Trường Sinh Khách Sạn: Tiên Nhân Dừng Bước
Chương 176: ** Mua lại Thiên Đạo

Cập nhật lúc: 2026-05-16 18:03:12 | Lượt xem: 2

Chương 176: Mua lại Thiên Đạo

Bên ngoài Trường Sinh khách sạn, bầu trời Phù Thế Linh Giới đang vặn xoắn lại như một tấm lụa bị xé rách. Từng đạo lôi điện màu tím sậm, mang theo hơi thở của sự hủy diệt, điên cuồng oanh tạc xuống mặt đất. Những vết nứt không gian khổng lồ hiện ra, nuốt chửng núi non, sông ngòi và cả những tu sĩ không kịp trốn chạy.

Đây chính là Đại Kiếp Nạn – thời khắc mà Thiên Đạo rơi vào trạng thái sụp đổ, mọi quy luật tự nhiên bị đảo lộn, vạn vật đứng trước ngưỡng cửa của sự hư vô.

Thế nhưng, bên trong phạm vi của khách sạn, một màn chắn mỏng manh như cánh ve sầu lại ngăn cách hoàn toàn sự hỗn loạn đó. Không gian tĩnh lặng đến lạ kỳ, chỉ có tiếng kêu lách cách đều đặn của bàn tính bằng ngọc đế quang vang lên từ quầy lễ tân.

Thẩm Trường An đang ngồi đó, khuôn mặt vốn luôn tươi cười hằng ngày giờ đây hiện lên một vẻ nghiêm túc hiếm thấy. Ánh mắt anh không rời khỏi cuốn sổ thu chi màu vàng kim đang lơ lửng trước mặt. Các con số trên đó đang nhảy múa liên tục, mỗi con số đại diện cho mồ hôi, nước mắt và cả sự "vô sỉ" mà anh đã tích lũy suốt hàng trăm năm qua.

"Chủ quán, chúng ta thực sự phải làm vậy sao?" Vân Cơ lo lắng đứng bên cạnh.

Nàng hôm nay không còn tâm trí đâu mà quan tâm đến việc có hạt bụi nào rơi trên kệ nến hay không. Chín chiếc đuôi hồ ly của nàng khẽ run rẩy, đôi mắt xinh đẹp phản chiếu ánh sáng từ bảng điều khiển hệ thống đang hiện ra trước mặt Thẩm Trường An.

"Đúng đó sếp!" Lão Tà từ trong bếp đi ra, chiếc tạp dề thêu hoa hồng hồng nay nhuốm đầy muội than. Lão cầm con dao phay nặng trịch, giọng ồm ồm nhưng đầy lo lắng: "Số điểm công đức này là vốn liếng bao nhiêu năm. Nếu tiêu hết, ngài sẽ trở lại thành người phàm đó!"

Thẩm Trường An dừng tay trên bàn tính, thở dài một hơi đầy vẻ xót xa:
"Các ngươi tưởng ta không đau lòng sao? Mỗi một điểm công đức đều là xương máu, là bao nhiêu bát mì tôm rồng phượng, bao nhiêu lượt massage mà ta phải dày công tiếp thị. Nhưng nhìn xem…"

Anh chỉ tay ra phía cửa sổ, nơi một ngọn núi lớn vừa bị sụp đổ thành cát bụi trong chớp mắt.

"Khách hàng chết hết rồi thì lấy ai mà phục vụ? Thiên Đạo sụp đổ, linh khí cạn kiệt, tiền tệ mất giá. Nếu để cái thế giới này tan biến, khách sạn chúng ta cũng thành mớ phế liệu không gian. Đây không phải là làm từ thiện, đây là đầu tư tái cấu trúc doanh nghiệp!"

Tiểu Hắc đang nằm dưới chân Thẩm Trường An, vốn dĩ là một con Hắc Kỳ Lân uy chấn bát hoang, giờ đây chỉ gâu lên một tiếng yếu ớt như muốn nói: "Chủ nhân, tiền nhiều để làm gì nếu không có xương linh thạch mà gặm?"

Thẩm Trường An quyết tâm nhấn vào dòng chữ rực rỡ nhất trên màn hình ảo của hệ thống: **[KÍCH HOẠT QUYỀN CHỦ SỞ HỮU TỐI CAO: MUA LẠI THIÊN ĐẠO]**.

Một luồng sáng vàng rực bỗng chốc bùng nổ, xuyên thấu qua mái nhà của Trường Sinh khách sạn, phóng thẳng lên chín tầng mây xanh đang rạn vỡ.

"Đinh!"
[Hệ thống thông báo: Phát hiện đối tượng Thiên Đạo – Phù Thế Linh Giới đang trong trạng thái phá sản và thanh lý. Tổng giá trị định giá: 9.999.999.999 Điểm Công Đức.]
[Lưu ý: Sau khi giao dịch, Thiên Đạo sẽ trở thành tài sản của Khách sạn Trường Sinh. Bạn có chắc chắn muốn 'Thanh toán' không?]

Tim Thẩm Trường An thắt lại. Gần mười tỷ điểm công đức! Đó là tài sản mà anh đã "vắt chày ra nước" từ những vị Tiên nhân, Ma tôn suốt bao nhiêu năm qua. Có những đêm anh thức trắng chỉ để tính toán cách tính thêm 1% phí dịch vụ vào hóa đơn của họ. Bây giờ, chỉ một nút bấm, tất cả sẽ "bay màu".

"Trả tiền! Đầu tư vào bất động sản đa vũ trụ chưa bao giờ là lỗ!"

Thẩm Trường An hét lớn một tiếng như để lấy can đảm, ngón tay ấn mạnh xuống.

Trong khoảnh khắc đó, toàn bộ điểm số trên sổ thu chi của anh chạy ngược về số không. Cùng lúc, một tiếng nổ trầm hùng vang dội khắp cả linh giới, nhưng không phải tiếng nổ của sự hủy diệt, mà là tiếng chuông vang vọng của sự tái sinh.

Những đạo lôi điện đen kịt bên ngoài bỗng dưng đổi sang màu vàng kim. Những vết nứt không gian bắt đầu khép lại theo một trình tự kỳ lạ. Một đạo ý chí cổ xưa, mênh mông nhưng đang vô cùng yếu ớt bỗng dưng bị một lực lượng vô hình kéo tuột về phía khách sạn.

Trước sự chứng kiến của dàn nhân viên, một bóng hình mờ ảo xuất hiện giữa sảnh chính. Đó là một thực thể không rõ giới tính, không rõ hình dạng, tỏa ra ánh sáng rực rỡ nhưng lại mang vẻ kiệt quệ.

"Ngươi… kẻ phàm trần… dám mua đứt vận mệnh của thế giới này?" Một giọng nói vô thanh vang lên trong tâm thức mọi người.

Thẩm Trường An không hề run sợ. Anh chỉnh lại cổ áo, cầm lấy cuộn trục hợp đồng vừa được hệ thống kết tinh lại, gương mặt nhanh chóng lấy lại vẻ kinh doanh chuyên nghiệp:

"Chào mừng Thiên Đạo tôn kính đã gia nhập vào chuỗi hệ thống của chúng tôi. Từ nay về sau, ngài không còn là chủ tể của thế giới này nữa. Ngài là… 'Tài sản cố định' của Trường Sinh khách sạn."

Vân Cơ đứng hình. Nàng chưa bao giờ nghĩ chủ nhân của mình lại gan dạ đến mức coi quy luật của vũ trụ là tài sản cố định để hạch toán kế toán.

Thiên Đạo dường như vẫn chưa hiểu chuyện gì đang xảy ra. Sự hỗn loạn bên ngoài bỗng nhiên dừng lại. Bầu trời trở nên xanh ngắt, một trận mưa linh khí chưa từng có trút xuống khắp Linh Giới. Những người sắp chết bỗng dưng phục hồi, những vị đại năng đang run rẩy vì thiên kiếp bỗng thấy lôi vân tản đi.

Nhưng thay đổi lớn nhất chính là tại cổng Trường Sinh khách sạn. Một tấm bảng hiệu mới hiện ra: **[THIÊN ĐẠO – CHI NHÁNH QUẢN LÝ BỞI THẦM TRƯỜNG AN]**.

"Chúc mừng sếp!" Lão Tà đập mạnh con dao vào thớt, cười hố hố: "Bây giờ muốn ai chết, ai sống, chỉ cần một câu của sếp thôi nhỉ?"

Thẩm Trường An lắc đầu, lật giật tập hóa đơn:
"Ngươi sai rồi. Nếu để chúng chết dễ dàng thế, ai trả tiền cho chúng ta? Ta vừa ban bố quy định mới cho Thiên Đạo: Từ nay, bất kỳ ai thăng cấp từ Nguyên Anh lên Hóa Thần, thay vì bị sét đánh chết, Thiên Đạo sẽ chỉ giáng xuống một đạo 'Thông báo nộp phí'. Muốn qua kiếp này an toàn? Mời đến Trường Sinh khách sạn mua 'Gói bảo hiểm Thiên Kiếp'."

Vân Cơ nghe xong thì quỵ xuống, nàng vừa buồn cười vừa bái phục cái tư duy logic của ông chủ mình. Người ta mua Thiên Đạo để thành thần, để trường sinh bất lão, còn Thẩm Trường An mua Thiên Đạo chỉ để… biến việc tu hành của thiên hạ thành một ngành dịch vụ có thu phí.

Thẩm Trường An nhìn thực thể Thiên Đạo vẫn đang ngơ ngác giữa sảnh, vẫy vẫy tay:
"Này, đứng đó làm gì? Dù là Thiên Đạo thì cũng phải làm việc. Ngài biến thành cái hình nhân gì đó trông dễ nhìn chút đi, ra ngoài cổng đứng làm 'Tượng đón khách' cho ta. Ai vào cũng phải cúi chào một cái, lấy hơi hướm may mắn, ta sẽ thu thêm phí 'Vận khí nhập môn'."

Thực thể Thiên Đạo run rẩy, hình dáng mờ ảo ấy dần dần co lại, biến thành một tiểu hài tử mặc y phục dát vàng mười, mặt mũi bầu bĩnh nhưng ánh mắt thì vô hồn.

Lúc này, từ phía xa, một đám đông tu sĩ vốn đang tháo chạy trước Đại Kiếp Nạn bỗng dừng lại. Họ kinh ngạc nhìn bầu trời thái bình trở lại, và rồi ánh mắt họ đổ dồn về phía khách sạn đang phát ra ánh hào quang chói lọi kia.

Mặc Vô Đạo – vị Thái Thượng Trưởng lão của Chính Đạo, người vẫn luôn tìm cách chiếm đoạt khách sạn – đang đứng cách đó không xa. Lão ta há hốc mồm, cảm nhận được đạo ý chí của Thiên Đạo mà lão tôn thờ bấy lâu nay bỗng nhiên… biến mất khỏi thiên địa, và xuất hiện lại ở bên trong cái khách sạn kia với tư cách là một nhân viên cấp thấp.

Thẩm Trường An bước ra ban công, giọng nói của anh dưới sự gia trì của quyền hạn Thiên Đạo vang vọng khắp mười vạn dặm:

"Thông báo khẩn! Đại Kiếp Nạn đã được chúng tôi thu mua và xử lý triệt để. Từ nay về sau, vận mệnh của các vị không còn nằm trong tay 'Trời' nữa, mà nằm trong ví tiền của các vị. Khách sạn Trường Sinh chính thức mở bán gói 'Gia hạn tuổi thọ toàn cầu'. Ai đến sớm giảm giá 10%!"

Toàn bộ tu chân giới lặng đi trong giây lát, rồi sau đó là những tiếng hô vang chấn động trời xanh. Kẻ thì mừng rỡ vì thoát chết, kẻ thì mếu máo vì biết rằng quãng đời tu luyện sau này sẽ phải cày cuốc sml chỉ để nộp tiền phòng cho Thẩm Trường An.

Trong khách sạn, Vân Cơ lẩm bẩm: "Chủ nhân, ngài thực sự là ác quỷ còn hơn cả Ma tộc."

Thẩm Trường An nháy mắt, tay cầm bàn tính gõ một nhịp rộn ràng:
"Đừng nói thế. Ta là người làm dịch vụ tận tâm. Khách hàng là thượng đế, nhưng Thiên Đạo… giờ là nhân viên của ta."

Tiếng cười của Thẩm Trường An vang lên, hòa cùng tiếng thở dài của hài tử Thiên Đạo đang đứng cầm khay nước mời khách ở cổng. Một thời đại mới của tu chân giới chính thức bắt đầu: Thời đại mà tiên nhân muốn sống lâu, trước tiên phải biết quản lý tài chính cá nhân.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8