Túy Ngọa Trường Sinh
Chương 119: Cái chết của Mị Cơ

Cập nhật lúc: 2026-06-06 18:30:36 | Lượt xem: 9

**CHƯƠNG 119: CÁI CHẾT CỦA MỊ CƠ – KỊCH BẢN NÀY LÀ AI VIẾT?**

Trong khi Diệp Vô Ưu đang bận rộn với công cuộc “đi ngủ là chân lý, gối đùi gà là chân ái”, thì định mệnh – kẻ luôn thích đâm lén sau lưng hắn – lại quyết định không cho hắn yên ổn.

“Ding! Cảnh báo từ hệ thống: Phát hiện tình tiết sến súa mức độ S sắp xảy ra trong bán kính mười mét. Đề nghị ký chủ đeo kính râm và chuẩn bị khăn giấy, hoặc ít nhất là một xô để… nôn.”

Diệp Vô Ưu đang ngủ ngon, mơ thấy mình đang bơi trong hồ rượu bỗng bị cái âm thanh điện tử này làm giật nẩy mình, xém chút nữa là nuốt luôn cái lưỡi. Hắn lồm cồm ngồi dậy, mái tóc bù xù như tổ quạ, mắt nhắm mắt mở mắng nhiếc:

– Cái hệ thống chết tiệt, ngươi có để cho ta tận hưởng nốt cái ‘bonus’ mười ngàn năm linh khí rượu này không hả? Ta đang đột phá Tiêu Dao Trung kỳ, ngươi có biết đây là giai đoạn nhạy cảm như con gái mới lớn không?

Lão Quy từ trong túi áo chui ra, dùng hai cái chân trước lau mặt, ngáp ngắn ngáp dài:

– Vô Ưu, hình như có biến. Cái ảo thuật “Bóng bay và Cánh hoa” của ngươi có vẻ gặp lỗi kỹ thuật rồi. Nhìn kìa, ‘Huyết Nguyệt Nương Tử’ của chúng ta hình như không muốn đi làm bong bóng trang trí đám cưới đâu.

Diệp Vô Ưu dụi mắt nhìn lại phía bờ sông.

Quả thực, đám mây hoa hồng lẽ ra phải tan biến theo gió bỗng dưng co rút lại, kết tụ thành một bóng dáng mảnh khảnh nhưng tan hoang. Mị Cơ không còn vẻ ma mị, quyến rũ thường thấy. Bộ váy đỏ rực của nàng giờ rách nát như giẻ lau bàn lâu năm, da dẻ trắng bệch đến mức trong suốt. Nhưng quan trọng hơn, giữa ngực nàng không biết từ lúc nào đã xuất hiện một vết thương đen kịt, tỏa ra tử khí đặc quánh.

– Ơ kìa? – Diệp Vô Ưu trợn tròn mắt – Ta nhớ chiêu “Nhất Túy Giải Thiên Sầu” của ta chỉ có tác dụng thanh tẩy tâm hồn và khiến người ta yêu đời hơn (theo một cách cực đoan) thôi mà? Sao trông nàng ta như vừa bị xe tải tông vậy?

“Ding! Ký chủ quá ngây thơ. Đó là ‘Thiên Đạo Chúc Phúc’ – phiên bản diệt khẩu từ xa của Lệ Thiên Hành. Ngài ấy cảm thấy Mị Cơ biết quá nhiều, lại vừa thua cuộc mất mặt, nên quyết định tặng nàng một vé đi tàu lặn một chiều.”

Lúc này, từ phía rừng trúc bên cạnh, một bóng người mặc trường bào xanh sẫm, khuôn mặt thanh tú nhưng đượm vẻ ưu sầu, bước ra chậm rãi như đang đóng MV nhạc trẻ tâm trạng. Hắn cầm trên tay một thanh sáo ngọc, nhưng cái cách hắn bước đi làm Diệp Vô Ưu thấy quen quen.

– Ơ, đây không phải là Thanh Phong Đạo Sĩ, gã chuyên đi lừa tiền các bà góa ở trấn bên sao? – Lão Quy thốt lên.

Mị Cơ, khi nhìn thấy người thanh niên này, ánh mắt đang dại ra vì tử khí bỗng rực sáng một cách bất thường. Nàng run rẩy đưa bàn tay đầy máu lên:

– Phong… là chàng… thật sao?

Diệp Vô Ưu hít một hơi thật sâu, lập tức lấy hồ lô rượu ra làm một ngụm cho bớt sốc:

– Lão Quy, kịch bản gì đây? Ma nữ máu lạnh gặp lại tình cũ ở cửa tử? Tại sao bối cảnh của ta từ phim hài hành động lại chuyển sang phim ngôn tình sướt mướt của thập niên 90 thế này?

Thanh Phong – người mà giờ đây chúng ta biết là tình cũ của Mị Cơ – quỳ xuống, nhẹ nhàng nâng đầu nàng lên, ôm vào lòng. Hắn thở dài, một hơi thở mang đầy sự “thao túng tâm lý”:

– Mị Nhi, ta đã bảo nàng rồi, đừng dấn thân vào Thiên Đạo Viện. Lệ Thiên Hành là kẻ thế nào, nàng không biết sao? Hắn coi chúng ta chỉ là những con tốt trên bàn cờ.

Mị Cơ ho ra một búng máu đen, nụ cười của nàng trông cay đắng vô cùng:

– Ta biết… nhưng ta muốn mạnh mẽ… ta muốn có địa vị để có thể đứng bên cạnh chàng… để không ai dám sỉ nhục đôi ta là ‘cặp đôi đạo tặc’. Nhưng hóa ra, cái giá của sự mạnh mẽ lại là đánh mất trái tim.

Nói đến đây, nàng nhìn sang Diệp Vô Ưu với ánh mắt vô cùng phức tạp:

– Túy Kiếm Tiên… cảm ơn ngươi… Chén rượu cuối cùng của ngươi… thực sự khiến ta nhớ lại cảm giác khi còn là một thôn nữ hái thuốc… lúc chưa bị nhuộm đỏ bởi máu và thù hận.

Diệp Vô Ưu đứng cách đó năm mét, mặt đần thối ra:

– Này này, cảm ơn thì cứ cảm ơn, đừng nhìn ta bằng ánh mắt ‘hối lỗi muộn màng’ đó. Ta không quen làm vai chính chính nghĩa đâu, ta chỉ là thằng nát rượu đi ngang qua thôi!

Nhưng Mị Cơ không nghe thấy lời hắn nữa. Tử khí đen kịt từ Thiên Đạo Chúc Phúc bắt đầu phát tác mạnh hơn, gặm nhấm linh hồn nàng. Thanh Phong ôm chặt lấy nàng, giọng nghẹn ngào:

– Mị Nhi, đừng sợ. Ta sẽ cùng nàng… đi nốt đoạn đường này.

– Ôi trời ơi, ‘cẩu lương’ vị tử biệt à? – Lão Quy che mắt lại bằng đôi chân ngắn ngủn – Vô Ưu, sao ngươi không ra ngăn họ lại?

– Ngăn cái gì? – Vô Ưu lầm bầm – Ngươi nhìn thấy đạo hào quang màu vàng trên đầu gã Thanh Phong kia không? Đó là ‘Hào quang lụy tình’ đấy, chạm vào là xui xẻo cả năm. Với lại, gã đó cũng sắp ‘bay màu’ theo rồi, vì gã thực chất là một sợi phân thân tình cảm mà Mị Cơ tự tạo ra từ ký ức để tự an ủi bản thân trong những đêm cô đơn đấy.

Lão Quy giật mình:

– Cái gì? Vậy là nàng ta đang ôm cái ‘gối ôm’ phiên bản 4D của chính mình à?

– Chứ sao nữa. – Diệp Vô Ưu thở dài, bước lại gần vài bước, giọng bỗng trở nên trầm lắng hơn – Khổ thân nàng ta. Sống trong một thế giới mà trật tự được xây dựng trên sự giả tạo, ngay cả người mình yêu nhất cũng phải tự ‘tưởng tượng’ ra mới có được.

Mị Cơ nhìn chằm chằm vào khoảng không, hơi thở ngày càng yếu ớt. Nàng đưa tay lên vuốt ve khuôn mặt của ảo ảnh Thanh Phong, nhưng ngón tay nàng bắt đầu tan biến thành những hạt cát đỏ:

– Phong… nếu có kiếp sau… ta không muốn tu tiên nữa… ta muốn làm một bình rượu… để được chàng… hoặc ít nhất là một kẻ tiêu dao như hắn… uống cạn… một đời không sầu…

“Xoảng!”

Một tiếng động khô khốc vang lên. Thân thể Mị Cơ tan vỡ như một bức tượng gốm quý giá rơi xuống đất đá. Nhưng thay vì để lại xác thịt gớm ghiếc, nơi nàng nằm chỉ còn lại một đóa bỉ ngạn hoa màu máu rực rỡ, bên cạnh là một mảnh vỡ của ‘Tửu Khúc’ mà nàng luôn giấu kín.

Thanh Phong – cái phân thân ảo ảnh kia – cũng mỉm cười tan biến theo làn gió, để lại một khoảng không gian im lặng đến rợn người.

“Ding! Hoàn thành nhiệm vụ ẩn: ‘Tiễn đưa một linh hồn lạc lối’.
Phần thưởng: 1% tỉ lệ rớt vật phẩm huyền thoại ‘Túy Sinh Mộng Tử’.
Vật phẩm nhận được: Một hộp khăn giấy cao cấp thương hiệu ‘Lệ Nhòa Giang Hồ’ (Công dụng: Lau nước mắt cực tốt, không gây kích ứng da).”

Diệp Vô Ưu nhìn cái hộp khăn giấy xuất hiện trên tay mình, rồi lại nhìn đóa bỉ ngạn đang héo dần dưới ánh hoàng hôn, đột nhiên thấy vị rượu trong miệng có chút đắng ngắt.

Hắn tiến tới, cúi xuống nhặt đóa hoa và mảnh vỡ Tửu Khúc lên. Lục Tuyết Dao nãy giờ vẫn đứng yên lặng phía sau, giờ mới nhẹ bước tới, giọng nàng run run:

– Nàng ấy… chết thật rồi sao?

– Chết rồi. – Vô Ưu đáp gọn lỏn – Chết một cách rất ‘đúng quy trình’ của mấy bộ phim tình cảm hạng ba. Nhưng ít nhất, giây phút cuối cùng nàng ta cũng được ngủ trong cái vòng tay (mà nàng ta tự cho là) ấm áp.

Lục Tuyết Dao thở dài, thanh kiếm Hàn Nguyệt của nàng khẽ rung lên như thể đang thương cảm cho một kẻ địch đã khuất:

– Tu tiên là để thoát tục, hay là để cuối cùng chỉ nhận lại một nắm cát bụi và sự cô độc đến tận cùng thế này?

Diệp Vô Ưu không trả lời ngay. Hắn mở nắp hồ lô, đổ một dòng rượu xuống đất ngay chỗ Mị Cơ vừa tan biến, giọng lười biếng thường ngày biến mất, thay vào đó là một sự sâu xa lạ lẫm:

– Cô ngốc ạ, tu tiên thực ra chính là một cơn say dài. Người ta say quyền lực, say danh vọng, say tình ái. Mị Cơ say trong quá khứ quá lâu nên nàng ta không tỉnh lại được. Ta thì khác, ta say nhưng ta biết khi nào nên tỉnh để rót thêm rượu.

Lão Quy không phá đám nữa, nó bò đến bên cạnh đóa bỉ ngạn, lẩm bẩm mấy câu chú gì đó như thể đang siêu độ.

Bỗng nhiên, từ chỗ đóa hoa, một luồng ánh sáng hồng nhạt bay vút lên trời, hướng thẳng về phía U Minh Cốc sâu thẳm. Đó là tàn hồn cuối cùng của nàng, đã được giải thoát khỏi sự kiểm soát của Thiên Đạo Chúc Phúc nhờ vào “Túy Ý” còn sót lại trong chén rượu của Vô Ưu.

– Này, nhìn kìa! – Lão Quy réo lên – Hệ thống không lừa chúng ta, nàng ta thực sự đi đầu thai làm cái gì đó khác rồi.

Diệp Vô Ưu nhìn theo luồng sáng, khẽ mỉm cười:

– Hy vọng kiếp sau nàng ta đầu thai làm một cái nút bần cho bình rượu của ta. Ít ra thì ngày ngày cũng được ngửi mùi thơm, không phải đi móc tim người khác nữa.

Lục Tuyết Dao lườm hắn một cái cháy mặt:

– Ngươi đúng là tên cầm thú! Lúc nào cũng chỉ biết có rượu!

– Oan cho ta quá! – Vô Ưu nhảy dựng lên, quay lại ôm lấy cái gối đùi gà – Ta là người đa sầu đa cảm nhất trần đời đấy nhé! Cô có thấy hộp khăn giấy cao cấp này không? Đây là bằng chứng cho việc ta cũng đã rơm rớm nước mắt (trong lòng) đấy!

Đúng lúc đó, mặt đất bỗng rung chuyển dữ dội. Một luồng uy áp cực lớn từ hướng Thiên Đạo Viện truyền đến. Một giọng nói vang vọng khắp không gian, mang theo sự tức giận lôi đình:

– Diệp Vô Ưu! Ngươi dám làm hỏng chuyện tốt của ta, dám giải thoát cho phản đồ của Thiên Đạo! Ngươi có biết mình vừa ký vào bản án tử hình không?

Vô Ưu ngoáy lỗ tai, nhìn về phía chân trời xa xăm, nơi một bóng hình khổng lồ đang dần hiện ra:

– Lệ Thiên Hành à? Lão già, nhắc lại lần nữa nhé, đừng có hét vào tai người đang say. Rất là mất lịch sự. Với lại, bản án tử hình của ta dài đến mức có thể dùng để quấn ba vòng quanh Tửu Châu rồi, thêm một tờ nữa cũng chả sao.

“Ding! Nhiệm vụ chính tuyến mới: ‘Đối mặt với Chủ nợ – Lệ Thiên Hành’.
Mô tả: Chủ nợ đang tìm đến đòi nợ (bao gồm cả nợ máu và nợ tình hộ Mị Cơ).
Yêu cầu: Không được chết (rất quan trọng!).
Gợi ý: Hãy dùng gối đùi gà để làm lệch hướng tấn công của hắn.”

Diệp Vô Ưu nhìn cái gối trong tay, rồi nhìn Lục Tuyết Dao đang thủ thế thanh kiếm lạnh giá, rồi lại nhìn lão rùa đang rụt cổ vào mai. Hắn thở hắt ra, ngửa cổ uống cạn chỗ rượu còn lại trong hồ lô.

– Tuyết Dao, chuẩn bị đi. Cơn say này có vẻ sắp chuyển sang giai đoạn ‘Cuồng Ca’ rồi đấy.

Hắn tung mình lên không trung, thanh sắt gỉ “Mặc Ảnh” cảm nhận được chiến ý của chủ nhân, lớp rỉ sét bỗng bong ra, để lộ một lưỡi kiếm sáng lòa như mặt trời buổi sớm. Diệp Vô Ưu không còn vẻ lôi thôi, luộm thuộm nữa. Lúc này, đứng giữa trời đất là một Túy Kiếm Tiên thực thụ, kẻ lấy rượu làm bạn, lấy trời đất làm nhà, và lấy sự tự tại để thách thức cả thiên đạo.

– Nào, Lệ Thiên Hành! Đến đây mà đòi nợ! Để xem “Vĩnh Hằng Đan” của ông có chịu được một kiếm “Nhất Túy Phương Tỉnh” của ta không!

Gió bắt đầu nổi lên, mang theo mùi rượu nồng nàn và hương hoa bỉ ngạn vừa tàn. Một trận đại chiến mới sắp bắt đầu, nhưng với Diệp Vô Ưu, đây chẳng qua chỉ là một lý do nữa để hắn… có thể uống rượu một cách đường đường chính chính sau khi thắng cuộc.

Ở một góc nào đó của dòng sông, tàn dư của đóa hoa đỏ rực trôi lững lờ. Mị Cơ đã chết, nhưng cái chết của nàng lại mở ra một chương mới cho sự sụp đổ của cái gọi là “Trật tự Thiên Đạo”.

“Hỡi thế gian, tình là gì, mà khiến cho ma nữ cũng phải muốn làm nút bần bình rượu?” – Lão Quy khẽ ngâm thơ, trước khi bị Diệp Vô Ưu tiện chân đá một phát bay về phía địch thủ để… dò đường.

**[Hết Chương 119]**

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8