Trường Sinh Khách Sạn: Tiên Nhân Dừng BướcChương 175: ** Thẩm Trường An đối thoại với Thiên Đạo
Khói đen từ trận lôi kiếp lúc nãy vẫn còn lãng đãng vờn quanh các mái hiên của Khách sạn Trường Sinh. Bầu trời của Phù Thế Linh Giới lúc này không xanh, cũng chẳng đen, mà mang một màu tím tái lợm giọng như màu của một khối u sắp vỡ.
Thẩm Trường An đứng giữa sảnh lớn, tà áo thư sinh vẫn phẳng phiu như mới vừa được ủi bằng pháp bảo hỏa hệ cấp cao. Anh bình thản gõ nhẹ ngón tay lên mặt bàn tính bằng ngọc đế quang, tiếng "lạch cạch" giòn giã át cả tiếng sấm rền từ tận tầng mây chín.
"Tiểu Hắc, trông nhà cho kỹ. Lão Tà, nấu một ấm trà Long Tĩnh loại thượng hạng, thêm vài giọt Cam Lộ sương sớm hôm qua. Vân Cơ, nếu thấy lão già Mặc Vô Đạo lảng vảng quanh đây, cứ việc lấy chổi lông gà mà đuổi, đừng để lão làm bẩn cái thảm vừa mới giặt."
Dặn dò xong, Thẩm Trường An chẳng đợi ai trả lời, bước chân trái một cái nhẹ tênh, không gian trước mặt liền như một tờ giấy bị xé toạc. Anh đi vào khe nứt không gian đó với phong thái của một ông chủ đi thu tiền nhà, chứ chẳng giống một kẻ chuẩn bị đối mặt với ý chí tối cao của cả một vị diện.
***
Trong vùng không gian được gọi là "Hư Vô Thâm Xứ", không có đất, không có trời, chỉ có những dòng chảy quy luật luân chuyển như những sợi dây tơ phát sáng. Giữa trung tâm của mớ hỗn độn đó, một khối ánh sáng rực rỡ nhưng vô định hình đang rung động. Đó chính là Thiên Đạo – cái thứ mà kẻ tu hành cả đời dập đầu bái lạy, cái thứ mà chỉ cần lật tay một cái là hàng vạn sinh linh thành tro bụi.
Thẩm Trường An không dập đầu. Anh kéo ra một cái ghế bành bằng gỗ sưa – vật phẩm hệ thống mới tặng từ tuần trước – rồi ngồi xuống, bắt chéo chân, thong dong lật mở cuốn sổ thu chi màu đỏ sẫm.
"Được rồi, Thiên Đạo tiên sinh. Chúng ta đừng chơi trò trốn tìm hay dùng mấy cái hiệu ứng âm thanh rền rĩ nữa. Ngài biết thời gian của ta rất quý mà, mỗi giây lãng phí là mấy nghìn linh thạch chảy ra khỏi túi đấy."
Một giọng nói vô hồn, già nua như từ thời khai thiên lập địa vang lên, làm rung chuyển cả vùng hư vô:
*"Thẩm Trường An… Ngươi là một kẻ dị số. Ngươi mang theo thứ quy tắc ngoại lai để khiêu khích trật tự của ta. Khách sạn của ngươi… chính là ung nhọt trên cơ thể Phù Thế Linh Giới."*
Thẩm Trường An nghe vậy liền cười, nụ cười đúng điệu của một doanh nhân bị đánh giá sai tiềm lực. Anh giơ cuốn sổ lên, chỉ vào một dòng số dài dằng dặc:
"Ung nhọt? Thiên Đạo tiên sinh, ngài có nhầm lẫn giữa 'ung nhọt' và 'trung tâm xử lý nước thải' không? Nhìn vào đây đi. Trong vòng một nghìn ngày qua, Khách sạn Trường Sinh của ta đã thu nhận 4.500 Ma đầu có nguy cơ hóa đạo, 1.200 Tiên nhân mắc chứng trầm cảm cấp độ ba, và vô số yêu tộc mất đi lý trí. Thay vì để bọn họ điên cuồng tàn sát, phá hủy các mạch linh khí khiến ngài phải tốn năng lượng để sửa chữa thế giới, thì ta – Thẩm Trường An – đã cho họ một bát mì, một chiếc giường êm, và một kết nối Wifi ổn định để họ ngồi yên một chỗ."
Anh dừng lại, rót một chén trà từ cái ấm mang theo, hương thơm dịu nhẹ tỏa ra, xoa dịu phần nào cái không khí căng thẳng trong hư vô.
"Ngài biết phí bảo trì một thế giới mỗi năm là bao nhiêu không? Ngài biết việc tạo ra một đợt Đại Kiếp Nạn để 'reset' server tốn kém bao nhiêu tinh lực của ngài không? Ta đang giúp ngài cắt giảm chi phí vận hành, thế mà ngài lại vừa định đánh sập cái mái hiên trị giá tám vạn linh thạch cực phẩm của ta bằng một quả sét Thiên Ma sao?"
Thiên Đạo im lặng. Những dòng chảy quy luật xung quanh bắt đầu xoay chuyển chậm lại, như thể thực thể tối cao này thực sự đang… tính toán.
*"Nhưng ngươi đang phá vỡ sinh lão bệnh tử. Tiên nhân vào đó sẽ không muốn đi tiếp. Ma đầu vào đó sẽ quên mất sát niệm. Nếu không có cái chết, không có đấu tranh, thế giới này sẽ ứ đọng. Sự ứ đọng chính là cái chết thật sự của một vị diện."*
"Đó là lỗi của ngài, không phải lỗi của ta," Thẩm Trường An nhấp một ngụm trà, vẻ mặt lộ rõ sự vô sỉ cấp cao. "Ngài bắt họ tu hành, rồi lại bắt họ đối mặt với Thiên Kiếp để rồi biến họ thành tro bụi. Cái vòng lặp đó cũ rích rồi! Khách hàng của ta cần một mô hình mới: 'Trải nghiệm cuộc sống mà không cần lo bị sét đánh'. Tại sao ngài không coi Khách sạn Trường Sinh là một đối tác chiến lược? Ta giữ cho đám đại năng này sống trong hòa bình, bù lại, họ sẽ cung cấp cho ta 'Hồng Trần Khí' – thứ năng lượng quý giá mà ngài đang thiếu trầm trọng để nâng cấp hệ thống vị diện này, đúng chứ?"
Khối ánh sáng đột nhiên co rút lại, sau đó biến đổi thành hình thù một ông già gầy gò, mặc áo bào xám, đôi mắt không có đồng tử, chỉ có hai xoáy nước linh khí sâu thẳm. Thiên Đạo cuối cùng cũng phải dùng hình người để nói chuyện cho "tiện".
"Ngươi muốn thương lượng cái gì?" Thiên Đạo hỏi, giọng điệu đã bớt đi vẻ bề trên, pha chút mệt mỏi của một kẻ làm sếp lâu năm đang đối mặt với một đơn vị tư vấn có năng lực.
Thẩm Trường An đập tay xuống bàn tính, ánh mắt anh lóe lên tia sáng mà bất cứ con nợ nào nhìn thấy cũng phải rùng mình:
"Một thỏa thuận hợp tác đôi bên cùng có lợi.
Thứ nhất: Khách sạn Trường Sinh được xác lập là 'Đặc khu kinh tế của Thiên Đạo'. Trong phạm vi khách sạn và bán kính mười dặm xung quanh, mọi quy luật tự nhiên, sinh tử, lôi kiếp của ngài đều phải bị vô hiệu hóa.
Thứ hai: Ngài phải cung cấp cho ta quyền truy cập vào 'Kho dữ liệu nhân quả'. Ta cần biết vị khách nào giàu nhất, vị khách nào có tiềm năng nhất để còn mời họ làm thẻ thành viên Kim Cương.
Thứ ba: Mỗi khi ngài định 'quét dọn' một khu vực nào đó bằng thiên tai, hãy báo trước cho ta 48 giờ để ta kịp thời gửi tin nhắn quảng cáo: 'Chương trình tị nạn giá ưu đãi'. Chúng ta chia đôi lợi nhuận thu được từ phí lưu trú."
Thiên Đạo – vị cha già của cả thế giới – nghe đến đây thì mặt tối sầm lại.
*"Ngươi định kiếm tiền dựa trên cả tai họa của chúng sinh? Ngươi định thu phí bảo hiểm của cả thế giới?"*
"Đừng dùng từ ngữ khó nghe như thế," Thẩm Trường An nhún vai, thản nhiên xòe tay ra. "Đây gọi là Quản lý rủi ro thiên tai. Thay vì chết, họ mất một ít tiền để sống. Tin ta đi, đối với những lão già sống vài vạn năm, linh thạch chỉ là những hòn đá trang trí, mạng sống mới là thứ họ khao khát nhất. Ngài có thêm linh năng ổn định, ta có thêm tiền, chúng sinh có chỗ tị nạn. Ai là kẻ xấu ở đây nào?"
Ông già xám xịt nhíu mày suy nghĩ rất lâu. Quanh lão, những sợi dây nhân quả rung động dữ dội. Lão đang chạy thử nghiệm hàng tỷ tỷ xác suất cho lời đề nghị này. Nếu từ chối, lão phải dùng toàn lực tiêu diệt Thẩm Trường An, điều này có thể dẫn đến sự sụp đổ dây chuyền của ba giới vì Hệ thống Quản lý Khách sạn đang bám rễ quá sâu vào linh mạch. Nếu đồng ý… lão bỗng nhiên cảm thấy mình giống như đang ký một hợp đồng bán mình cho một gã gian thương.
"Còn một điều nữa," Thẩm Trường An bồi thêm một cú chót, "Để bù đắp cho tổn thất tinh thần và vật chất từ quả Thiên Ma Lôi ban nãy, ngài phải cấp cho ta quyền 'Miễn thuế Công đức' vĩnh viễn. Ngoài ra, hãy chỉ định Khách sạn Trường Sinh là nơi tổ chức Hội nghị Thượng đỉnh Tiên – Ma hàng nghìn năm một lần. Ta hứa sẽ giảm giá thuê mặt bằng 10% cho ngài."
Thiên Đạo khẽ thở dài, tiếng thở dài lan rộng ra ngoài không gian, làm cho các đại năng đang bế quan khắp Phù Thế Linh Giới bỗng nhiên cảm thấy tâm thần chấn động mà không hiểu vì sao.
*"Thẩm Trường An, ngươi quả thật là kẻ vô sỉ nhất mà ta từng gặp trong mười ba kỷ nguyên qua. Nhưng… đề nghị của ngươi rất có sức thuyết phục về mặt hiệu năng hệ thống."*
Cánh tay gầy gò của Thiên Đạo đưa ra, một vệt sáng vàng óng ánh kết thành một cuộn trục cổ xưa, bên trên phủ đầy những văn tự quy luật thần bí.
*"Ký đi. Nhưng hãy nhớ, nếu khách sạn của ngươi để lọt ra bất kỳ kẻ nào mang theo ô nhiễm tâm linh vượt mức kiểm soát, ta sẽ xóa sổ cả ngươi lẫn cái đống gạch ngói đó."*
Thẩm Trường An không chút do dự, anh lấy ra một cái con dấu chạm khắc hình một cái giường và một chiếc bàn tính, sau đó đóng cái "cộp" lên cuộn trục.
"Hợp tác vui vẻ, đối tác chiến lược. Đừng lo, phục vụ khách hàng là tôn chỉ của ta. À mà này…" Thẩm Trường An lúc này đã đứng dậy, thu ghế trà vào kho chứa, nụ cười trên môi trở nên rạng rỡ một cách đáng sợ. "… Ngài có muốn làm một cái thẻ thành viên Platinum không? Nếu ngài có lúc nào thấy stress vì quản lý thế giới, cứ ghé qua phòng Massage Luân Hồi của ta. Ta tính giá hữu nghị cho người nhà thôi."
Thiên Đạo hừ lạnh một tiếng, rồi tan biến thành muôn vàn đốm sáng.
Thẩm Trường An đứng lại trong hư vô một mình, nhìn cuộn trục hợp đồng trong tay với sự thỏa mãn không che giấu. Hệ thống trong đầu anh bắt đầu nhảy thông báo liên tục như pháo nổ:
[Chúc mừng túc chủ hoàn thành 'Giao dịch thế kỷ'.]
[Độ nổi tiếng của khách sạn: +99.999]
[Quyền hạn cấp 5 đã mở khóa: Vườn Rau Vạn Cổ nay có thể trồng các loại dược liệu cấp bậc Thiên Đạo.]
[Điểm Công đức nhận được: Không thể đong đếm. Tự động chuyển hóa thành vàng miếng trữ kho.]
Thẩm Trường An huýt sáo một tiếng dài, quay người bước ra khỏi khe nứt không gian.
***
Quay trở lại đại sảnh của Trường Sinh Khách Sạn.
Nhị thiếu gia Kim Bất Hoán đang run rẩy lau một chiếc lọ bình cổ, thỉnh thoảng lại ngó lên trời xem sét có đánh xuống đầu mình không. Tiểu Hắc đang gác mõm lên chân, mắt lim dim ngủ. Vân Cơ thì vẫn đang miệt mài quét những vụn linh thạch trên thảm, vừa quét vừa rủa thầm sếp mình đi đâu mà lâu thế.
"Ta về rồi đây."
Tiếng nói của Thẩm Trường An vang lên, bình thản như vừa đi mua rau ngoài chợ. Anh xuất hiện ở ngay vị trí cũ, tay áo vẫn sạch bóng, gương mặt vẫn treo nụ cười kinh doanh "nhìn là muốn đấm" kia.
Vân Cơ ngẩng đầu lên, ánh mắt đầy vẻ nghi ngờ: "Sếp, anh vừa đi đánh nhau với Thiên Đạo thật đấy à? Hay là anh lại chui vào đâu đó ngủ trốn việc?"
Thẩm Trường An đi tới quầy lễ tân, rút ra cuộn trục vàng óng đặt trước mặt nàng hồ ly, giọng đắc thắng:
"Đánh nhau làm gì cho tốn sức? Chúng ta là người làm kinh doanh, cái gì dùng tiền giải quyết được thì không nên dùng bạo lực. Từ nay về sau, các vị khách cứ yên tâm mà quẹt thẻ, trời sập xuống đã có khách sạn bảo hiểm."
Anh quay sang nhìn Lão Tà vừa bưng ấm trà ra, khẽ gật đầu: "Lão Tà, thêm món mới vào thực đơn: 'Cơm chiên Thiên Đạo'. Nguyên liệu cứ lấy rau cải dưới vườn rau, nhưng giá thì tăng thêm gấp đôi, ghi là được tưới bằng mồ hôi của Thần Linh. Hiểu không?"
Lão Tà nhếch mép, để lộ cái sẹo dài trên mặt trông càng hung dữ nhưng tay lại cầm tạp dề hoa lau chén đĩa một cách điêu luyện: "Đã rõ, sếp. Mấy gã khách VIP chắc chắn sẽ đâm đầu vào mua cho mà xem."
Thẩm Trường An ngồi xuống vị trí quen thuộc của mình sau bàn tính, cảm giác quyền lực từ cuộn hợp đồng vẫn còn đang âm ỉ sưởi ấm túi tiền của anh. Thế giới tu tiên này đúng là tàn khốc, giết chóc đầy rẫy, nhưng ít nhất giờ đây anh đã nắm được cái thẻ bài "miễn tử" lớn nhất.
"Kinh doanh thật là tuyệt vời," Thẩm Trường An thầm nhủ, tay lách cách gõ bàn tính, bắt đầu dự tính cho đợt khuyến mãi sắp tới mang tên 'Sống sót qua Đại Kiếp Nạn'.
Cánh cửa khách sạn bỗng rung nhẹ. Một đạo kiếm quang rách nát đáp xuống sân trước, một vị đạo sĩ toàn thân đẫm máu, tu vi đang rớt thảm hại, lê từng bước tới ngưỡng cửa.
Thẩm Trường An không ngẩng đầu lên, môi khẽ nhếch: "Vân Cơ, khách tới. Hỏi xem lão ta còn bao nhiêu vốn liếng. Nếu không đủ trả tiền phòng VIP, cứ đưa vào phòng tập thể khu C, nhớ tính thêm phí giặt giũ quần áo bẩn nhé."
Ngoài kia, Phù Thế Linh Giới vẫn đang cuộn xoáy trong những mưu đồ và máu lửa, nhưng bên trong bức tường của Trường Sinh Khách Sạn, thời gian như ngưng đọng. Một gã gian thương từ thế giới hiện đại vừa mới thu phục được Thiên Đạo, và anh ta đang chuẩn bị bắt đầu một ngày làm việc bận rộn tiếp theo – việc vắt kiệt túi tiền của cả thế giới này.