Trường Sinh Khách Sạn: Tiên Nhân Dừng Bước
Chương 155: ** Thần linh cũng không có đặc quyền

Cập nhật lúc: 2026-05-16 17:49:55 | Lượt xem: 1

Cơn dư chấn từ lời thề của Thiên Xu Thần Tướng Cơ Vô Đạo vẫn còn lởn vởn trong không khí, khiến linh khí xung quanh Khách sạn Trường Sinh cô đặc lại như mật ong. Những vị khách có mặt tại đại sảnh – từ những lão quái Nguyên Anh cho đến các vị Hóa Thần đại năng – đều nín thở, mắt chữ O miệng chữ A nhìn vị chiến thần thượng giới vừa mới "bán mình" cho một tên phàm nhân không có nửa điểm tu vi.

Thẩm Trường An không để đám đông chờ đợi lâu, anh vỗ tay hai cái bộp bộp, nụ cười trên môi càng thêm rạng rỡ, loại nụ cười mà Lão Tà vẫn thường gọi là "điềm báo của một vụ lừa đảo quy mô lớn".

"Tốt! Tinh thần làm việc của anh Cơ thật khiến người ta cảm động." Thẩm Trường An từ sau quầy lễ tân lôi ra một chồng giấy tờ dày cộm, đặt 'rầm' một cái lên mặt bàn ngọc thạch. "Đây là hợp đồng lao động, cam kết bảo mật thông tin, nội quy phòng cháy chữa cháy và danh sách 1001 điều cấm tại khách sạn. Anh ký vào đây, mỗi trang một chữ ký, cuối cùng điểm chỉ bằng tinh huyết cho nó chắc chắn."

Cơ Vô Đạo nhìn chồng giấy cao bằng nửa người mình, khóe mắt giật giật: "Thẩm chưởng quỹ, không phải chỉ cần một lời thề Thiên Đạo là đủ sao?"

Thẩm Trường An lắc đầu, vẻ mặt vô cùng nghiêm túc: "Anh Cơ, anh phải hiểu, Thiên Đạo đôi khi cũng hay ngủ gật hoặc bao che cho người nhà. Nhưng giấy trắng mực đen và hệ thống quản lý của tôi thì không. Ở đây chúng ta làm việc theo quy trình hiện đại, chuyên nghiệp. Không có hợp đồng, sau này anh kiện tôi nợ lương thì tôi biết giải trình với ai?"

Dưới cái nhìn soi mói của hàng trăm cặp mắt, Thiên Xu Thần Tướng – người từng một thương quét sạch vạn dặm yêu ma – nay tay run rẩy cầm bút lông, ký tên mỏi cả rã rời.

"Xong rồi chứ?" Cơ Vô Đạo thở hắt ra, ánh hào quang thần thánh trên người có chút ảm đạm.

"Chưa xong." Thẩm Trường An lật lật mấy trang cuối. "Khoản 84, điều 12: Nhân viên bảo an trong giờ làm việc không được tự ý tỏa hào quang quá 500 lumen để tránh làm lóa mắt khách hàng và gây lãng phí linh khí môi trường. Khoản 92: Không được dùng thần uy đè ép khách nếu khách chưa nợ tiền quá ba ngày. Và đặc biệt nhất…"

Thẩm Trường An cúi xuống gầm bàn, lôi ra một chiếc áo khoác màu vàng chanh phản quang, trên lưng có in bốn chữ lớn màu đỏ chóe: **"TRẬT TỰ ĐÔ THỊ"**.

"Đây là đồng phục của anh. Mặc vào đi, từ giờ anh là Đội trưởng đội bảo an danh dự của Trường Sinh."

Cơ Vô Đạo nhìn chiếc áo khoác với màu sắc "xúc phạm thị giác" đó, rồi nhìn lại bộ giáp vàng ròng rạng ngời của mình. Hắn cảm thấy tôn nghiêm của thần linh đang bị đem đi chùi sàn nhà. Nhưng nghĩ đến bát mì tôm vị rồng thơm nức mũi và bốn quả Trường Sinh đang nằm trong túi áo Thẩm Trường An, hắn nghiến răng, mặc chiếc áo vàng chanh vào.

"Phụt…!"

Tiếng cười của một vị tán tu nào đó vang lên nhưng lập tức bị bóp nghẹt bởi ánh mắt giết người của Cơ Vô Đạo. Tuy nhiên, hình ảnh một vị Thần tướng oai phong lẫm liệt mặc áo phản quang vàng chóe thực sự là một sự đả kích quá lớn vào dây thần kinh hài hước của chúng sinh.

Đúng lúc này, từ phía cửa chính, một luồng áp lực còn kinh khủng hơn cả Cơ Vô Đạo đột ngột giáng xuống. Bầu trời vốn đang yên tĩnh bỗng chốc rực sáng như thể có chín mặt trời cùng lúc xuất hiện.

"Cơ Vô Đạo! Ngươi là nỗi sỉ nhục của thượng giới!"

Một tiếng quát vang dội như sấm nổ từ chín tầng mây truyền xuống. Ngay sau đó, một dải lụa đỏ rực lửa xé toạc không gian, một lão giả mặc trường bào hỏa văn, chân đạp hỏa vân, toàn thân tỏa ra nhiệt lượng đủ để nung chảy vàng đá hiên ngang bước vào.

Đám đông trong sảnh hỗn loạn: "Là Cửu Dương Tôn Giả! Một trong ba vị Chấp pháp giả của thượng giới!"

Cửu Dương Tôn Giả vừa đặt chân vào sảnh, nhiệt độ trong khách sạn lập tức tăng vọt. Những chiếc chén ngọc trên bàn bắt đầu rạn nứt, không khí mờ ảo vì hơi nóng. Lão nhìn thấy Cơ Vô Đạo trong bộ đồ "Trật tự đô thị", râu tóc lập tức dựng ngược vì tức giận.

"Ngươi vì một miếng ăn mà cam tâm làm nô bộc cho một tên kiến hôi nhân giới? Thần cách của ngươi đâu? Uy nghiêm của Thiên Xu quân đâu?"

Cơ Vô Đạo mặt đỏ gay, định lên tiếng thì Thẩm Trường An đã thong dong bước ra khỏi quầy. Anh cầm theo một bình xịt nước nhỏ, thản nhiên xịt "xoẹt xoẹt" vào dải lụa hỏa vân dưới chân Cửu Dương Tôn Giả.

"Này ông già, ông là ai không quan trọng, nhưng vào đây thì tắt cái lò than di động của ông đi. Máy điều hòa linh khí của tôi đang chạy hết công suất rồi, tiền điện… à không, tiền linh thạch vận hành ông có trả không?"

Cửu Dương Tôn Giả sững sờ. Lão nhìn xuống gấu áo đang bị dính nước, rồi nhìn tên phàm nhân trước mặt với vẻ mặt không thể tin nổi.

"Ngươi… ngươi dám dùng thứ nước phàm trần này xịt vào Thiên Hỏa Bào của ta?"

"Nước phàm trần?" Thẩm Trường An cười khẩy. "Đấy là nước tẩy rửa đa năng thương hiệu Trường Sinh đấy, một chai mười vạn linh thạch cấp cao. Mà nhắc mới nhớ, ông vừa bước vào đây đã làm nứt của tôi mười hai cái chén ngọc, hư hại một tấm thảm dệt từ lông Tuyết Hồ, và đặc biệt là làm ảnh hưởng đến trải nghiệm của các khách hàng khác. Vân Cơ!"

"Có ngay chủ nhân!"

Một làn hương thơm thanh khiết thoảng qua, Vân Cơ với bộ sườn xám ôm sát người, tay cầm cuốn sổ nhỏ, hiện ra bên cạnh Thẩm Trường An. Cô nhìn Cửu Dương Tôn Giả với ánh mắt chán ghét như nhìn một đống rác di động.

"Thưa chủ nhân, vị khách này vừa bước vào đã mang theo lượng lớn bụi mịn hỏa diệm. Chi phí làm sạch sâu toàn bộ khách sạn là năm mươi vạn linh thạch. Phí bồi thường tinh thần cho khách hàng bị nóng là hai mươi vạn. Tổng cộng là bảy mươi vạn linh thạch, chưa tính tiền phòng."

Cửu Dương Tôn Giả giận quá hóa cười, nụ cười mang theo lửa thiêu hừng hực: "Tốt! Tốt lắm! Một lũ điên cuồng. Ta hôm nay sẽ san phẳng cái động bàn tơ này, để xem quy tắc của các ngươi lớn hay lửa của ta lớn!"

Lão giơ tay lên, một quả cầu lửa chứa đựng sức mạnh hủy diệt thế gian ngưng tụ, chuẩn bị đánh xuống. Các vị tu sĩ sợ hãi lùi lại, người yếu thì đã ngất xỉu.

Thẩm Trường An vẫn đứng yên, tay gảy gảy mấy hạt tính trên chiếc bàn tính ngọc đế quang, giọng nói đều đều: "Trong phạm vi Khách sạn Trường Sinh, tôi là quy tắc, tôi là Thiên Đạo. Kẻ vi phạm quy định, nợ tiền không trả, gây rối trật tự… Tước đoạt tu vi, giam cầm tại chỗ!"

"Búng!"

Thẩm Trường An búng tay một cái thanh thúy.

Ngay lập tức, một cảnh tượng không tưởng diễn ra. Quả cầu lửa khổng lồ trên tay Cửu Dương Tôn Giả biến mất không tăm hơi như một bóng bóng xà phòng bị đâm thủng. Toàn bộ hỏa văn trên trường bào của lão tắt ngấm. Luồng uy áp khiến cả thế giới run rẩy biến mất sạch sành sanh.

Cửu Dương Tôn Giả lảo đảo, lão cảm thấy trong cơ thể mình vốn là một biển lửa linh khí mênh mông, nay bỗng chốc khô cạn thành một vũng bùn. Lão kinh hoàng nhận ra mình không thể bay được nữa, hai chân run rẩy rồi 'bịch' một cái, quỳ sụp xuống sàn nhà.

"Điều… điều này không thể nào! Tu vi của ta! Thần lực của ta đâu?"

Thẩm Trường An tiến lại gần, cúi xuống nhìn vị tôn giả đang mặt cắt không còn giọt máu: "Tôi đã nói rồi, thần linh ở đây cũng không có đặc quyền. Vào cửa là khách, nhưng phá hoại tài sản thì là tội phạm. Bây giờ, ông có hai lựa chọn."

Thẩm Trường An lật lật cuốn sổ: "Một là trả nợ bảy mươi vạn linh thạch rồi cút khỏi đây. Hai là, vì ông có kỹ năng 'tạo nhiệt', nên phòng bếp của Lão Tà đang thiếu một cái bếp lò ổn định. Ông có thể vào đó ngồi thổi lửa 500 năm để trừ nợ."

"Ngươi… ngươi muốn ta làm bếp lò?" Cửu Dương Tôn Giả run lên vì nhục nhã.

"Không muốn làm bếp lò?" Thẩm Trường An tặc lưỡi. "Vân Cơ, trong khách sạn còn chỗ nào thiếu người không?"

Vân Cơ liếc nhìn Cửu Dương Tôn Giả, rồi chỉ về phía khu vệ sinh công cộng dành cho khu vực bình dân: "Thưa chủ nhân, hầm phân linh thú mấy nay hơi đầy, mà đám yêu thú kia ăn ở bẩn thỉu quá. Có một vị dùng lửa để hỏa táng chất thải cũng là một cách xử lý môi trường xanh-sạch-đẹp."

Cả sảnh đường nổ ra một trận xì xào kinh khiếp. Bắt một vị Tôn giả thượng giới đi hỏa táng chất thải? Thẩm Trường An quả nhiên là tên điên lớn nhất vạn cổ!

"Thẩm Trường An! Ngươi giết ta đi!" Cửu Dương Tôn Giả gầm lên.

"Giết ông? Không không, ông chưa thanh toán hóa đơn thì sao tôi nỡ để ông chết?" Thẩm Trường An lắc đầu. "Tiểu Hắc!"

Con chó đen nhỏ nãy giờ vẫn nằm dưới chân quầy lễ tân từ từ đứng dậy. Nó lắc mình một cái, bóng đen phủ kín cả trần nhà, hơi thở của Thần thú thượng cổ khiến Cửu Dương Tôn Giả hoàn toàn sụp đổ ý chí chiến đấu.

"Tiểu Hắc, dẫn ông khách này ra phía sau cho Lão Tà kiểm tra xem 'năng lượng hỏa' có đạt chuẩn bếp công nghiệp không. Nếu không dùng được thì đưa cho Vân Cơ đi dọn hầm phân."

Cơ Vô Đạo đứng bên cạnh, nhìn người đồng nghiệp cũ bị kéo đi như một con chó rách, lòng bỗng nhiên cảm thấy… bộ quần áo "Trật tự đô thị" mình đang mặc cũng không đến nỗi tệ lắm. Ít nhất hắn còn được làm bảo vệ, còn được ăn mì tôm.

"Anh Cơ," Thẩm Trường An vỗ vai vị thần tướng. "Lấy gậy bảo an ra, đi một vòng khách sạn đi. Nhắc nhở các vị khách ở đây: Ăn có thể ăn nhiều, nhưng nói năng phải cẩn thận. Và quan trọng nhất, đừng có ai có ý định quỵt tiền hay gây rối, nếu không muốn vào bếp làm củi khô như vị lúc nãy."

Cơ Vô Đạo run rẩy rút ra một chiếc gậy dài bọc nhựa đen có nút bấm (đèn pin kiêm dùi cui điện – sản phẩm hệ thống cấp cho bảo vệ), hắng giọng một cái thật to: "Tất cả chú ý! Ai còn xì xào làm ảnh hưởng không gian yên tĩnh của khách sạn, ta sẽ… ta sẽ phạt theo nội quy!"

Toàn bộ tu sĩ trong sảnh đồng loạt cúi đầu xuống bát cơm của mình, không ai dám ho he một tiếng. Một buổi tối diễn ra đầy biến động nhưng dưới sự điều hành của Thẩm Trường An, mọi thứ nhanh chóng quay lại quỹ đạo của nó: Một cỗ máy in tiền khổng lồ.

Lão Tà từ trong bếp ló đầu ra, tay cầm chiếc môi lớn vẫn còn dính đầy gia vị: "Chủ nhân, ông già lửa vừa rồi nóng lắm, ninh gân bò cực nhanh. Cho lão làm thêm mấy năm nữa, tôi bảo đảm món bò kho của khách sạn chúng ta sẽ trở thành huyền thoại!"

Thẩm Trường An mỉm cười gật đầu: "Tận dụng triệt để nhân lực, đó là bí quyết để thành công. Thôi, hôm nay đóng cửa nghỉ sớm một chút, tôi còn phải xem lại doanh thu."

Dưới ánh trăng thanh vắng, Khách sạn Trường Sinh cô độc mà kiêu hãnh đứng đó. Trong đêm đen, Mặc Vô Đạo nãy giờ đứng nép vào gốc cây đại thụ ngoài cổng khách sạn, toàn thân ướt đẫm mồ hôi lạnh. Lão đã tận mắt thấy Cửu Dương Tôn Giả bị tước bỏ mọi thứ chỉ trong một cái búng tay.

"Thẩm Trường An… ngươi không phải là người, ngươi chính là ác ma trong lốt thư sinh." Mặc Vô Đạo thì thào, bước chân lảo đảo rút lui. Lão hiểu rằng, nếu không tìm được cách đối phó với cái "Lĩnh vực tuyệt đối" bên trong khách sạn, mọi mưu đồ của lão đều chỉ là trò cười.

Nhưng lão đâu biết rằng, trong cuốn sổ thu chi của Thẩm Trường An, tên của lão đã được bôi đỏ với dòng ghi chú: **"Khách tiềm năng – Cần khai thác sạch vốn liếng"**.

Bên trong khách sạn, Thẩm Trường An nhấp một ngụm trà linh cam, nhìn ánh đèn vàng ấm áp chiếu xuống quầy gỗ. Anh khẽ thở dài: "Haiz, làm kinh doanh thực sự vất vả mà. Ai bảo thần linh là cao thượng? Trong mắt tôi, họ chỉ là những cái thẻ tín dụng không giới hạn mà thôi."

Tiếng bàn tính lại lạch cạch vang lên, đều đặn và lạnh lùng, hòa cùng tiếng thở dài cam chịu của Thiên Xu Thần Tướng đang lầm lũi đi tuần ở sảnh ngoài. Trong thế giới tu tiên này, người ta có thể nghịch thiên cải mệnh, nhưng tuyệt đối đừng hòng quỵt tiền của Thẩm Trường An.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8