Túy Ngọa Trường Sinh
Chương 129: Trận chiến của hai ý chí

Cập nhật lúc: 2026-06-06 18:43:15 | Lượt xem: 10

**CHƯƠNG 129: TRẬN CHIẾN CỦA HAI Ý CHÍ**

Trong đống đổ nát tan hoang của Thiên Đạo Cung, không khí đặc quánh mùi khói thuốc súng trộn lẫn với hương rượu nồng nặc. Lệ Thiên Hành, vị Minh chủ cao cao tại thượng, người vừa mới “Flex” sức mạnh Bán Thần cách đây năm phút, giờ đây đang bò lồm cồm giữa đám gạch vụn. Cái vương miện vàng ròng của lão chẳng biết bay đi đâu, chỉ còn vài sợi tóc bạc xõa xượi che khuất gương mặt đang biến dạng vì uất ức.

Bên kia chiến tuyến, “siêu anh hùng” Diệp Vô Ưu của chúng ta đang thực hiện một tư thế chiến đấu cực kỳ hiểm hóc: Nằm nghiêng, tay chống đầu, chân vắt chữ ngũ, miệng ngáy khò khò.

*【Ting! Hệ thống phát hiện ký chủ đang rơi vào trạng thái “Ngủ gật giữa giờ thi đại học”. Điểm Tiêu Dao tăng 500. Đánh giá: Bạn không chỉ coi thường đối thủ, bạn còn coi thường cả quy luật sinh học.】*

Tiếng thông báo của hệ thống vang lên trong đầu khiến Vô Ưu giật mình tỉnh giấc. Hắn quệt nước miếng bên khóe môi, lờ đờ nhìn Lệ Thiên Hành:

– Ủa? Ông già, ông vẫn chưa đăng xuất à? Tầm này người ta đi ngủ cả rồi, ông còn bò hóng gió làm gì? Hay là Thiên Đạo Minh hết kinh phí xây giường nên phải nằm sàn cho nó mát?

Lệ Thiên Hành tức đến mức tưởng như tim gan phèo phổi sắp nổ tung tại chỗ. Lão gào lên, âm thanh khàn đặc như tiếng vịt đực bị kẹt cổ:

– Diệp… Vô… Ưu! Ngươi có biết ngươi vừa phá hủy cái gì không? Đó là Trật Tự! Đó là Kỷ Luật! Đó là hệ thống quản lý chuẩn ISO 9001 của giới tu tiên! Thế gian này nếu không có ta thiết lập quy tắc, bọn chúng sẽ sống như lũ rác rưởi, tùy tiện tu luyện, tùy tiện yêu đương, thậm chí là… tùy tiện uống rượu như ngươi!

Lệ Thiên Hành vừa nói vừa cố dồn chút tàn lực cuối cùng. Ánh hào quang bạc từ con mắt trên trời lại một lần nữa tụ hội. Nhưng lần này, nó không bắn xuống như tia laser mà hóa thành một mạng lưới những sợi chỉ xám xịt, chằng chịt như tơ nhện, bao phủ lấy toàn bộ không gian xung quanh.

– Đây là “Thiên Đạo Thẩm Phán – Vạn Vật Định Khuôn”! – Lệ Thiên Hành cười điên dại – Trong vùng không gian này, mọi thứ phải tuân theo ý chí của ta. Kẻ nào lười biếng sẽ bị phạt đứng, kẻ nào nói tục sẽ bị câm, và kẻ nào say rượu… sẽ bị ép phải tỉnh táo hoàn toàn để nếm trải nỗi đau khổ của thực tại!

Lục Tuyết Dao vừa mới chạy đến, định đưa tay đỡ Diệp Vô Ưu thì bỗng khựng lại. Nàng cảm thấy cơ thể mình trở nên cứng nhắc, một ý chí sắt đá cưỡng ép nàng phải đứng thẳng lưng, mắt nhìn thẳng, hai tay ép sát hông như đang trong giờ duyệt binh.

– Vô Ưu… muội không cử động được! – Nàng hoảng hốt.

Lão Quy đang nấp trong tay áo Vô Ưu cũng la oai oái:

– Ôi mẹ ơi, cái gì thế này? Lão quy ta vốn thích rúc đầu vào mai, sao bây giờ nó lại ép ta phải vươn cổ ra thế này? Đau quá! Thằng nhóc họ Diệp kia, mau làm cái gì đi! Cái trật tự của lão già này độc hại quá, nó không cho người ta làm biếng nữa rồi!

Diệp Vô Ưu nấc cụp một cái, hắn cảm thấy một luồng lực lượng vô hình đang cố hút hết tửu ý trong cơ thể mình ra ngoài. Đây là một chiêu cực hiểm. Với một gã lấy rượu làm gốc như hắn, bị ép phải tỉnh táo chẳng khác nào bắt một game thủ chuyên nghiệp phải dùng mạng quay số 2G để leo rank.

Hắn chống tay ngồi dậy, vẻ mặt bỗng nhiên trở nên nghiêm túc một cách lạ thường. Hắn nhìn những sợi chỉ trật tự đang siết chặt không gian, rồi nhìn cái mặt “đang tự cho mình là đúng” của Lệ Thiên Hành.

– Lệ Thiên Hành này… – Vô Ưu thở ra một hơi đầy mùi rượu nếp – Ông bảo ông muốn tạo ra trật tự? Ông muốn mọi người sống như những con bù nhìn được lên dây cót sẵn, sáng dậy lúc mấy giờ, ăn bao nhiêu hạt cơm, thở bao nhiêu cái một phút để tối ưu hóa linh khí?

– Đúng thế! Chỉ có trật tự tuyệt đối mới dẫn đến sự trường tồn tuyệt đối! – Lệ Thiên Hành mắt đỏ ngầu gầm lên.

– Trường tồn cái bíp ấy! – Vô Ưu văng tục một câu khiến sợi chỉ trật tự giật nảy lên một cái như bị chập điện – Sống như thế thì khác quái gì làm một cái bảng Excel di động? Cả đời ông có biết cảm giác trốn học đi hái trộm đào tiên nó phê thế nào không? Ông có biết cảm giác nửa đêm leo tường sang phòng Tiên tử để… cùng nhau nghiên cứu đạo học (hoặc làm gì đó khác) nó kích thích ra sao không?

Vô Ưu đứng bật dậy, dù chân vẫn hơi loạng choạng. Hắn giơ cái hồ lô không lên cao:

– Trật tự của ông là cái lồng chim. Còn sự tự tại của ta… là bầu trời! Ông muốn ép ta tỉnh táo? Được thôi, vậy ta sẽ cho ông thấy, khi một gã say bắt đầu nói lý lẽ, nó sẽ kinh tởm đến mức nào!

Nói đoạn, Vô Ưu không dùng kiếm. Hắn hít một hơi thật sâu, rồi bắt đầu… nhảy.

Phải, một điệu nhảy cực kỳ “khó đỡ”. Nó không phải là vũ điệu của thần linh, cũng chẳng phải bộ pháp tu tiên. Nó là tổng hợp của điệu nhảy sàn, kết hợp với phong cách “vừa đi vừa nôn” và một chút “múa quạt” của mấy thanh niên chuyên đứng cổng trường.

– “Túy Ý Tâm Pháp – Đệ Nhất Thức: Thế Giới Này Là Của Bố Mày!”

Vô Ưu vừa nhảy vừa vẩy tay. Mỗi nơi tay hắn lướt qua, những sợi chỉ trật tự xám xịt bỗng hóa thành… những sợi xúc xích, những dải ruy băng hồng thắm, hoặc thậm chí là những con lươn trơn tuồn tuột.

Quy luật của Lệ Thiên Hành là “mọi thứ phải có hình khối nhất định”. Còn quy luật của Vô Ưu là “không có quy luật nào cả”.

Lệ Thiên Hành choáng váng:

– Cái gì? Ý chí của ngươi… tại sao nó lại hỗn loạn đến mức này? Cấu trúc của “Vạn Vật Định Khuôn” đang bị phá vỡ! Dừng lại! Mau dừng lại cho ta!

– Dừng cái gì mà dừng? Nhạc đang hay! – Vô Ưu cười hắc hắc. Hắn bỗng nhiên biến mất, rồi xuất hiện ngay sát mặt Lệ Thiên Hành.

Thay vì đấm một cú ngàn cân, Vô Ưu lại đưa tay… vò nát mái tóc vừa được cố định theo đúng tỉ lệ vàng của Lệ Minh chủ.

– Trật tự nè! – *Vò.*
– Kỷ luật nè! – *Ngoáy mũi rồi bôi vào hoàng bào của lão.*
– Trường sinh nè! – *Hét vào tai lão.*

Cơn thịnh nộ của “Sự Tự Tại” bắt đầu bùng nổ. Không gian xung quanh bắt đầu sụp đổ, không phải vì sức mạnh vật lý, mà vì sự vô lý. Một con lợn biết bay bỗng nhiên hiện ra từ một sợi chỉ trật tự, bay qua đá vào mông Lệ Thiên Hành. Những tảng đá đổ nát bỗng hóa thành những đống bông gòn mềm mại.

*【Ting! Ký chủ đang sử dụng chiêu thức “Logic Của Người Say”. Sát thương tinh thần đối với những kẻ mắc bệnh cầu toàn tăng 200%. Chúc mừng bạn đã chính thức phá hỏng thế giới quan của Boss phản diện.】*

Lệ Thiên Hành hộc máu mồm. Không phải vì bị thương nặng, mà vì sự logic của lão đang bị lăng nhục một cách tàn nhẫn. Lão dành cả nghìn năm để nghiên cứu quy luật thiên đạo, giờ đây lại bị một thằng cha say xỉn lấy “mùi chân” để phá giải.

– Không thể nào… Ta là Thiên Đạo… Ta là người cầm lái… – Lệ Thiên Hành lắp bắp, đôi mắt bắt đầu dại ra.

Vô Ưu dừng lại, đứng vững vàng trên một tảng bông gòn lớn nhất. Hắn cầm thanh sắt gỉ Mặc Ảnh lên, lúc này nó không còn tỏa ra kiếm khí lạnh lùng nữa mà lại bao trùm một tầng hào quang ấm áp, mờ ảo như ảo ảnh ngày hè.

– Lệ Thiên Hành, ý chí của ông là muốn kiểm soát người khác để thỏa mãn sự sợ hãi của bản thân trước sự biến hóa của thế gian. Còn ý chí của ta… – Vô Ưu khẽ mỉm cười, nụ cười hiền lành lạ thường – Là mặc kệ cái thế gian này nó biến hóa thế nào, ta cứ uống rượu của ta, yêu người ta yêu, và ngủ khi ta thấy mệt.

– Ông gọi đó là sự hỗn loạn. Ta gọi đó là Sự Sống.

– Đi chết đi với cái bảng nội quy của ông đi!

Vô Ưu vung kiếm. Một nhát kiếm đơn giản nhất thế giới, không hoa mỹ, không chiêu thức. Nó chỉ là một đường cắt ngang bầu trời.

“Rắc!!!”

Con mắt trên trời vỡ vụn thành nghìn mảnh. Mạng lưới chỉ xám tan biến như bọt xà phòng.

Lệ Thiên Hành bị hất văng ra xa hàng trăm trượng, đâm xuyên qua bảy tám bức tường còn sót lại của cung điện trước khi nằm bẹp dí như một tấm thảm lót sàn bị xe tải cán qua.

Yên lặng.

Cả kinh thành Thiên Đạo lúc này lặng ngắt như tờ. Lục Tuyết Dao cảm thấy cơ thể mình nhẹ bẫng, nàng thở hắt ra một hơi, ánh mắt nhìn bóng lưng của Diệp Vô Ưu đầy vẻ sùng bái xen lẫn… bất lực. Cái gã này, dù ở thời khắc vĩ đại nhất, trông vẫn cứ như một tên ăn mày vừa trúng số vậy.

Lão Quy từ trong ống tay áo thò đầu ra, tặc lưỡi:

– Đỉnh đấy con trai. Trận chiến của hai ý chí… Hóa ra ý chí của thằng mặt dày bao giờ cũng thắng ý chí của thằng đạo mạo. Bài học rút ra: Đừng bao giờ cãi lý với người say, và đừng bao giờ dùng trật tự để đối phó với kẻ không có liêm sỉ.

Diệp Vô Ưu không đáp. Hắn đứng đó, nhìn đống đổ nát, nhìn bầu trời vừa được giải phóng khỏi cái áp lực ngột ngạt. Bỗng nhiên, hắn đưa tay sờ vào túi áo, mặt biến sắc.

– Chết tiệt!

– Có chuyện gì? Kẻ địch chưa chết sao? – Lục Tuyết Dao vội vàng rút kiếm hộ vệ.

– Không… – Vô Ưu mếu máo – Rơi mất cái túi đậu phộng rang của ta rồi! Lúc nãy nhảy hăng quá nên nó bay đâu mất tiêu rồi! Đậu phộng hảo hạng của ta! Nhắm rượu ngon lắm mà!

Nói xong, gã “Túy Kiếm Tiên” vĩ đại vừa cứu thế giới khỏi ách thống trị độc tài bèn… bò toài ra đất, bắt đầu tìm kiếm giữa đống gạch vụn với vẻ mặt đau khổ như vừa mất đi người yêu.

*【Ting! Hoàn thành nhiệm vụ “Dập tắt ảo tưởng trật tự”. Phần thưởng: Một hũ rượu “Thần Tiên Cũng Phải Khóc” (Uống vào có 50% cơ hội thăng thiên, 50% cơ hội nôn ra máu). Ngoài ra, hệ thống tặng thêm cho bạn một gói đậu phộng mới để bù đắp sự “vô tri” vừa rồi.】*

Vô Ưu lập tức tươi tỉnh, hắn lấy gói đậu phộng từ hư không, bóc vỏ bỏ vào miệng nhai “rắc rắc”, rồi nhìn sang phía Lệ Thiên Hành đang hấp hối:

– Nè ông già, ăn đậu phộng không? Ăn đi rồi đi đầu thai cho nó có sức. Kiếp sau nhớ đừng làm Minh chủ nữa, đi làm thầy giáo tiểu học có khi hợp với ông hơn đấy.

Lệ Thiên Hành nhìn hạt đậu phộng trước mắt, môi run run, rồi uất hận thốt ra hai chữ cuối cùng trước khi lịm đi:

– “Đồ… điên…”

Vô Ưu cười hì hì, ngửa cổ uống một hơi rượu ảo ảnh từ không trung. Gió thổi qua kinh thành hoang tàn, mang theo tiếng hát nghêu ngao của một gã say, giữa một thế giới vừa tìm lại được cái quyền… được phép sai lầm.


*Hết chương 129.*

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8