Trường Sinh Khách Sạn: Tiên Nhân Dừng Bước
Chương 170: ** Từng hạt bàn tính là một tinh cầu

Cập nhật lúc: 2026-05-16 17:59:25 | Lượt xem: 2

**CHƯƠNG 170: TỪNG HẠT BÀN TÍNH LÀ MỘT TINH CẦU**

Không gian trong sảnh chính của Khách sạn Trường Sinh lúc này tĩnh lặng đến mức có thể nghe thấy tiếng linh khí đang rên rỉ dưới áp lực nghẹt thở. Mặc Vô Đạo đứng giữa đại sảnh, tà áo bào đen thêu rồng bạc tung bay dù không có gió. Ánh mắt lão đỏ rực, cuồng loạn và đầy đắc ý, bàn tay gầy guộc giơ cao tấm thẻ thành viên Kim Cương sáng rực thứ ánh sáng hoàng kim xa xỉ.

“Thẩm Trường An!” Mặc Vô Đạo cười gằn, giọng nói của lão như sấm rền đập vào màng nhĩ mọi người có mặt. “Ngươi từng nói, tại khách sạn này, khách hàng là thượng đế. Ngươi cũng nói, quy tắc của khách sạn là tối cao, ngay cả Thiên đạo cũng không thể lay chuyển. Nay ta cầm thẻ Kim Cương, ta yêu cầu ngươi – với tư cách là chủ khách sạn – hãy tự bạo nguyên thần, trả lại ‘Thiên Đạo Chi Tâm’ cho ta!”

Ở phía sau quầy lễ tân, Vân Cơ lo lắng đến mức chín cái đuôi hồ ly dựng đứng lên, bộ móng tay sắc lẹm vô thức cào vào mặt bàn gỗ nghìn năm tuổi, nghiến răng nói: “Chủ nhân, đừng nghe lão già điên này nói bậy! Để ta ra cào nát bộ mặt giả nhân giả nghĩa của lão!”

Lão Tà từ trong bếp thò cái đầu đầy sẹo ra, tay cầm một con dao phay khổng lồ đang rỉ ra hắc khí của ma độc, gầm lên: “Chủ nhân, ta thấy gan lão này rất tươi, chắc là bóp với rượu mạnh sẽ hợp vị lắm. Để lão phu cắt nó ra làm món nhắm cho ngài!”

Ngay cả Tiểu Hắc đang nằm phủ phục dưới chân Thẩm Trường An cũng nhe nanh, từ trong cổ họng phát ra những tiếng gầm gừ đe dọa của Thần thú thượng cổ.

Thẩm Trường An lại vô cùng bình thản. Anh không hề sợ hãi, cũng chẳng hề tức giận. Anh đang bận… gãi tai cho Tiểu Hắc bằng một chiếc tăm bông linh thạch. Nghe xong yêu cầu của Mặc Vô Đạo, anh mới chậm rãi ngẩng đầu lên, nụ cười “không chạm đến đáy mắt” quen thuộc nở trên môi.

“Mặc trưởng lão, ông chắc chứ?” Thẩm Trường An thong thả đặt cái tăm bông xuống, tay lật mở cuốn sổ thu chi bìa da rồng. “Ở đây chúng tôi có dịch vụ ‘Khách hàng là Thượng đế’, nhưng ông có vẻ quên mất một điều khoản quan trọng trong bản hợp đồng mà ông đã ký bằng máu lúc nhận thẻ rồi.”

Mặc Vô Đạo nhíu mày: “Điều khoản gì? Ngươi định giở trò gian lận?”

Thẩm Trường An đẩy gọng kính bằng ngọc trai đen (một phụ kiện anh mới nâng cấp cho thêm phần chuyên nghiệp), rồi hắng giọng đọc: “Điều 4, mục 19, tiểu mục b quy định: Mọi yêu cầu của khách hàng phải nằm trong phạm vi dịch vụ lưu trú và giải trí. Khách sạn không cung cấp dịch vụ ‘Hỗ trợ tự sát của nhân viên’. Ngoài ra…”

Anh dừng lại, nhìn Mặc Vô Đạo bằng ánh mắt như nhìn một kẻ ngốc đang đòi mua kem giữa mùa đông Bắc Cực.

“Ở mặt sau tấm thẻ Kim Cương có một dòng chữ cực nhỏ, cỡ khoảng một phần nghìn sợi tóc tiên. Để tôi đọc cho ông nghe: ‘Ban quản lý có quyền đơn phương chấm dứt tư cách thành viên và tịch thu mọi tài sản của khách hàng nếu khách hàng có thái độ lồi lõm, yêu cầu phi lý hoặc làm ảnh hưởng đến sức khỏe tâm thần của nhân viên’.”

Mặc Vô Đạo tái mặt, lão vội vàng lật mặt sau tấm thẻ lại, trợn mắt nhìn thật kỹ nhưng chẳng thấy gì ngoài một lớp nhũ vàng.

“Ngươi… ngươi lừa ta! Làm gì có chữ nào!”

“À, phải dùng nhãn lực của cấp bậc quản lý mới thấy được. Ông chưa đủ trình.” Thẩm Trường An cười nhạt. “Và quan trọng nhất, ông yêu cầu tôi tự sát để lấy Thiên Đạo Chi Tâm? Xin lỗi, Thiên Đạo Chi Tâm không có trong danh mục thanh lý. Nhưng có một thứ có thể thanh lý ngay bây giờ… đó là cái mạng của ông.”

Vừa dứt lời, không khí trong khách sạn đột ngột thay đổi. Một luồng uy áp cổ xưa, trầm hùng và tuyệt đối từ mặt đất trồi lên, biến toàn bộ sảnh khách sạn thành một không gian khác biệt. Những bức tường dường như biến mất, thay vào đó là một bầu trời sao sâu thẳm, mênh mông vô tận.

Thẩm Trường An đứng đó, nhưng trông anh không còn giống một tên thư sinh kiết lỵ tham tiền nữa. Áo bào của anh biến thành một dải ngân hà lấp lánh, tay trái anh cầm cuốn sổ, tay phải nhấc chiếc bàn tính bằng ngọc đế quang lên.

“Lĩnh vực tuyệt đối: Phê duyệt hóa đơn cuối cùng!”

Thẩm Trường An quát khẽ, ngón tay dài mảnh khảnh gạt mạnh một hạt bàn tính.

*Lạch cạch!*

Một tiếng động khô khốc vang lên. Nhưng trong mắt Mặc Vô Đạo, đó không phải là tiếng gỗ chạm nhau. Đó là tiếng nổ của một tinh cầu!

Phía trên đầu Mặc Vô Đạo, một hạt bàn tính biến thành một ngôi sao khổng lồ rực cháy, mang theo sức nặng của mười vạn ngọn núi ép xuống. Mặc Vô Đạo hét lớn một tiếng, toàn bộ tu vi Đệ nhất cao thủ Nhân giới bùng nổ, lão tung ra “Thiên Võ Vạn Đạo Thủ”, hàng vạn bàn tay bằng linh khí nghênh tiếp ngôi sao kia.

Nhưng vô ích. Trong “Lĩnh vực tuyệt đối” của Thẩm Trường An, mọi quy luật tu tiên truyền thống đều là giấy vụn. Ngôi sao đi qua đến đâu, linh khí của Mặc Vô Đạo tan biến đến đó như tuyết gặp nắng gắt.

“Hạt thứ hai: Phí tổn hại tinh thần cho Tiểu Hắc!”

*Lạch cạch!*

Thẩm Trường An gạt hạt bàn tính thứ hai. Không gian xung quanh Mặc Vô Đạo bỗng chốc vặn xoắn. Những xiềng xích được tạo nên từ những quy tắc vàng ròng của vũ trụ quấn chặt lấy tứ chi của lão. Mặc Vô Đạo cảm thấy tu vi mà mình dày công tu luyện suốt mấy ngàn năm đang bị hút đi một cách điên cuồng.

“Dừng lại! Ngươi không thể làm thế! Ta là Đệ nhất cao thủ! Ta đã chạm đến ngưỡng cửa thăng tiên!” Mặc Vô Đạo tuyệt vọng gào thét, mặt lão già đi nhanh chóng, da dẻ nhăn nheo, tóc rụng lả tả.

“Ở đây, tôi mới là người định nghĩa thế nào là tiên.” Thẩm Trường An lạnh lùng nói. “Hạt thứ ba: Phí làm bẩn sàn nhà của Vân Cơ!”

*Lạch cạch!*

Hạt bàn tính thứ ba mang theo một luồng tịnh hóa chi lực kinh người. Sát khí và ma công mà Mặc Vô Đạo vừa hấp thụ từ việc hy sinh đồ đệ bị gột rửa sạch sành sanh. Lão cảm thấy linh hồn mình như bị xé rách, rồi lại bị ném vào lò rèn, đau đớn không sao tả xiết.

“Hạt thứ tư: Phí lãng phí gia vị của Lão Tà!”

*Lạch cạch!*

Mỗi hạt bàn tính gõ xuống là một tầng trời sụp đổ trên đầu Mặc Vô Đạo. Lão từ một cao thủ uy trấn thiên hạ, giờ đây trông không khác gì một cái bao tải rách rưới nằm rạp dưới sàn, thở dốc trong vũng máu của chính mình.

Thẩm Trường An đi xuống khỏi bục quầy lễ tân, bước từng bước nhàn nhã đến trước mặt Mặc Vô Đạo. Chiếc bàn tính trong tay anh lúc này thu nhỏ lại thành kích thước bình thường, nhưng tỏa ra ánh sáng huyền ảo như chứa đựng cả vạn dặm sơn hà.

“Mặc trưởng lão, ông biết vì sao khách sạn của tôi lại tên là Trường Sinh không?” Thẩm Trường An ngồi xổm xuống, nhìn vào đôi mắt trợn trừng đầy sợ hãi của đối phương.

“Bởi vì ở đây, ta cho ai sống, người đó mới được trường sinh. Còn ai muốn phá hoại bát cơm của ta, kẻ đó sẽ phải nếm trải sự bất tử trong đau khổ.”

Thẩm Trường An đứng dậy, phất tay một cái. Không gian ngân hà biến mất, khách sạn trở lại với vẻ trang trọng, ấm cúng thường ngày. Mặc Vô Đạo nằm đó, hoàn toàn mất sạch tu vi, biến thành một phàm nhân già nua, lụ khụ, đôi mắt đờ đẫn vì cú sốc quá lớn.

“Vân Cơ, thu dọn chỗ này đi. Đừng để máu lão văng lên tấm thảm mới nhập về từ Yêu giới, đắt lắm đấy.” Thẩm Trường An dặn dò.

Vân Cơ nãy giờ xem đến sướng mắt, lập tức dùng phép thuật tạo ra một cái chổi bay, vừa quét vừa lẩm bẩm: “Xí, làm hỏng hết cả không khí sạch sẽ của người ta. Đáng đời lão già hôi hám.”

Lão Tà từ trong bếp đi ra, nhìn Mặc Vô Đạo một hồi rồi chép miệng: “Chủ nhân, tu vi lão này mất sạch rồi, gân cốt cũng rệu rã, làm nhân viên phụ bếp chắc cũng chẳng thái nổi hành.”

Thẩm Trường An nhìn Mặc Vô Đạo, suy nghĩ một lát rồi búng tay: “Đúng lúc chuồng thú của Tiểu Hắc đang thiếu người dọn vệ sinh. Mặc trưởng lão, à không, lão Mặc này từ nay về sau sẽ là nhân viên thực tập bậc thấp nhất. Công việc hằng ngày là quét dọn phân của Tiểu Hắc và tắm rửa cho nó. Bao ăn bao ở, nhưng không có lương, vì phải trừ vào phí tổn thất kinh doanh hôm nay.”

Mặc Vô Đạo nghe xong, uất ức đến mức phun ra một ngụm máu đen rồi ngất lịm đi.

Tiểu Hắc nghe thấy mình có người phục vụ, vui vẻ vẫy cái đuôi ngắn ngủn, chạy đến bên Mặc Vô Đạo rồi nhấc chân sau lên, định “đánh dấu chủ quyền” ngay tại chỗ.

“Này này, Tiểu Hắc! Đã bảo là phải giữ vệ sinh chung!” Thẩm Trường An la lớn, nhưng trong mắt lại đầy ý cười.

Anh trở lại quầy lễ tân, cầm chiếc bàn tính gõ gõ mấy cái lạch cạch đầy sảng khoái. Trong sổ thu chi, một dòng chữ mới xuất hiện:

*“Ngày… tháng… năm… Thu phục một lao động khổ sai chất lượng thấp. Tiết kiệm được 500 linh thạch phí thuê người dọn chuồng mỗi tháng. Lãi to!”*

Bên ngoài cửa sổ, mây mù của Vực Không Gian Số 0 dần tan đi, để lộ ra những ngôi sao thật sự của vũ trụ. Khách sạn Trường Sinh vẫn đứng đó, im lìm và đầy quyền lực. Một vị Tiên nhân xa lạ vừa đáp xuống trước cổng, thấy tấm bảng hiệu thì hơi ngần ngại.

Thẩm Trường An ngay lập tức thay đổi thái độ, nụ cười “Thượng đế” chuyên nghiệp lại hiện lên, anh lớn giọng chào đón:

“Kính chào quý khách! Đến với Trường Sinh Khách Sạn, quý khách sẽ được trải nghiệm dịch vụ đỉnh cao nhất đa vũ trụ. Hiện chúng tôi đang có chương trình khuyến mãi: Mua một suất Buffet Linh Quả tặng ngay một lượt Massage Linh Hồn từ Ma Quân đời trước. Mời vào, mời vào! À, nhớ cởi giày ở ngoài, sàn nhà mới lau xong!”

Dưới ánh trăng thanh lãnh, tiếng gõ bàn tính lại vang lên đều đặn, như tiếng tim đập của một thế giới mà ở đó, tiền và quy tắc là thứ duy nhất tồn tại vĩnh hằng. Còn những kẻ tự xưng là Đạo, là Tiên? Chà, họ cũng chỉ là những vị khách đang chờ đến lượt để thanh toán hóa đơn mà thôi.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8