Túy Ngọa Trường Sinh
Chương 151: Cuộc sống bình lặng

Cập nhật lúc: 2026-06-09 17:48:49 | Lượt xem: 5

Thế gian này có một quy luật bất biến: Sau khi một vị đại lão đột phá cảnh giới tối cao, rung chuyển trời đất, đánh bay phản diện cấp thế giới như đánh một quả cầu mây, thì việc tiếp theo họ làm thường là… đi tìm cái gì đó để bỏ bụng.

Trận chiến tại Mộ Tuyết Đỉnh đã kết thúc được bảy ngày. Tuyết trên đỉnh núi đã bắt đầu tan, lộ ra những mảng đá xám xịt như mái tóc của một lão già vừa thoát khỏi cơn bạo bệnh. Diệp Vô Ưu, lúc này đang ngồi xổm bên một bờ suối nhỏ ở chân núi, gương mặt vẫn đỏ gay như cũ, nhưng không phải vì rượu, mà là vì… hắn đang cố nhóm lửa bằng linh lực của cảnh giới “Túy Ngọa Trường Sinh”.

【 *Keng! Cảnh báo: Ký chủ đang sử dụng linh lực cấp bậc Thiên Đạo để nướng một con cá chép tầm thường. Đây là hành vi sỉ nhục đạo pháp, đề nghị ký chủ tự trọng. Nếu còn tiếp tục, hệ thống sẽ trừ 500 linh thạch phí “bảo trì nhân phẩm”.* 】

“Câm mồm đi cái đồ hệ thống thực dụng!” – Vô Ưu mắng thầm trong đầu, tay vẫn điều khiển một ngọn lửa màu tím nhạt – vốn là Tửu Sát có thể thiêu cháy linh hồn một vị tu sĩ Tam Cảnh – chỉ để làm cho lớp da cá trở nên vàng giòn. “Ngươi có biết ‘Túy Ngọa Trường Sinh’ nghĩa là gì không? Là nằm ngủ mà thọ ngang trời đất. Mà muốn ngủ ngon thì bụng phải no. Đạo lý đơn giản thế mà một cái máy như ngươi cũng không hiểu?”

【 *Keng! Ta không phải máy, ta là thực thể siêu việt đang phải gánh vác một ký chủ nợ nần chồng chất. Nhắc nhở nhẹ nhàng: Khoản nợ mua ‘Rượu Nhạt Của Thần Chết’ tháng trước vẫn chưa trả, lãi suất đã nhảy lên mức ‘nhìn vào là muốn tuẫn tiết’.* 】

Vô Ưu giả vờ điếc. Hắn quăng thanh sắt gỉ Mặc Ảnh sang một bên. Thanh tiên kiếm cực phẩm này, vốn là nỗi khiếp sợ của cả giới tu chân, lúc này đang được dùng để… xiên ba con cá. Nếu Mặc Ảnh có linh trí, chắc chắn nó đã tự gãy đôi vì nhục nhã.

“Vô Ưu, ngươi lại lấy Mặc Ảnh đi làm việc không đứng đắn rồi.”

Một giọng nói thanh lãnh nhưng ẩn chứa sự bất lực vang lên. Lục Tuyết Dao bước tới, bộ y phục trắng của nàng vẫn tinh khôi như cũ, nhưng trên tay lại xách một rổ rau dại hái được trong rừng. Hơi lạnh tỏa ra từ người nàng khiến đống lửa của Vô Ưu khẽ chao đảo.

Vô Ưu cười hà hà, rút thanh kiếm ra, quăng con cá đã chín sang cho nàng: “Tiểu tiên tử, nàng nói vậy là oan cho Mặc Ảnh rồi. Kiếm sinh ra là để giết chóc, mà giết chết cơn đói cũng là một loại đại nghĩa diệt thân. Nàng nếm thử đi, cá nướng bằng Tửu Sát có vị nồng nàn hơn hẳn đấy.”

Tuyết Dao nhìn con cá bị nướng cháy đen một góc, khẽ thở dài, nhưng vẫn ngồi xuống cạnh hắn. Nàng nhận lấy con cá, động tác thanh nhã đến mức giống như đang thực hiện một nghi lễ tôn giáo chứ không phải đang ăn đồ dã chiến.

“Chúng ta thật sự sẽ ở lại đây sao?” – Nàng khẽ hỏi, đôi mắt trong vắt nhìn về phía thung lũng phía dưới – một ngôi làng nhỏ mang tên Thôn Không Tên, nơi mây mù che phủ nửa kín nửa hở.

“Lệ Thiên Hành chắc chắn chưa chết.” – Vô Ưu hớp một ngụm rượu từ Tử Kim Yêu Hồ, vẻ mặt bỗng trở nên trầm mặc lạ thường. “Lão già đó mạng dai như đỉa, lại có Thiên Đạo chống lưng. Hắn chỉ là bị ta tát một cái văng ra xa thôi. Đợi hắn hồi phục, giới tu tiên sẽ còn một trận phong ba nữa. Nhưng đó là chuyện của tương lai. Còn hiện tại…”

Hắn quay sang nhìn nàng, ánh mắt đột nhiên trở nên nóng bỏng khiến Tuyết Dao phải cúi mặt: “Nàng không thấy mệt mỏi với việc chạy đua vũ trang, rồi tông môn quy tắc, rồi trừ ma vệ đạo sao? Ta thì chán ngấy rồi. Ta muốn mở một quán rượu.”

“Quán rượu?” – Tuyết Dao ngẩn ngơ. Một gã vừa đạt đến cảnh giới cao nhất của Túy Đạo, người chỉ cần vung tay là có thể biến một tòa thành thành đống tro tàn, lại muốn đi làm chủ quán rượu?

“Đúng! Một quán rượu nhỏ. Ta nấu rượu, nàng… nàng làm bà chủ. À không, ý ta là nàng quản lý sổ sách.” – Vô Ưu gãi đầu, lần đầu tiên trong đời gã lãng tử này tỏ ra lúng túng.

Lão Quy từ trong túi áo hắn thò cái đầu ra, kêu lên: “Ta nữa! Ta phải được chia hoa hồng! Ta sẽ làm thủ quỹ, bảo đảm không một tên tu sĩ nào dám ăn quỵt rượu của chúng ta. Nếu không, ta sẽ dùng cái mai rùa này đè chết chúng!”

Thế là, cuộc đời “ở ẩn” của vị tân nhiệm đỉnh cao thế giới bắt đầu theo một cách không thể “cảm lạnh” hơn.

Ba tháng sau, tại Thôn Không Tên.

Nơi này vốn dĩ là một nơi hẻo lánh, quanh năm chỉ có tiếng gió thổi và tiếng gà gáy. Thế nhưng, gần đây, cuộc sống của người dân làng bỗng nhiên bị xáo trộn bởi sự xuất hiện của một cái quán rượu có cái tên vô cùng kỳ quặc: “Vô Ưu Tửu Quán – Uống Là Quên Nợ”.

Quán được dựng bằng gỗ thông già, mái lợp rơm, nhìn từ xa thì thấy có chút phong vị lãng tử, nhìn gần thì thấy giống như sắp sập đến nơi. Ngay trước cửa quán là một gốc liễu xanh mướt quanh năm (dù đang là mùa đông), và dưới gốc liễu là một thanh niên lôi thôi lúc nào cũng nằm khểnh trên ghế dựa, miệng ngậm nhành cỏ, bên cạnh là một cái hồ lô màu tím đen.

“Vô Ưu! Ngươi lại lười biếng rồi! Khách ở bàn số ba đang giục lấy thêm rượu kìa!” – Một giọng nói vừa lạnh lùng vừa có chút gắt gỏng vang ra từ bên trong.

Diệp Vô Ưu bật dậy như lò xo, miệng lẩm bẩm: “Đến đây, đến đây! Sếp tổng ra lệnh, kẻ hèn này sao dám chậm trễ.”

Hắn lật đật chạy vào trong. Bên trong quán rượu trang trí cực kỳ đơn giản nhưng lại vô cùng sạch sẽ – cái này chắc chắn là công của Lục Tuyết Dao. Vị Hàn Nguyệt Tiên Tử ngày nào vốn chỉ biết cầm kiếm chém người, giờ đây đang mặc một chiếc tạp dề màu hồng nhạt (do Vô Ưu nằng nặc đòi mua), tay cầm khăn lau bàn chuyên nghiệp đến mức khiến người ta phải xót xa.

Khách hàng ở bàn số ba là hai gã tu sĩ trẻ tuổi, mặc đạo bào của một tiểu tông môn gần đó. Thấy Vô Ưu bưng vò rượu ra với dáng vẻ bê tha, một gã lên tiếng trêu chọc: “Này tiểu nhị, quán của các ngươi lạ thật đấy. Phục vụ thì giống gã nát rượu, nhưng cô nàng thu ngân thì đúng là… chậc chậc, tiên nữ hạ phàm.”

Gã kia hùa theo: “Đúng thế. Này muội tử, theo ta về Thanh Vân Phái làm đệ tử ngoại môn đi, việc gì phải ở cái xó xỉnh này lau bàn cho mệt?”

Vô Ưu vừa đặt vò rượu xuống, nghe thấy vậy liền dừng lại, nở một nụ cười “thân thiện”: “Hai vị đạo hữu, rượu của quán ta có quy tắc: Uống rượu thì nói chuyện rượu, nói chuyện người là phải trả thêm tiền ‘tâm hồn phí’ đấy.”

“Tiền gì cơ?” – Một tên đứng dậy, vỗ bàn cái rầm. “Ngươi có biết bọn ta là ai không? Bọn ta là người của Thanh Vân Phái! Đến đây uống rượu là nể mặt ngươi rồi, đừng có mà… ối!”

Hắn chưa kịp nói xong, bỗng cảm thấy dưới chân mình cứng ngắc. Một con rùa nhỏ màu rêu không biết từ đâu chui ra, đang dùng cái miệng bé tẹo cắn chặt vào gấu quần hắn.

“Con rùa chết tiệt ở đâu ra thế này?” – Hắn định giơ chân đá, nhưng lạ thay, cái chân như bị gắn chặt vào ngàn cân tảng đá, không thể nhúc nhích.

Vô Ưu khẽ lắc cái hồ lô, một mùi hương rượu thoang thoảng bay ra. Đôi mắt hắn bỗng chốc trở nên thâm trầm: “Quy tắc thứ hai của quán: Không được động tay động chân với linh vật của chủ quán. Quy tắc thứ ba: Không được dùng giọng điệu đó với vợ… à, với quản lý của ta.”

Chỉ trong nháy mắt, không gian xung quanh hai tên tu sĩ bỗng nhiên biến đổi. Chúng không còn đứng trong quán rượu nữa, mà thấy mình đang đứng trên một cánh đồng đầy những chai rượu khổng lồ đang truy đuổi mình. Tiếng la hét thảm thiết vang lên, nhưng trong mắt người dân làng đang ngồi ăn gần đó, hai gã tu sĩ kia chỉ đơn giản là… đứng ngây người ra, nước miếng chảy ròng ròng, miệng lẩm bẩm: “Đừng uống ta… ta không ngon đâu…”

“Lại dùng ‘Túy Mộng Tam Thiên’ rồi.” – Tuyết Dao đi tới, dùng cán chổi gõ nhẹ vào đầu Vô Ưu. “Ngươi cứ làm thế này thì ai dám đến quán nữa?”

“Kệ đi. Những kẻ không có tửu phẩm thì không xứng đáng được nếm mỹ tửu của ta.” – Vô Ưu nhún vai, sau đó hì hục nhặt lấy hai cái túi tiền rớt trên sàn. “Nào, xem nào… được tận năm miếng linh thạch hạ phẩm. Lão Quy, thu quỹ!”

Lão Quy buông gấu quần tên tu sĩ ra, bò lại phía đống tiền, mắt sáng rực: “Hạ phẩm cũng là tiền! Mau cất vào rương, tối nay ta phải đi mua loại bã rượu cao cấp ở trấn bên cạnh.”

Cảnh tượng này nếu để Lệ Thiên Hành hay đám tu sĩ chính thống nhìn thấy, chắc chắn bọn họ sẽ hộc máu mà chết. Một truyền nhân Túy Đạo, một tiên tử băng giá và một linh thú thượng cổ, lại đang vì năm miếng linh thạch rách mà hớn hở như bắt được vàng.

Buổi tối, sau khi quán rượu đã đóng cửa.

Gió đông ngoài kia bắt đầu thổi mạnh, lùa qua những khe hở của cánh cửa gỗ, nhưng bên trong quán lại ấm áp lạ kỳ. Một ngọn nến lung linh trên quầy bar, tỏa ra ánh sáng dịu nhẹ.

Vô Ưu lấy ra một vò rượu đặc biệt, nhãn hiệu “Bách Hoa Giao Thoa” do hắn tự tay ủ từ linh dịch của dòng suối gần đó kết hợp với mười loại hoa rừng. Hắn rót ra hai chén ngọc, đẩy một chén về phía Tuyết Dao.

“Tiểu tiên tử, uống một chén đi. Hôm nay nàng vất vả rồi.”

Tuyết Dao không từ chối. Sau ba tháng ở cạnh gã say này, tửu lượng của nàng cũng tăng tiến không ít, từ chỗ “nhấp một ngụm là ngất” đã lên đến mức “ba chén mới đỏ mặt”. Nàng nhẹ nhàng cầm chén rượu lên, hương thơm nồng nàn lan tỏa trong khoang miệng, khiến hơi lạnh trong kinh mạch vốn có của nàng cũng phải dịu đi.

“Vô Ưu… ngươi có thấy hối hận không?” – Nàng khẽ hỏi, ánh mắt phản chiếu ánh nến. “Ngươi có đủ sức mạnh để xưng vương xưng bá, để cả giới tu tiên phải quỳ lạy. Vậy mà ngươi lại chọn cách này.”

Vô Ưu ngả người ra phía sau, nhìn lên trần nhà bằng rơm: “Xưng vương xưng bá để làm gì? Để mỗi ngày phải đối phó với những kẻ âm mưu ám hại mình? Để phải ngồi trên cái ghế lạnh lẽo nhìn mọi người sợ hãi mình? Ta thích như thế này hơn. Mỗi ngày nhìn nàng mắng ta lười, nghe lão Quy cằn nhằn về tiền bạc, thỉnh thoảng lại đưa vài tên trẻ trâu vào giấc mộng rượu. Đó mới là trường sinh thực sự.”

Hắn dừng lại một chút, rồi giọng thấp hẳn xuống: “Vả lại, sư phụ ta ngày xưa cũng chỉ mong có một tửu quán nhỏ để dưỡng già. Ông ấy không làm được, nên ta làm thay.”

Không gian trở nên im lặng. Một sự yên bình hiếm hoi bao trùm lấy hai người. Tuyết Dao nhìn vẻ mặt nghiêng của Vô Ưu – khi hắn không cười cợt, khuôn mặt ấy toát lên một vẻ cô độc của kẻ đứng trên đỉnh cao, nhưng khi hắn quay lại nhìn nàng, vẻ cô độc đó lập tức tan biến, chỉ còn lại sự ấm áp đến tận cùng.

“Keng! Keng! Keng!”

Tiếng hệ thống lại vang lên phá đám không khí lãng mạn.

【 *Keng! Thông báo khẩn cấp: Do ký chủ kinh doanh quán rượu không xin phép chính quyền ‘Thái Cổ’, cộng với việc dùng linh lực nướng cá gây ô nhiễm môi trường tâm linh, hệ thống quyết định ban hành nhiệm vụ hằng ngày.* 】

【 *Nhiệm vụ: ‘Bán được 100 vò rượu trong vòng 24 giờ’.* 】
【 *Phần thưởng: 100 điểm kinh nghiệm tình cảm với Lục Tuyết Dao.* 】
【 *Trừng phạt: Nếu thất bại, hệ thống sẽ phát sóng công khai đoạn phim Diệp Vô Ưu nhảy múa dưới trăng khi say khướt cho toàn bộ tu tiên giới xem.* 】

“Cái gì?! Đồ hệ thống hèn hạ!” – Vô Ưu suýt chút nữa phun cả ngụm rượu ra ngoài. Hắn nhảy dựng lên, mặt xanh lét. Đoạn phim đó… đó là vết nhơ lớn nhất trong lịch sử “Túy Kiếm Tiên”, nếu để đám đệ tử của Lệ Thiên Hành thấy được, hắn thà nhảy xuống Vô Vọng Hải còn hơn!

“Sao vậy?” – Tuyết Dao ngạc nhiên nhìn hắn.

“Không… không có gì. Tuyết Dao này, ngày mai… ngày mai quán chúng ta giảm giá 50% nhé! Phải bán nhanh, bán thật nhiều rượu!”

Lão Quy đang ngủ bù trên kệ bếp, nghe thấy “giảm giá” liền bật dậy như chạm điện: “Giảm giá?! Ngươi điên rồi hả Vô Ưu? Ta sẽ phá sản mất! Ta sẽ chết vì đói! Ngươi là đồ phá gia chi tử!”

Tiếng cãi cọ, tiếng cười đùa vang lên giữa màn đêm thanh tĩnh của Thôn Không Tên. Ngoài kia, tuyết lại bắt đầu rơi, che phủ đi những dấu chân của hồng trần.

Ở một góc nào đó của giới tu tiên, Lệ Thiên Hành đang điên cuồng luyện công để báo thù, Mị Cơ đang âm mưu lùng sục dấu vết của Tử Kim Yêu Hồ. Nhưng ở đây, vị “Túy Kiếm Tiên” mạnh nhất lịch sử đang phải đau đầu tính toán xem làm sao để bán được 100 vò rượu để bảo vệ… danh dự của bản thân trước cái hệ thống cà khịa.

Cuộc sống bình lặng này, xem ra cũng không hề “bình lặng” như hắn tưởng. Nhưng với Diệp Vô Ưu, có lẽ đây chính là “Đạo” mà hắn hằng tìm kiếm. Một chén rượu, một người bạn, và vô vàn những tình huống dở khóc dở cười – Trường Sinh, hóa ra nằm ở những điều vụn vặt như thế.

Vô Ưu hớp thêm một ngụm rượu, nhìn Tuyết Dao đang khẽ cười, thầm nghĩ: “Thôi thì, nợ hệ thống một chút cũng được, nợ cả thiên hạ cũng không sao, miễn là không nợ nàng một giấc mộng tiêu dao là đủ rồi.”

Trong cơn say mờ ảo, bóng của cây liễu ngoài cửa quán khẽ đung đưa, giống như một gã khổng lồ đang nằm ngủ giữa mùa đông, bình thản đón chờ những cơn sóng dữ của định mệnh sắp tới. Nhưng đó là chuyện của chương sau, còn bây giờ… phải nghĩ cách câu khách thôi!

“Này, Tuyết Dao, nàng có nghĩ nếu ta mặc thêm bộ hỷ phục rách ra ngoài vẫy khách, liệu có ai vào uống rượu không nhỉ?”

“Cút!”

“Được rồi, ta cút đây…”

Giọng nói vui vẻ hòa vào tiếng gió, kéo dài mãi vào đêm sâu.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8