Trường Sinh Khách Sạn: Tiên Nhân Dừng Bước
Chương 172: ** Thẩm Trường An lật lọng

Cập nhật lúc: 2026-05-16 18:00:38 | Lượt xem: 2

Khói bụi của cuộc xung đột vừa rồi còn chưa kịp lắng xuống hẳn, bầu không khí trong sảnh chính của Khách sạn Trường Sinh vẫn còn vương lại chút mùi khét của lôi hỏa và vị mặn chát của linh khí bị nén ép quá mức. Các vị quan khách – từ những lão quái Nguyên Anh cho đến các vị Hóa Thần đại năng vốn đang định đến đây "hóng hớt" – giờ đây đều tề tựu đông đủ, ai nấy đều nín thở, nép sát vào những chiếc cột trụ bằng gỗ lim vạn năm, đôi mắt không giấu nổi vẻ kinh hoàng nhìn về phía trung tâm sảnh.

Ở đó, Mặc Vô Đạo – kẻ từng được xưng tụng là đệ nhất cao thủ Nhân giới, Thái Thượng Trưởng lão của Thiên Đạo Tông – đang quỳ rạp dưới đất, hơi thở hổn hển, bộ đạo bào tiên phong đạo cốt đã rách mướp như xơ mướp. Thế nhưng, dù tu vi đã bị áp chế đến mức gần như mất sạch, trong mắt lão vẫn còn loé lên một tia hy vọng cuối cùng.

Lão run rẩy thò tay vào ngực áo, lấy ra một tấm thẻ bằng vàng ròng, lấp lánh ánh sáng bảo thạch. Đó là tấm thẻ VIP Chí Tôn mà lão đã phải vét cạn mấy nghìn năm tích lũy của Thiên Đạo Tông, thậm chí là cầm cố cả mấy tòa linh mạch mới đổi được từ tay Thẩm Trường An vài tháng trước.

"Thẩm Trường An! Ngươi… ngươi không thể đối xử với ta như thế này!" Mặc Vô Đạo hét lên, giọng khàn đặc nhưng đầy vẻ phẫn uất. Lão giơ tấm thẻ lên cao như thể giơ một tấm lệnh bài miễn chết. "Ta là thành viên VIP Chí Tôn! Ngươi chính miệng nói, thành viên Chí Tôn là 'Cha mẹ tái sinh' của khách sạn này! Theo Quy tắc hành xử khách hàng của Trường Sinh Khách Sạn, điều thứ 9, khoản A ghi rõ: Thành viên VIP Chí Tôn được hưởng quyền miễn trừ toàn bộ các hình phạt lao dịch, được bảo vệ tính mạng tuyệt đối trong phạm vi khách sạn và có quyền yêu cầu sự trợ giúp từ quản lý trong mọi tình huống!"

Lão cười sằng sặc, khuôn mặt già nua vặn vẹo vì đắc thắng: "Ngươi muốn ta đi hốt phân thú? Ngươi muốn ta quét dọn chuồng chó? Ngươi đang vi phạm chính quy tắc mà ngươi đặt ra! Hệ thống của ngươi sẽ phản phệ ngươi nếu ngươi dám lật lọng!"

Xung quanh, những vị khách khác nghe vậy thì xầm xì bàn tán. Đúng thật, quy tắc của Trường Sinh Khách Sạn là tối cao, nhưng cũng chính vì thế mà Thẩm Trường An xưa nay luôn nhấn mạnh vào việc thượng tôn "hợp đồng". Nếu chính chủ nhân khách sạn lại phá vỡ quy tắc, chẳng phải uy tín vạn năm sẽ đổ sông đổ biển sao?

Thẩm Trường An đang thong thả nhấp một ngụm trà linh cam, nghe vậy thì động tác bỗng khựng lại. Anh đặt chén trà xuống bàn ngọc lạch cạch, ánh mắt hơi nheo lại, nhìn Mặc Vô Đạo như nhìn một sinh vật lạ.

"Ôi chao, lão Mặc à," Thẩm Trường An thản nhiên đứng dậy, tà áo thư sinh phất phơ, tay vẫn cầm chiếc bàn tính ngọc đế quang gõ nhẹ vào lòng bàn tay theo nhịp. "Trí nhớ của ông tốt thật đấy. Ta cứ tưởng ông chỉ mải mê tu luyện mấy cái tà thuật đó mà quên sạch chữ nghĩa rồi chứ."

Vân Cơ bên cạnh khẽ bĩu môi, đôi đuôi hồ ly phía sau hơi vẫy nhẹ, tạo ra những luồng gió mị hoặc: "Sếp, lão già này đúng là có thẻ VIP thật. Lúc trước lão ấy còn hào phóng cho em thêm một viên linh thạch làm tiền boa cơ mà. Hay là…"

"Boa cái gì mà boa? Tiền đó trừ vào phí dịch vụ vệ sinh rồi!" Thẩm Trường An lườm Vân Cơ một cái, sau đó bước tới trước mặt Mặc Vô Đạo.

Anh cúi người xuống, lấy từ trong tay Mặc Vô Đạo tấm thẻ vàng Chí Tôn, lật đi lật lại xem xét như đang kiểm tra tiền giả.

"Quy tắc điều thứ 9, khoản A…" Thẩm Trường An lẩm bẩm, rồi bỗng nhiên nở một nụ cười rạng rỡ đến mức khiến Mặc Vô Đạo cảm thấy lạnh sống lưng. "Ông nói đúng lắm. Quy tắc đúng là ghi như vậy. Nhưng mà lão Mặc này, ông đã bao giờ được nghe về khái niệm 'Điều khoản bổ sung bằng chữ siêu nhỏ' chưa?"

Mặc Vô Đạo ngẩn người: "Chữ… chữ siêu nhỏ?"

Thẩm Trường An vung tay lên, một màn ảo ảnh linh khí khổng lồ hiện ra giữa sảnh, trình chiếu nội dung bản hợp đồng VIP mà Mặc Vô Đạo đã ký bằng tinh huyết hồi trước. Những dòng chữ to rõ ràng ghi quyền lợi của VIP Chí Tôn bay lượn trên không trung, nhưng ở góc dưới cùng bên phải, dưới một vệt linh khí trông như một vết bẩn tình cờ, có một dòng chữ li ti, bé đến mức nếu không dùng thần thức quét qua nghìn lần thì không thể nào thấy được.

Thẩm Trường An chỉ tay vào đó, dòng chữ bỗng nhiên phóng to lên gấp nghìn lần:

"***Lưu ý (Phần ký chú đặc biệt): Quyền miễn trừ và các ưu đãi VIP chỉ áp dụng cho 'Khách hàng' có hành vi tiêu dùng lành mạnh. Trong trường hợp 'Khách hàng' có hành vi cố ý phá hoại tài sản công, gây rối trật tự an ninh, hoặc âm mưu lật đổ chính quyền khách sạn, toàn bộ quyền lợi VIP sẽ bị đình chỉ ngay lập tức mà không cần báo trước. Ngoài ra, khách sạn có quyền thu hồi thẻ mà không hoàn tiền, đồng thời áp dụng 'Chế độ phục vụ cưỡng bức' để thu hồi tổn thất."***

Sảnh chính im phăng phắc. Đến một tiếng kim rơi cũng có thể nghe thấy.

Mặc Vô Đạo trợn mắt nhìn dòng chữ đó, toàn thân run rẩy như cầy sấy: "Ngươi… ngươi… cái này là lúc nào… Ngươi lừa ta! Lúc ký không hề có dòng này!"

"Ấy, nói thế là oan cho tiểu điếm quá!" Thẩm Trường An làm bộ mặt đau khổ, tay gõ lạch cạch trên bàn tính. "Dòng chữ này dùng mực làm từ nước mắt của Giao Long ngàn năm phối hợp với bột Kim Cương thần tinh, chỉ có khi nào lòng người nảy sinh ý đồ xấu với khách sạn thì nó mới hiện ra. Lúc ông ký, lòng ông vẫn còn 'trong sáng' muốn tiêu tiền, nên tất nhiên là không thấy rồi."

"Lật lọng! Ngươi đây là lật lọng trắng trợn!" Mặc Vô Đạo gào lên, định vùng dậy liều chết nhưng lại bị Tiểu Hắc bên cạnh sủa một tiếng "Gâu" thật lớn. Sóng âm từ con hắc khuyển thần thánh này khiến lão ngã ngửa ra sau, mặt mũi xám xịt.

Thẩm Trường An thu hồi màn ảo ảnh, phủi phủi bụi trên tấm thẻ vàng rồi nhét thẳng vào túi áo mình trước sự chứng kiến của mọi người. "Thôi nào lão Mặc, làm người phải có trách nhiệm. Ông vừa định dùng cấm thuật phá nát cái móng nhà của ta, tốn bao nhiêu công sức tu sửa biết không? Cái gọi là 'Quyền giải thích cuối cùng thuộc về Khách sạn', câu này ở quê hương ta phổ biến lắm."

Nói xong, Thẩm Trường An quay sang Lão Tà, người đang đứng chống nạnh, tay cầm chiếc muôi múc canh làm từ xương sọ Thần thú, vẻ mặt hung tàn: "Lão Tà, hôm nay khách sạn chúng ta thêm nhân viên mới, mà lại là đại năng cấp bậc Thái Thượng Trưởng lão. Chúng ta không thể bạc đãi lão ấy được."

Lão Tà nhếch mép, để lộ những cái răng sắc lạnh: "Sếp muốn làm món 'Lão nhân xào lăn' hay là 'Chân nhân hầm sả'?"

"Bậy nào!" Thẩm Trường An xua tay. "Chúng ta là ngành dịch vụ, phải văn minh. Ông hãy đưa lão Mặc đây xuống nhà kho, thay cho lão bộ đồ lao công chuyên dụng – loại làm từ vải gai tẩm muối ấy, cho nó bền. Sau đó dắt lão đi nhận bàn giao công việc với Tiểu Hắc."

Thẩm Trường An cúi xuống, ghé sát tai Mặc Vô Đạo, thì thầm nhưng đủ để mọi người cùng nghe: "Lão Mặc à, ông yên tâm. Ở đây ta bao ăn, bao ở. Tuy công việc quét dọn có hơi… bốc mùi một chút, nhưng đó là cách tốt nhất để ông tìm lại 'bản ngã', gột rửa sát khí. Biết đâu mười vạn năm sau quét xong bãi phân của Tiểu Hắc, ông lại đột phá lên cấp bậc Tiên Đế cũng nên? Lúc đó ta sẽ mời ông làm thành viên VIP Kim Cương Vĩnh Cửu, ưu đãi giảm giá 5% tiền ăn sáng!"

Mặc Vô Đạo nghe xong, uất hận dâng trào đến tận cổ họng, "phụt" một tiếng, phun ra một ngụm máu tươi, rồi trực tiếp ngất xỉu tại chỗ.

"Ối giời, nhân viên mới sức khỏe yếu thế này thì hỏng!" Thẩm Trường An lắc đầu ngán ngẩm. "Vân Cơ, mang cho lão một viên 'Hoàn hồn đan' loại rẻ tiền nhất, trừ vào lương tháng đầu tiên của lão. Đừng để lão chết, nợ chưa trả hết mà chết là không có đạo đức nghề nghiệp đâu."

Vân Cơ che miệng cười khúc khích, vẫy đuôi bước tới lôi cổ Mặc Vô Đạo đi như lôi một bao tải rác. Các vị khách xung quanh chứng kiến cảnh tượng này, ai nấy đều thầm thề với lòng mình: Sau này vào Khách sạn Trường Sinh, có thể thiếu tiền, có thể quên mang đồ, tuyệt đối không được quên đọc kỹ hợp đồng, và càng không được… gây sự với Thẩm Trường An.

"Được rồi, vở kịch kết thúc!" Thẩm Trường An vỗ tay cái bộp, giọng nói vang vọng khắp sảnh chính. "Hôm nay do sự cố kỹ thuật 'nhỏ' này, khách sạn quyết định tổ chức tiệc buffet lẩu lộc phát cho toàn thể quý khách đang có mặt. Mỗi bàn chỉ cần thanh toán thêm… 8.888 linh thạch là được ăn thả ga nấm Linh Chi và thịt Yêu thú cấp 5!"

"Cái gì? Sự cố của khách sạn mà chúng tôi vẫn phải trả tiền lẩu sao?" Một vị đạo sĩ trẻ tuổi ngơ ngác hỏi.

Thẩm Trường An cười nhe răng, lộ ra hàm răng trắng bóng: "Vị đạo hữu này nói hay quá. Chỗ ta là khu vực Cấm Võ, an toàn tuyệt đối. Các người vừa được xem một trận quyết đấu đỉnh cao giữa ta và đệ nhất cao thủ Nhân giới mà không tốn xu nào, giờ chẳng lẽ tiếc vài đồng tiền lẩu sao? Đây gọi là phí trải nghiệm 4D thực tế tăng cường đấy!"

Các vị khách nhìn nhau, rồi nhìn sang con chó đen đang nhe răng dọa dẫm và lão đầu bếp mặt sẹo cầm dao phay, tất cả đều đồng loạt thở dài, ngoan ngoãn móc túi tiền ra.

"Cho một nồi lẩu cay!"
"Ta lấy lẩu trường thọ!"
"Thẩm sếp, cho ta thêm một vò rượu Tiên cất năm trăm năm!"

Khách sạn Trường Sinh lại một lần nữa trở về với nhịp sống náo nhiệt thường nhật. Tiếng bát đũa va chạm, tiếng lèo xèo của thịt trên bếp lửa, hòa lẫn với tiếng bàn tính "lạch cạch" của Thẩm Trường An tạo thành một bản nhạc kì lạ của cõi hồng trần giữa lòng tu tiên giới.

Phía sau hậu viện, nơi chuồng thú của Tiểu Hắc, một bóng hình già nua, rách rưới đang cầm chiếc bàn chải đánh răng nhỏ xíu, vừa chà từng vết bẩn trên sàn gạch vừa sụt sùi nước mắt.

"Trường Sinh… Trường Sinh… Ta muốn về nhà… Thiên Đạo Tông cứu mạng…"

Tiểu Hắc ngồi bên cạnh, chốc chốc lại ợ ra một cái đầy mùi linh khí của con Ma Thần lúc nãy, rồi vỗ vỗ cái đuôi vào đầu Mặc Vô Đạo như thể đang động viên nhân viên mới làm việc chăm chỉ lên.

Tại quầy lễ tân, Thẩm Trường An đang bận rộn lật cuốn sổ mới, tự tay ghi vào trang đầu tiên dành cho mục nhân sự:

*"Nhân viên: Mặc Vô Đạo. Chức vụ: Quét dọn chuyên biệt kiêm hốt phân thần thú. Tình trạng: Nợ lương đến kiếp sau. Đánh giá: Có tiềm năng làm việc dưới áp lực cực cao (đã được thử nghiệm qua bằng cách lật lọng)."*

Anh thở dài một hơi đầy mãn nguyện, dựa lưng vào ghế, nhìn ra ngoài trời đêm đầy sao của Phù Thế Linh Giới. Kinh doanh quả nhiên là một môn nghệ thuật, và anh chính là một nghệ sĩ đại tài nhất cái cõi đời này.

"Hôm nay lại là một ngày kinh doanh bội thu!" Anh lẩm bẩm, rồi chìm vào giấc ngủ ngắn với nụ cười không thể nào "gian" hơn.

— Hết chương 172 —

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8