắn vốn định đến đây để thu hoạch báu vật, vậy mà chưa thấy báu vật đâu đã phải gánh trên vai một khoản nợ khổng lồ.
"Bản thần… không mang theo thứ tiền tệ rác rưởi của hạ giới các ngươi!" Cơ Vô Đạo lạnh giọng nói, dù thần lực bị khóa nhưng khí chất của hắn vẫn cực kỳ cao ngạo.
Thẩm Trường An không hề biến sắc: "Ồ, chúng tôi hiểu sự khó khăn của khách hàng. Khách sạn Trường Sinh có dịch vụ thu đổi ngoại tệ. Anh có thể trả bằng thần huyết, bằng linh hồn thạch, hoặc bằng bí pháp thượng giới. Đừng lo, tỉ giá đổi tiền của tôi vô cùng… hợp lý đối với tôi."
Trong lúc đó, sáu quả Trường Sinh vẫn đang tỏa hương ngào ngạt trên bục đấu giá. Ánh mắt Cơ Vô Đạo nhìn xoáy vào quả Trường Sinh, hắn nhận ra thứ này không chỉ giúp kéo dài tuổi thọ mà còn chứa đựng mảnh vỡ của đại đạo thực sự. Nếu đem về thượng giới, giá trị của nó là vô giá.
Hắn hít một hơi sâu, nén cơn giận lại. Làm thần vạn năm, hắn biết lúc nào cần nhẫn nhịn. Sức mạnh của người thanh niên trước mặt này thật kỳ lạ, hắn không cảm nhận được chút tu vi nào từ Thẩm Trường An, nhưng tại khách sạn này, anh ta dường như chính là ông trời.
"Bản thần tham gia đấu giá quả thứ năm." Cơ Vô Đạo nói bằng giọng khàn đặc. "Ta có một viên \'Cửu Chuyển Hóa Thần Đan\', có thể giúp một phàm nhân lập tức đột phá cảnh giới mà không gặp thiên kiếp. Ngươi thấy thế nào?"
Cả sảnh xôn xao. Cửu Chuyển Hóa Thần Đan! Đó là truyền thuyết giữa những truyền thuyết! Đám tu sĩ hạ giới chỉ ước gì mình có thể lao lên và cướp lấy viên đan dược đó.
Thẩm Trường An liếc nhìn viên đan đỏ thẫm trên tay Cơ Vô Đạo, khẽ gảy bàn tính, cau mày nói: "Hóa Thần thôi sao? Đan dược này chỉ giúp tăng cấp, không giúp tăng phúc thọ. Hơn nữa, nó chỉ dành cho một người dùng, tính ra công dụng rất hẹp. Nhưng xem xét tới xuất xứ từ Thượng giới, tôi tính cho anh là… năm mươi vạn linh thạch. Vẫn chưa đủ trả phí sửa chữa ban đầu, đừng nói tới chuyện mua quả Trường Sinh."
Cơ Vô Đạo thiếu chút nữa là bẻ gãy cái ghế đang ngồi: "Năm mươi vạn? Viên đan này ở bất kỳ đâu cũng là vật gây ra huyết chiến, ngươi dám ép giá đến mức này?"
"Ở đây tôi là thị trường, tôi nói năm mươi vạn là năm mươi vạn." Thẩm Trường An thản nhiên. "Có vị nào ra giá cao hơn Thần linh đại nhân đây không?"
"Tôi!" Kim Bất Hoán đang thiền định đột nhiên tỉnh dậy, mắt cậu ta sáng rực. "Thẩm đại ca, tôi trả mười tòa thành trì của Kim Gia, cộng thêm ba bản địa đồ kho tàng cổ đại! Ngoài ra… ngoài ra tôi còn có một vạn tỳ nữ tinh nhuệ chuyên lo việc nấu nướng cho khách sạn!"
Thẩm Trường An lập tức cười híp mắt: "À, Kim thiếu gia đúng là hiểu lòng người. Đang thiếu người làm thêm."
Cơ Vô Đạo cảm thấy danh dự của mình bị giẫm đạp không thương tiếc. Hắn, một vị thần linh, nay lại bị đem ra so sánh với một gã công tử bột của giới tu tiên?
Hắn nghiến răng, từ trong túi không gian lấy ra một mảnh đồng nát vụn vặt, nhưng mảnh đồng đó vừa xuất hiện, Lão Tà từ trong bếp liền vác dao chạy ra, đôi mắt rực lửa.
"Sếp! Cái đó… cái đó là mảnh vỡ của Đỉnh Hư Vô! Dùng nó để hầm canh thì vị của món ăn sẽ giữ được mười vạn năm không tan!" Lão Tà hét lên đầy phấn khích.
Thẩm Trường An hơi sững người: "Hầm canh?" Anh nhìn vị thần linh bằng ánh mắt thương cảm. Hóa ra bảo vật của thần linh đối với đầu bếp của mình cũng chỉ để phục vụ cho việc nấu nướng.
Cơ Vô Đạo lạnh lùng nói: "Mảnh vỡ Đỉnh Hư Vô chứa đựng trật tự của không gian ban sơ. Nó đủ trả chưa?"
Thẩm Trường An xoa cằm: "Tạm ổn. Chấp nhận cho anh đổi được quả thứ năm. Nhưng phí phục vụ đấu giá là 10%, anh cần đưa thêm một món gì đó nữa để bù vào khoản hoa hồng của khách sạn."
Vị thần linh từ trên trời rơi xuống nay thật sự rơi vào cảnh bị vắt kiệt. Hắn chưa bao giờ nghĩ mình hạ giới để làm kinh tế, càng không ngờ kinh tế ở hạ giới lại lạm phát khủng khiếp đến thế này.
Hắn lôi ra thêm một túi vàng thần linh, ném lên bàn: "Lấy đi! Bản thần muốn quả Trường Sinh ngay lập tức!"
"Thong thả, thong thả." Thẩm Trường An ra hiệu cho Vân Cơ mang quả Trường Sinh thứ năm đựng trong hộp ngọc đến cho Cơ Vô Đạo. "Mua bán minh bạch, uy tín làm đầu. Quý khách hài lòng là hạnh phúc của khách sạn chúng tôi."
Khi Cơ Vô Đạo cầm quả Trường Sinh trong tay, hắn cảm nhận được sức sống mãnh liệt cuồn cuộn bên trong. Mặc dù bị "vặt lông" thê thảm, nhưng hắn thầm nghĩ chỉ cần mang thứ này về, mọi thứ đều xứng đáng.
Hắn vừa định đứng lên rời đi để thoát khỏi cái nơi quỷ quái này, thì mùi thơm từ một chiếc bát đặt ngay trước mặt hắn khiến bước chân hắn khựng lại.
Đó là bát mì tôm mà Thẩm Trường An đã hứa tặng kèm. Nước dùng màu đỏ cam rực rỡ, khói bốc lên nghi ngút mang theo một loại hương vị nồng nàn, cay nồng mà cũng đầy kích thích, thứ mà ở thượng giới – nơi thần linh chỉ ăn tiên khí – chưa bao giờ có được.
"Món quà của khách sạn, mời dùng thử." Thẩm Trường An cười.
Cơ Vô Đạo vốn muốn gạt đi, nhưng cơn đói (một cảm giác mà hắn đã quên từ hàng triệu năm) đột ngột ập tới. Hắn cầm đôi đũa lên, gắp một sợi mì trắng ngần, nếm thử một chút.
Sợi mì dai, mềm, thấm đẫm vị nước dùng kỳ quái. Ngay khi sợi mì trôi xuống cổ họng, Cơ Vô Đạo trợn tròn mắt. Toàn thân hắn như bị một dòng điện chạy qua. Linh hồn hắn – thứ vốn đã bắt đầu chai sạn vì thời gian vĩnh cửu – nay bỗng nhiên rung động dữ dội. Những ký ức về thời hắn còn là một tu sĩ bình thường, niềm vui khi nếm một bữa ăn ngon lần đầu tiên, bỗng nhiên hiện về mồn một.
Đây không phải là thức ăn. Đây là cảm xúc!
"Đây… là cái gì?" Hắn lắp bắp, quên luôn cả tư thái thần linh.
"Là mì tôm hương vị Hồi Ức." Thẩm Trường An nhún vai. "Như tôi đã nói, khách sạn này bán trải nghiệm, không bán đồ ăn đơn thuần."
Cơ Vô Đạo không nói hai lời, bắt đầu sụp soạt ăn hết cả bát mì. Ăn xong, hắn đập bát xuống bàn, đôi mắt nhìn chằm chằm vào Thẩm Trường An:
"Những quả Trường Sinh còn lại… bản thần muốn mua hết!"
Các vị đại năng trong sảnh nghe thấy câu đó đều thốt lên đau đớn: "Thần linh đại nhân, xin chừa cho chúng tôi một đường sống!"
Thẩm Trường An lật bàn tính, vẻ mặt trở nên nghiêm túc hơn bao giờ hết: "Cơ Vô Đạo đại nhân, tham lam là một đức tính tốt của khách hàng, nhưng tôi phải nhắc nhở anh một điều: Quả thứ sáu đến quả thứ chín không bán bằng tài vật."
"Vậy bán bằng gì?" Cơ Vô Đạo hỏi, lúc này hắn đã hoàn toàn bị lôi cuốn vào nhịp điệu của khách sạn.
Thẩm Trường An nhìn ra cửa, nơi bầu trời bắt đầu có những tia sáng kỳ lạ khác lại sắp hạ xuống. Anh mỉm cười đầy ẩn ý: "Bán bằng sự phục vụ. Anh là Thiên Xu Thần Tướng, đúng không? Hiện nay đội ngũ bảo an của tôi hơi mỏng, Tiểu Hắc dạo này lại hay lười biếng. Nếu anh chấp nhận làm \'Nhân viên bảo an danh dự\' của khách sạn trong một nghìn năm, bốn quả còn lại sẽ là của anh. Đương nhiên, trong một nghìn năm đó, anh sẽ được bao ăn bát mì lúc nãy mỗi ngày."
Cả sảnh đường rơi vào sự tĩnh lặng nghẹt thở.
Dùng một vị thần linh thượng giới để làm bảo vệ? Chuyện này nếu truyền đi, toàn bộ đa vũ trụ chắc chắn sẽ chấn động đến mức nổ tung.
Cơ Vô Đạo đứng sững người, ngọn thương trong tay run lên bần bật. Hắn nhìn quả Trường Sinh, nhìn bát mì đã cạn nước, rồi nhìn nụ cười của Thẩm Trường An.
"Một nghìn năm… đối với thần linh chỉ là cái chớp mắt." Hắn lẩm bẩm, rồi hít một hơi thật sâu, giọng vang dội như sấm truyền: "Thành giao!"
Tiểu Hắc ngồi dưới quầy lễ tân ngáp một cái dài, rồi nhìn về phía Cơ Vô Đạo với ánh mắt kiểu: "Lại thêm một đứa bị sếp lừa."
Thẩm Trường An hài lòng đóng sổ thu chi lại, hướng ra toàn bộ sảnh đường nói lớn: "Buổi đấu giá kết thúc! Các vị không mua được hàng cũng đừng buồn, phía sau khách sạn vừa mới mở thêm dịch vụ Massage Xương Cốt bằng Lôi Kiếp, hiện đang có mã giảm giá 50% cho người lần đầu trải nghiệm. Mời quý khách đi lối này!"
Trong bóng tối của đêm đen bên ngoài khách sạn, một bóng người mặc áo choàng xám đang âm thầm quan sát tất cả. Đó chính là Mặc Vô Đạo – kẻ đang nung nấu mưu đồ. Nhìn thấy Thiên Xu Thần Tướng cũng phải quy phục dưới chân Thẩm Trường An, tay lão run rẩy, lòng căm phẫn và sợ hãi đan xen.
"Thẩm Trường An… ngươi rốt cuộc muốn xây dựng khách sạn hay muốn xây dựng một đế chế chinh phục thiên hạ?"
Mặc Vô Đạo lủi thủi rút lui vào bóng tối, trong khi bên trong Khách sạn Trường Sinh, tiếng cười nói và tiếng bát đũa lạch cạch vẫn vang lên không dứt, báo hiệu một đêm kinh doanh bội thu nhất lịch sử.