Trường Sinh Khách Sạn: Tiên Nhân Dừng BướcChương 173: ** Mặc Vô Đạo bị biến thành một con lợn trong vườn rau
**Chương 173: Bản án của kẻ "VIP lỗi" – Một đời tông sư, một kiếp làm heo**
Ánh ban mai đầu tiên của Phù Thế Linh Giới lọt qua những tầng mây ngũ sắc, rọi xuống mái ngói lưu ly của Trường Sinh Khách Sạn. Không khí buổi sáng ở đây luôn mang theo một chút vị ngọt thanh của linh khí và một chút mùi hương nồng đậm của… canh hẹ trộn tiết rồng mà Lão Tà đang chuẩn bị cho thực đơn bữa sáng.
Tại sảnh chính, Thẩm Trường An vươn vai một cái thật dài, khớp xương kêu lên răng rắc. Anh chỉnh lại cổ áo thư sinh phẳng phiu, tay phải theo thói quen gẩy nhẹ vài hạt trên chiếc bàn tính ngọc đế quang. Tiếng "lạch cạch" giòn giã như đánh thức cả tòa kiến trúc đang còn ngái ngủ.
"Vân Cơ, hôm nay quét dọn sảnh sớm thế?" Thẩm Trường An liếc nhìn bóng dáng thướt tha đang cầm chiếc chổi làm bằng lông phượng hoàng đuổi theo một hạt bụi nhỏ xíu ở góc cột.
Vân Cơ không ngoảnh đầu lại, giọng nói trong trẻo nhưng đầy sự nghiêm túc đến cực đoan: "Thẩm sếp, tối qua tên tạp vụ mới kia quét dọn chuồng của Tiểu Hắc xong không chịu tắm rửa kỹ, dám để lại một dấu chân mờ trên thảm của ta. Nếu không phải quy định khách sạn không cho phép sát sinh, ta đã lột da hắn làm khăn trải bàn rồi."
Thẩm Trường An cười tủm tỉm, mắt nhìn về phía hậu viện. Ở đó, tiếng rên rỉ than vãn vẫn đang âm ỉ phát ra từ phía chuồng của Hắc Kỳ Lân.
Mặc Vô Đạo, người từng là đệ nhất cao thủ Nhân giới, Thái Thượng Trưởng lão của Thiên Đạo Tông, giờ đây đang nằm còng queo cạnh đống rơm khô. Bộ đạo bào tiên phong đạo cốt ngày nào giờ rách nát như giẻ lau, chằng chịt những vết bẩn không tên. Đôi bàn tay vốn chỉ dùng để kết ấn thi triển thần thông, nay lại đầy những vết chai sần vì cầm chổi và gàu hốt phân.
"Ta… ta không thể chịu đựng thêm được nữa!" Mặc Vô Đạo gào lên trong nghẹn ngào, nước mắt đục ngầu chảy tràn trên khuôn mặt nhăn nheo. "Thẩm Trường An! Ngươi thà giết ta đi! Giết ta đi còn hơn để ta chịu nhục nhã thế này!"
Tiểu Hắc, con chó đen nhỏ nhắn đang nằm cuộn tròn trên đống bảo thạch, lười biếng mở một con mắt ra, cái đuôi đập "bạch bạch" xuống đất như thể đang nhắc nhở: *Làm việc đi, sủa cái gì mà sủa?*
Thẩm Trường An thong thả đi tới, bóng dáng anh đổ dài trên mặt đất khiến Mặc Vô Đạo run bắn người. Nụ cười của Thẩm Trường An vẫn vậy, ấm áp như gió xuân nhưng đối với lão Mặc, nó còn đáng sợ hơn cả tâm ma thiên kiếp.
"Lão Mặc à, ông lại thế rồi." Thẩm Trường An ngồi xổm xuống, xòe cuốn sổ thu chi ra trước mặt lão. "Trong điều khoản làm việc trừ nợ có ghi rõ: 'Nhân viên phải giữ thái độ lạc quan, tích cực hướng thượng'. Ông nhìn xem, từ sáng đến giờ chỉ số năng lượng tiêu cực của ông đã vượt mức cho phép, làm ảnh hưởng đến môi trường sinh thái của khách sạn. Điều này khiến ta rất khó xử."
"Ngươi… ngươi đồ gian thương vô sỉ!" Mặc Vô Đạo run rẩy chỉ tay. "Ngươi lừa ta tiêu hết gia sản mua thẻ VIP, sau đó lại dùng lỗ hổng hợp đồng để bắt ta làm nô lệ. Trời xanh không có mắt sao?"
"Suỵt." Thẩm Trường An đặt một ngón tay lên môi, đôi mắt đột ngột lóe lên một tia sáng lạnh lẽo. "Ông nên nhớ, ở trong phạm vi mười dặm quanh đây, lời của ta chính là ý trời. Vốn dĩ ta định cho ông quét chuồng thú thêm vài ngàn năm nữa, nhưng Vân Cơ lại chê ông ở bẩn, Lão Tà thì bảo ông quét dọn làm bay bụi vào bếp… Xét thấy khả năng thích nghi với công việc chân tay của ông quá kém, ta đã quyết định chuyển đổi chức năng cho ông."
Mặc Vô Đạo khựng lại, trong lòng nhen nhóm một chút hy vọng nhỏ nhoi: "Ngươi… ngươi định thả ta đi?"
"Không, không. Trong từ điển của khách sạn Trường Sinh không có từ 'thả'." Thẩm Trường An mỉm cười, mở ra giao diện của Hệ Thống Quản Lý mà chỉ mình anh thấy.
*【Thông báo: Phát hiện nhân viên "Mặc Vô Đạo" có hiệu suất làm việc kém, tỉ lệ oán hận cao. Kích hoạt tính năng "Tối ưu hóa nhân sự".】*
*【Tùy chọn 1: Chế biến thành linh dược bổ não (Yêu cầu kỹ năng đầu bếp cấp 10).】*
*【Tùy chọn 2: Biến đổi hình thái sinh học để thích nghi với môi trường sản xuất nguyên liệu.】*
Thẩm Trường An không ngần ngại nhấn vào tùy chọn 2. Anh thở dài bảo: "Ông nói xem, một người có lòng tham như ông, lại còn hay kêu ca, chỉ có thể đóng góp cho xã hội bằng cách biến mình thành một loại tài nguyên bền vững thôi."
Mặc Vô Đạo đột nhiên cảm thấy một luồng áp lực vô hình từ bốn phương tám hướng ép tới. Toàn bộ tu vi vốn đã bị phong ấn giờ đây như bị một lực lượng khổng lồ rút cạn, hòa tan vào không khí. Lão muốn thét lên nhưng miệng không thể phát ra tiếng. Thân thể lão bắt đầu co rút, làn da khô héo đột nhiên trở nên hồng hào, nhưng cũng đầy lông lá ngắn ngủn. Cái mũi của lão kéo dài ra, hếch lên, đôi tai bành to che cả hai bên thái dương.
"Éc… Éc éc?!"
Một giây trước, đó là vị cao thủ rung chuyển cả giới tu chân. Một giây sau, tại chỗ Mặc Vô Đạo vừa đứng, chỉ còn lại một con lợn trắng muốt, béo tròn, trên trán có một vết sẹo hình chữ "Nợ" đỏ rực.
Tiểu Hắc nhìn thấy cảnh này thì giật nảy mình, nhảy phóc lên cao rồi hạ cánh xuống, tò mò hít hà quanh con lợn mới xuất hiện.
Thẩm Trường An hài lòng gật đầu: "Hừm, tạo hình này hợp với ông hơn đấy. Từ nay về sau, ông không tên là Mặc Vô Đạo nữa. Tên của ông là Trư Vô Dụng."
Con lợn – hay nói đúng hơn là linh hồn của Mặc Vô Đạo đang gào thét bên trong cơ thể động vật – điên cuồng lao về phía Thẩm Trường An định cắn. Nhưng ngay khi nó vừa động đậy, một sợi xích vô hình từ hư không hiện ra, kéo mạnh nó về phía "Vườn Rau Vạn Cổ" sau khách sạn.
"Đến đây đi, cậu bé." Giọng nói ồm ồm của Lão Tà vang lên từ phía vườn rau.
Lão Tà vẫn mặc bộ tạp dề thêu hoa hồng rực rỡ, tay cầm một rổ rau cải linh khí vừa hái. Ánh mắt lão nhìn con lợn trắng bằng một sự hăm hở lạ kỳ, cứ như đang tính toán xem chỗ nào là thịt mông, chỗ nào là sườn non.
"Thẩm sếp, cái loại này để tôi nuôi." Lão Tà xách tai con lợn lên, mặc kệ nó vùng vẫy trong vô vọng. "Tôi sẽ cho nó ăn cặn linh dược thải ra từ lò luyện, hằng ngày bắt nó đi ủi đất trong vườn. Đất ở vườn rau Vạn Cổ cần hơi thở của một cựu cao thủ để giữ độ phì nhiêu. Khi nào nó béo tốt, tôi sẽ lóc thịt nó làm món 'Thịt kho tàu luân hồi', bảo đảm khách ăn vào là giác ngộ ngay đạo lý làm người."
Trư Vô Dụng (Mặc Vô Đạo) nghe xong, toàn thân run rẩy như cầy sấy. Lão từng nghĩ việc quét chuồng là cực hình lớn nhất thế gian, nhưng giờ lão mới hiểu, làm lợn dưới tay một Ma đầu làm đầu bếp còn đáng sợ gấp vạn lần.
"Lão Tà, đừng dọa hắn." Thẩm Trường An xua tay. "Hắn bây giờ là tài sản cố định của khách sạn. Hắn có nhiệm vụ đi tìm những loại nấm linh chi và dược liệu hiếm trong đất vườn mà chúng ta không nhìn thấy. Phân của hắn cũng là loại phân bón cao cấp bậc nhất. Phải nuôi dưỡng hắn lâu dài, không được giết thịt bừa bãi khi chưa có lệnh của tôi."
"Rõ thưa sếp!" Lão Tà quẳng Trư Vô Dụng vào một góc vườn rau đã được rào lại bằng những thanh kiếm cũ kỹ gãy nát của những kẻ từng đến gây sự.
Mặc Vô Đạo, nay là Trư Vô Dụng, nằm phục xuống đất, chiếc mũi hồng hồng dính đầy bùn đất linh thiêng. Lão cảm thấy nhục nhã vô bờ bến. Lão là ai? Lão là người đã sống hơn ba ngàn năm, là người từng tọa thiền trên đỉnh mây, hô mưa gọi gió. Vậy mà giờ đây, lão phải dùng cái mũi này để ngửi đất tìm nấm?
Lão định tuyệt thực để bảo vệ nhân cách cuối cùng. Nhưng mùi hương của những lá rau cải tiên tỏa ra xung quanh lại quyến rũ một cách kỳ lạ. Dạ dày của giống loài mới này phản bội lại ý chí của lão, nó sôi lên sùng sục.
Lão nhìn thấy một gốc "Huyết Linh Chi" nhỏ xíu đang mọc dưới gốc một cây đại thụ trong vườn. Bình thường, đây là loại thảo dược thượng hạng mà đồ tử đồ tôn của lão phải trèo đèo lội suối, suýt chết mới hái được. Còn ở đây, nó chỉ là một mẩu đồ ăn vặt rải rác trong vườn rau khách sạn.
*Ăn một miếng chắc không sao đâu nhỉ?* – Linh hồn lão đấu tranh. *Không, mình phải giữ tôn nghiêm! Mình là Thái Thượng Trưởng lão!*
*Nhưng mà nó thơm quá… hơn nữa nếu không có sức thì làm sao mà tìm cách thoát khỏi đây được?*
Cái mũi của Trư Vô Dụng không tự chủ được mà sán lại gần. Một miếng, hai miếng… Cảm giác linh khí bùng nổ trong khoang miệng mạnh mẽ đến mức lão vô thức thốt lên một tiếng "Éc!" đầy sướng khoái.
"Đúng rồi, ngoan lắm." Thẩm Trường An đứng ngoài hàng rào, chống cằm quan sát. "Lão Mặc, tôi quên chưa nói. Cái vườn rau này thực chất là một trận pháp khổng lồ. Ông càng ăn nhiều dược liệu ở đây, thân thể ông sẽ càng cường hóa, nhưng linh hồn ông sẽ càng gắn kết chặt chẽ với khách sạn. Cho đến khi ông hoàn toàn quên mất mình từng là người, ông sẽ chính thức trở thành Linh Thú Trấn Vườn của Trường Sinh Khách Sạn."
Trư Vô Dụng khựng lại, gốc linh chi trong miệng rơi ra nửa miếng. Ánh mắt lão hiện lên vẻ tuyệt vọng tột cùng. Nhưng khi nhìn sang hướng khác, lão thấy Vân Cơ đang bưng một chậu nước ấm đi tới.
Vân Cơ nhăn mặt: "Nhìn cái con lợn này bẩn thỉu quá. Thẩm sếp, mỗi tuần ta sẽ bắt nó đi tẩy trần bằng nước lạnh dưới suối băng một lần. Phải sạch sẽ thì mới ở trong khuôn viên khách sạn được."
Trư Vô Dụng nhìn đôi mắt hồ ly sắc lạnh của Vân Cơ, rồi lại nhìn bắp tay cuồn cuộn của Lão Tà đang mài dao gần đó, cuối cùng nhìn sang Thẩm Trường An đang bận rộn tính toán xem việc biến lão thành lợn đã tiết kiệm được bao nhiêu chi phí nhân công… Lão chợt nhận ra, sự tự tôn của một Thái Thượng Trưởng lão thực sự rẻ mạt hơn một cân thịt heo.
Ở Phù Thế Linh Giới này, ai cũng muốn trường sinh, ai cũng muốn đắc đạo. Nhưng chỉ có ở Trường Sinh Khách Sạn, người ta mới hiểu rằng, cái giá của sự bất tử đôi khi lại là làm một con lợn hạnh phúc nhất thế gian, hằng ngày hít hà bùn đất linh thiêng và cầu nguyện cho ông chủ Thẩm hôm nay không muốn đổi món sang lẩu đầu heo.
"Éc… Éc… (Thôi thì… rau cải ở đây thực sự ngon thật…)"
Con lợn trắng bắt đầu vục đầu vào đất, mông nó lắc lư theo một nhịp điệu hài hước. Dưới ánh mặt trời, vết sẹo chữ "Nợ" trên trán nó lấp lánh như một biểu tượng của một bản án vĩnh viễn không có ngày đặc xá.
Thẩm Trường An quay người đi vào sảnh, tay gảy bàn tính lần cuối: "Thu chi hôm nay: Chi phí cải tạo hình thái: 0 linh thạch (Hệ thống tặng). Lợi nhuận dự kiến từ việc khai thác sức lao động của linh thú: Vô hạn. Đã chốt sổ!"
Phía xa xa, mây trôi lững lờ. Những vị tiên nhân xa lạ bắt đầu đáp xuống trước cổng khách sạn, tò mò nhìn tấm biển: **"Khách sạn Trường Sinh: Tiên nhân dừng bước. Ma thần bớt lời. Lợn biết đào nấm, không tiếp khách gây hấn."**
Cuộc sống tại khách sạn Trường Sinh lại bắt đầu một chương mới, tràn đầy sự "hòa bình", "thân thiện" và… thơm mùi thịt kho tàu.