Túy Ngọa Trường Sinh
Chương 4: Thanh sắt gỉ Mặc Ảnh

Cập nhật lúc: 2026-06-06 16:22:40 | Lượt xem: 7

**CHƯƠNG 4: THANH SẮT GỈ MẶC ẢNH**

Ánh nắng ban mai tại ngoại vi Thiên Đạo Minh không mang lại cảm giác ấm áp của tiên gia, mà giống như một gậy bóng chày nện thẳng vào đại não của Diệp Vô Ưu.

Gã lầm bầm chửi thề một tiếng, cố gắng mở đôi mắt kèm nhèm đầy gỉ để nhìn thế giới. Đầu gã đau như thể vừa có một đám voi rừng nhảy disco bên trong. Ký ức về đêm qua hiện về như những thước phim quay chậm bị lỗi frame: Một đám Ma tu khóc lóc thảm thiết, một quán trọ tan hoang, và hình như… gã còn nhìn thấy “crush quốc dân” Lục Tuyết Dao đứng hóng hớt trên ngọn cây?

— Chắc là ảo giác thôi. — Diệp Vô Ưu xoa xoa thái dương — Một mỹ nhân băng thanh ngọc khiết như nàng ta sao có thể đi rình mò một tên lãng tử uống rượu lậu như mình được? Chắc chắn là do vị của loại rượu Ma giáo kia quá “phê”, khiến mình nảy sinh ảo tưởng về tình yêu.

【Hệ thống: Thông báo, ký chủ vừa trải qua trạng thái “Tửu Hậu Thất Đức”. Độ liêm sỉ hiện tại: -100 điểm. Chúc mừng bạn đã hoàn thành thành tựu: “Kẻ phá hoại quán trọ bậc thầy”. Phần thưởng: Một miếng dán giảm đau hạ sốt của thế kỷ 21 và một voucher giảm giá 5% tại… chuỗi tiệm cầm đồ toàn quốc.】

— Đồ Hệ thống vô sỉ! — Diệp Vô Ưu mắng thầm trong lòng — Ta vừa dẹp loạn cứu dân, ngươi không thưởng công pháp, không thưởng linh thạch, lại cho cái voucher cầm đồ? Ngươi muốn ta phá sản thật à?

— Ông chủ, ông thôi càu nhàu đi. — Tiếng của Lão Quy vang lên đầy mệt mỏi từ phía dưới — Cái bao tải chiến lợi phẩm đêm qua ông ném cho tôi nặng chết đi được. Tôi là rùa linh vật, không phải shipper công nghệ chuyên chở hàng quá khổ. Nếu ông không tăng lương, tôi sẽ đình công, biến nhỏ lại rồi chui vào hồ lô của ông trốn biệt tích cho xem.

Diệp Vô Ưu cúi xuống nhìn con rùa đang bò lồm cồm dưới chân. Hiện tại Lão Quy đang ở kích cỡ một chiếc xe rùa (đúng nghĩa đen), trên lưng cõng một bao tải lỉnh kỉnh những đồng bạc lẻ, trang sức cũ và mấy miếng linh thạch phẩm cấp thấp mà Diệp Vô Ưu “vơ vét” được từ đám Ma tu.

Gã vỗ vỗ vào cái mai rùa, cười nịnh nọt:
— Lão Quy à, chúng ta là cộng sự, là huynh đệ vào sinh ra tử. Đợi vào đến Thiên Đạo Thành, ta sẽ mua cho ngươi loại rêu xanh xịn nhất, loại có tẩm thêm linh khí ấy. Giờ thì gắng gượng chút đi, sắp đến trạm kiểm soát rồi.

Phía trước họ, con đường mòn dẫn vào cửa ngõ phía Nam của Thiên Đạo Minh bị chặn ngang bởi một cái trạm gác lụp xụp. Đây không phải trạm của chính quyền, mà là của “Đại Bàng Hội” — một băng nhóm lưu manh địa phương chuyên bắt chẹt khách bộ hành.

Đứng chắn đường là bốn gã thanh niên, đứa thì xăm trổ đầy mình, đứa thì vác đại đao gỉ sét, khuôn mặt ai nấy đều viết rõ bốn chữ: “Ta là phản diện”.

Kẻ cầm đầu, một gã đô con có vết sẹo chạy dọc mặt, khịt mũi một cái, đưa thanh đao ra chặn đầu Lão Quy:
— Ê! Thằng cha say xỉn cưỡi rùa kia, đứng lại!

Diệp Vô Ưu ngáp một cái dài đến mức suýt sái quai hàm, tay quờ quạng lấy cái hồ lô uống thêm một ngụm “rượu chữa cháy” buổi sáng, rồi liếc mắt nhìn gã sẹo:
— Chuyện gì thế đồng chí? Trạm thu phí không dừng à? Ta không có dán thẻ Etag đâu nhé.

Gã sẹo ngơ ngác mất ba giây vì thuật ngữ hiện đại của Diệp Vô Ưu, sau đó nổi giận đập đao xuống đất:
— Nói nhảm cái gì! Muốn qua con lộ này để vào Thiên Đạo Minh, mỗi người phải nộp mười linh thạch hạ phẩm. Còn con rùa này… tính là hành lý quá khổ, thêm năm linh thạch nữa!

Lão Quy nghe thấy thế liền thu cổ vào mai, lầm bầm: “Mẹ kiếp, đến rùa mà nó cũng không tha. Chủ nhân, đập nó đi!”

Diệp Vô Ưu nặn ra một nụ cười khổ, vỗ vỗ vào cái bao tải trên lưng rùa:
— Đại ca ơi, nhìn tôi giống người có tiền không? Bộ đồ hỷ phục này tôi nhặt từ đám cưới bị hủy của người ta đấy. Nghèo đến mức con rùa cũng phải nhịn ăn để cõng tôi đây này.

Gã sẹo nheo mắt nhìn cái bao tải trên lưng Lão Quy, mắt lóe lên tia tham lam:
— Nghèo mà trong bao tải phát ra tiếng ‘keng keng’ của kim loại à? Mau mở ra cho đại gia kiểm tra! Nếu là hàng lậu, bọn ta sẽ tịch thu theo quy định của… luật rừng!

Ba tên đàn em còn lại bắt đầu cười hô hố, bao vây lấy Diệp Vô Ưu. Một tên trong đó, mặt gầy như khỉ, chỉ vào thanh sắt gỉ bên hông gã:
— Nhìn kìa đại ca, hắn còn mang theo một thanh sắt vụn. Chắc là mới nhặt ở bãi rác về để bán ve chai đây mà.

Diệp Vô Ưu nhìn xuống thanh Mặc Ảnh. Nói thật, nếu không phải là truyền nhân duy nhất của Túy Tiên Quyết, chính gã cũng sẽ đem thanh kiếm này đi đổi lấy một cân thịt chó. Nó dài khoảng ba thước, không vỏ, đen thui thủi, trên thân đầy những vết sứt mẻ và lớp gỉ đồng dày đặc đến mức người ta tưởng nó là một mẩu cây khô bị cháy đen.

— Ồ, các ngươi nói thanh này à? — Diệp Vô Ưu rút thanh sắt ra, cầm lỏng lẻo trong tay — Đây là “Mặc Ảnh”, thanh tiên kiếm cực phẩm có thể chém đứt cả hư không, xoay chuyển càn khôn đấy. Có điều… hôm nay nó đang bị “vôi hóa cột sống”, không muốn ra khỏi vỏ cho lắm.

— Ha ha ha! Cực phẩm kiếm? — Gã sẹo cười ngặt nghẽo — Nếu cái đống sắt vụn đó là tiên kiếm, thì con đao gỉ của ta chính là Đồ Long Đao rồi! Thôi, không nhảm nhí nữa, nộp bao tải ra, không thì ta băm ngươi thành nhân bánh bao!

【Hệ thống: Kích hoạt nhiệm vụ ngẫu nhiên: “Dạy bảo những tâm hồn lạc lối”.
Yêu cầu: Sử dụng thanh sắt gỉ Mặc Ảnh dọa lui đối thủ mà không được làm rách quần áo của mình (vì bạn không có bộ thứ hai để thay).
Phần thưởng: 20 điểm Túy Ý và một lọ “Dầu gió Trường Sinh” có tác dụng làm tỉnh rượu cấp tốc.】

— Được thôi, là các ngươi ép ta nhé. — Diệp Vô Ưu thở dài, gã lảo đảo bước xuống từ lưng rùa.

Mỗi bước đi của gã đều loạng choạng như thể mặt đất đang rung chuyển cấp độ 7. Đôi mắt Diệp Vô Ưu đột nhiên trở nên mơ màng, một luồng tửu khí nồng nặc phát ra từ lỗ chân lông, tạo thành một tầng sương mù mỏng bao quanh cơ thể.

— Túy Quyền? Không, đây là… Túy Kiếm! — Diệp Vô Ưu lầm bầm.

Gã giơ thanh sắt gỉ lên, tư thế cực kỳ thiếu chuyên nghiệp, cứ như đang cầm gậy để khều rác.

— Đừng có làm bộ làm tịch! Chết đi! — Gã sẹo vung đại đao chém xuống.

“Keng!”

Một tiếng vang khô khốc. Thanh đại đao sắc lẹm của gã sẹo chém trúng thanh sắt gỉ Mặc Ảnh. Điều kỳ quái là thanh sắt không hề gãy, trái lại, thanh đại đao của gã sẹo mẻ mất một miếng lớn bằng cái móng tay.

Gã sẹo trợn mắt nhìn vũ khí của mình:
— Cái gì? Sắt vụn của ngươi cứng thế sao?

— Đã bảo là nó bị vôi hóa mà, canxi nhiều lắm. — Diệp Vô Ưu cười hì hì.

Đột nhiên, gã khẽ rung cổ tay. Một động tác nhìn qua thì thấy cực kỳ chậm chạp, nhưng trong mắt những cao thủ thực thụ (nếu có ai ở đó), họ sẽ thấy quỹ đạo của thanh kiếm biến ảo vô cùng, như một dòng rượu nồng chảy lách qua những khe đá.

“Vút! Vút! Vút!”

Thanh sắt gỉ vẽ lên không trung những đường cong kỳ dị. Diệp Vô Ưu không chém vào người họ, mà gã chỉ… quơ quơ.

— Á! Tóc của tôi! — Tên mặt khỉ hét lên. Chùm tóc đuôi ngựa trên đầu hắn biến mất lúc nào không hay, để lại một cái đầu hói trơ trụi bóng loáng như quả dừa khô.

— Ôi mẹ ơi! Quần của đại ca! — Một tên đàn em khác kêu thảm thiết.

Gã sẹo giật mình nhìn xuống, cái quần dài của gã đã bị xẻ thành từng sợi tua rua, bay phấp phới trong gió, để lộ ra cái quần đùi màu đỏ thắm có in hình… những nụ hoa mẫu đơn.

— Các ngươi thấy chưa? — Diệp Vô Ưu tựa người vào thanh sắt gỉ, thở hắt ra hơi rượu — Ta đã bảo là “Mặc Ảnh” đang cáu kỉnh mà. Nó không thích ai chê nó xấu đâu. Đặc biệt là những kẻ mặc quần đùi hoa mẫu đơn đi làm cướp. Thẩm mỹ của đại ca thực sự làm thanh kiếm của ta cảm thấy bị xúc phạm.

Gã sẹo vừa thẹn vừa sợ. Gã rõ ràng không cảm thấy bất kỳ linh lực nào dao động mạnh mẽ, nhưng tốc độ của cái thanh sắt gỉ kia vượt xa tầm mắt của gã. Cứ như thể thời gian quanh gã lãng tử này bị bóp méo, hoặc là… gã quá nhanh đến mức trở thành tự nhiên.

— Ngươi… ngươi là ai? — Gã sẹo lắp bắp, tay che cái quần đùi hoa lại.

— Ta chỉ là một kẻ đi tìm rượu thôi. — Diệp Vô Ưu giơ thanh Mặc Ảnh lên cao, chỉ thẳng vào mặt gã sẹo.

Lúc này, một điều kỳ diệu xảy ra. Từ những khe nứt trên lớp gỉ sắt đen ngòm, một luồng kiếm ý đen sẫm, sâu thẳm như mực từ thời thái cổ khẽ rỉ ra. Nó không sắc lẹm như kiếm của Lục Tuyết Dao, mà nó mang theo một áp lực trầm mặc, giống như đại dương đen ngòm đang rình rập nhấn chìm vạn vật.

Không gian xung quanh đột nhiên trở nên lạnh lẽo. Những tiếng thì thầm thần bí vang lên trong đầu bốn tên cướp, khiến chúng cảm thấy như mình đang đứng trước một con quái vật cổ xưa vừa thức giấc và đang… nhìn chúng với ánh mắt khinh bỉ vì chúng quá nghèo.

【Hệ thống: Cảnh báo! “Mặc Ảnh” đang có dấu hiệu tỉnh giấc do ngửi thấy mùi vị của sự ngu ngốc quá nồng nặc. Ký chủ hãy mau chóng trấn áp, nếu không nó sẽ chém đứt cái trạm thu phí này và cả dãy núi phía sau đấy!】

— Thôi thôi, ngủ đi em yêu! — Diệp Vô Ưu vội vàng vỗ vỗ lên thân kiếm, lầm bầm — Chưa đến lúc, chưa đến lúc đâu. Chúng ta còn phải để dành sức đi trộm Cửu Thiên Cam Lộ nữa.

Áp lực đen tối biến mất nhanh như khi nó xuất hiện. Diệp Vô Ưu lại trở về dáng vẻ gã say xỉn, lười biếng.

— Sao? Có muốn thu tiền rùa nữa không? — Gã nhe răng cười, để lộ hàm răng trắng sáng (ưu điểm duy nhất của việc tu tiên là không bao giờ bị sâu răng).

— Không… không dám! Đại hiệp xin mời đi trước! Tiền… tiền của đại hiệp bọn em cũng không dám lấy, thậm chí… đây là chút tấm lòng của bọn em, mời đại hiệp uống rượu!

Gã sẹo run rẩy móc ra hai viên linh thạch hạ phẩm cuối cùng, run cầm cập đưa cho Diệp Vô Ưu.

Diệp Vô Ưu không hề khách sáo, giật lấy hai viên linh thạch rồi ném lên lưng Lão Quy:
— Được, biết sai mà sửa là tốt. Lần sau làm cướp thì chọn cái quần nào ngầu một chút, mặc mẫu đơn nhìn yếu đuối lắm. Lão Quy, đi thôi!

Lão Quy hứ một tiếng, lầm lầm lì lì bò qua trạm gác. Bốn tên lưu manh đứng như trời trồng, nhìn bóng lưng gã lãng tử khuất dần trong làn sương buổi sớm.

Khi đã đi xa, Lão Quy mới cất tiếng:
— Ông chủ, ông chơi hơi ác đấy. Dùng Mặc Ảnh để gọt tóc với xẻ quần bọn tép riu, nếu sư phụ ông mà biết được, chắc ông già ấy sẽ sống lại để bóp cổ ông.

— Sư phụ ta ấy à? — Diệp Vô Ưu lại ngửa cổ uống một ngụm rượu, đôi mắt hơi đỏ — Ông ấy sẽ khen ta tiết kiệm kiếm khí. Kiếm dùng để chém người là hạ sách, dùng để dọa người cho họ tỉnh ngộ mới là trung sách, còn dùng để đổi lấy linh thạch mua rượu… đó mới là thượng sách của thượng sách!

Gã cúi xuống nhìn thanh sắt gỉ trong tay. Những vết gỉ có vẻ như mờ đi một chút sau màn “tấu hài” vừa rồi.

— Mặc Ảnh à Mặc Ảnh, ngươi cũng thấy đó đói lắm rồi đúng không? Đợi đi, khi chúng ta trộm được Cửu Thiên Cam Lộ, ta sẽ cho ngươi tắm rượu một trận đã đời.

Thanh kiếm khẽ rung lên một nhịp nhẹ nhàng, cứ như nó đang đáp lại lời hứa của gã chủ nhân dở hơi.

【Hệ thống: Nhiệm vụ hoàn thành! Bạn nhận được 20 điểm Túy Ý và “Dầu gió Trường Sinh”. Gợi ý: Đừng dùng dầu gió này làm đồ nhắm rượu, sẽ cay mắt lắm đấy.】

— Ta không có ngu! — Diệp Vô Ưu mắng — Bây giờ, tiến thẳng vào Thiên Đạo Thành! Hội Thưởng Tửu ơi, anh đến đây!

Trên lưng con rùa đang bò lờ đờ, tiếng hát nghêu ngao lại vang lên, đánh thức cả một vùng rừng núi vốn đang yên tĩnh:

“Thiên hạ anh hùng ai không say?
Trình cướp như ngươi thật là hay!
Mẫu đơn khoe sắc trên quần đùi,
Thôi về đi cấy, sớm cùng ngày…”

Tại Thiên Đạo Thành cách đó không xa, Lục Tuyết Dao đang ngồi trong một trà lâu sang trọng, đôi lông mày thanh tú đột nhiên giật liên hồi. Nàng cảm thấy một điềm báo chẳng lành, cứ như thể sắp có một cơn bão mang mùi rượu rẻ tiền quét qua cái thành phố kỷ luật nhất thế giới này.

Nàng nắm chặt chuôi kiếm Hàn Nguyệt, lẩm bẩm:
— Diệp Vô Ưu… tốt nhất là ngươi đừng có gây chuyện ở đây. Nếu không, ta sẽ không chỉ đuổi ngươi đi, mà sẽ đóng băng cái hồ lô của ngươi suốt đời!

Gió thổi qua, mang theo mùi vị nồng nàn của tửu châu, hòa quyện với cái mùi gỉ sắt lạnh lẽo từ một thanh kiếm sắp sửa chấn động thiên hạ. Cuộc chơi ở Thiên Đạo Minh, giờ mới thực sự bắt đầu.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8