Túy Ngọa Trường SinhChương 3: Một chén tống biệt
**CHƯƠNG 3: MỘT CHÉN TỐNG BIỆT**
Trên con đường mòn dẫn đến biên cảnh Thiên Đạo Minh, mây mù giăng lối, tiếng gió rít qua khe núi nghe như tiếng ai oán của mấy con nợ đang tìm Diệp Vô Ưu đòi tiền. Nhưng thực tế, tiếng kêu thảm thiết nhất lại phát ra từ phía dưới mông gã.
“Này! Ta là Huyền Vũ hậu duệ! Là Linh thú thượng cổ! Không phải là cái bình xịt muỗi chạy bằng cồn! Diệp Vô Ưu, ngươi có còn tính người không hả? Ngươi đổ rượu vào mai ta để làm nhiên liệu, ngươi có biết là nó nóng mông lắm không?”
Lão Quy vừa bơi trong không trung với tốc độ của một con phản lực lỗi thời, vừa không ngừng lải nhải. Luồng khói từ phía đuôi nó tỏa ra không chỉ có mùi hỏa tiễn, mà còn nồng nặc mùi rượu gạo rẻ tiền, khiến chim chóc bay ngang qua cũng phải say xỉn mà đâm sầm vào vách đá.
Diệp Vô Ưu nằm ườn trên lưng rùa, tay đung đưa cái hồ lô rỗng tuếch, vẻ mặt như thể cả thế giới vừa nợ gã một lời xin lỗi. Gã thở dài, giọng điệu tràn đầy sự “trầm cảm” của một con nghiện hết thuốc:
— Lão Quy à, ngươi phải hiểu cho ta. Rượu là linh hồn, là xăng cộ của cuộc đời. Ta hết rượu rồi, tâm hồn ta đang khô héo như cái ví của ta vậy. Nếu không dùng chút rượu cuối này kích hoạt kinh mạch cho ngươi, hai ta chắc giờ này vẫn đang đi bộ dưỡng sinh ở biên giới quá.
Gã nhìn vào cái hồ lô Tử Kim, chỉ còn đúng một giọt rượu đọng lại nơi đáy. Đây là loại “Mặc Tửu” cực phẩm mà gã chắt chiu từ năm ngoái, dự định để dành cho những dịp trọng đại như… sinh nhật con mèo hàng xóm chẳng hạn.
【Thông báo từ Hệ thống: Cảnh báo! Nồng độ cồn trong máu ký chủ đang giảm xuống mức báo động. Trạng thái “Vô Ưu” đang dần bị thay thế bởi trạng thái “Thanh Tỉnh Nhục Nhã” (Lúc tỉnh táo sẽ nhận ra mình nghèo và bị truy nã).】
— Im đi cái đồ Hệ thống vô tri! — Diệp Vô Ưu lầm bầm — Ta mà tỉnh táo lại là ta sẽ nhớ ra mình đang nợ hơn ba ngàn linh thạch tiền rượu ở Phượng Lạc Trấn. Ta không muốn đối mặt với thực tế nghiệt ngã đó!
Đúng lúc gã đang định “vắt chày ra nước”, cố liếm nốt giọt rượu cuối cùng, thì mũi gã chợt giần giật. Một mùi hương kỳ lạ xộc tới. Nó không phải mùi cỏ cây, cũng chẳng phải mùi mồ hôi của Lão Quy, mà là một mùi hương ngọt lịm, nồng nàn như mật đào ủ lâu năm, len lỏi qua từng thớ thịt.
— Ối giồi ôi, mùi rượu! — Diệp Vô Ưu bật dậy như lò xo, đôi mắt vốn lờ đờ vì thiếu cồn bỗng sáng rực lên như đèn pha ô tô — Lão Quy! Phanh lại! Phía trước có biến! À không, phía trước có rượu!
Cách đó không xa, giữa rừng cây âm u, hiện ra một tửu quán nhỏ xinh xắn với lồng đèn đỏ treo cao, bảng hiệu ghi ba chữ mềm mại: “Bỉ Ngạn Quán”.
Giữa rừng hoang mông quạnh lại mọc ra một cái quán sang xịn mịn như resort năm sao, chỉ cần người có chỉ số thông minh trên mức học sinh tiểu học cũng nhận ra có điều bất thường. Nhưng với Diệp Vô Ưu, gã chỉ thấy một dòng chữ chạy bằng đèn LED trong đầu: “FREE DRINKS”.
— Chủ quán đâu? Có khách quý ghé thăm! Khách quý này tuy không có tiền, nhưng có một tấm lòng chân thành muốn… uống chực! — Diệp Vô Ưu nhảy xuống lưng rùa, loạng choạng bước vào.
Lão Quy thu nhỏ lại, rúc vào túi áo gã, run cầm cập:
— Đồ ngu! Ma khí nồng nặc thế này mà ngươi bảo là quán rượu? Đây rõ ràng là ảo thuật của đám Ma tu để lừa tình lừa tiền mấy gã lãng tử thừa hormon như ngươi đấy!
Vừa dứt lời, từ trong quán bước ra một thiếu nữ đẹp đến mức làm người ta nghẹt thở. Nàng khoác trên mình lớp lụa mỏng manh, vai trần gợi cảm, đôi mắt lúng liếng như chứa cả bầu trời xuân. Nàng mỉm cười, giọng nói ngọt như mía lùi:
— Vị công tử này, trời tối đường trơn, sao không ghé vào đây dùng một chén rượu nồng, sưởi ấm con tim cô đơn?
Diệp Vô Ưu đứng ngây người ra nhìn. Lão Quy thở dài: “Xong, tên này sập bẫy rồi. Chuẩn bị tinh thần bị mổ bụng lấy nội đan đi con trai.”
Nhưng Diệp Vô Ưu lại thốt lên một câu khiến cô nàng mỹ nữ suýt tí nữa ngã ngửa:
— Cô nương, rượu của cô… có tính phí VAT không? Hay là có chương trình khuyến mãi “uống một tặng mười” cho người có gương mặt đẹp trai nhưng ví tiền bị lỗi kỹ thuật không?
Cô nàng khựng lại một giây, rồi che miệng cười khúc khích, tỏa ra một làn hương mê hồn:
— Công tử thật vui tính. Chỉ cần công tử uống cạn vò “Túy Mộng Hồn” này, mọi thứ ở đây đều là của ngài.
Nàng bưng ra một vò rượu bằng sứ trắng, hương thơm bốc lên khiến không gian xung quanh bắt đầu vặn xoắn. Đây chính là “Túy Mộng Hồn” – tuyệt kỹ của phái Huyết Nguyệt. Chỉ cần nhấp một ngụm, tu sĩ sẽ rơi vào ảo giác cực lạc, thấy mình trở thành Thiên Đế, thống trị thế giới, sau đó bị Ma tu hút sạch tu vi trong khi đang cười ngu ngơ.
Diệp Vô Ưu cầm vò rượu lên, hít một hơi thật sâu. Gã nhìn xoáy vào đôi mắt ma mị của cô gái.
【Hệ thống cảnh báo: Phát hiện ảo thuật cấp cao “Mị hoặc nhân tâm”. Ký chủ sắp bị đưa vào kịch bản “Gia đình cực phẩm: Chồng tiên hiệp, vợ Ma nữ”. Đề nghị tỉnh táo!】
— Rượu ngon… — Diệp Vô Ưu lẩm bẩm.
Cô gái đắc thắng nghĩ thầm: *Thêm một tên thiên tài tu tiên nữa rụng nụ. Nhìn cái bộ dạng lôi thôi này, chắc hẳn linh lực nồng đậm lắm đây.*
“Ực… ực… ực…”
Diệp Vô Ưu tu một hơi sạch bách nửa vò rượu độc. Cô gái chờ đợi nhìn gã ngã xuống. Một giây, hai giây… mười giây trôi qua.
Diệp Vô Ưu bỗng đặt mạnh vò rượu xuống bàn, mặt đỏ gay, nhưng ánh mắt lại tỉnh bơ:
— Rượu này… — Gã nấc một cái rõ to — Có quá nhiều phẩm màu nhân tạo và chất bảo quản! Cô nương, cô làm ăn không có tâm gì cả. Cồn thì ít, hương liệu thì nhiều. Uống vào chỉ thấy buồn nôn chứ chẳng thấy lên mây gì cả.
Cô gái há hốc mồm:
— Ngươi… sao ngươi không trúng độc? Sao ngươi chưa mơ thấy mình làm vua?
— Mơ làm vua làm gì cho mệt hả cô nương? — Diệp Vô Ưu cười hì hì, ghé sát mặt lại — Làm vua phải phê duyệt tấu chương, phải quản lý hậu cung đau hết cả thủ. Ta chỉ muốn làm người say thôi. Mà rượu của cô, không đủ tầm làm ta say.
Vừa nói, gã vừa vỗ tay một cái. Bỗng nhiên, khung cảnh lầu xanh gác tía bỗng rung chuyển. Những cây cột chạm rồng hóa thành những khúc xương khô hôi hám, cô mỹ nữ xinh đẹp dần biến thành một mụ già da dẻ nhăn nheo, mắt xanh lè như quỷ hỏa.
Đây chính là Mị Cơ – thuộc hạ của Huyết Nguyệt Nương Tử. Mụ gào lên kinh tởm:
— Thằng ranh con! Ngươi dám phá hủy ảo cảnh của lão nương? Ngươi dùng thứ gì mà có thể kháng được “Túy Mộng Hồn”?
Lão Quy lúc này mới thò đầu ra, cười khinh bỉ:
— Bà già ạ, bà mang rượu thuốc ra lừa một thằng uống rượu thay nước lọc, bà không thấy mình hơi bị “out trình” à? Với hắn, loại rượu độc này chỉ tương đương với… trà đá pha đường thôi!
Diệp Vô Ưu lắc đầu ngao ngán, rút thanh sắt gỉ Mặc Ảnh từ sau lưng ra. Thanh kiếm trông như một cái que cời lò, chẳng có lấy một chút hào quang của tiên kiếm.
— Ta vốn định đi ngang qua một cách bình yên, nhưng bà chị lại mang hàng giả ra lừa khách. Sư phụ ta dạy, gặp rượu ngon phải tạ ơn, gặp rượu dở… phải đập quán.
Mị Cơ rú lên, móng tay dài ra sắc lẹm, lao vào Diệp Vô Ưu:
— Chết đi!
Diệp Vô Ưu bỗng nhiên lảo đảo, bước chân gã bước theo một quỹ đạo cực kỳ “ziczac”, giống như một người đang nhảy disco trên nền nhạc sàn nhưng bị mất điện nửa chừng.
“Túy Kiếm Thức thứ nhất: Nhất Chén Tống Biệt!”
Gã không đâm, không chém, mà chỉ cầm thanh kiếm sắt gỉ… quạt một cái. Một luồng linh lực nồng nặc mùi cồn bắn ra. Mị Cơ cảm thấy đầu óc quay cuồng, mụ vốn là kẻ chuyên đi gây ảo giác cho người khác, giờ đây lại thấy cả thế gian đang quay như chong chóng.
— Ơ… sao sàn nhà lại nhảy múa thế này? — Mị Cơ lảm nhảm, chân tay bủn rủn, rồi gục xuống nôn thốc nôn tháo. Mụ không bị thương bởi kiếm khí, mụ bị “say gián tiếp”!
Diệp Vô Ưu thở phào, tra kiếm vào vỏ (thực ra là dắt vào thắt lưng bằng vải thô). Gã cầm lấy vò rượu cuối cùng của mình — cái vò nhỏ bằng lòng bàn tay mà gã định dành cho “dịp trọng đại”.
— Thôi thì, hôm nay dùng nó để “tống biệt” cái quán rác rưởi này vậy.
Gã mở nắp vò. Một luồng ánh sáng dịu nhẹ lan tỏa, át đi toàn bộ ma khí xung quanh. Đây là “Hồi Đầu Tửu”, loại rượu mà sư phụ gã chỉ nấu đúng ba vò trong đời.
Diệp Vô Ưu nâng chén, hướng về phía hư không, tư thái bỗng trở nên trang nghiêm lạ thường. Gã uống cạn trong một hơi.
【Hệ thống: Ký chủ sử dụng vật phẩm cực phẩm “Hồi Đầu Tửu”. Kích hoạt kỹ năng bị động: Túy Nhãn Khán Thiên Hạ (Mắt say nhìn thấu thiên hạ).】
Trong mắt Diệp Vô Ưu lúc này, toàn bộ khu rừng không còn là những cái cây khô héo, mà là một mạng lưới những dòng chảy năng lượng màu đen của Ma giáo. Gã nhìn thấy sâu trong hang động sau quán trọ là một nhóm Ma tu đang vây quanh một trận pháp để hiến tế những người bộ hành.
— Á à, thì ra là một cái ổ “đa cấp” chuyên hút máu người qua đường à? — Diệp Vô Ưu cười nhạt, hơi rượu phun ra hóa thành hàng ngàn sợi tơ kiếm mảnh như sợi tóc — Lão Quy, chuẩn bị thu dọn chiến trường. Hôm nay ta sẽ cho tụi nó biết, rượu của Diệp Vô Ưu này, không dễ uống đâu!
Gã bước một bước, hình bóng biến mất. Một lát sau, từ trong hang động phát ra những tiếng kêu quái dị:
— Cứu với! Có thằng điên vừa múa vừa hát vào đánh tụi mình!
— Hắn không dùng kiếm khí! Hắn dùng hơi men làm tụi mình chóng mặt quá!
— Đại ca ơi, em chưa uống mà em say rồi! Oẹ…
Lão Quy ngồi bên ngoài, nhìn những luồng ánh sáng màu tím của Ma khí bị đánh tan nát bởi những vệt sáng lờ mờ màu rượu. Nó tặc lưỡi:
— Đúng là kẻ không sợ chết không bằng kẻ… không sợ say. Cái gã này, mỗi lần hết rượu là lại làm loạn một phen.
Chưa đầy mười phút sau, Diệp Vô Ưu bước ra, tay xách theo một bao tải đầy linh thạch và quan trọng nhất là… vài vò linh tửu “xịn” mà đám Ma tu cất giấu để dùng riêng.
Gã ném bao tải lên lưng Lão Quy:
— Chia năm xẻ bảy nhé. Chỗ này đủ để chúng ta trả nợ và mua thêm vé V.I.P vào hội Thưởng Tửu ở Thiên Đạo Minh rồi đấy.
【Hệ thống: Chúc mừng ký chủ tiêu diệt ổ nhóm Ma tu, giải cứu 10 “gà con” sắp bị thịt. Danh vọng giang hồ tăng 5 điểm. Độ hảo cảm của các tiểu thương tửu lâu trong bán kính 100 dặm: Giảm 10 điểm (Vì họ sợ ngươi có tiền sẽ đến uống nợ tiếp).】
— Đồ Hệ thống hẹp hòi! — Diệp Vô Ưu mắng — Ta là người có tự trọng, khi nào có tiền ta sẽ trả… hoặc là quỵt tiếp, tùy tâm trạng.
Gã ngửa cổ uống một ngụm rượu vừa cướp được, khẽ nhăn mặt:
— Rượu Ma giáo đúng là hơi chát, nhưng thôi, trong cơn vã thì nước cống cũng hóa thành sâm. Lão Quy, lên đường! Mục tiêu tiếp theo: Thiên Đạo Minh! Lần này ta phải trộm bằng được “Cửu Thiên Cam Lộ”. Nghe nói loại rượu đó uống vào sẽ thấy được kiếp trước kiếp sau. Ta chỉ muốn xem kiếp trước ta có nợ nhiều tiền như kiếp này không thôi.
Con rùa già thở dài một hơi dài thườn thượt, mai nó bỗng phát sáng xanh. Nó lầm bầm: “Số mình đúng là số rùa, gặp phải thằng chủ vừa say vừa lầy.”
Vết bụi mờ từ cái quán trọ hoang phế lùi xa dần. Dưới ánh trăng suông, hình bóng một gã lãng tử cưỡi rùa, tay cầm hồ lô rượu, ngân nga mấy câu thơ không vần không điệu, trông vừa tiêu dao lại vừa có chút… dở hơi.
“Thế gian tỉnh táo mấy ai người?
Ta say một giấc, mặc đời cười.
Thiên Đạo Minh xa xôi mấy dặm?
Chén rượu tống biệt, lệ rơi rơi… (ơ nhầm, rượu rơi rơi mới đúng!)”
Phía xa, một bóng trắng cầm kiếm đứng trên ngọn cây, nheo mắt nhìn theo luồng mùi rượu nồng nặc đang bay về phía Thiên Đạo Minh. Đó chính là Lục Tuyết Dao. Nàng nắm chặt cán kiếm, lẩm bẩm:
— Tên khốn kiếp đó… vậy mà cũng dọn được cái ổ Huyết Nguyệt này sao? Được lắm Diệp Vô Ưu, để xem khi vào đến nội thành, cái lá gan bằng bình rượu của ngươi còn lớn được đến đâu!
Gió lại thổi, mang theo vị cay của rượu và hơi lạnh của tuyết, báo hiệu một cuộc hội ngộ “nảy lửa” (hoặc nảy rượu) tại Thiên Đạo Minh sắp bắt đầu.