Túy Ngọa Trường SinhChương 26: Đối ẩm cùng kẻ điên
**Chương 26: Đối ẩm cùng kẻ điên**
Gió rít gào như tiếng người yêu cũ đòi nợ, lạnh buốt và dai dẳng. Đứng trước mép Vực Thẳm Tuyệt Vọng, Lục Tuyết Dao nheo mắt nhìn vào cái hố đen ngòm chẳng thấy đáy, bàn tay siết chặt chuôi kiếm. Ở phía ngược lại, Diệp Vô Ưu đang thực hiện một hành động vô cùng “trân quý” sinh mạng: hắn đang cố dùng chút rượu thừa còn lại trong hồ lô để… xoa bóp bắp chân.
– Diệp Vô Ưu, huynh nghiêm túc chút đi được không? – Tuyết Dao nghiến răng – Đây là Vực Thẳm Tuyệt Vọng, nơi mà ngay cả đại năng Hóa Thần rơi xuống cũng chỉ có nước đăng xuất khỏi server trái đất, huynh lại đang làm gì thế kia?
Diệp Vô Ưu ngẩng đầu lên, khuôn mặt đỏ bừng vì men rượu nhưng ánh mắt lại chứa chan sự “thấu hiểu” nhân sinh:
– Tiên tử à, muội không hiểu rồi. Xuống đó chắc chắn là lạnh, mà lạnh thì cơ bắp dễ bị chuột rút. Ta đang khởi động máy, hiểu không? Với lại, nhìn cái vực này xem, nó tối như tiền đồ của mấy thanh niên vay app không trả ấy, nếu không say thêm chút nữa, làm sao ta có dũng khí nhảy xuống “đầu thai”?
Lão Quy từ trong túi áo hắn thò cái đầu nhỏ xíu ra, than thở bằng giọng điệu của một kẻ đã quá mệt mỏi với cuộc đời:
– Nhảy thì nhảy lẹ đi đại ca. Tôi đã tra Google Map tâm linh rồi, dưới này không có sóng wifi, nhưng chắc chắn có “vật phẩm nhiệm vụ”. Nếu chúng ta còn chần chừ ở đây, mụ nương tử Huyết Nguyệt phía sau sẽ đuổi kịp và biến chúng ta thành lẩu rùa lạnh đấy!
– Được thôi! Tới công chuyện luôn!
Diệp Vô Ưu không đợi Tuyết Dao chuẩn bị tâm lý, hắn nắm lấy cổ tay nàng, một tay túm chặt mai Lão Quy, rồi hét lớn một tiếng: “Phi hành kiểu… tự do!”
Ba bóng người (và rùa) gieo mình xuống vực sâu. Tiếng hét của Lục Tuyết Dao vang vọng cả một vùng núi tuyết, trong khi Diệp Vô Ưu lại đang nghêu ngao hát bài “Tình thôi xót xa” bản remix túy quyền.
Cảm giác rơi tự do kéo dài chừng mười phút, hoặc có thể là lâu hơn nếu bạn tính theo độ trễ của mạng lag. Khi hơi lạnh bên dưới đạt đến mức có thể đóng băng cả ý nghĩ trốn nợ, Diệp Vô Ưu đột ngột vung tay. Thanh sắt gỉ Mặc Ảnh cảm nhận được chủ nhân đang phê pha, liền phát ra một đạo kiếm khí màu xám xịt, tạo thành một lớp đệm khí lực nảy tửng tưng dưới đáy vực.
“Bụp! Bịch! Rắc!”
Tiếng “rắc” là từ cái lưng của Lão Quy khi va phải một tảng đá.
Họ tiếp đất trên một quảng trường rộng lớn được bao quanh bởi những cột băng khổng lồ. Điều kỳ dị là, giữa nơi lẽ ra phải lạnh lẽo nhất trần đời này, lại đang bốc lên một mùi hương… nồng nặc hơn cả quán nhậu đêm giao thừa.
– Mùi rượu? – Lục Tuyết Dao đứng dậy, phủi bụi tuyết trên y phục trắng, mặt đầy nghi hoặc – Dưới đáy vực tuyệt vọng mà lại có rượu sao?
– Không chỉ là rượu đâu, mà còn là loại hảo hạng thượng thừa! – Đôi mắt Diệp Vô Ưu sáng rực lên như đèn pha xe tải – Mùi này… nồng nhưng không gắt, thanh nhưng không nhạt, lại có chút hậu vị của lá mục vạn năm. Đây chính là “Tuyệt Vọng Mỹ Tửu” truyền thuyết!
– Chúc mừng ký chủ, ngài đã kích hoạt tính năng “Ra-đa dò hũ rượu” – Một âm thanh máy móc lười biếng vang lên trong đầu hắn, đây là hệ thống “Túy Ngọa” vốn đã ngủ quên từ mấy chương trước vì chủ nhân quá lầy – Mục tiêu: Lão già điên đang ôm hũ ở hướng 2 giờ.
Diệp Vô Ưu nhìn theo hướng hệ thống chỉ. Giữa quảng trường băng giá, có một cái chòi rách nát như căn nhà sắp bị giải tỏa. Trước cửa chòi, một lão già râu tóc dựng ngược như vừa bị điện giật, quần áo tả tơi còn hơn cả Diệp Vô Ưu, đang ngồi xếp bằng, trước mặt là một hũ rượu to bằng cái chum.
Lão già nhìn họ, chính xác hơn là nhìn cái hồ lô trên lưng Diệp Vô Ưu, rồi gào lên bằng tông giọng “High note” phá vỡ mọi quy chuẩn âm nhạc:
– Đứa nào? Đứa nào dám mang loại rượu rẻ tiền qua cảnh giới của ta? Mùi của cái hồ lô đó… thật là xúc phạm lỗ mũi của một chuyên gia thử rượu cấp quốc tế như ta!
Diệp Vô Ưu bước tới, không chút sợ hãi, thậm chí còn hơi hất hàm “flexing”:
– Này lão tiền bối, nói chuyện cho tử tế nhé. Hồ lô của ta tuy cũ nhưng bên trong là tinh hoa của Tửu Châu. Lão ngồi đây sủa… à nhầm, ca thán cái gì? Có ngon thì lấy rượu của lão ra so xem ai mới là “King of Pub” ở đây?
Lục Tuyết Dao kéo áo hắn, thì thầm: “Huynh điên rồi à? Lão ta tỏa ra khí tức chí ít cũng phải là Ngũ Cảnh Tiêu Dao đấy! Muốn tự sát thì cũng đừng kéo tôi theo!”
Lão già điên bỗng nhiên cười khà khà, nụ cười làm rụng cả một mảng tuyết trên đỉnh cột băng gần đó:
– Muốn đấu rượu? Khá! Ta ở dưới đáy vực này ba trăm năm, chờ mãi mới thấy một thằng nhãi ranh có gan nói chuyện “láo” như vậy. Được, nếu ngươi uống thắng ta, ta cho ngươi qua để tìm Tửu Tuyền. Còn nếu thua… thì ở lại đây làm cái nút chai cho ta vĩnh viễn!
– Chốt đơn! – Diệp Vô Ưu ngồi xuống đối diện lão già, sảng khoái vỗ đùi – Luật chơi thế nào? Uống kiểu “vô tận” hay uống kiểu “nhấp môi”?
– Uống kiểu “Vấn Tâm”! – Lão già vung tay, hai cái bát bằng băng trong suốt hiện ra – Mỗi bát rượu chứa đựng một đoạn ký ức bi thảm nhất của bản thân. Ai uống xong mà không khóc, không nôn, không trầm cảm phát điên, người đó thắng.
Lão Quy nghe xong, run bần bật trốn vào trong cổ áo Vô Ưu: “Thôi xong, cái này là thao túng tâm lý bằng hóa chất rồi! Chủ nhân, kèo này thối lắm, chạy đi!”
Diệp Vô Ưu chỉ cười nhạt. Hắn cầm bát rượu lên. Chất lỏng bên trong màu xanh đậm, nhìn qua như thuốc súng hòa nước lã.
– Mời tiền bối trước!
Lão già điên không nói hai lời, uống cạn trong một hơi. Ngay lập tức, xung quanh lão hiện lên ảo ảnh: Một vị tướng quân oai phong lẫm liệt bị phản bội, nhìn cả gia tộc bị tàn sát dưới cơn mưa máu. Lão già run lên, mắt đỏ hoe, nhưng lão nghiến răng, nuốt ngược nước mắt vào trong, rồi đập bát xuống đất:
– Đến lượt ngươi!
Lục Tuyết Dao lo lắng đến mức tim sắp nhảy ra khỏi lồng ngực. Nàng biết Diệp Vô Ưu tuy vẻ ngoài bất cần nhưng nội tâm chắc chắn có những vết sẹo khó lành. Uống cái thứ rượu “toxic” này chẳng khác nào tự bóc trần vết thương cũ.
Diệp Vô Ưu cầm bát lên, soi mình vào nước rượu. Hắn thấy hình bóng của Sư phụ Tửu Lão Nhân đang mỉm cười với mình, thấy cảnh quán rượu tan hoang, thấy cả sự cô độc của một linh hồn xuyên không đến thế giới xa lạ này mà chẳng có nổi một “bảo hiểm nhân thọ”.
Hắn nhấp một ngụm. Rồi hai ngụm. Cuối cùng là nốc cạn sạch.
Không gian bỗng im phăng phắc.
Một giây… hai giây… mười giây trôi qua.
Diệp Vô Ưu không khóc. Hắn cũng không gào thét. Hắn chỉ… nấc cụp một cái rõ to, rồi vỗ bàn cười hô hố:
– Rượu gì mà chát thế lão già? Ký cực gì mà sầu não vậy? Để ta kể cho lão nghe, ký ức của ta còn “dark” hơn nhiều. Đó là lần ta bị chủ quán rượu truy đuổi qua ba con phố vì thiếu 2 linh thạch, hay là lúc Lão Quy này đại tiện ngay trên thảm tập công phu của sư phụ ta… Ha ha ha, đời là bể khổ, mà chúng ta là mấy con cá đang bơi trong cái bể đó, buồn làm gì cho tốn năng lượng điện não?
Lão già điên sững người. Ánh mắt lão từ kinh ngạc chuyển sang hoang mang:
– Ngươi… ngươi không thấy đau lòng sao? Đó là sự phản bội! Đó là sự mất mát! Đó là tuyệt vọng!
Diệp Vô Ưu vắt chân chữ ngũ, móc một miếng mồi nhắm từ trong túi ra nhai nhồm nhoàm:
– Tuyệt vọng cái gì chứ? Tiền bối à, lão bị “Overthinking” rồi. Thế gian này vốn dĩ là một vở hài kịch, nếu lão cứ nhìn nó bằng đôi mắt bi kịch thì lão chỉ là diễn viên tồi thôi. Rượu của lão gọi là “Tuyệt Vọng”, nhưng với ta, nó chỉ là thứ nước ép lên men không đủ nồng độ đường. Uống thử rượu của ta đi!
Vô Ưu lấy Tử Kim Yêu Hồ ra, rót một bát đầy. Rượu bên trong óng ánh vàng như mật ong, mùi hương khiến cả Lục Tuyết Dao cũng thấy tâm hồn bỗng dưng bay bổng.
Lão già điên nghi ngờ uống một ngụm. Ngay lập tức, ảo ảnh quanh lão thay đổi. Không còn máu chảy thành sông, không còn phản bội. Lão thấy mình đang ở giữa một cánh đồng hoa, tay cầm đùi gà nướng, bên cạnh là một dàn mỹ nữ đang múa quạt trên nền nhạc EDM sôi động. Một cảm giác tự tại chưa từng có tràn ngập tâm trí lão.
– Đây… đây là cảnh giới gì? – Lão già lẩm bẩm, mặt bắt đầu dại đi vì phê – Sao ta lại thấy vui như vừa trúng độc đắc vậy?
– Đó gọi là “Kệ bà đời ý” – Diệp Vô Ưu dõng dạc nói – Tu tiên không phải để trở thành một khúc gỗ già cỗi gặm nhấm nỗi đau. Tu tiên là để khi cả thế giới khóc, mình vẫn có thể nằm ngủ khò khò trên lưng rùa mà mơ về mỹ tửu. Lão thắng được ta sao? Tâm của lão còn đầy rác, bát rượu của lão mới chỉ là “vi túy” hạng bét!
Lão già điên bỗng nhiên bật khóc tu tu như một đứa trẻ. Lão quỳ rụp xuống, không phải vì sợ, mà vì nhận ra mình đã phí hoài ba trăm năm dưới đáy vực chỉ để nấu ra thứ rượu “u sầu” rẻ tiền.
– Sư phụ! Đại ca! Thần tượng của lòng em! – Lão già bám lấy ống quần Diệp Vô Ưu – Xin hãy nhận của tiểu đệ một lạy! Ngài mới chính là bậc thầy thao túng tâm lý thực thụ! Ngài nấu rượu bằng “Hệ mặt trời”, còn ta nấu bằng “Hố đen vũ trụ”, sao mà so được!
Lục Tuyết Dao đứng hình. Lão Quy cũng há hốc mồm. Cái quái gì đang xảy ra vậy? Một vị cao nhân Ngũ Cảnh vừa bị một tên nát rượu “thao túng” chỉ bằng một bát rượu và mấy câu triết lý dở hơi trên mạng sao?
– Được rồi, miễn lễ, miễn lễ – Diệp Vô Ưu xua tay, bộ dạng như một vị lãnh đạo đi vi thăm cơ sở – Giờ thì cho ta biết, Tửu Tuyền vĩnh cửu nằm ở đâu? Đừng bảo là lão đã uống hết rồi đấy nhé, không là ta bắt lão đền bằng cách đi múa quạt thuê đấy!
Lão già điên vội vàng lau nước mắt, chỉ tay vào bức tường băng phía sau cái chòi:
– Không dám, không dám. Tửu Tuyền nằm sau vách đá đó, nhưng nó có kết giới của Thiên Đạo Minh từ thời cổ đại. Chỉ những kẻ có “Túy Ý” đạt đến cảnh giới Vong Ngã mới có thể cảm nhận được lối vào. Mà đại ca này, em nhìn ngài… hình như ngài sắp đột phá rồi đấy?
Diệp Vô Ưu cảm thấy một luồng nhiệt nóng rực chạy dọc sống lưng. Đúng lúc đó, âm thanh hệ thống lại vang lên:
– Ting! Ký chủ đã thu phục “Kẻ Điên Tự Tại” bằng chiêu trò múa mép. Độ tự tại tăng 200%. Chúc mừng ngài đạt đến cảnh giới Vi Túy đỉnh phong, chỉ thiếu một chút “bia hơi” nữa là lên Cuồng Ca.
Hắn cười ha hả, tay cầm Mặc Ảnh, bước tới vách đá.
– Dao nhi, Lão Quy, chuẩn bị vào “hầm rượu” lớn nhất lịch sử thôi!
Tuy nhiên, nụ cười của hắn chợt khựng lại. Từ trên vách vực cao vút, một mùi hương hoa hồng ma mị đột ngột lan tỏa, át cả mùi rượu nồng nặc dưới đáy sâu.
Một giọng nói ngọt ngào nhưng đầy sát khí vang lên từ phía bóng tối:
– Diệp Vô Ưu, ngươi quả là một kẻ biết hưởng thụ. Ngay cả khi sắp chết cũng phải uống cho đủ bộ sao?
Mị Cơ xuất hiện. Nàng ta không còn vẻ quyến rũ thường ngày mà sát khí bốc lên ngùn ngụt, tay cầm một dải lụa màu máu. Phía sau nàng là mười hai bóng đen của Thiên Đạo sát thủ.
Diệp Vô Ưu thở dài, quay sang nhìn lão già điên đang còn phê rượu:
– Này đệ tử mới nhận, có khách đến quấy rầy bữa tiệc. Lão biết nên làm gì không?
Lão già điên đang hưng phấn vì ảo ảnh mỹ nữ, nghe vậy liền đứng phắt dậy, đôi mắt đục ngầu bỗng chốc trở nên sắc lạnh như kiếm:
– Đứa nào? Đứa nào dám cắt ngang lúc ta đang múa quạt với các nàng thơ? Muốn Tuyệt Vọng thật sự phải không? Để lão già này tiễn các ngươi đi thực tập tại địa ngục!
Cuộc chiến dưới đáy vực chuẩn bị nổ ra, mà Diệp Vô Ưu vẫn còn thong dong rót nốt giọt rượu cuối cùng vào mồm, lẩm bẩm: “Đúng là… lúc đang vui thì cứ hay có mấy cái thông báo quảng cáo hiện lên che mất màn hình. Ghét thật sự!”
Trận đấu đối ẩm đã kết thúc, nhưng trận đấu sinh tử mới chỉ bắt đầu. Dưới ánh trăng mờ nhạt lọt qua khe vực, bóng dáng vị lãng tử say khướt và lão già điên đứng chắn trước Tửu Tuyền, tạo nên một khung cảnh vừa bi tráng, vừa… vô cùng thiếu nghiêm túc.