Túy Ngọa Trường SinhChương 130: Tử Kim Yêu Hồ vỡ vụn
**CHƯƠNG 130: TỬ KIM YÊU HỒ VỠ VỤN**
Nếu trên đời này có thứ gì đau đớn hơn việc thất tình, thì đó chính là việc nhìn thấy hũ rượu yêu quý của mình phát ra tiếng kêu “rắc” của sự đổ vỡ. Mà đây lại không phải hũ rượu bình thường, đây là Tử Kim Yêu Hồ – cái “nhà xác” của hàng vạn loại mỹ tửu, cái “ví tiền di động” và cũng là cái lá chắn mặt dày nhất mà Diệp Vô Ưu từng sở hữu.
“Răng… rắc…”
Tiếng động thanh thúy vang lên giữa đống đổ nát của kinh thành Tửu Châu nghe như tiếng lòng tan vỡ của một gã nghèo vừa trúng số độc đắc thì phát hiện tờ vé số đã bị giặt trong túi quần. Diệp Vô Ưu đang nhai đậu phộng “rắc rắc”, bỗng nhiên hóa đá. Hạt đậu phộng trong miệng gã đột nhiên mất sạch vị bùi, chỉ còn vị đắng nghét của điềm báo chẳng lành.
Gã cúi xuống nhìn cái hồ lô bên hông. Những vết rạn nứt nhỏ như mạng nhện bắt đầu lan ra từ vị trí mà phân thân của Lệ Thiên Hành đã va chạm lúc nãy. Ánh sáng tím đen huyền ảo vốn có giờ đây cứ chớp tắt liên tục như bóng đèn neon của một nhà nghỉ rẻ tiền sắp sập tiệm.
– Hệ thống! Ê, cái đồ tổng đài tư vấn mù chữ kia! Cái hồ lô của ta bị làm sao thế này? Bảo hành đâu? Phiếu bảo trì 1 đổi 1 của ta đâu? – Vô Ưu gào thét trong tâm trí.
*【Ting! Hệ thống ghi nhận trạng thái pháp bảo: “Tử Kim Yêu Hồ” đang rơi vào trạng thái “Overload” (Quá tải). Nguyên nhân: Chủ nhân sử dụng như gạch chỉ để ném người, lại còn chứa quá nhiều rác thải không tái chế (vỏ đậu phộng, tất thối, đồ nhắm hết hạn). Hệ thống kiến nghị: Mau chóng cúng dường linh thạch để sửa chữa, hoặc… chuẩn bị tinh thần nhặt đồ nát.】*
– Đồ nhặt đồ nát cái đầu ngươi! Đây là vật trấn phái của ta! – Vô Ưu tức đến mức muốn nôn ra gói đậu phộng vừa ăn.
Lục Tuyết Dao nhìn thấy sắc mặt gã biến từ đỏ gay vì say sang xanh lét như tàu lá chuối, vội vàng tiến lại gần, giọng đầy lo lắng nhưng vẫn không quên kèm theo một chút mỉa mai:
– Diệp đại hiệp, chẳng lẽ món nợ rượu của huynh đã đến lúc chủ nợ hiện hồn đòi mạng rồi sao?
Vô Ưu mếu máo, chỉ tay xuống hông:
– Tuyết Dao muội muội… cái “vợ bé” của ta… nó sắp đẻ rồi… à không, nó sắp nổ rồi!
Lão Quy từ trong ống tay áo thò cái đầu rùa nhăn nheo ra, hít hà một hơi rồi hét lên:
– Đù! Chạy mau! Cái hồ lô này bên trong chứa cả một không gian nhỏ, giờ cấu trúc sụp đổ, nó mà nổ thì không khác gì một quả bom nguyên tử vị rượu đâu! Ta chưa muốn làm món rùa hầm rượu ngay lúc này đâu!
“Bùm!”
Một tiếng nổ nhỏ vang lên, không phải nổ tung trời đất, mà là kiểu nổ… xì hơi. Một làn khói màu tím bay ra, kèm theo đó là mùi hương hỗn tạp giữa rượu ủ vạn năm và… mùi dưa chua mà Vô Ưu giấu từ tháng trước.
– Khôngggg! – Vô Ưu lao tới, hai tay ôm khư khư cái hồ lô như ôm một đứa trẻ đang lên cơn co giật – Bình tĩnh lại con trai! Đừng có “về trời” lúc này mà!
Nhưng ý chí của gã có mạnh đến đâu cũng không thắng được định luật vật lý của giới tu tiên. Những vết nứt toác ra, ánh sáng bên trong tràn ra ngoài theo kiểu “phun trào núi lửa”.
Cái hồ lô chính thức đình công. Nó vỡ vụn.
Nhưng nó không vỡ thành từng mảnh sành bình thường. Vì nó là một pháp bảo không gian, nên khi nó vỡ, toàn bộ “gia sản” mà Diệp Vô Ưu tích góp suốt mấy trăm chương truyện bắt đầu rơi ra ngoài như thể một chiếc xe rác vừa bị lật úp.
– “Rào rào rào…”
Lục Tuyết Dao trợn tròn mắt. Nàng từng thấy những vị đại năng khi chết đi sẽ để lại kho tàng chấn động thế gian, nhưng nàng chưa từng thấy cái kho tàng nào… ba chấm như thế này.
Đầu tiên là hàng trăm bình rượu rỗng tuếch bay ra, rơi xuống đất vỡ tan tành. Tiếp theo là một đống lộn xộn những lá bùa vẽ hỏng, mấy cuốn bí kíp dùng để lót nồi, một con gà quay (may là vẫn còn hơi ấm nhờ linh khí bảo quản), và kinh dị nhất là một đống tất chân rách lỗ chỗ mà Vô Ưu lười giặt nên ném đại vào không gian hồ lô.
– Diệp Vô Ưu! – Tuyết Dao nghiến răng, mặt đỏ bừng vì xấu hổ lẫn tức giận – Huynh coi Tử Kim Yêu Hồ – cái thần khí thượng cổ này – là cái thùng rác của huynh đấy à?
Vô Ưu lúc này đang bận rộn… vớt rượu.
Khi hồ lô vỡ, lượng linh tửu cực phẩm chứa bên trong thoát ra ngoài, hóa thành một trận mưa rượu nồng nàn giữa kinh thành. Gã lăn lộn dưới đất, há mồm đón lấy từng giọt:
– Đừng mắng ta! Đau lòng lắm! Rượu của ta! Mồ hôi nước mắt của ta đấy! Lão Quy, giúp một tay mau, đừng có đứng đó nhìn!
Lão Quy nhìn đống tất rách đang bay lơ lửng trên đầu mình, mặt thối lại:
– Giúp cái gì? Giúp ngươi phân loại tất theo màu sắc à? Cái hồ lô này tiêu rồi. Lá chắn bảo mệnh cuối cùng của ngươi đã bay màu. Giờ mà Lệ Thiên Hành tỉnh lại thổi một cái, ngươi cũng biến thành tàn tro đấy con ạ.
Cùng lúc đó, mảnh vỡ của Tử Kim Yêu Hồ không hoàn toàn biến mất. Chúng hóa thành những đốm sáng nhỏ, đâm sầm vào ngực Diệp Vô Ưu.
*【Ting! Cảnh báo! Linh lực phản phệ! Pháp bảo gắn liền với bản mạng bị hủy hoại, chủ nhân sẽ nhận hiệu ứng xấu: “Mất Ngủ Kinh Niên”. Trong vòng 48 giờ tới, nếu không tìm được cách rèn lại hồ lô, gan của bạn sẽ biến thành gan ngỗng béo vì nhiễm độc rượu quá nặng.】*
Vô Ưu ôm ngực, sắc mặt tái nhợt. Gã cảm nhận được một luồng khí lạnh thấu xương đang cắn nuốt đan điền. Không có hồ lô điều hòa, lượng “Túy Ý” khổng lồ trong người gã bắt đầu biểu tình, chạy loạn xạ như lũ trẻ tan trường.
– Ái chà… hình như ta hơi “trúng gió” rồi… – Vô Ưu lảo đảo, thanh kiếm sắt gỉ Mặc Ảnh vốn được hồ lô trấn giữ giờ cũng rung lên bần bật, lộ ra vẻ hung hăng như muốn thoát khỏi sự kiểm soát của chủ nhân.
Mất đi hồ lô, Vô Ưu không còn là một gã lãng tử say xỉn thong dong nữa. Hắn giờ đây giống như một cái bình chứa đầy xăng nhưng không có nắp, chỉ cần một mồi lửa nhỏ là nổ tung.
Lục Tuyết Dao nhận ra sự nghiêm trọng. Nàng bay tới, đỡ lấy bả vai gầy gò của Vô Ưu, truyền một luồng hàn khí băng thanh ngọc khiết vào để giúp gã trấn tĩnh.
– Đồ ngốc, đã bảo là đừng có lấy pháp bảo ra ném nhau mà! Giờ thì hay rồi, trắng tay chưa?
Vô Ưu tựa đầu vào vai nàng, dù đang đau đớn nhưng vẫn không quên tranh thủ… hít hà mùi hương:
– Tuyết Dao… nếu ta chết… nhớ chôn ta ở hầm rượu của Thiên Đạo Minh nhé… Ta muốn chết trong vinh quang…
– Huynh còn nói nhảm nữa là ta chôn huynh ở hố phân bây giờ! – Nàng quát, nhưng ánh mắt lại hiện rõ sự lo âu.
Phía xa, tàn dư của Thiên Đạo Minh thấy “lá chắn” của Vô Ưu đã vỡ, bắt đầu rục rịch. Những tên đệ tử vốn sợ hãi giờ đây nhìn nhau, ánh mắt lộ vẻ tham lam. Mất hồ lô, Vô Ưu chẳng khác nào con hổ rụng răng.
– Giết hắn! Hắn hết vốn liếng rồi! – Một tên trưởng lão hét lên.
Diệp Vô Ưu nhếch môi cười khổ, gã nhìn thanh Mặc Ảnh đang rung động trong tay mình, rồi nhìn đống đồ nát rơi ra từ hồ lô. Bỗng nhiên, mắt gã sáng lên khi thấy một hũ rượu nhỏ màu trắng nằm lăn lóc giữa đống tất thối.
Đó là hũ rượu “Thần Tiên Cũng Phải Khóc” – phần thưởng của hệ thống lúc nãy.
– Đã thế thì… liều ăn nhiều! – Vô Ưu chộp lấy hũ rượu, bật nắp, một mùi hương thoát ra khiến cả kinh thành rung chuyển, chim chóc đang bay cũng lăn đùng ra đất vì… say thuốc.
Lão Quy hét lên:
– Thằng điên kia! Cái đó 50% thăng thiên, 50% nôn ra máu đấy! Đừng uống!
Vô Ưu không nghe, gã ngửa cổ nốc cạn trong sự kinh hoàng của tất cả mọi người.
Hồ lô vỡ rồi, tự tại cũng vỡ rồi, giờ chỉ còn cái mạng cùi này thôi. Gã muốn xem, sau sự đổ vỡ này, là Trường Sinh thực sự hay là một giấc ngủ ngàn thu vị đậu phộng rang.
Cơn say bắt đầu ập tới, nhưng lần này, nó không nhẹ nhàng như mây trôi. Nó dữ dội như sóng thần, càn quét qua mọi kinh mạch đã rạn nứt của gã.
Hết chương 130.