Trường Sinh Khách Sạn: Tiên Nhân Dừng BướcChương 156: ** Thần linh định ra tay
**CHƯƠNG 156: THẦN LINH HẠ GIỚI? TÍNH PHÍ GỬI XE GẤP ĐÔI!**
Sắc trời bên ngoài Khách sạn Trường Sinh vốn dĩ đang là buổi hoàng hôn vàng vọt, nhưng chỉ trong chớp mắt, một luồng áp lực vô hình từ trên cao dội xuống khiến không gian như đông cứng lại. Những đám mây vốn đang lững lờ trôi bỗng chốc bị xé toạc, để lộ ra một vết nứt rực rỡ ánh kim quang, rực chói đến mức khiến những tu sĩ đang ngồi hóng gió ở đại sảnh khách sạn phải lấy tay che mắt, kêu lên đau đớn.
Trong đại sảnh, không khí đang vô cùng náo nhiệt. Tiếng lạch cạch của các vị Tiên nhân đang chơi "Mạt chược Linh khí", tiếng húp xì xụp bát mì tôm vị Rồng của mấy vị trưởng lão, và cả tiếng chửi bới oanh vàng của Vân Cơ khi thấy một vị khách lỡ tay làm đổ trà ra thảm… tất cả đột nhiên im bặt.
Từ vết nứt không gian ấy, một nam tử vận hoàng kim chiến giáp bước ra. Hắn sở hữu một gương mặt tuấn mỹ đến mức lạnh lùng, đôi mắt chứa đựng cả tinh hà, mỗi bước chân dẫm lên hư không đều khiến không gian xung quanh vặn xoắn như thể không chịu nổi sức nặng của thần thể.
Huyền Diệu Thiên Thần – một thực thể đến từ Thần Giới xa xôi, nơi mà ngay cả các Tiên Đế của Phù Thế Linh Giới cũng chỉ có thể nghe qua truyền thuyết.
Hắn từ trên cao nhìn xuống, ánh mắt đầy vẻ chán ghét và khinh miệt đối với cái gọi là "Khách sạn Trường Sinh".
"Hơi thở của vĩnh hằng, tọa độ của quy tắc… chính là chỗ này." Giọng nói của hắn như tiếng sấm nổ ngang tai, khiến mặt đất rung chuyển dữ dội. "Lũ kiến hôi hạ giới, dám xây dựng một trạm trung chuyển linh hồn trái phép ở đây. Kẻ đứng đầu đâu, ra đây chịu chết!"
Tiểu Hắc đang nằm cuộn tròn dưới chân cầu thang, lười biếng hé một con mắt ra nhìn, sau đó ngáp một cái thật dài, để lộ hàm răng trắng nhởn rồi lại tiếp tục ngủ. Với nó, nếu Thẩm Trường An chưa lên tiếng thì dù trời sập nó cũng chỉ coi là tiếng sấm đêm mưa.
Lúc này, từ phía quầy thu ngân, một bóng người mặc bộ đồ thư sinh xanh nhạt chậm rãi đứng dậy. Thẩm Trường An không hề ngẩng đầu, tay vẫn cầm chiếc bút lông gạch gạch xóa xóa vào cuốn sổ thu chi, giọng nói đều đều nhưng vang vọng khắp ngõ ngách:
"Vân Cơ, khách đến sao không báo? Lễ nghi của cô để đâu rồi? Phạt lương một tháng nhé."
Vân Cơ đang cầm chiếc khăn lông lau sạch một vết bẩn trên cột gỗ, nghe vậy liền giật mình, uất ức nhìn về phía bầu trời. Cô nàng lập tức hiện ra cái đuôi hồ ly dựng đứng, nghiến răng ken két:
"Tên điên nào trên trời rơi xuống kia! Ngươi có biết ta vừa mới lau sạch cái bậc thềm này không? Ngươi dẫm xuống tạo ra bụi bặm, lại còn hét lớn làm ảnh hưởng đến thẩm mỹ âm thanh của khách sạn! Chủ quản, không phải tại ta, là tại hắn!"
Huyền Diệu Thiên Thần nhíu mày, cảm thấy danh dự của mình bị sỉ nhục nghiêm trọng. Hắn là thần! Hắn xuống đây để thi hành thiên phạt, vậy mà một con tiểu hồ ly và một tên thư sinh không có nửa điểm tu vi lại dám quan tâm đến tiền lương và bụi bẩn?
"To gan nghiệt súc! Thần quang phổ chiếu, vạn vật thành tro!"
Hắn phất tay một cái, một luồng hỏa diễm màu vàng nhạt – Thần Hỏa thực thụ – phóng xuống như muốn thiêu rụi toàn bộ kiến trúc gỗ của khách sạn. Các tu sĩ trong sảnh mặt cắt không còn giọt máu, có kẻ đã chuẩn bị tinh thần tan thành mây khói.
Thế nhưng, một cảnh tượng kinh hãi diễn ra.
Luồng hỏa diễm kia khi vừa chạm vào hàng rào gỗ của khách sạn, đột nhiên giống như ngọn nến gặp cơn gió mạnh, phụt một cái… tắt ngóm. Ngay cả một vệt đen trên gỗ cũng không để lại.
Thẩm Trường An lúc này mới chậm rãi đóng cuốn sổ lại, gài bút vào mang tai, tay kia bắt đầu gõ lạch cạch lên bàn tính ngọc đế quang. Tiếng gõ bàn tính thanh thúy, kỳ lạ thay lại át đi cả tiếng sấm rền của Thần Linh.
"Hành vi phá hoại tài sản công cộng nhưng chưa thành: Phí đền bù tổn thất tinh thần cho nhân viên: 500 linh thạch cực phẩm. Hành vi xâm nhập trái phép không qua cổng soát vé: 200 linh thạch cực phẩm. Sử dụng hiệu ứng ánh sáng gây ô nhiễm môi trường: 300 linh thạch cực phẩm."
Thẩm Trường An ngẩng đầu lên, nụ cười trên môi cực kỳ chuyên nghiệp, nhưng đôi mắt lại lạnh như băng tuyết ngàn năm:
"Vị 'thượng đế' từ vị diện khác này, ngài định thanh toán bằng tiền mặt, hay dùng bảo vật thế chấp? Nói trước, chúng tôi không chấp nhận trả góp bằng linh hồn đâu nhé."
Huyền Diệu Thiên Thần trợn mắt, cảm giác như mình đang nghe một loại ngôn ngữ quái dị nhất vũ trụ. "Ngươi… ngươi nói cái gì? Ngươi biết bản thần là ai không?"
"Tôi không cần biết ngài là ai." Thẩm Trường An rời khỏi quầy, thong thả bước ra ngoài hiên. "Vào cửa khách sạn Trường Sinh, dù là Thần hay là Ma, cũng chỉ có hai loại: Khách hàng hợp pháp và Kẻ gây rối. Mà kẻ gây rối…"
Thẩm Trường An búng tay một cái.
*Cạch!*
Trong tích tắc, một áp lực khủng khiếp gấp vạn lần thứ áp lực mà Huyền Diệu Thiên Thần vừa mang đến bất ngờ đè xuống. Huyền Diệu Thiên Thần vốn đang lơ lửng trên không, đột nhiên thấy toàn thân cứng đờ, thần lực trong cơ thể giống như bị một bàn tay vô hình rút sạch, cả người rơi tự do xuống đất.
*Rầm!*
Vị thần linh cao ngạo ngã sấp mặt ngay trước bậc thềm khách sạn, đúng ngay vị trí mà Vân Cơ vừa mới lau sạch.
"Á!" Vân Cơ hét lên, tay cầm chổi lao tới. "Tên thối tha này! Ngươi làm bẩn sàn nhà của bà đây!"
Nói rồi, dưới sự kinh hãi của hàng trăm tu sĩ, nàng hồ ly xinh đẹp lao vào… đấm đá túi bụi vào vị Thiên thần đang nằm bẹp dí kia. Điều đáng nói là, mỗi cú đấm của Vân Cơ bình thường chỉ là gãi ngứa đối với Thần linh, nhưng giờ đây mỗi cú va chạm đều khiến giáp trụ của hắn vỡ vụn, máu thần chảy tràn.
"Đủ rồi, Vân Cơ." Thẩm Trường An vẫy tay.
Vân Cơ hừ một tiếng, trước khi lùi lại còn không quên bồi thêm một cái dẫm chân lên mặt Thiên thần.
Thẩm Trường An đi tới trước mặt Huyền Diệu Thiên Thần, ngồi xổm xuống, tay cầm một tờ hóa đơn dài dằng dặc vừa mới in xong từ hệ thống.
"Ngài xem này, tổng cộng là 1.000 linh thạch cực phẩm cho những vi phạm vừa rồi. Thêm phí dọn dẹp mặt bằng vì ngài vừa mới làm bẩn sàn là 100 nữa. Ngài có mang theo ví không?"
Huyền Diệu Thiên Thần thở hổn hển, cố gắng gượng dậy nhưng không thể nhấc nổi một ngón tay. Ánh mắt hắn nhìn Thẩm Trường An giờ đây không còn là khinh miệt, mà là sự kinh hoàng tột độ. Hắn cảm nhận được, trong phạm vi khách sạn này, tên thư sinh này chính là Thiên Đạo, là quy tắc duy nhất!
"Ngươi… ngươi rốt cuộc là thứ gì?"
"Tôi đã nói rồi, tôi là người quản lý khách sạn." Thẩm Trường An thở dài, vỗ vỗ vai vị Thiên thần. "Nhìn ngài có vẻ nghèo, chắc cũng chẳng có tiền. Thôi thì, chúng tôi không làm khó ngài."
Huyền Diệu Thiên Thần vừa định thở phào nhẹ nhõm, thì Thẩm Trường An nói tiếp:
"Nhưng quy tắc là quy tắc. Không có tiền thì không thể check-in, mà không check-in lại còn quấy rối tình dục… à nhầm, quấy rối trật tự, thì chỉ có một kết cục thôi."
Thẩm Trường An đứng dậy, phủi bụi trên áo, rồi nhìn lên vết nứt không gian trên trời vẫn chưa khép lại.
"Tiểu Hắc, tiễn khách. Nhớ là, dùng cách nào tiết kiệm năng lượng nhất nhé."
Con chó đen nhỏ đang ngủ bỗng bật dậy, đôi mắt nó lóe lên tia chớp vàng rực. Nó sủa lên một tiếng "Gâu!", nhưng âm thanh ấy trong tai Huyền Diệu Thiên Thần lại giống như tiếng gầm của Thái Cổ Thần Thú. Tiểu Hắc lao đến, ngậm lấy cổ áo của vị Thiên Thần, rồi lấy đà… tung một cú sút bằng chân sau mạnh bạo.
"Bay này!"
Một luồng sáng vàng rực hình vòng cung xé toạc bầu trời. Vị Thiên thần oai phong lẫm liệt khi nãy, giờ đây biến thành một ngôi sao băng, bay thẳng ngược trở lại vết nứt không gian với vận tốc kinh người.
Trước khi biến mất vào cõi hư vô, hắn còn nghe thấy giọng nói vang vọng của Thẩm Trường An:
"Nhắn với sếp của ngài, lần sau muốn xuống đây thì nhớ mang theo tiền đặt cọc! Khách sạn Trường Sinh không đón tiếp người nghèo!"
Vết nứt không gian khép lại với một tiếng "Bốp" như bong bóng xà phòng vỡ. Bầu trời trở lại trạng thái hoàng hôn tĩnh lặng.
Thẩm Trường An quay vào sảnh, nhìn đám tu sĩ vẫn đang há hốc mồm như hóa đá, khẽ tằng hắng một cái:
"Nhìn cái gì? Ai chưa trả tiền rượu thì thanh toán ngay. Vân Cơ, lau sàn lần nữa đi. Lão Tà, làm cho tôi bát mì thêm trứng, nãy giờ vận động não hơi nhiều, đói rồi."
Lão Tà từ trong bếp vác cái môi lớn đi ra, lẩm bẩm: "Tưởng thế nào, cái bọn trên trời toàn là bọn to xác mà rỗng túi. Chẳng bằng cái thằng Kim Nhị thiếu gia, ít ra thằng đó còn có tiền cho mình luộc."
Trong góc khuất của khách sạn, Mặc Vô Đạo nãy giờ nấp sau một chậu cây, mồ hôi chảy ròng ròng xuống cằm. Lão âm thầm lấy ra một tờ giấy, xóa bỏ kế hoạch "Liên lạc với Thần giới để diệt trừ Thẩm Trường An" vừa mới nhen nhóm.
Lão thầm nhủ: *Hóa ra Thần cũng chỉ là một loại thẻ ATM di động mà tên ác ma này thèm khát thôi. May mà mình mới chỉ bị hắn vặt sạch túi, chưa bị hắn sút về trời.*
Thẩm Trường An ngồi xuống ghế tựa, nhấp một ngụm trà gừng, khẽ mỉm cười nhìn lên trần nhà. Trên bảng điều khiển của hệ thống vừa hiện lên một dòng thông báo:
*[Nhiệm vụ ẩn: Đánh đuổi kẻ xâm lăng vị diện hoàn thành. Phần thưởng: Nâng cấp Wifi Linh Khí lên băng thông 6G – Tốc độ bàn thờ.]*
"Tuyệt vời." Thẩm Trường An lẩm bẩm. "Ngày mai mình sẽ tăng giá vé sử dụng Wifi lên gấp đôi. Cái đám Tiên nhân này nghiện lướt mạng lắm rồi, không lo không có tiền."
Đêm đó, Khách sạn Trường Sinh vẫn lung linh ánh đèn, mặc kệ giới tu tiên bên ngoài đang chấn động vì một vị Thiên thần vừa bị "sút" bay màu. Đối với Thẩm Trường An, đây chỉ là một ngày làm việc bình thường với những rắc rối khách hàng không mong muốn. Dù sao thì, kinh doanh mà, thượng đế đôi khi cũng phải ăn đòn mới ngoan được.