Trường Sinh Khách Sạn: Tiên Nhân Dừng Bước
Chương 169: ** Sức mạnh của \”Chủ tể khách sạn\”

Cập nhật lúc: 2026-05-16 17:58:52 | Lượt xem: 2

**CHƯƠNG 169: SỨC MẠNH CỦA "CHỦ TỂ KHÁCH SẠN"**

Hoàng hôn ở Vực Không Gian Số 0 chưa bao giờ mang lại cảm giác bình yên thực sự. Những tia nắng cuối ngày gắt gao như màu máu, nhuộm đỏ những dải mây hư vô trôi dạt quanh Khách sạn Trường Sinh. Trong bầu không khí tịch mịch ấy, tiếng "xoẹt xoẹt" của chiếc giẻ lau trên mặt sàn gỗ đàn hương bỗng trở nên vô cùng chói tai.

Kim Bất Hoán, nhị thiếu gia của Kim Tiền Thương Hội – kẻ vốn dĩ mỗi hơi thở đều ngửi thấy mùi linh thạch thượng phẩm – lúc này đang quỳ rạp dưới đất. Đôi bàn tay vốn chỉ quen cầm quạt xếp bảo khí giờ đây đỏ ửng vì nước tẩy rửa "Siêu Cấp Sạch" do Thẩm Trường An đặc chế. Hắn lau, lau đến mức soi thấy khuôn mặt lem luốc, đầy ấm ức của mình trên sàn nhà bóng loáng.

"Cha tôi… cha tôi chắc chắn đang tới…" Kim Bất Hoán lẩm bẩm trong cổ họng, ánh mắt đầy tia máu nhìn về phía chân trời. "Thẩm Trường An, ngươi cứ đợi đấy. Kim Tiền Thương Hội không phải là hạng tôm tép!"

Vân Cơ đứng tựa lưng vào quầy lễ tân, bàn tay thon dài gỡ một sợi tóc giả tưởng trên chiếc áo lông vũ lộng lẫy của mình. Nàng khẽ liếc mắt, mị thái thiên thành nhưng lời nói lại sắc mỏng như dao: "Nhị thiếu gia, thay vì lẩm bẩm, ta khuyên ngươi nên lau cho sạch cái góc cột kia. Nếu chủ nhân thấy còn vết ố, hôm nay ngươi đừng hòng được ăn cơm rau dưa."

Kim Bất Hoán rùng mình, không dám cãi lại. Hắn đã tận mắt thấy Vân Cơ bóp nát một món trung phẩm linh khí của mình chỉ bằng hai ngón tay khi hắn lỡ tay vứt vỏ hạt hướng dương ra sàn. Với nàng, rác thải chính là kẻ thù không đội trời chung.

Đúng lúc này, bầu trời phía xa bỗng nhiên rung chuyển dữ dội.

Một dải hào quang hoàng kim rực rỡ xé toác màn sương mù vĩnh hằng. Tiếng rồng ngâm hổ gầm vang dội khắp không gian, kéo theo đó là một hạm đội gồm hơn mười chiếc chiến hạm khổng lồ, toàn thân đúc bằng đồng xanh vạn năm, khí thế cuồn cuộn ép thẳng về phía Khách sạn Trường Sinh.

Trên chiếc chiến hạm dẫn đầu, một thân hình mập mạp, mặc trường bào khảm đầy bảo ngọc đứng sừng sững. Đó là Kim Vạn Lộc, gia chủ Kim Tiền Thương Hội, kẻ có biệt danh là "Cân Đo Thiên Hạ".

"Thẩm Trường An! Kẻ nào to gan dám bắt giữ con trai ta, bắt hắn làm nô bộc!" Giọng nói của Kim Vạn Lộc mang theo uy áp của một tu sĩ Đại Thừa kỳ, chấn động đến mức cỏ cây xung quanh khách sạn đều rạp xuống.

Tiểu Hắc, con chó đen nhỏ đang nằm sưởi nắng dưới chân cầu thang, khẽ hé một con mắt, nhìn đám người trên trời bằng ánh mắt khinh bỉ rồi lại tiếp tục ngáy khò khò. Trong mắt nó, đám người này chẳng qua là một đám "đùi gà di động" vừa gầy vừa dai.

Trong sảnh khách sạn, Thẩm Trường An chậm rãi bước ra từ phòng nghỉ. Anh vẫn khoác trên mình bộ đồ thư sinh giản dị, sạch sẽ đến mức tẻ nhạt. Trên tay trái anh cầm một cuốn sổ da cũ kỹ, tay phải thản nhiên xoay vần một chiếc bàn tính bằng ngọc đế quang tỏa ra ánh sáng dịu nhẹ.

Thẩm Trường An bước ra cửa, nhìn lên hạm đội đang che kín cả bầu trời, khóe môi hơi nhếch lên, tạo thành nụ cười thương mại tiêu chuẩn:

"Quý khách đến đông thế này, chẳng hay là muốn bao trọn gói dịch vụ nghỉ dưỡng hay tham gia tiệc Buffet 'Hối Lỗi' của khách sạn chúng tôi?"

Kim Vạn Lộc giận quá hóa cười, lão chỉ tay vào Kim Bất Hoán đang quỳ dưới đất: "Nghỉ dưỡng cái đầu ngươi! Thẩm Trường An, hôm nay nếu ngươi không dâng khách sạn này lên, rồi quỳ xuống dập đầu tạ tội, ta sẽ san bằng cái nơi quỷ quái này thành bình địa!"

Thẩm Trường An không giận, anh mở cuốn sổ ra, tay gẩy hạt bàn tính vang lên tiếng "cạch" khô khốc:

"Ồ, san bằng khách sạn? Theo điều khoản bảo vệ tài sản của hệ thống, hành vi đe dọa vũ lực gây tổn hại đến hình ảnh thương hiệu sẽ bị phạt. Để ta tính xem… Kim Tiền Thương Hội, tài sản ròng gồm 108 mỏ linh thạch, 500 cửa tiệm, tu vi của gia chủ là Đại Thừa sơ kỳ… Được rồi, giá niêm yết đã có."

"Ngươi đang lảm nhảm cái gì đó?" Kim Vạn Lộc gầm lên. "Mười hai Trưởng lão, lên cho ta! Phá hủy trận pháp phòng ngự của hắn!"

Mười hai vị cao thủ đứng sau Kim Vạn Lộc đồng loạt ra tay. Pháp thuật rực rỡ như mưa sao băng, kiếm khí hoành hành, mỗi một đòn tấn công đều đủ để diệt sát một tông môn hạng trung. Không gian xung quanh khách sạn bắt đầu vặn vẹo, linh khí bạo phát tạo thành những cơn lốc xoáy khủng khiếp.

Thẩm Trường An vẫn đứng yên, đôi mắt lười biếng khẽ nheo lại.

"Lĩnh vực của ta, quy tắc của ta."

Anh khẽ búng một hạt bàn tính ở hàng đơn vị.

*Cạch.*

Ngay lập tức, một màn sương mờ nhạt bao trùm toàn bộ phạm vi mười dặm quanh khách sạn. Những luồng pháp thuật đang cuồn cuộn lao tới bỗng nhiên giống như bị đóng băng giữa không trung. Không phải là dừng lại, mà là… biến mất hoàn toàn, cứ như thể chúng chưa từng tồn tại.

Kim Vạn Lộc trợn tròn mắt: "Cái gì? Tiên khí của ta đâu? Linh khí của ta đâu?"

Thẩm Trường An điềm nhiên nói: "Sân bãi của khách sạn vừa được Vân Cơ lau dọn xong, các vị vứt bừa bãi những thứ năng lượng tạp nham này xuống, ta sẽ phải tính thêm phí vệ sinh môi trường. Mỗi một đạo pháp thuật vừa rồi, tính nhẹ nhàng 5000 linh thạch thượng phẩm."

"Khốn kiếp! Chết đi!" Một vị trưởng lão không tin vào tà thuật này, lao xuống với thanh đại đao trong tay, tu vi Hóa Thần đỉnh phong bạo phát đến cực hạn.

Thẩm Trường An thở dài, tay gẩy một hạt bàn tính ở hàng chục.

*Cạch.*

"Sức nặng của nợ nần." anh khẽ thốt ra bốn chữ.

Vị trưởng lão kia đang lao đi vùn vụt bỗng nhiên thấy cơ thể mình nặng lên gấp vạn lần. Không chỉ là thể xác, mà ngay cả nguyên thần của lão cũng như bị một ngọn núi thái sơn đè nặng. "Bộp" một tiếng, lão rơi thẳng từ trên cao xuống, cắm đầu vào đống bùn trước cửa khách sạn, chỉ còn hai cái chân chổng lên trời, run rẩy yếu ớt.

"Tu vi Hóa Thần, gán nợ được 200 năm tuổi thọ. Ghi vào sổ." Thẩm Trường An lầm bầm, tay viết lia lịa.

Kim Vạn Lộc thấy vậy thì run bắn người. Lão chưa từng thấy loại thần thông nào kỳ quái như vậy. Không có linh lực dao động, không có đạo vận thường thấy, chỉ là những tiếng bàn tính khô khốc nhưng lại định đoạt sinh tử của cường giả.

"Dùng Trấn Hải Châu! Mau!" Kim Vạn Lộc gào lên, lôi ra một viên ngọc trai tỏa ra ánh sáng lam nhạt, mang theo hơi thở của đại dương cổ đại. Đây là bảo vật trấn phái, một món chuẩn Tiên khí.

Viên ngọc vừa xuất hiện, áp lực lên khách sạn tăng mạnh. Nước biển hư không bắt đầu tràn ngập, định nhấn chìm toàn bộ kiến trúc vào cấm chế thủy hệ.

Thẩm Trường An cuối cùng cũng ngẩng đầu lên, ánh mắt anh lần đầu tiên chạm vào Kim Vạn Lộc. Nụ cười trên môi anh biến mất, thay vào đó là một vẻ trang nghiêm, lạnh lẽo vô cùng.

"Dùng bảo vật trong nhà ta mà không trả phí thuê mặt bằng sao?"

Thẩm Trường An cầm chiếc bàn tính bằng cả hai tay, nâng ngang ngực. Các hạt bàn tính bắt đầu tự động xoay tròn với tốc độ kinh hồn, tạo ra những âm thanh như tiếng chuông ngân vang vọng cả trời đất.

"Vốn điều lệ của ngươi, ta thu.
Công đức của ngươi, ta trừ.
Tu vi của ngươi… ta phong sát!"

Anh gẩy mạnh hạt ngọc đế quang to nhất nằm ở trung tâm bàn tính.

*Oanh!*

Một luồng sáng trắng tinh khôi từ dưới chân Thẩm Trường An lan tỏa ra như một vòng tròn gợn nước. Đi đến đâu, không gian liền tĩnh lặng đến đó. Trấn Hải Châu đang tỏa sáng bỗng chốc rạn nứt, rồi vỡ vụn thành những mảnh cát mịn không còn một chút linh tính.

Hạm đội khổng lồ của Kim Tiền Thương Hội bỗng chốc mất đi năng lượng hỗ trợ, giống như những con chim bị gãy cánh, đồng loạt rơi rụng khỏi bầu trời. Kim Vạn Lộc kinh hoàng nhận ra, linh hải trong cơ thể mình vốn dĩ mênh mông như biển cả, lúc này lại khô cạn đến tận cùng. Lão không còn cảm nhận được một chút pháp lực nào, biến thành một phàm nhân già nua, mập mạp và sợ hãi.

"Không… không thể nào! Đây là loại cấm thuật gì?"

Kim Vạn Lộc ngã nhào từ chiến hạm xuống, nhưng không rơi xuống đất mà bị một lực lượng vô hình treo lơ lửng trên không trung, ngay trước mặt Thẩm Trường An.

Thẩm Trường An nhìn lão, tay lật lật sổ thu chi: "Đây không phải cấm thuật. Đây là sự minh bạch về tài chính. Ngươi nợ ta tiền làm hỏng bình hoa (do con trai ngươi đập), tiền làm ồn không gian yên tĩnh của khách, tiền phá hoại môi trường và đặc biệt là tiền phí tinh thần vì làm ta phải ngừng đọc cuốn tiểu thuyết đang hay."

Thẩm Trường An nhìn vào tổng kết cuối cùng trong sổ, rồi gõ nhẹ chiếc bút lông vào bàn tính:

"Tổng cộng, toàn bộ tài sản của Kim Tiền Thương Hội hiện tại thuộc về sở hữu của Khách sạn Trường Sinh. Từ hôm nay, ngươi không còn là Kim gia chủ nữa."

Kim Vạn Lộc trợn trắng mắt, suýt chút nữa thì ngất xỉu vì đau tim. Toàn bộ tài sản tích lũy vạn năm, cứ như vậy mà bốc hơi chỉ trong một tiếng gẩy bàn tính?

Thẩm Trường An quay sang Vân Cơ: "Vân Cơ, trong vườn sau vẫn thiếu người bón phân cho mấy gốc Linh Quả. Lão Tà cũng phàn nàn là thiếu người phụ việc vặt trong bếp. Đám trưởng lão này tu vi cũng khá, xương cốt chắc khỏe, cho đi làm thợ xây, mở rộng khu Massage Luân Hồi đi."

Vân Cơ cười duyên dáng, đôi mắt phượng híp lại: "Chủ nhân yên tâm, ta sẽ bắt bọn họ rửa sạch mùi hôi hám của đồng tiền trước khi bắt đầu làm việc."

Tiểu Hắc bấy giờ mới lững thững đứng dậy, đi đến chỗ Kim Vạn Lộc đang treo lơ lửng, hếch cái mũi đen thui ngửi ngửi rồi khẽ "gừ" một tiếng, ý bảo: "Lão già này chắc cũng không ngon bằng đùi gà."

Kim Bất Hoán ở một góc đã hoàn toàn chết lặng. Hắn nhìn cha mình, nhìn các vị trưởng lão oai phong lẫm liệt giờ đây người thì cắm đầu vào đất, người thì run rẩy mất hết tu vi, nước mắt tuôn rơi như mưa: "Cha… con đã bảo rồi mà… chỗ này tính phí đắt lắm…"

Thẩm Trường An thu lại bàn tính, nhét cuốn sổ vào tay áo, vẻ mặt lại trở về với sự lười biếng vốn có. Anh ngáp một cái, vươn vai nhìn trời đêm đã bắt đầu buông xuống.

"Kinh doanh thật sự là mệt mỏi. Lão Tà! Nấu cơm chưa? Ta đói rồi!"

"Đang làm món 'Gà Tiên Ma Quái', thêm một ít tiêu cay lấy từ linh dược của mấy lão già vừa nãy mới cướp được, chủ nhân chờ chút!" Tiếng gầm gừ của Lão Tà vọng ra từ bếp, nghe vừa đáng sợ vừa tràn đầy sự phấn khởi của một đầu bếp vừa tìm được nguyên liệu tươi ngon.

Thẩm Trường An mỉm cười hài lòng. Anh lững thững đi vào trong, lướt qua Kim Vạn Lộc vẫn đang lơ lửng, không quên dặn dò thêm một câu:

"Đúng rồi, quên mất. Phí bảo quản thi thể và phong ấn tu vi cho các ngươi mỗi ngày là 100 vạn linh thạch. Nhớ làm việc cho chăm chỉ để trả nợ. Ở Khách sạn Trường Sinh, chúng ta không chấp nhận kẻ lười biếng đâu."

Dưới ánh trăng lạnh lẽo của Vực Không Gian Số 0, biểu hiệu "Trường Sinh Khách Sạn: Tiên Nhân Dừng Bước" bỗng dưng lóe lên một tia sáng hoàng kim rực rỡ, như muốn khẳng định một sự thật cay đắng: Một khi đã bước chân vào đây, dù là thần hay tiên, đều chỉ là con nợ dưới bàn tính của Thẩm Trường An mà thôi.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8