Túy Ngọa Trường SinhChương 120: Nấu thành công Vô Ưu Tửu
**CHƯƠNG 120: LOẠI RƯỢU MANG TÊN CHÍNH MÌNH**
Bầu trời trên Bách Hoa Thần Khê lúc này không khác gì một cái lẩu thập cẩm đang sôi sùng sục. Một bên là luồng hào quang vàng choé, đậm mùi “chính nghĩa giả trân” của Lệ Thiên Hành; một bên là khí thế lạnh lùng, đóng băng cả không khí của Lục Tuyết Dao; và ở giữa… là Diệp Vô Ưu, đang lơ lửng với một cái gối đùi gà và một vẻ mặt trông như vừa mất sổ gạo, hoặc ít nhất là vừa bị hụt mất một hũ rượu ngon.
“Ding! Hệ thống nhắc nhở: Mục tiêu Lệ Thiên Hành đang vận công đạt mức 99%. Nếu Host không làm gì đó ngoài việc đứng đờ ra nhìn cái gối, tỉ lệ bay màu là 101%. (1% bổ sung là do độ sỉ nhục từ cái chết vì gối đùi gà).”
Diệp Vô Ưu chửi thầm trong lòng một tiếng “mệ nó”. Hắn ngước nhìn cái bóng khổng lồ của Lệ Thiên Hành trên mây, lên giọng:
— Lão Lệ này, ông dùng đèn pha công suất lớn thế không sợ tốn linh thạch à? Chói mắt chết đi được! Với lại, muốn đòi nợ thì cũng phải đợi người ta giải rượu đã chứ.
Lệ Thiên Hành thanh âm như sấm dội, mỗi chữ rơi xuống đều khiến mặt nước sông Bách Hoa nổ tung:
— Diệp Vô Ưu! Ngươi sát hại Mị Cơ, đại náo Tửu Châu, khinh nhờn Thiên Đạo. Hôm nay nếu không luyện hoá ngươi vào trong Vĩnh Hằng Đan, bổn minh chủ thề sẽ không nhìn mặt… các bà vợ của ta nữa!
“Vãi cả thề thốt!” – Diệp Vô Ưu ngoáy lỗ tai. – “Ông không nhìn vợ ông thì họ càng mừng, đỡ phải nhìn cái mặt nhăn như quả mướp đắng của ông.”
Lục Tuyết Dao bay đến bên cạnh, thanh Hàn Nguyệt kiếm trong tay nàng run rẩy vì hơi lạnh quá mức. Nàng liếc nhìn hắn, giọng băng lãnh:
— Ngươi còn tâm trí để tào lao sao? Hắn là phân thân mang theo ngũ thành công lực của chân thân. Chúng ta đấu không lại đâu. Chạy đi!
Lão Quy từ trong cổ áo Diệp Vô Ưu ló cái đầu nhỏ ra, gật đầu lia lịa:
— Đúng đúng! Chạy là thượng sách! Ta thấy hướng 8 giờ có một cái hang rùa rất an toàn, đủ chứa hai người một rùa, nếu nín thở có thể trốn được vạn năm!
Diệp Vô Ưu không chạy. Hắn cảm nhận được “Tửu Ý” trong người đang sôi sục một cách kỳ lạ. Sau khi đột phá Tiêu Dao cảnh trung kỳ và thu phục U Minh Luyện Tửu Hỏa, hắn nhận ra mình đang thiếu một thứ cốt lõi. Hắn có kỹ năng, có đạo hạnh, nhưng hắn chưa có “Bản Ngã Tửu” – loại rượu thuộc về riêng mình hắn.
“Ding! Nhiệm vụ ẩn phát động: ‘Lấy mình nấu rượu’.
Yêu cầu: Trong vòng 15 phút, sáng tạo ra một loại Linh Tửu mang dấu ấn cá nhân để đối kháng với Thiên Đạo Chi Lực.
Phần thưởng: Không phải vào chuồng gà.
Trừng phạt: Hệ thống sẽ tự động đăng ảnh dìm hàng của Host lên bảng tin toàn bộ tu chân giới.”
Diệp Vô Ưu rùng mình. Cái trừng phạt này còn tàn khốc hơn cả cái chết. Hắn hít sâu một hơi, mùi rượu nồng nàn từ hồ lô bay ra trộn lẫn với mùi nhang khói của kẻ địch.
— Tuyết Dao, cầm chân hắn cho ta mười phút! Không, năm phút thôi! — Diệp Vô Ưu hét lên.
Lục Tuyết Dao không hỏi tại sao. Trong cái thế giới điên rồ này, nàng dường như đã quá quen với việc tên nát rượu này tung ra những chiêu “out trình”. Nàng quát khẽ một tiếng, kiếm quang hóa thành ngàn vạn bông hoa tuyết, chặn đứng bàn tay khổng lồ đang giáng xuống từ tầng mây.
— Diệp Vô Ưu, ngươi mà lừa ta, ta sẽ băm ngươi ra làm mồi nhắm!
Diệp Vô Ưu ngay lập tức ngồi bệt xuống không trung như thể đang ngồi vỉa hè. Hắn vỗ mạnh vào Tử Kim Yêu Hồ.
— Lên bếp!
“U Minh Luyện Tửu Hỏa” màu tím sậm bùng phát, bao quanh cái hồ lô. Diệp Vô Ưu bắt đầu ném các nguyên liệu vào một cách loạn xạ nhưng theo một quy luật mà chỉ mình hắn hiểu.
— Một chút Tàn Diệp Quy Nguyên Tửu làm nền… — “Xèo xèo”.
— Một chút hương vị từ sợi dây chuyền bọt biển của Tuyết Dao… (nàng mà biết mình lén bẻ một miếng là nàng thiến mình chắc) — “Gâu gâu” (Tiếng lửa reo).
— Thêm một tí tẹo khí tức “anh dũng” của Lão Quy…
Diệp Vô Ưu nắm cổ Lão Quy, mặc cho lão la hét: “Đồ bất lương! Đồ ngược đãi động vật! Ta là di sản thế giới đấy!”, hắn thò tay quẹt một ít mồ hôi trên mai rùa ném vào hồ lô.
— Và cuối cùng… là ta!
Hắn cắn đầu ngón tay, một giọt tinh huyết mang theo “Túy Ý” nồng đậm rơi xuống.
Trên bầu trời, Lệ Thiên Hành cười lạnh:
— Nấu rượu giữa trận chiến? Ngươi nghĩ đây là hội thi ‘Siêu đầu bếp Tu Chân giới’ sao? Chết đi!
Một chưởng Thiên Đạo ấn từ trên cao đè xuống. Lục Tuyết Dao phun ra một ngụm máu, thân hình lảo đảo nhưng vẫn nghiến răng chống đỡ. Nàng cảm thấy linh lực trong người đang cạn kiệt, nhưng cái tên phía sau vẫn đang… dùng môi thổi lửa.
— Diệp Vô Ưu! Sắp xong chưa? Ta sắp thành kem que rồi đây!
Diệp Vô Ưu mắt nhắm nghiền, tâm trí hắn hoàn toàn chìm vào trong hồ lô. Hắn thấy được sự tự tại của gió, sự trầm mặc của đá, sự hoang dại của sương mù U Minh và cả nét lạnh lùng ẩn chứa dịu dàng của Lục Tuyết Dao.
Hắn nhận ra, “Trường sinh” của Lệ Thiên Hành là sự thống trị vĩnh cửu, là một cái lồng bằng vàng. Còn hắn, hắn chỉ muốn là một gã say, nằm dưới bóng cây, nhìn đời trôi qua bằng con mắt bán tỉnh bán say.
— Rượu này… không cần tên hoa mỹ. Nó chính là ta. — Diệp Vô Ưu mở bừng mắt.
Trong hồ lô, một luồng ánh sáng không vàng chói lọi, không trắng lạnh lẽo, mà là một màu xanh nhạt lười biếng tỏa ra.
“Ding! Nấu thành công: ‘Vô Ưu Tửu’.
Xếp hạng: Thần phẩm (Bản giới hạn).
Hiệu ứng: Xóa bỏ mọi buff tích cực của kẻ địch, đưa mọi thứ về trạng thái ‘Chẳng sao cả, vui là chính’.”
Ngay lúc chưởng ấn của Lệ Thiên Hành chỉ còn cách đỉnh đầu Diệp Vô Ưu vài tấc, hắn nhẹ nhàng cầm hồ lô, nhấp một ngụm.
“Khàaa…”
Hắn thở ra một hơi rượu. Một hơi này bay tới đâu, không gian tới đó bỗng trở nên… nhây nhớt. Chưởng ấn uy mãnh của Lệ Thiên Hành khi chạm vào luồng hơi này bỗng nhiên mất hết lực đạo, nó không nổ tung mà lại biến thành một đám mây hình cái mặt cười xệ, rồi từ từ tan rã.
— Cái gì? — Lệ Thiên Hành kinh hãi — Quy luật Thiên Đạo của ta đâu? Tại sao linh lực của ta lại cảm thấy… lười biếng không muốn di chuyển?
Diệp Vô Ưu loạng choạng đứng dậy, bộ dạng say khướt hơn bao giờ hết, nhưng thanh Mặc Ảnh trên tay hắn lại sáng đến mức khiến mặt trời cũng phải ghen tị.
— Lão Lệ, ông gồng nhiều quá nên mỏi là đúng rồi. Uống một ngụm không? À mà thôi, rượu này người nhà quê như ông không nếm nổi đâu.
Diệp Vô Ưu vung kiếm. Chiêu này không nhanh, không mạnh, trông giống như một gã say đang quờ quạng đuổi ruồi. Nhưng trong mắt Lệ Thiên Hành, thế gian bỗng chốc biến mất. Không còn sông, không còn núi, chỉ còn một thanh kiếm mang theo hơi rượu ngàn năm đang tiến tới.
“Nhất Túy Phương Tỉnh — Vạn Sự Như Ý!”
Kiếm khí xé toạc phân thân của Lệ Thiên Hành. Hào quang vàng choé vỡ vụn như mảnh sành. Vị Minh chủ oai phong lẫm liệt chỉ kịp thốt lên một câu “A đù…” trước khi bị đánh tan thành những đốm sáng nhỏ.
Bầu trời trở lại màu xanh ngắt.
Diệp Vô Ưu thở phào, quay sang nhìn Lục Tuyết Dao đang đờ người ra vì kinh ngạc. Hắn cười hì hì, giơ hồ lô lên:
— Sao nào? Tiên tử có muốn nếm thử vị của “Vô Ưu” không? Đảm bảo không say không lấy tiền, mà say rồi thì… miễn bàn chuyện tiền nong.
Lục Tuyết Dao lau vết máu khóe môi, nhìn bộ dạng cợt nhả của hắn, trong lòng bỗng dâng lên một cảm xúc khó tả. Nàng bước tới, giật lấy hồ lô rượu, ngửa cổ uống một ngụm lớn.
— Khụ khụ! — Nàng ho sặc sụa, má đỏ bừng vì nồng — Rượu… rượu gì mà nồng thế? Cảm giác như… như cả thế giới này đều là đồ chơi của ngươi vậy.
Diệp Vô Ưu cười sảng khoái, vỗ vỗ vào cái gối đùi gà:
— Chứ còn gì nữa! Thế gian tỉnh táo nhất chính là lúc say nhất. Giờ thì… chạy thôi! Chân thân của lão già kia chắc chắn đang tức tốc bay đến đây rồi.
Lão Quy từ túi áo chui ra, giơ hai chân trước lên hoan hô:
— Đúng đúng! Hệ thống vừa báo vị trí của hắn đang cách đây 3000 dặm, bay với tốc độ bàn thờ. Host à, mau vận dụng bộ pháp “Chân người say chạy ngay kẻo lỡ” đi!
Diệp Vô Ưu túm lấy eo Lục Tuyết Dao (khiến nàng kêu lên một tiếng kinh ngạc nhưng không đẩy ra), rồi đạp mạnh vào không trung. Một đường vệt xanh nhạt xé toạc màn sương mù, hướng thẳng về phía sâu trong U Minh Cốc mà lao đi.
Sau lưng họ, sông Bách Hoa vẫn chảy, tàn dư của trận chiến bị sóng cuốn trôi. Ở một nơi xa xôi tại Thiên Đạo Minh, một tiếng gầm phẫn nộ làm sập cả chín tòa điện:
— DIỆP VÔ ƯU! TA SẼ KHÔNG ĐỂ YÊN CHO NGƯƠI!
Mà lúc này, “Túy Kiếm Tiên” của chúng ta đã kịp ngủ khò khò trên lưng Lão Quy đang hóa lớn, tay vẫn ôm khư khư hồ lô Vô Ưu Tửu, miệng còn lầm bầm:
— Thêm… thêm đĩa lạc nữa… em ơi…
“Ding! Chúc mừng Host hoàn thành chương 120 với phong thái rất ‘bố đời’. Điểm kinh nghiệm cộng thêm: 0. Vì Host quá lười. Khuyến nghị: Mau tỉnh dậy để tiếp tục ăn hành ở chương sau.”
Và thế là, hành trình của kẻ say lãng tử và nàng tiên tử “băng giá đã tan chảy” lại tiếp tục, bắt đầu một chương mới đầy những điều dở khóc dở cười phía trước.