Túy Ngọa Trường SinhChương 25: Hang động băng giá
**CHƯƠNG 25: HANG ĐỘNG BĂNG GIÁ VÀ VỊ TIỀN BỐI “BỊ KPI QUẬT”**
Gió tuyết trên đường lên Mộ Tuyết Đỉnh không phải là loại gió bình thường. Nó gào thét như tiếng của mấy bà hàng xóm khi thấy bạn dắt xe ra khỏi nhà vào lúc 2 giờ sáng. Từng bông tuyết to bằng móng tay cái, sắc lẹm như dao cạo, cứ thế mà “vả” vào mặt khách bộ hành.
Diệp Vô Ưu lảo đảo bước đi, một tay giữ lấy cái nón lá rách, tay kia ôm khư khư Tử Kim Yêu Hồ như ôm người yêu. Hắn không dùng linh lực hộ thể, bởi theo triết lý của hắn: “Dùng linh lực chống lạnh là gian lận với mẹ thiên nhiên, hơn nữa tốn năng lượng để tỉnh táo, chi bằng cứ để đông cứng rồi uống rượu vào cho nó tan ra từ bên trong cho nó… nghệ thuật.”
– “Chủ nhân ơi, con lạy ngài! Ngài là người, ngài có máu nóng, còn tôi là rùa, là động vật biến nhiệt! Ngài mà không cho tôi vào túi áo ấm hơn, ngày mai ngài sẽ có món ‘Lão Quy đông lạnh’ đóng hộp đấy!”
Lão Quy nhỏ bằng bàn tay, đang bám chặt lấy cổ áo Diệp Vô Ưu, tứ chi run bần bật như đang nhảy remix.
Lục Tuyết Dao đi bên cạnh, trên người bao phủ một tầng thanh quang nhàn nhạt. Tuyết chưa kịp chạm vào tà áo trắng của nàng đã bị hơi lạnh đáng sợ hơn từ cơ thể nàng đánh bật ra. Nàng liếc nhìn gã say bên cạnh, nén một tiếng thở dài:
– Diệp Vô Ưu, huynh có thể nghiêm túc một chút không? Chúng ta đang tiến vào vùng lõi của Mộ Tuyết Đỉnh, nơi mà đến ngay cả tu sĩ Nguyên Anh kỳ cũng không dám lạng lách đánh võng. Huynh cứ lảo đảo thế kia, rớt xuống vực thì tôi không nhặt xác đâu.
Vô Ưu ợ một cái rõ to, mùi rượu nồng nặc làm mấy con chim tuyết bay ngang qua cũng phải “say xẩm” mà rơi rụng lả tả.
– Tuyết Dao muội muội, muội đừng có căng thẳng quá. Đời là mấy tí, tu tiên là để hưởng lạc chứ có phải để đi thi đại học đâu mà mặt mũi lúc nào cũng như sắp mất sổ gạo thế kia? Nhìn xem, cái hang kia… trông nó có vẻ… “hướng nội” kìa, vào trú mưa tí đi!
Hắn chỉ tay về phía một vách núi đá vôi bị đông cứng, nơi có một cái miệng hang đen ngòm đang tỏa ra hơi lạnh tím tái. Điều đáng nói là, từ trong cái hang đó, thay vì tiếng gió rít hay tiếng thú gầm, lại vang lên những âm thanh cực kỳ khó hiểu:
“Chết này! Đã bảo là phải buff giáp trước cơ mà! Đồ ngu! Cái đám hậu bối này tu hành kiểu gì thế không biết!”
Diệp Vô Ưu sáng mắt lên:
– Ồ, có biến! Nghe giọng điệu này chắc chắn là một vị tiền bối đang dạy dỗ con cháu bằng phương pháp giáo dục… âm nhạc cường độ cao. Vào xem thôi!
Lục Tuyết Dao cảnh giác rút kiếm, nhưng Diệp Vô Ưu đã nhanh chân trượt một cú “moonwalk” trên băng, biến mất hút vào trong hang. Nàng chỉ còn biết lầm bầm chửi thề một câu vốn không dành cho tiên nữ rồi cũng bước theo.
Vừa vào đến trong, không gian bỗng chốc thay đổi. Cái lạnh cắt da cắt thịt biến mất, thay vào đó là một mùi hương cực kỳ… kỳ quặc. Nó là sự pha trộn giữa mùi thảo dược quý hiếm, mùi nấm mốc lâu năm và đặc biệt là mùi vớ thối nồng nặc.
Bên trong hang động được thắp sáng bởi hàng ngàn viên huỳnh quang thạch, nhưng không phải treo trên trần, mà được xếp thành hình… những con quái vật trong truyền thuyết. Ở giữa hang, một lão già râu tóc bù xù, mặc một bộ đồ da gấu sờn rách, đang ngồi xổm trên một hòn đá bằng phẳng.
Trước mặt lão không phải là lò luyện đan, cũng không phải bí tịch võ công, mà là một bàn cờ làm bằng đá băng. Trên bàn cờ, lão đang tự mình đánh với mình bằng những quân cờ khắc hình… lợn, gà, và mấy thứ kỳ dị khác. Lão vừa đi cờ vừa chửi bới om sòm, tay còn lại thì đang ngoáy tai một cách nhiệt tình.
– Tiền bối? – Lục Tuyết Dao thử cất tiếng gọi, kiếm trong tay vẫn thủ thế.
Lão già không ngẩng đầu lên, chỉ giơ một ngón tay lên ra hiệu giữ yên lặng:
– Suỵt! Đợi tí! Ta đang ở giai đoạn then chốt để đột phá cảnh giới “Cờ Tỷ Phú version tu chân”. Con gà này mà nhảy vào ô “Nhà tù” là ta tiêu đời!
Diệp Vô Ưu chẳng thèm khách sáo, hắn tiến tới gần, ngó nghiêng vào bàn cờ rồi phán một câu xanh rờn:
– Lão già, đi con lợn sang bên trái ba ô ấy. Chỗ đó có ô “Túy Phạt”, lão sẽ được uống rượu miễn phí và không phải nộp linh thạch cho địa chủ đâu.
Lão già khựng lại, ngẩng đầu lên. Đôi mắt lão đục ngầu nhưng đột nhiên lóe lên một tia sáng rợn người. Lão nhìn chằm chằm vào Diệp Vô Ưu, rồi nhìn xuống cái hồ lô bên hông hắn.
– Mùi rượu này… Thấm tận linh hồn, nồng nàn vị thất bại của tuổi trẻ và sự ranh ma của một thằng nát rượu lâu năm… Ngươi là truyền nhân của lão già khú đế “Tửu Lão Nhân” đúng không?
Diệp Vô Ưu cười hì hì, tháo hồ lô làm một ngụm:
– Quá khen, quá khen. Sư phụ tôi đi bán muối lâu rồi, giờ tôi chỉ là một kẻ đi lang thang tìm rượu ngon thôi. Mà nhìn tiền bối đây, có vẻ như đang bị “ngáo” KPI tu luyện đến mức tẩu hỏa nhập ma rồi hả?
Lão già bỗng dưng ôm mặt khóc tu tu như một đứa trẻ bị cướp kẹo:
– Đúng thế! Ngươi nói đúng lắm! Ta là Tuyết Sơn Cư Sĩ, năm xưa vì lỡ miệng hứa với Thiên Đạo Minh là sẽ đạt tới cảnh giới Ngũ Cảnh trong vòng mười năm để làm gương cho đám đệ tử, ai ngờ… cái hệ thống tu luyện của tụi nó còn khắc nghiệt hơn cả chạy deadline cuối năm! Ta chịu không nổi, ta bùng! Ta trốn lên đây đánh cờ một mình cho khỏe!
Lục Tuyết Dao ngẩn người. Nàng vốn tưởng đây sẽ là một vị cao nhân lánh đời, mang dáng vẻ thoát tục, nói những lời triết lý sâu xa. Ai dè lại gặp một “con nợ” của Thiên Đạo Minh đang trốn nợ trong hang đá.
Lão già Tuyết Sơn dừng khóc, ánh mắt bỗng trở nên ranh mãnh:
– Mà này tiểu tử, ngươi muốn đến Tửu Tuyền vĩnh cửu đúng không? Ta biết đường, nhưng đời không ai cho không cái gì bao giờ. Muốn ta chỉ đường, ngươi phải thắng ta một ván… không phải đánh nhau, đánh nhau chán lắm, chúng ta thi “Túy Ý”.
Vô Ưu nhướn mày:
– Ồ? Thi như thế nào?
Tuyết Sơn Cư Sĩ vẫy tay một cái, bàn cờ biến mất, thay vào đó là hai cái hũ gốm to tổ chảng, bên trong chứa một thứ nước màu tím sậm, sủi bọt sùng sục và tỏa ra một luồng khí đen thui.
– Đây là “Cửu U Hồn Tửu”, loại rượu ta ủ từ mồ hôi của quỷ và nước mắt của những kẻ trượt môn. Ai uống vào mà không gục, lại còn có thể kể được một câu chuyện đùa làm ta cười, ta sẽ chỉ đường. Còn nếu thua… hì hì, hãy ở lại đây làm quân cờ cho ta trong mười năm!
Lão Quy từ trong cổ áo run lên:
– Chủ nhân, nhìn cái nước kia giống nước cống hơn là rượu đấy! Đừng chơi ngu, quay xe đi ngài ơi!
Lục Tuyết Dao cũng lo lắng:
– Diệp Vô Ưu, đừng nghe lão ta. Cái thứ đó có độc tính cực mạnh, đến cả chân khí của tôi cũng thấy ghê tởm nó.
Diệp Vô Ưu nhìn hũ rượu, mũi hít hít một hơi, rồi đột nhiên cười rộ lên:
– Rượu từ nước mắt kẻ trượt môn à? Thú vị, thú vị đấy! Thú thật với lão, sư phụ tôi hồi xưa toàn bắt tôi uống rượu làm từ… nước rửa chân của tiên nữ để luyện khả năng chịu đựng. Thứ này nhằm nhò gì!
Hắn cầm hũ rượu lên, không một chút do dự, đổ thẳng vào miệng.
“Ực! Ực! Ực!”
Cả cái hang lặng ngắt như tờ. Lục Tuyết Dao nín thở. Tuyết Sơn Cư Sĩ há hốc mồm. Lão Quy bắt đầu lẩm bẩm bài kinh cầu siêu.
Mặt Diệp Vô Ưu bỗng chốc biến đổi. Từ đỏ hồng chuyển sang xanh lét, rồi tím lịm, cuối cùng là một màu trắng bệch như xác chết. Hắn đứng đờ ra, mắt trợn ngược.
– Ha ha! – Tuyết Sơn Cư Sĩ vỗ đùi – Gục rồi chứ gì? Thứ rượu này ngay cả súc vật cũng không dám ngửi, ngươi dám uống trực tiếp… ơ?
“Khàaaa!”
Diệp Vô Ưu bỗng dưng thở ra một hơi dài, luồng hơi đó nóng đến mức làm tan chảy mấy tảng băng gần đó. Mặt hắn lại trở về trạng thái đỏ gay thường ngày, thậm chí còn rạng rỡ hơn.
– Rượu khá đấy! Hơi chát một tí, chắc là do lão cho hơi nhiều mồ hôi quỷ. Nhưng độ cồn thì… tuyệt vời! Nó làm tôi nhớ đến hồi còn ở quê, mỗi lần hết tiền mua rượu là tôi lại lén uống nước lau sàn của sư phụ.
Hắn quẹt mỏ, nhìn lão già:
– Giờ đến lượt kể chuyện cười đúng không? Nghe này tiền bối. Có một vị đại năng tu luyện “Bế Khẩu Thiền” (không nói chuyện) suốt một trăm năm để cầu đạo. Ngày hoàn thành công đức, ông ấy bước ra khỏi động, cả thiên hạ quỳ xuống chờ đợi lời sấm truyền đầu tiên. Ông ấy hắng giọng, nhìn trời xanh rồi nói…
– Nói gì? – Tuyết Sơn Cư Sĩ và Lục Tuyết Dao đồng thanh hỏi, ngay cả Lão Quy cũng thò đầu ra hóng hớt.
Diệp Vô Ưu nháy mắt:
– Ông ấy nói: “Hình như… mình quên tắt bếp lò trong động rồi.”
Im lặng.
Một giây.
Hai giây.
– Phụt! Ha ha ha ha!
Tuyết Sơn Cư Sĩ ôm bụng cười lăn lộn trên mặt đất. Tiếng cười của lão vang dội như sấm truyền, làm rung chuyển cả hang động. Lão cười đến mức nước mắt dàn dụa, tay đập thình thịch vào tảng đá.
– Chết tiệt! Ha ha ha! Quên tắt bếp lò! Đạo với chẳng đức! Đúng là giống hệt ta hồi đó, mải mê đi thi triển uy phong với Thiên Đạo Minh mà quên mất là đang kho cá ở nhà! Kết quả là cháy sạch cả một ngọn núi! Ha ha ha!
Lục Tuyết Dao mặt đầy vạch đen. Nàng không hiểu câu chuyện đó buồn cười ở chỗ nào, nhưng nhìn thấy lão tiền bối cười như điên dại, nàng mới nhận ra: Ở cái nơi này, người bình thường là người có vấn đề, còn mấy kẻ “ngáo” như Diệp Vô Ưu và lão già này lại tìm thấy tiếng nói chung.
Sau khi cười xong, Tuyết Sơn Cư Sĩ ngồi dậy, lau nước mắt, vẻ mặt bỗng trở nên nghiêm túc hơn một chút:
– Được rồi tiểu tử, ngươi thắng. Không chỉ vì câu chuyện nhạt nhẽo đó, mà vì ngươi là người duy nhất uống sạch “Cửu U Hồn Tửu” mà không lăn ra nôn mửa. Cái đạo “Vô Ưu” của ngươi, xem ra đã đạt tới mức “vô liêm sỉ” cực hạn rồi.
Lão đứng dậy, đi vào góc hang, lôi ra một tấm bản đồ làm bằng da dê nhầu nát:
– Nghe đây, Tửu Tuyền vĩnh cửu không nằm ở đỉnh núi đâu. Mấy cái thằng ngu Thiên Đạo Minh cứ cắm đầu leo lên đỉnh vì nghĩ là “cao thì mới quý”. Thực ra, Tửu Tuyền nằm ở dưới đáy của “Vực Thẳm Tuyệt Vọng” – ngay phía sau Mộ Tuyết Đỉnh. Chỗ đó linh khí bị nén đến mức hóa lỏng, rồi bị men của trời đất ủ thành rượu.
Lão chỉ tay vào một vị trí trên bản đồ:
– Nhưng hãy cẩn thận, chỗ đó được canh giữ bởi một thứ gọi là “Tuyết Yêu Thủ Mộ”. Nó không sợ kiếm, không sợ pháp lực, nó chỉ sợ… sự tỉnh táo. Mà nhìn cái bản mặt ngươi thì ta cũng yên tâm, ngươi chẳng bao giờ tỉnh táo được đâu.
Diệp Vô Ưu thu lại bản đồ, chắp tay làm lễ (dù bộ dạng vẫn rất lôi thôi):
– Đa tạ tiền bối chỉ điểm. Mà này, lão có muốn đi cùng không? Ở đây đánh cờ một mình mãi, không sợ mông mọc rêu à?
Tuyết Sơn Cư Sĩ xua tay, lại ngồi xuống bàn cờ:
– Thôi thôi, ta quen rồi. Ra ngoài kia lại phải đối mặt với KPI, với báo cáo tuần của Minh chủ, ta thà ở đây làm con gà, con lợn còn hơn. Đi đi! Mà này, nếu thấy lão già Tửu Lão Nhân dưới suối vàng, nhớ bảo lão là ta vẫn còn giữ cái quần đùi lão làm rơi ở chỗ ta 200 năm trước đấy nhé!
Nhóm Vô Ưu chào từ biệt lão tiền bối “ngáo” năng lượng rồi bước ra khỏi hang. Gió tuyết bên ngoài vẫn thổi mạnh, nhưng giờ đây trong tay họ đã có phương hướng rõ ràng.
– Này, Diệp Vô Ưu – Lục Tuyết Dao bỗng lên tiếng khi họ đang đi giữa màn tuyết trắng xóa.
– Gì vậy tiên tử? Muốn thử ngụm rượu lúc nãy không?
– Không! Tôi chỉ muốn hỏi… câu chuyện ông già quên tắt bếp lò kia, huynh bịa ra đúng không?
– Chứ còn gì nữa! – Vô Ưu cười hớn hở – Nhưng muội thấy đấy, cuộc đời này đôi khi chỉ cần một cái cớ để cười vào sự ngu ngốc của chính mình, là mọi khó khăn sẽ nhẹ tựa lông hồng. Tiền bối đó không phải bị điên đâu, ông ấy chỉ là quá mệt mỏi với sự nghiêm túc giả tạo của thế gian này thôi.
Lục Tuyết Dao im lặng một hồi, rồi khẽ mỉm cười. Một nụ cười hiếm hoi làm bừng sáng cả bầu trời xám xịt của Mộ Tuyết Đỉnh.
– Có lẽ huynh nói đúng. Thế giới này quả thực cần nhiều kẻ điên như huynh hơn.
Lão Quy từ trong túi áo chêm vào một câu phá đám:
– Thôi đừng có sến súa nữa hai người ơi! Tôi sắp thành “rùa đóng đá” thật rồi đây này! Đẩy nhanh tiến độ lên, tôi muốn thấy Tửu Tuyền vĩnh cửu xem nó có ấm hơn cái hố ga này không!
Tiếng cười của Diệp Vô Ưu lại vang vọng trên vách núi, hòa cùng tiếng gió, tạo nên một bản nhạc lộn xộn nhưng đầy sức sống.
Ở phía sau, trong bóng tối của màn tuyết, một bóng hồng quyến rũ vẫn lẳng lặng dõi theo. Mị Cơ liếm nhẹ môi, đôi mắt hiện lên tia nhìn phức tạp.
“Vực Thẳm Tuyệt Vọng sao? Diệp Vô Ưu, để xem cái ‘Túy Ý’ của ngươi có giúp ngươi vượt qua được nỗi tuyệt vọng thực sự hay không.”
Nàng ta biến mất vào làn sương, để lại một mùi hương hoa hồng ma mị, đối lập hoàn toàn với mùi rượu nồng nặc đang bay xa dần theo dấu chân của vị lãng tử tiêu dao.
Phía trước họ, một vực thẳm sâu hun hút, không thấy đáy, đang chờ đón với hơi lạnh kinh hoàng và những bí mật vạn năm của tu chân giới. Nhưng với Diệp Vô Ưu, có lẽ đó chỉ là một “hầm rượu” khổng lồ mà hắn chưa từng khám phá.
Hắn vác thanh kiếm Mặc Ảnh lên vai, lại nghêu ngao hát:
“Trời cao, đất rộng, ta đi ngủ,
Vực thẳm, hang băng, rượu vẫn đầy.
Tiền bối trốn nợ, rùa than lạnh,
Tiên tử mỉm cười, mộng ngất ngây!”
—
**Hết chương 25.**