Túy Ngọa Trường Sinh
Chương 27: Mặc Ảnh rũ bụi

Cập nhật lúc: 2026-06-06 16:47:41 | Lượt xem: 6

**Chương 27: Mặc Ảnh rũ bụi**

Dưới đáy vực Mộ Tuyết Đỉnh, không khí lúc này cô đặc lại, không phải vì linh khí nồng nàn mà là vì… mùi hôi nách của lão già điên kết hợp với hương phấn son rẻ tiền của đám thuộc hạ Mị Cơ. Diệp Vô Ưu che mũi, nấc lên một tiếng rõ to, cảm giác như mình vừa nuốt nhầm một con ruồi vào bụng.

“Mị Cơ tỷ tỷ, lâu ngày không gặp, hình như tỷ lại vừa mới đi dặm lại phấn à? Nhìn mặt tỷ trắng như vôi quét tường thế kia, buổi tối đi đêm chắc không cần dùng linh thạch phát sáng đâu nhỉ?” Diệp Vô Ưu loạng choạng tiến lên một bước, thanh sắt gỉ Mặc Ảnh trong tay hắn quét một vòng dưới đất, tạo ra những âm thanh sột soạt như tiếng cọ nồi.

Mị Cơ nheo đôi mắt sắc lẹm, dải lụa màu máu trên tay nàng ta bắt đầu uốn lượn như một con rắn độc. Nàng ta cười lạnh:
– Miệng lưỡi vẫn trơn tru đấy, nhưng để xem khi đầu ngươi lìa khỏi cổ, cái miệng đó có còn “chill” được thế này không. Mười hai Huyết Vệ, lên cho ta! Cắt lưỡi hắn trước, những bộ phận còn lại mang về làm phân bón cho vườn hoa hồng của ta!

Mười hai bóng đen nghe lệnh, tốc độ nhanh như đám shipper chạy deadline giờ cao điểm, đồng loạt lao vào từ mọi phía. Kiếm quang chớp nháy, sát khí lạnh thấu xương, nhưng Diệp Vô Ưu vẫn đứng đó, mặt đỏ gay, đôi mắt mơ màng như đang chọn món trong thực đơn.

– Ting! Phát hiện 12 đối tượng đang cố tình xâm phạm quyền tự do cá nhân và “không gian nhậu nhẹt” của ký chủ. Hệ thống kích hoạt trạng thái “Phòng thủ thụ động: Bước Chân Say Rượu 4.0”. Lưu ý: Trạng thái này có thể gây ức chế tâm lý cực mạnh cho đối thủ.

Ngay lập tức, Diệp Vô Ưu bắt đầu nhảy… múa. Không, nói đúng hơn là hắn đang thực hiện những động tác né tránh mà đến cả định luật vật lý của Newton cũng phải quỳ xuống xin lỗi. Một tên sát thủ đâm tới, Diệp Vô Ưu bỗng dưng hụt chân, ngã ngửa ra sau, thanh kiếm của đối phương chỉ cách chót mũi hắn 1 milimet. Hắn mượn lực xoay vòng tròn như một con quay lỗi, vô tình vung chân đá thẳng vào “vùng cấm địa” của tên thứ hai.

“Á!” Một tiếng thét vang tận trời mây. Tên sát thủ số 2 ngã quỵ, gương mặt tím tái, linh hồn như vừa bay về phía suối vàng để thực hiện chuyến du lịch dài hạn.

– Wow, chiêu “Hái Đào Trong Say” này sát thương thực sự quá lớn! – Lão Quy trốn trong túi áo Diệp Vô Ưu thò đầu ra cổ vũ, không quên chụp ảnh sống ảo bằng thần thức.

– Câm mồm, Lão Quy! Ngươi không giúp thì thôi, còn dám livestream à? – Diệp Vô Ưu lầm bầm, tay quơ quơ thanh Mặc Ảnh.

Lúc này, Lục Tuyết Dao cũng đã rút Hàn Nguyệt Kiếm ra. Những bông tuyết nhỏ bắt đầu xoay quanh nàng, biến không gian xung quanh thành một cái máy lạnh công nghiệp công suất lớn. Nàng lạnh lùng nhìn Mị Cơ:
– Tà ma ngoại đạo, đừng hòng chạm vào hắn.

Mị Cơ nhếch môi:
– Ôi chao, tiểu tiên nữ băng giá cũng biết bảo vệ nam nhân sao? Tiếc là hôm nay, cả hai ngươi đều phải làm đôi uyên ương dưới suối vàng thôi!

Nói đoạn, Mị Cơ phất tay, dải lụa máu biến ảo thành hàng ngàn sợi chỉ đỏ nhắm thẳng vào Lục Tuyết Dao mà trói tới. Trong khi đó, đám sát thủ còn lại bắt đầu tung ra tuyệt chiêu phối hợp: “Huyết Sát Trận”. Mười một thanh kiếm (trừ thanh niên đã thọt) tạo thành một cái lồng chim khổng lồ đầy sát khí phủ xuống đầu Diệp Vô Ưu.

Hệ thống lại reo vang:
– Cảnh báo! Ký chủ đang gặp nguy hiểm mức độ ‘hết nước chấm’. Đề nghị sử dụng ‘Vốn tự có’. Lưu ý: Mặc Ảnh Kiếm đang biểu lộ sự khinh bỉ vì ký chủ dùng nó để gãi lưng suốt ba chương vừa qua. Độ bền tâm lý của thanh kiếm đang ở mức âm.

Diệp Vô Ưu giật mình, nhìn xuống thanh sắt gỉ trong tay. Lúc này, thanh Mặc Ảnh không còn im lìm nữa. Một tiếng rung nhẹ phát ra từ thân kiếm, sau đó là những tiếng “rắc… rắc…” khô khốc.

– Gì đấy? Sắp gãy à? Đồ Shopee lừa đảo à? – Diệp Vô Ưu trợn mắt.

Nhưng hắn nhầm. Những lớp rỉ sét màu nâu sậm, bám chắc như cao răng lâu năm, bỗng dưng nứt toác ra. Từng mảng, từng mảng một rơi xuống đất, để lộ ra một thứ màu sắc còn đen hơn cả bóng tối dưới đáy vực này. Đó là một màu đen tuyền tuyệt đối, hút lấy mọi ánh sáng xung quanh, sâu thẳm và đầy áp lực.

– Ting! Thanh kiếm Mặc Ảnh đã nghe thấy mùi rượu Cửu Thiên Cam Lộ bốc lên từ lỗ chân lông của ký chủ và quyết định… rũ bùn đứng dậy sáng lòa. Trạng thái ‘Mặc Ảnh Nhất Thủ’ chính thức kích hoạt.

Một luồng kiếm ý cổ xưa, cuồng bạo nhưng lại đầy vẻ thong dong bộc phát. Cả đáy vực bỗng chốc lặng thinh. Tiếng gió ngừng thổi, dải lụa của Mị Cơ bỗng dưng mềm nhũn như bún thiu, đám sát thủ thì cảm thấy như có một tảng đá nghìn cân đang đè lên vai mình.

Diệp Vô Ưu bỗng nhiên đứng thẳng người. Vẻ lôi thôi lếch thếch của hắn vẫn còn đó, nhưng khí chất đã hoàn toàn thay đổi. Hắn cầm thanh kiếm lúc này đã đen bóng như mực, lẩm bẩm:
– Tao cứ tưởng mày là đồ phế thải, ai dè mày là hàng ‘Limited’ à? Được rồi, để xem mày có xứng với danh tiếng ‘Thái Cổ’ không nhé.

Diệp Vô Ưu không dùng chiêu thức phức tạp nào của phái chính thống. Hắn chỉ đơn giản là… vung kiếm như đang quét nhà.

“Một kiếm, tan nát nỗi sầu!”

Một vầng trăng khuyết màu đen từ thanh Mặc Ảnh bay ra. Nó không nhanh, nhưng nó mang theo một quy luật “xóa bỏ” đáng sợ. Vầng trăng đen đi qua đến đâu, không gian ở đó như bị bôi nhọ, xóa sạch mọi dấu vết của linh lực Huyết Nguyệt.

Mười một tên sát thủ chưa kịp hiểu chuyện gì xảy ra thì thanh kiếm trong tay họ đã biến thành bột mịn. Cả đám bị hất văng ra xa như những quả bóng tennis, va vào vách đá phát ra những tiếng “bộp, bộp” nghe rất vui tai.

Mị Cơ tái mặt, dải lụa của nàng ta bị cắt đứt thành từng mảnh nhỏ rơi lả tả như hoa hồng trong ngày lễ tình nhân nhưng phiên bản kinh dị. Nàng ta kinh hoàng thét lên:
– Không thể nào! Đó chỉ là một thanh sắt gỉ! Làm sao có thể mang theo ‘Vô ý chi kiếm’ được?

Lúc này, lão già điên bỗng nhiên vỗ tay bôm bốp:
– Hay! Hay lắm! Đệ tử giỏi lắm! Cái trò rũ bụi này trông nghệ vãi cả đạn! Cho lão già này một chén rượu để ăn mừng coi!

Diệp Vô Ưu nhìn Mị Cơ, môi nhếch lên một nụ cười bất cần đời, thanh Mặc Ảnh trong tay vẫn đang tỏa ra những luồng khí đen u uẩn:
– Mị Cơ tỷ tỷ, ta đã bảo rồi, lúc ta say thì đừng có đến làm phiền. Bây giờ nhìn xem, đồ hiệu của tỷ hỏng hết rồi, phí tiền không?

Nói xong, hắn quay ngoắt lại phía vách đá chỗ Tửu Tuyền, mắt rực sáng. Kiếm ý trong người hắn và linh khí từ suối rượu đang cộng hưởng mãnh liệt. Hắn giơ thanh Mặc Ảnh lên cao, hét lớn:
– Đã đến đây rồi thì… MỞ RA CHO BỐ!

Hắn không chém vào Mị Cơ nữa, mà chém thẳng vào khoảng không gian hư ảo phía trước. Một vết rách đen ngòm xuất hiện giữa không trung, mùi rượu nồng nặc và hương thơm của Tuyết Liên vạn năm ùa ra như một cơn sóng thần.

Mị Cơ thấy thế, trong lòng nảy sinh tham niệm, định dùng chút tàn lực cuối cùng lao vào vết nứt. Thế nhưng, Lão Quy bỗng nhiên từ túi áo vọt ra, biến lớn bằng một cái mâm, xoay vòng vòng như một cái đĩa bay rồi tông thẳng vào ngực Mị Cơ.

– Cút ra! Chỗ này không dành cho những kẻ không biết nhậu! – Lão Quy hét lên bằng giọng khàn đục.

“Bụp!”

Mị Cơ bay thẳng vào vách đá phía đối diện, ngất xỉu tại chỗ với một dấu mai rùa in đậm trên y phục.

Vết nứt không gian bắt đầu thu hẹp. Diệp Vô Ưu nắm lấy tay Lục Tuyết Dao, lôi kéo theo cả lão già điên, lao thẳng vào bên trong.

– Đi thôi! Deadline của chúng ta là uống cạn cái suối này!

Cảnh vật trước mắt họ quay cuồng. Khi ánh sáng ổn định lại, Diệp Vô Ưu cảm thấy chân mình đang đứng trên một mặt phẳng rất lạ… Nó không cứng như đất đá, mà dập dềnh như thạch. Nhìn xuống dưới, hắn suýt nữa thì chảy nước miếng.

Một hang động băng tinh sáng lấp lánh như kim cương, và ở giữa là một hồ nước nhỏ màu xanh lục bảo, tỏa ra những làn sương mờ ảo. Trên mặt hồ, những đóa Tuyết Liên đang nở rộ, mỗi cánh hoa đều trong suốt như pha lê.

– Ting! Chúc mừng ký chủ đã ‘check-in’ thành công tại Tửu Tuyền Vĩnh Cửu – Mộ Tuyết Đỉnh. Phần thưởng: Một vé ‘Uống chùa không giới hạn’. Cảnh báo: Coi chừng ngộ độc thực phẩm vì rượu quá xịn.

Diệp Vô Ưu không thèm quan tâm đến cảnh báo của hệ thống. Hắn quăng thanh Mặc Ảnh qua một bên (khiến thanh kiếm rung lên bần bật vì tức giận), sau đó lấy cái hồ lô Tử Kim Yêu Hồ ra, nhảy ùm xuống hồ rượu.

– Ôi mẹ ơi! Nó ngọt… nó cay… nó sướng đến tận kẽ răng! – Hắn vừa bơi vừa uống, phong thái của một bậc “Túy Kiếm Tiên” bay sạch sành sanh, chỉ còn lại hình ảnh một gã sâu rượu đang chết đuối trong thiên đường.

Lục Tuyết Dao đứng trên bờ, nhìn cảnh tượng này mà chỉ biết đưa tay che trán:
– Ta thật sự… đã đi theo loại người này sao?

Lão già điên thì không nói hai lời, đã lột phăng áo ngoài, định nhảy xuống “thi triển tài năng bơi lội”. May mà Lão Quy kịp thời cắn vào quần lão lôi lại:
– Bình tĩnh lão già! Đừng có tắm trong đó, để cho chủ nhân nhà ta còn thu thập chứ! Rượu này mà dính mồ hôi lão thì hóa thành độc dược à?

Trong khi cả đám đang nháo nhào, thanh Mặc Ảnh bị vứt trên bờ bắt đầu có những biến hóa kỳ lạ. Những dòng rượu từ hồ như có linh tính, hóa thành những sợi chỉ xanh nhạt, bị hút vào thân kiếm đen kịt. Màu đen của kiếm dần dần xuất hiện những hoa văn hình vân mây trắng xóa, đẹp đẽ và huyền ảo.

Hệ thống âm thầm thông báo (mà Diệp Vô Ưu đang mải uống nên không nghe thấy):
– Tiến độ giải ấn Mặc Ảnh Kiếm: 15%… 20%… 30%… Cảnh báo: Nguồn năng lượng quá lớn đang kích hoạt ‘Ký ức ngủ say’ của vũ khí. Chuẩn bị cập nhật nhiệm vụ chính tuyến: ‘Sư phụ và Bí mật hũ rượu vỡ’.

Cùng lúc đó, tại cung điện nguy nga của Thiên Đạo Minh, Minh Chủ Lệ Thiên Hành đang ngồi thiền bỗng mở choàng mắt. Một luồng uy áp đáng sợ khiến toàn bộ lính canh xung quanh quỳ sụp xuống.

– Mặc Ảnh… cuối cùng cũng đã thức tỉnh một phần rồi sao? Diệp Vô Ưu, ngươi đúng là một con chuột nhắt may mắn. Nhưng suối rượu đó, không phải là thứ để ngươi uống chơi đâu. Nó là cái bẫy của ta dành cho ngươi.

Nụ cười trên môi Lệ Thiên Hành lạnh lẽo như sương muối Mộ Tuyết Đỉnh.

Quay trở lại trong hang động, Diệp Vô Ưu lúc này đã uống đến mức mắt nổ đom đóm. Hắn bỗng nhiên đứng dậy giữa hồ rượu, vung tay múa chân:
– Dao nhi! Ta thấy… ta thấy có rất nhiều tiên nữ đang bay quanh đây! Ô, sao có một tiên nữ trông giống hệt nàng mà lại đang… cầm cây chổi lông gà định đánh ta thế kia?

Lục Tuyết Dao nghiến răng, tay siết chặt chuôi kiếm:
– Diệp… Vô… Ưu! Ngươi nhìn cho kỹ, đó là ảo giác do ‘Tửu Sát’ tạo ra đấy! Tỉnh lại mau, nếu không ta sẽ cho ngươi đông đá tại chỗ này luôn!

Nhưng Diệp Vô Ưu đã hoàn toàn mất kiểm soát. Trạng thái “Vong Ngã” (Quên mất bản thân) đang đến một cách không ngờ tới nhất. Hắn cầm hồ lô, lơ lửng trên mặt nước, bắt đầu thực hiện những chiêu thức kiếm pháp mà đến chính sư phụ Tửu Lão Nhân cũng chưa từng dạy.

Đây là kiếm pháp của chính hắn. Kiếm pháp sinh ra từ sự say khướt và khao khát tự do.

– Một kiếm chém đứt nhân duyên, một kiếm chém tan xiềng xích! Thiên địa là gì? Rượu ngon mới là nhất! – Hắn gào lên, thanh Mặc Ảnh tự bay vào tay hắn.

Một luồng ánh sáng chói lòa bùng nổ trong hang động. Sự tự tại của Diệp Vô Ưu vào giây phút này đã chạm đến một ngưỡng cửa mới. Cảnh giới của hắn từ Vi Túy đỉnh phong bắt đầu rung chuyển, rạn nứt…

– Ting! Chúc mừng ký chủ đột phá cảnh giới Tam Cảnh – Cuồng Ca! Chức năng mới: ‘Hát rong trấn áp đối thủ’ đã mở. Chúc ký chủ có những giờ phút karaoke vui vẻ!

Diệp Vô Ưu cười điên dại, thanh kiếm Mặc Ảnh trên tay hắn lúc này rũ sạch lớp vỏ u tối cuối cùng, lộ ra bản chất thật: Một thanh kiếm có màu như mực đen nhưng lại trong suốt như ngọc lục bảo.

Hành trình lãng tử, giờ mới chính thức bước vào chương “đại loạn”. Bởi vì khi kẻ say bắt đầu hát, cả thế giới đều phải đeo tai nghe chống ồn, hoặc là… sụp đổ.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8