Trường Sinh Khách Sạn: Tiên Nhân Dừng Bước
Chương 157: ** Danh tiếng vang tận Thiên giới

Cập nhật lúc: 2026-05-16 17:51:02 | Lượt xem: 1

Tiếng chuông gió treo dưới mái hiên của Khách sạn Trường Sinh khẽ ngân vang trong nắng sớm, một âm thanh trong trẻo nhưng mang theo dao động quy tắc vô hình, quét sạch những hạt bụi linh khí lờ lững trong không trung.

Thẩm Trường An ngồi sau quầy lễ tân bằng gỗ đàn hương ngàn năm, đôi mắt hơi nheo lại vì buồn ngủ, tay phải cầm một cây bút lông bằng đuôi phượng hoàng, tay trái lạch cạch gẩy bàn tính bằng ngọc đế quang. Ánh sáng từ những hạt bàn tính bắn ra chói mắt, mỗi tiếng “cộp” vang lên đều đại diện cho một con số linh thạch khổng lồ đang chảy vào túi tiền của anh.

“Chủ quán, ngài nhìn xem, cái tên Thiên thần tối qua bị ngài sút bay đi thực sự là một ‘kho báu’ di động.”

Vân Cơ, trong bộ sườn xám ôm sát đường cong cơ thể hoàn mỹ, chín cái đuôi hồ ly mềm mại như bông tuyết khẽ đung đưa phía sau, đang dùng một chiếc khăn lụa tẩm nước sương sớm để lau chùi chiếc bình cổ bình gốm ở góc phòng. Cô dừng lại, trên gương mặt tinh tế hiện lên vẻ hưng phấn khó giấu:

“Sáng nay, khắp Linh Thông Mạng đều là video quay lại cảnh ngài cầm chổi đuổi vị ấy đi. Số lượt truy cập tăng vọt, tiền quảng cáo chảy về tài khoản khách sạn như nước lũ rồi!”

Thẩm Trường An không ngẩng đầu lên, chỉ hừ nhẹ một tiếng:

“Vinh quang gì đâu? Cái gã tên gì đó… Thiên sứ từ ‘Phủ Giám Sát Cực Lạc’ ấy à? Xuống đây chỉ biết mang theo một cái vòng hào quang bằng vàng giả, tu vi thì nghèo nàn, lại còn định quỵt tiền phòng theo kiểu ‘thực thi công lý’. Loại thượng đế này, tôi mà không sút hắn về trời thì sao giữ được tôn nghiêm cho ngành dịch vụ?”

Nói đoạn, Thẩm Trường An lật một trang sổ thu chi, gạch một đường đỏ đậm:

“Nhưng mà danh tiếng lần này vang xa quá cũng phiền. Vừa sáng sớm, hệ thống đã thông báo lượng đơn đặt phòng cho tháng sau đã vượt mức 5000%. Có mấy vị Tiên đế ở Cửu Trọng Thiên còn lén lút nhắn tin hỏi xem ở đây có gói ‘Gội đầu dưỡng sinh tẩy rửa nghiệp lực’ không.”

Đúng lúc này, một tiếng nổ lớn từ hướng nhà bếp vang lên, kèm theo mùi hương nồng đậm khiến người ta cảm thấy tu vi rục rịch thăng tiến nhưng cũng sởn gai ốc.

Lão Tà, vị Ma Quân từng làm rung chuyển cả đại lục, giờ đây lại khoác lên mình chiếc tạp dề hồng phấn thêu hình thỏ con, trên tay cầm một cái xẻng xào bóng loáng bước ra. Gương mặt đầy sẹo của lão run run, đôi mắt hung ác lóe lên tia sáng điên cuồng:

“Chủ quán! Nguyên liệu hết rồi! Toàn bộ móng gấu Tuyết Bắc Cực và tim Long tộc cấp thấp đã bị mấy tên già khú đế từ Vạn Kiếm Tông ăn sạch tối qua. Nếu hôm nay không nhập thêm hàng cao cấp, tôi sẽ dùng gan của đám tu sĩ đang xếp hàng ngoài kia để làm món nộm đấy!”

Thẩm Trường An gõ gõ cây bút lên bàn, bình thản nói:

“Lão Tà, bớt sát khí đi. Chúng ta là làm ăn chân chính. Một lát nữa sẽ có đợt hàng từ Cổ Thần Mộ gửi tới, tôi đã đặt mua mấy cân xương chân của Phượng Hoàng bị rụng lông. Nhớ xử lý kỹ, đừng có để độc dược rơi vào đấy, thực khách mà ngộ độc là tôi trừ lương lão một vạn năm.”

Lão Tà lẩm bẩm chửi thề mấy câu, nhưng khi nhìn thấy Thẩm Trường An khẽ liếc mắt qua, lão liền rùng mình một cái, vội vàng đổi vẻ mặt nịnh nọt:

“Chủ quán yên tâm, tôi lấy danh nghĩa Ma Quân bảo đảm, món ‘Cơm rang bát bảo’ hôm nay sẽ khiến bọn họ ăn vào là thấy ông bà tổ tiên hiện về múa hát.”

Bên ngoài cửa lớn khách sạn, khung cảnh vốn dĩ bình yên của Vực Không Gian Số 0 giờ đây chẳng khác nào một hội chợ náo nhiệt nhất tu chân giới.

Hàng nghìn tu sĩ, từ những lão quái vật ẩn thế sắp xuống lỗ cho đến các thiên tài thiếu niên danh chấn một phương, tất cả đều đang kiên nhẫn… xếp hàng. Điều kỳ quái nhất là, ở giữa đám đông đó, có một con chó đen nhỏ nhắn, đeo chiếc chuông vàng lấp lánh đang oai phong lẫm liệt đi tuần tra.

Đó chính là Tiểu Hắc, vị Thần thú Thượng cổ Hắc Kỳ Lân có thể nuốt chửng vạn vật, nhưng hiện tại nhiệm vụ chính của nó là… giữ trật tự và không cho ai vượt hàng.

“Này, cái ông lão ở đằng kia, rút kiếm ra định làm gì? Cắt hàng hả? Có tin bổn thần thú liếm một cái là ông biến thành một vũng bùn không?”

Tiểu Hắc gầm gừ một tiếng trong họng. Tiếng gầm nhỏ thôi nhưng lại mang theo uy áp vạn cổ, khiến vị kiếm tu thực lực Nguyên Anh nọ sợ đến mức suýt chút nữa rụng cả phi kiếm, vội vàng vâng vâng dạ dạ lui về sau đúng mười mét.

Cùng lúc đó, trong một gian phòng VIP đặc biệt có trang bị “Linh khí lọc không khí 5 lớp”, Nhị thiếu gia Kim Bất Hoán đang say sưa ngồi trên ghế massage trị giá ba mươi vạn linh thạch. Gã cầm một chiếc gương cầm tay, soi đi soi lại khuôn mặt vừa mới được chăm sóc bằng dịch vụ “Đắp mặt nạ bằng tủy băng nghìn năm”.

“Chẹp, đúng là tiền nào của nấy. Ở cái khách sạn này, dù có bị Thẩm chủ quán chửi mắng như con, thì cảm giác làm ‘VIP’ nó vẫn sướng!”

Kim Bất Hoán vừa lẩm bẩm vừa nhìn ra cửa sổ. Gã thấy phía xa tắp trên bầu trời, có một dải ánh sáng vàng kim đang xé rách tầng mây đi xuống. Đó là khí tức của Thiên giới, uy nghiêm, trang trọng nhưng cũng đầy vẻ dò xét.

Danh tiếng của Khách sạn Trường Sinh thực sự đã chọc thủng bầu trời.

Chưa đầy nửa nén nhang sau, một cỗ xe kéo bởi chín con Tiên hạc trắng tinh khiết đáp xuống trước cửa khách sạn. Một vị trung niên nam tử mặc trường bào ngũ sắc, tay cầm đạo thư, chân đi giày thêu mây bước xuống. Mỗi bước chân của người này đều khiến hoa sen nở rộ, tiên nhạc vang lừng.

Đây chính là Linh Cảm Thần Quan, một trong những vị quan phụ trách giám sát trần gian của Thiên Đình.

Đám đông tu sĩ bên ngoài kinh hãi quỳ sụp xuống. Đây là thần thật đấy! Không phải hạng xoàng như tên “tạp binh” bị Thẩm Trường An sút bay hôm qua.

Linh Cảm Thần Quan nhìn tấm bảng hiệu “Khách sạn Trường Sinh – Tiên Nhân Dừng Bước”, lông mày nhíu lại. Ông ta hừ lạnh một tiếng:

“Hoang đường! Một tên phàm nhân không có linh căn lại dám mở khách sạn tuyên bố làm chủ sinh tử, còn đánh người của phủ chúng ta. Chủ khách sạn đâu, ra tiếp chỉ!”

Bên trong khách sạn, Thẩm Trường An vẫn đang bận rộn tính toán xem tháng này có nên trừ tiền điện của phòng Lão Tà vì tội hay dùng hỏa diễm ma đạo để nấu cháo hay không. Nghe tiếng hô hoán từ ngoài cửa, anh chỉ thở dài, lười biếng lên tiếng:

“Vân Cơ, ra nói với cái người hoa hòe hoa sói ngoài kia. Muốn gặp tôi thì nộp một vạn linh thạch phí tư vấn. Còn nếu muốn vào khách sạn thì xếp hàng. Đừng có đứng ở cửa làm màu, ảnh hưởng đến việc kinh doanh, phí tổn thương tinh thần mỗi giây là một ngàn linh thạch đấy.”

Vân Cơ mỉm cười ngọt ngào, cô bước ra ngoài cửa với phong thái cao sang của một vị công chúa Yêu tộc. Ánh mắt cô quét qua vị Thần quan, giọng nói đầy tính khiêu khích:

“Ngài nghe rõ rồi chứ? Chủ quán chúng tôi bận lắm, không có thời gian tiếp những vị khách không có ý định tiêu xài. Ngài muốn dùng bữa hay thuê phòng?”

Linh Cảm Thần Quan giận quá hóa cười:

“To gan! Bản quan hạ giới mang theo thánh dụ, kẻ phàm trần kia sao dám?”

Ông ta chưa nói hết câu, bỗng nhiên cảm thấy một luồng sức mạnh khủng khiếp bao trùm lấy toàn thân. “Lĩnh vực tuyệt đối” của khách sạn đã kích hoạt. Mọi tu vi Thần cảnh của ông ta trong chớp mắt như bị đông cứng, hóa thành hư không. Cái cảm giác mất đi sức mạnh khiến Linh Cảm Thần Quan mặt cắt không còn giọt máu, đôi chân run rẩy suýt ngã quỵ.

Cùng lúc đó, Tiểu Hắc từ đâu nhảy lên vai ông ta, lè lưỡi liếm một cái vào cái đạo thư vàng kim trên tay ông ta.

“Ngon đấy, cái bìa sách này chứa linh khí phết.” Tiểu Hắc vừa nhai nhồm nhoàm cái bìa sách tiên vừa phán.

Linh Cảm Thần Quan tái mét mặt mày. Đây là thần khí của Thiên giới, vậy mà lại bị một con chó đen nhỏ xíu nhai như nhai kẹo?

Thẩm Trường An lúc này mới chậm rãi bước ra cửa, tay cầm một tờ hóa đơn dài ngoằng:

“Linh Cảm Thần Quan phải không? Ngài đỗ xe ở vị trí dành cho ‘xe buýt đưa đón khách’, lấn chiếm vỉa hè của người đi bộ. Chín con Tiên hạc của ngài còn thải phân linh khí ra cửa, gây ô nhiễm môi trường. Tổng cộng tiền phạt là mười vạn linh thạch. Ngài thanh toán bằng thẻ hay bằng thần khí đổi ngang?”

Linh Cảm Thần Quan trợn tròn mắt nhìn Thẩm Trường An. Ông ta định phản kháng, định lên giọng đe dọa, nhưng khi nhìn thấy Lão Tà đang đứng sau lưng Thẩm Trường An cầm con dao phay đầy máu (máu từ tim Long tộc vừa sơ chế), và nhìn thấy nụ cười kinh doanh “không chút cảm xúc” của vị quản lý kia, mọi lời nói đều nghẹn lại.

“Ta… ta chỉ là đến để đưa lời nhắn của Thiên Đế…”

“Nhắn gì thì nhắn, trả tiền phạt trước.” Thẩm Trường An giơ bàn tính lên gõ “cạch” một cái.

Cả bãi đất trước khách sạn im phăng phắc. Các tu sĩ chứng kiến cảnh tượng này đều cảm thấy quan niệm về thế giới của mình hoàn toàn sụp đổ. Thần tiên hạ giới, không bị đánh chết, cũng không được thờ phụng, mà là… bị đòi tiền phạt vi phạm giao thông?

Một lát sau, dưới sự giám sát “tận tình” của Tiểu Hắc, vị Thần quan oai phong lẫm liệt ngày nào phải cúi đầu lấy từ trong túi càn khôn ra những khối linh thạch rực rỡ nhất để nộp phạt.

Sau khi nhận tiền, Thẩm Trường An thay đổi sắc mặt trong tích tắc, nở một nụ cười chuyên nghiệp nhất có thể:

“Thượng đế đúng là phóng khoáng! Mời ngài vào trong. Khách sạn chúng tôi vừa mới nâng cấp Wifi Linh khí 6G, đảm bảo ngài có thể gửi báo cáo về Thiên giới nhanh hơn tốc độ âm thanh. À, nếu ngài đăng ký làm thẻ thành viên ‘Đồng’ hôm nay, tôi sẽ tặng ngài một voucher giảm giá 10% cho dịch vụ buffet tối.”

Linh Cảm Thần Quan vô thức gật đầu, bước vào khách sạn như một con robot bị hỏng hệ thống.

Vừa bước qua ngưỡng cửa, hương thơm của món ăn, bầu không khí linh khí nồng nậm gấp mười lần thiên giới, cùng sự bài trí xa hoa chưa từng thấy đã đánh gục hoàn toàn ý chí của vị Thần quan này. Ông ta lờ mờ nhận ra, tại sao ngay cả những Thiên thần bị đuổi đi cũng không dám quay lại báo thù bằng bạo lực.

Nơi này, không chỉ là một khách sạn. Nó là một cái bẫy tiêu tiền hoàn hảo nhất đa vũ trụ.

Thẩm Trường An quay lại quầy, mắt nhìn lên bầu trời xa xăm, nơi mà những đám mây đen của “Đại Kiếp Nạn” đang dần tụ lại. Anh khẽ lẩm bẩm:

“Thiên Đế hả? Sắp tới thế giới có sụp đổ thì cũng được, nhưng đừng có để ai nợ tiền phòng của tôi là được. À đúng rồi, phải bảo Lão Tà làm thêm món ‘Chân hạc nướng sả ớt’, chín con hạc ngoài kia trông béo phết…”

Vị Thần quan đang ngồi ở sảnh khách sạn bỗng rùng mình một cái, cảm thấy phần lạnh từ dưới mông truyền lên tận óc.

Danh tiếng của Khách sạn Trường Sinh giờ đây thực sự đã khiến Thiên giới phải “run rẩy” theo một nghĩa hoàn toàn mới. Không phải vì sợ sức mạnh, mà là sợ cái ví tiền của mình bị vắt kiệt đến giọt cuối cùng.

“Vân Cơ, pha cho khách một tách trà thượng hạng nhất. Giá là 9.999 linh thạch nhé, nhớ nói là giảm giá cho người mới!”

Thẩm Trường An nhếch môi, ngón tay lại tiếp tục nhảy múa trên bàn tính. Một kỷ nguyên mới của giới tu tiên đang mở ra, nơi mà tu vi không quan trọng bằng… bảng kê hóa đơn.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8